Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

nội mông / Mongolian Horde Inside

Nội Mông

Trẻ nhỏ đi rồi, vườn nắng xuyên sơn
dù sớm ngày chưa trễ muộn, cây im, anh bạch dương
ta nhớ
trẻ nhỏ, mái nhà nhỏ, thành phố cũ kỹ
mộng trong đêm
một người cao, thanh niên
là giờ mọi người đã đi hết
cư dân, va li, tay nải, hải thuyền
ta nhớ nỗi trống rỗng ăn tới cuống tim mình
đứng nhìn trẻ nhỏ
thành phố tuyệt nhiên không ai
quân dữ sẽ tới
Nhưng mà anh, người trẻ ấy, đã tới sớm hơn
chẳng để làm gì, chỉ nói
một lời trấn an
Rồi sẽ bình yên tất cả, ánh mắt đằm kia, và
miệng cười

Nhưng mà, rồi như lịch sử, nó tất phải vậy.
Chuyến xe đỗ kịch trước nhà
những người áo đen
Và anh
một mình, đầu trần, ở giữa
đối diện,
những bao vây
Tông tích thành phố này, thân thích ai, lịch sử nào
cũng hiển nhiên toang mở

Súng chĩa thẳng vào ngực người
Đạo quân ấy không thiện chiến hơn Hốt Tất Liệt
trong chiến tranh, sức bắn của bắp tay
kẻ dữ nào cũng thiện chiến

Sức đạn hay sức bờ ngực vỡ
người bị hất tung từ lề trái cảnh quan
qua một trưa nổ tung trước mặt
màu xanh chảy từ chân dung

ra cuối đường, ra hết con phố, ra viền cửa bể

Rồi ai cũng thoát cơn mộng của mình, nhưng ta nhớ
khuôn mặt ấy,
ngay giờ bắn tung người
một trăm mười – giác độ
và màu xanh chảy kia
như một lưỡi sóng trườn

Nội Mông, Ngoại Mông, thế giới phẳng, khu vườn
sự bình yên, tiếng cười hôm qua vang vang trẻ nhỏ
cây chanh phải cắt tới năm cành cuối cùng để sống qua cơn bệnh
mùa hè rồi  đã trổ chanh cho trẻ nhỏ
ta chào anh, ra đi, bình yên làm sao – Cảm ơn

Mùa khô ngoài kia
dưới chân
biển
và thảo nguyên

4.4.16

Mongolian Horde Inside

The kids have left. Piercing through the east-side slope of bush,
fresh, morning-scented sun rays are reaching me, the silver birch, the lemon tree,
the mind is still trying to grasp

kids, a house in a far city, a compact standard double-room
a city I still recognised, but houses and streets
and the poor people – where are they?
A sweep of a hand had removed the contents
leaving a huge open shelf.
No people left, gone were their belongings
heaps of jumbled up valises and trunks, torn-up sampans
lowered marine flag-masts, useless
yesterday freight ships.

They will come!
One was waiting
a void is rising, inside, I knew
someone is having
an open heart surgery, and looking.

Couldn’t say I was not afraid
I was that very person
Soon they will be, right here – how soon?

Then, in the height of my own tribulations, out of blue, from the street
You stepped in. You must pardon me if I say I didn’t know you,
But how could I forget your face from then on
Face of a young man
gentle and calm, resolved, assured
You, looked at us, a kind smile in your eyes, and simply said: 
‘It would be all right.’

Right, but not for You.
A car stopped in middle of the intersection, carrying You
surrounded by men in a jeep, black and armed.
You were so alone. You, were taller than the rest,
Standing up-straight and bare-headed.

History dictates irreversibility – nothing could escape:
this city, this segment of street, this corner, this corner right inside
the identity of each citizen, each family, its relations, and the rest
what could be laid bare was now indeed,
under an unwashed sheet , in middle of a crude surgery.

Guns pointing at your chest
That horde of heavily armed men was tough
They weren’t as good as the Mongolian warriors under Kublai Khan, one might argue.
But in wars, where the killing power reigns, the most ready to kill will simply be the best.

Was it the firepower, or the intensity of a chest, but the fire
at almost point-blank – who,
who could measure the sheer impact?
You were thrown in the air, from the left of my view
To the right of me, a full blast of blue.

A stream of blueness then ran from a portrait, You and the lightness, no withstanding, no holding back, massive spreading wave of soft blueness that kept to the surface on the runway, through the city streets, street after street,to the end of what the eye could see.

*

Everyone must, and will, escape their own shady-ghosts,
I got out of sleep with the image of your face.
That, at the point of firing
flesh being hit,
the throw of 120 degree
the after-blast, the sky-blue calmly streaming down the river, then the sea.

*

Peace established, reality regained.
So calm, serene almost, now a Mongolian landscape.
Right here, where I stand
The Mongolian warriors inside has headed home, weapons packed up

Kids running from the glistening lemon tree
who had been sick,  was treated by trim-and-cut
to the last five branches, years ago
now revived, this season did kindly truly give kids lemons
(in their first visit) –
I thank You.

A dry season at the projected limits, cooling and crystal-clear
one could almost touch
the low-lying sea
the calm, the poplars
the sky, the sweeping
steppes.

4-2016

bài đã đăng của Thường Quán


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch