Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 14: Đẹp Nắng Chiều

Hết năm, lạnh, mẹ đã bay lên, trần gian vắng. Gió thốc một trân thịnh nộ trên mái, quét loạt xoạt nơi sân. Trước khi mất, tháng bảy gắt nắng mà mẹ luôn kêu lạnh, xoa dầu, dán keo, áo thermal, mẹ vẫn than nhà không đủ nóng, mua một máy toả nhiệt cá nhân, phòng riêng mẹ nóng bừng bừng. Máy sưởi kiểu đời mới tự động quay đủ ba vòng tám hướng, mẹ dùng vỏn vẹn chỉ một tháng.

Thật khó để có một người mình vừa thương vừa thích. Bao năm do tù tội, lang bạt kỳ hồ, dở chứng thua bạc, thất nghiệp, rốt cuộc ba vẫn trở về trong vòng tay mẹ. Các con ai cũng thấy nhưng không nói, ngày ba mất, mẹ khóc nhưng không than khi đưa tang, đám tang xong, thu xếp mọi việc, ổn định nếp nhà, mẹ mặc áo lụa vàng thêu hoa nhạt trở lại chùa ngồi nghiêm vào chỗ cũ, ghi chép, thu tiền, vào sổ nhanh nhẹn, chính xác. Tôi mừng, phục, tin mẹ như xưa nay đã tin, mẹ đã từng sống mà không cần đàn ông, các chị em tôi có người dường như cũng nể phục nhưng không phải ai cũng tán đồng vẻ bình tĩnh cố hữu của mẹ sau đám tang, và cũng có người bàn tán là không thích hợp lắm. Tôi cho chỉ là mẹ tôi không muốn đóng kịch.

Chiều cuối năm, tôi có một người cha mất đã hơi lâu, một cô em vừa mất, và một bà mẹ mới mất để thờ cúng, cúng ông bà, và luôn thể cầu dừa đủ xài theo đúng tục lệ nôm na. Không giống Chúa, Phật, không có nhiều quyền phép như họ, nhưng cha mẹ, ông bà gần gũi, cụ thể hơn. Một đêm thuở còn chiến tranh Nam Bắc, chuyến tàu mùng ba Tết kẹt giữa rừng Lá, đầu máy lật vì trúng mìn phục kích, toa chúng tôi thoát nạn mìn lại nằm ngay giữa tiếng súng nổ của hai phe, mẹ dạy chúng tôi chắp tay lên ngực cầu bà ngoại phù hộ, tôn giáo giản dị vậy, bà ngoại mất trước khi mẹ lấy chồng, nhưng bà ngoại vẫn là một khối chung cùng với mẹ, đi sát cánh với mẹ, và bây giờ đang đỡ đần chúng tôi.

Bây giờ tôi đang về hưu một mình sau những lần lấy chồng, ly dị, yêu đương kết nối lăng nhăng với năm ba người đàn ông không ra sao, bây giờ tôi về hưu và bạn đời tôi tên là bạn. Xa đám đông đang phải gầm gừ cương quyết chiến đấu, có thể quyết tâm lăn từ ghế văn phòng đến xe lăn bệnh viện, buổi sáng phom phom lái xe đi làm, chiều về mệt lử đứt hơi nơi văn phòng bác sĩ, tôi sợ. Sợ mỗi sáng chuông đồng hồ báo thức ré lên, những đêm thâu đổ hồi thao thức kiệt sức đến gần sáng, díu mắt lại muốn ngủ bù, và đúng như để chơi nhau một trận gùn ghè, chuông đồng hồ lại ré lên giựt ngược, dựng dậy cho được cái cơ thể già hom đang thiếu ngủ. Và mùa đông, co rúm trong chăn ấm, giấc ngủ đang lơ mơ đã chuyển sang giai điệu ngủ vùi trời lập đông chưa em, cho lũ nai đi tìm giấc ngủ vùi, đồng hồ điên đảo lần này lại đảo điên rú, mộng tàn.

Hôm nay nắng hanh, trời mùa đông âm ấm, nắng bất chợt như món quà lô an ủi, hoa hậu runner-up, mặt đường vẫn đầy những đá black ice, ôi nắng hanh vàng làm sao tan được đá. Ngồi bên cửa sổ không phải để đan áo, tôi nghiêng tai lắng nghe chút nắng vàng quý hiếm mùa đông. Nơi ấy thì lúc nào cũng nắng, nắng mệt, nắng phì phò, nắng đổ mồ hôi sôi nước miếng, bong cả con người, núi non, cỏ cây, thú vật, nắng bỏ ăn thèm ngủ, nắng trưa hè ruồi nhặng kêu ve ve, bu đậu nơi bọt mép buồn ngứa, nắng bã người ra mà ngủ, nắng mê mệt cho xong giấc trưa để còn bừng mắt ra lấy sức mà vật lộn với đời.

Bạn tôi thường âu yếm:

“Đã ăn sáng chưa mà ngồi vào máy rồi…? Có bánh đậu rán ăn với cà phê sáng.”

Tôi cảm động:

“Từ từ sẽ ăn!”

Tôi thường bỏ đói tôi. Bánh đậu rán làm hay mua và có lúc nào vậy cà, tôi không nhớ?

Sau ngày quyết định bỏ ngang việc, xin về hưu, tôi sống với bạn nhiều thì giờ hơn, thong dong hơn. Tự cho phép mình tà tà, tự do, thong thả, rộng lượng với quỹ thời gian còn lại, bao nhiêu, mười, hai mươi năm, một tháng, hai ngày vv…?

“Tại sao phải vượt đèn?” bạn nhắc.

Cái sợ: sợ đến sở trễ, sợ xếp sì nẹc, sợ bạn đồng nghiệp bới móc, có khi xếp chưa biết thì đồng nghiệp đã báo cáo bà ấy đến trễ thành sáng nay bà ấy bỏ lớp A,B,C…rồi. Cái thói vượt đèn đỏ, vượt tốc độ, ực cà phê, và nuốt bất cứ cái gì có trong xe buổi sáng, gật gà gật gưỡng cố chống lại cơn buồn ngủ lái xe lúc chiều về…Giải phóng rồi. Tự do rồi. Độc lập rồi. Nhưng vết thương nô lệ chưa thành sẹo vẫn còn làm choáng. Giữ tốc độ xe 40 dặm/giờ hay 45 theo bảng cắm, đường về quê thường thú vị hơn vì thường chỉ có bảng số 30, thư thả, tôi cho xe chạy theo đường thẳng, càng xa thành phố, tốc độ càng giảm và càng vắng, vào đến khu đường mòn nông trại thì hai bên lộ chỉ còn là mùa đông xác xơ những thân bắp khô đã được/bị bẻ trái. Vườn thuốc lá giờ mọc một loại dây gì lá bò lăn tăn như dây đậu phụng, đất bát ngát bỏ không chờ mùa thu hoạch mới; trong hàng rào, bầy ngựa nâu thong thả rểu bước nhai cỏ. Mùi phân chuồng hay phân xanh dậy lên trong nắng thanh bình. Thuốc lá, anh bạn học cũ gặp lại nhau ở Virginia khoe tôi bức thư vợ con anh còn kẹt lại trong nước viết ra: “… anh kính yêu, giờ anh đang ở tiểu bang trồng thuốc, nhớ đừng hút thuốc nhiều mà hại phổi, xa nhau nhưng phải nhớ lời em…” Tôi ngạc nhiên, thuở giờ có thấy anh bạn học cũ hút thuốc gì đâu, anh vui vẻ giải thích, đó là bà xã tôi vận dụng kiến thức Văn- Điạ lớp 6 của bả, anh nói với vẻ tư lự và tự hào đáng khâm phục làm tôi phải kiêng nể những người đàn ông đàn bà thuộc diện được gọi là gia đình êm ấm. Vậy gọi là an trú trong hiện tại như Bồ Tát dạy, anh bạn học cũ tôi luôn là người hạnh phúc. Tôi buột miệng định nói ra nhưng hú hồn đã giữ lại kịp: “Lẽ ra bả phải nói, anh đừng hút râu bắp nhiều mà sặc khói.” Malboro thời giá lúc đó một gói 3 đô, dân tị nạn chân ướt chân ráo mới đến rửa chén 2 đồng một giờ, bói tiền đâu ra mà sợ ghiền rượu với thuốc. Bây giờ gia đình họ đoàn tụ cả rồi, con cái đã là kỷ sư dược sĩ đúng theo ước vọng và công thức của hai vợ chồng bạn tôi, và bà xã không cập nhật Văn- Địa của anh bây giờ là một khuôn mẫu điển hình, tấm gương soi của cộng đồng với tín chỉ thờ chồng nuôi con, chăn dắt một đàn con nên người quang tông diệu tổ.

Bước xuống xe đi tung tăng một lát trên bờ lộ đá hiu quạnh, và hít ra hít vào nhiều hơi dài, và chậm. Đâu phải trốn xe tăng năm 75 mà hốt hoảng hoàn hồn đạp lên đầu lên chân và vắt giò lên cổ của nhau mà chạy? Bạn tôi hài lòng. Quyết định về hưu bất thần và chớp nhoáng tới như một linh tính thúc giục, tôi nói ra, và bạn gật đầu. Cặm cụi làm ăn, tằn tiện có được chút lương hưu, chút quỹ hưu trí nho nhỏ dành dụm trong trương mục, cái bảo hiểm sức khoẻ, thế thôi, tôi và bạn cùng về hưu với nhau.

Bạn muốn làm gì thì làm, tiêu pha tính toán thế nào cho hợp lý với bạn thì thôi!”

Nắng sáng, ấm áp và chói mắt, tôi muốn lái xe đi tiếp nhưng ngần ngừ sợ lạc vì tối rồi. Đường về, một màu cây xanh nâu thưa thớt lá những nụ non đã bắt đầu nhú, mùa xuân thơ thẩn nhẹ nhàng trên những vệ đường rất cézanne.

Ông anh hoạ sĩ mê vẽ hơn mê vợ lại sắp lấy vợ ở tuổi 70, mà lần này là lần thứ mấy, một bà Việt, một bà đầm, và giờ lại một bà Việt sấp ngửa tuổi anh. Ông anh thật đắt đào. Bà bồ lần này vừa tân thời tóc ngắn, vừa bếp núc cổ điển truyền thống; trên bàn ăn, trong tủ lạnh nhà anh giờ ấm cúng những bánh trái ngọt mặn, xúp phở, thịt tươi xắt lát, bún bò, bún riêu… đông đá. Trong chậu cảnh có sẵn rau, anh chỉ với nửa cánh tay hái mấy cọng lá non tươi rửa sạch, luộc bún hay nhúng bánh phở tươi, lò vi ba quay vi vút, bữa ăn thịnh soạn có phở, có mì, có chè hột sen tráng miệng, có nước đậu xanh xay sẵn để dành. Anh tôi có lộc già, bà con bạn bè rành tướng số nói, vì anh hơi lùn, cái mông bự bằng cái gối bông nên hậu vận tốt là phải.

Tôi về hưu một mình nên ganh ghét nên mơ hồ nghe bạn tôi nói:

“Anh ấy đầu hàng!”

Nhưng rồi cũng tự biện minh cho anh ấy, bạn tôi vốn là người tốt bụng:

Thất thập cổ lai hy khôn ngoan rồi, hoặc là đầu hàng nhu cầu yên ổn, nhu yếu phẩm, hoặc quậy tưng lên để vớt chút nắng chiều, hai chuyện đều hợp lý như nhau.”

Quậy tưng lên là 70 cưới một cô vợ 20, năm anh năm mươi em mới sinh ra đời,* là mốt thời đại của đàn ông Việt kiều thời nay. Một trưa ở Saigon, tôi xem The Quiet American,* ra tới đường, những Phượng Saigon ngồi sau xe máy ôm eo Mỹ kiều, hay trèo lên xích lô, taxi vắt vẻo với Đài kiều, Hàn kiều dập dìu ong bướm. Qua khu phố chính, tôi đứng lại tần ngần ngắm một cô bé khoảng 15, 16, cái tuổi xấp xỉ Phượng Saigon, có thể là người vợ thuê, là sinh viên hợp đồng, là cơ hội đổi đời, cô bé đang chăm chỉ nướng bán bánh chuối, 2 ngàn/1 miếng, 1 đô /8 miếng, em lời được bao nhiêu một buổi chiều? Scene Hải Yến tháo tung dây áo ngực, lưng trần quay về phía ống kính, Phượng Saigon áp bộ ngực lắt lẻo sát vào mặt người đàn ông phóng viên Mỹ đang nằm ườn trên giường, cảm giác buồn buồn đưa lên tận cổ, tô-tem Kiều ám mãi vận mệnh đàn bà con gái và cả dân tộc, đất nước này mãi hoài sao? Không đi với Mẽo thì cũng phải rơi vào tay bồ Tàu?

Đám giỗ lần thứ ba em tôi sau khi mẹ mất gần 4 tháng, khách tới dự đám giỗ thay vì nói em tôi sao mà mất sớm, họ khôn khéo an ủi “mẹ chị già rồi, bác vậy là thọ rồi,” khôn thì cũng khôn, vả lại em tôi mất đã ba năm rồi, quảng thời gian đủ cho mọi người đủ quên nhau.

Lần thứ ba, và nếu có những lần sau nữa, tưởng niệm người chết dường như là một dịp tụ họp gia đình nhiều hơn là để nhớ tới người chết. Thắp hương cho em, van vái, rồi quay ra ồn ào ăn uống, nói những chuyện đời thường với nhau, cố quên hay phải quên đi những chuyện cũ liên quan đến em, để rồi còn mà đi tới, move on và để đẹp nắng chiều như ông anh họa sĩ, như chàng em rể, chồng của em gái. Đi về đâu hỡi em khi trời không chút nắng, ngày em mất, trời đổ một trận tuyết to chưa từng có, đường đến nhà quàng gập ghềnh đứt quãng những tuyết đá, tai nạn giao thông chặn đường, ý em muốn ra đi một mình lặng lẽ như khi sống cũng lặng lờ. Dấu vết để lại trong nhà em giờ không phải đã mờ đi mà đã là không còn gì. Người chồng (có lẽ) đang chuẩn bị cho một trận đổi thay, trừ tấm ảnh trên bàn thờ (có thể) chỉ được trưng ra trong ngày giỗ, các ảnh treo la liệt trên tường trong vách trước kia, ảnh cưới, cặp rồng vàng trăm năm hạnh phúc, ảnh trang trí em nói cười ngày Tết, ngậm ngùi hay dửng dưng, anh ta đang sắp thay bằng những hình ảnh khác, trong trái tim kín đáo của anh ta vẫn chưa đủ nên cần được trưng ra cụ thể trình diễn ngay trong nhà. Để khẳng định với ai hay với chính anh ta?

Chợt tỉnh đột ngột như từ sau cơn bệnh nặng, như từ khung cửa sổ ngó ra góc sân bệnh viện, nơi nắng xa vẫn sáng, xe cộ vụt biến vụt hiện, cơn đau ở ngực trở lại làm hoa mắt hôm nào, hôm nay tôi tới đứng nơi nhà em, ôm ngực, nghe tiếng người em rể lụi hụi đẩy chiếc máy may điện ra đặt phịch nơi cánh cửa:

“Tưởng nặng, nhưng thật ra không nặng lắm…Để ở đây cho chị nhớ mang về…”

Ba năm rồi, tôi hoa mắt, tưởng em vẫn còn ngồi ở đó ghi ghi chép chép đo đo, may cho chồng chiếc quần lót, bộ pyjamas…Tôi may không giỏi mà cũng không siêng, mua máy rồi đưa cho nó mượn, ba năm rồi từ ngày nó mất, tôi không nỡ lấy máy đi, cứ tưởng, tay chân nó còn đó, vải vóc, ghế ngồi còn đó, tưởng giữ cho chồng mày một chút hơi hướm của mày còn sót lại, ai ngờ .

Ngày trôi lõng bõng. Cứ thử nhắm mắt lại để tự suy nghĩ để thử hình dung khuôn mặt mình cùng khuôn mặt của vài người quen lạ khác, thương hay ghét, khinh hay phục, bực bội hay coi thường…để xem mình, xem họ ra sao. Hầu hết kết quả đến 99% như nhau: kẻ dễ thương đáng nhớ nhất thì bao giờ mặt mũi họ cũng tươi cười, hình hài, bước đi, lời ăn tiếng nói, dù là lờ mờ hay rõ rệt, nét nào cũng tha thướt, yêu kiều, đáng nhớ. Những người đáng khinh hay thầm khinh thì thường hiện ra với vẻ mặt cau có, nhăn nhó, quỷ quyệt, khó tính. Nhưng nổi bật nhất, chói loà nhất, dưới ánh sáng của thông minh, tinh tế, trí tuệ, khoan dung, xinh đẹp…vẫn cứ là khuôn mặt của chính mình. Thơ ca,tiểu thuyết, truyện ngắn, hồi ký, phê bình, nhận định, triết học, lịch sử qua đến những hình tượng, âm thanh, nhạc, tranh…đọc một bài là đọc con người của kẻ viết vì tất cả là những tom góp của hồi ức, kinh nghiệm, tình cảm, ước vọng của chính hắn. Đọc xoàng không thể tìm chân lý mà chỉ vì nhu cầu tò mò, hiếu kỳ, giải trí, giết thì giờ. Viết xoàng chẳng qua chỉ là nhu cầu tự giải toả, trao đổi bán chác, mua đi bán lại, gợi hứng và quay cóp lẫn nhau. Và vẽ, và tranh, và nhạc cũng na ná thế.

“Cái gì làm nên tài năng gọi là sáng tạo của người sáng tạo…? ”

Bạn đáp:

“Sự pha chế.”

“Thật sao?”

“Cũng giống như trong bếp, cũng thịt cá, mắm muối, ớt tiêu, muối đường, bột ngọt vậy, nhưng món ăn thì không của ai giống ai. Hợp khẩu vị thì là ngon nhất, hơi hợp thì ngon vừa, không hợp thì không ngon hay dở. Vậy người đời mới có kiểu nói không vừa miệng, vừa bụng, vừa lòng nhau.”

“Biết lạc đường là sáng tạo.”

“Có vậy?”

“Tài tử ăn chơi là phải biết tự thay đổi khẩu vị, biết ham mê nếm thử những món mới, của lạ, đi những con đường không giống với ngày thường, húc vô bụi gai, nằm gai nếm mật thay vì nằm nệm êm trải sẵn và mãi bùi tai và ham uống nước đường.”

“Không chịu thay đổi khẩu vị là cực đoan, một chiều, đi mãi một đường mà không biết ngán, tắm mãi trong ao thì ao cũng đục, ham bùi tai thì chỉ được lời khen phỉnh nịnh, và nói mãi một chân lý không sợ mình là độc đảng, khổ mình, khổ người sao?”

“Viết không phải là làm dâu trăm họ, viết là làm dâu cực khổ lấy mình. Mẹ chồng là tôi mà con dâu cũng là tôi.”

“Đọc thiên tài là thiên tài nhận ra nhau. Viết thiên tài là thành thực trong mê sảng. Viết cà rỡn là đùa đau với chân lý tài tình.”

“Ba vẫn thường gọi má một cách trang trọng là madame Trác, nên thường nói: “Cơm canh của madame Trác là ngon nhất, không đâu ngon bằng." Ba tôi nói vậy, sau những chuyến lang bạt đi xa trở về, đi làm cách mạng, đi ở tù về, đi thua bạc sạch túi không muốn về mà cũng phải mò về…lần nào câu nói của ba cũng hiệu nghiệm tối đa đối với má. Một người vợ thông minh và tinh tế như má, má tôi tin câu nói đó là câu nói thành thật nhất trong đời làm chồng của ông. Tôi nói về ba má tôi như vậy thì bạn đã phì cười:

“Thì cũng đúng thôi, mình đang nói về chính ba má mình thì chỉ áp dụng được cái định luật chỉ có đẹp mà không có xấu!” “ tôi thì thông minh tinh tế, cà va, ba tôi tuy có thua sạch túi, lang bạt nhưng cũng biết ở tù vì làm cách mạng, biết trở về với mẹ con tôi, biết thành thật với tôi, fine…”

Dù vậy, nói rất thật lòng. tôi thật rất yêu bạn tôi.

Có một người bạn, một người để luôn nghĩ tới trong những khoảnh khắc bình thường hoặc không bình thường, không buồn và buồn, vui và không vui, không ốm đau và ốm đau, ung dung tự tại, hay điên khùng bất chấp mọi thứ, đang lên cơn hạnh phúc, hay muốn băm gan tùng xẻo một đứa ác ôn nào, một bạn thân đúng nghĩa, chí cốt, không gần cũng không xa, gần xa cũng chẳng nghĩa lý gì đến quan hệ, người bạn đi đâu hay miệt mài làm gì đó, ở một nơi nào đó, bình thường, thỉnh thoảng, hay đột nhiên trở về, bình thường ngồi cạnh hay đang đối mặt, khi mỗi người làm một việc, bạn chăm chú đọc báo, tôi lơ đãng xem tivi, khi mặt đối mặt, khi trò chuyện qua phôn, khi đang nói chuyện với ai thì bạn bỗng hiện ra, khi đang lái xe rồi nghĩ tới nhau, rồi biết đâu đùng một cái, chiếc xe sau lưng hay đối mặt, bên hông, hay bên phải bên trái, quẹo ngang quẹo dọc, rồi ầm một tiếng, xe tôi tan thành từng mảnh, tôi tan ra từng mảnh, và như rác tung bay, tung bay…Tôi bảo, đã từng làm bạn với nhau lâu đến như vậy, đã đến giờ phải chia tay, tôi đừng sợ, và bạn đừng buồn!

Tôi đã từng đoán đọc được những tiếng kêu thất thanh thầm lặng của cô em gái trước giờ nó mất. Đôi mắt trũng sâu yếu đuối thất thần thăm thẳm ngước lên, nửa bất lực, nửa như van xin cầu cứu, mà tôi thì chỉ có trơ mắt lơ láo đáp lại, hai con mắt mở to thảng thốt, mặc cảm phạm tội vì đã không làm gì, đã bỏ mặc em…Không đi được cùng em, không giơ ra một bàn tay dù là run rẩy nhão nhoẹt để cho em níu vịn. Ngày mẹ mất hai năm sau đó, mắt mẹ đã đục lờ, mẹ lơ mơ nhìn vào khoảng trống hay đang nhìn tôi, tôi kêu “Mạ! Mạ!”, và lần này phản xạ tự nhiên tôi nắm chặt tay mẹ. Hình như mẹ có thoáng giật mình, nhưng sau đó chỉ là sự yên lặng nối tiếp bằn bặt, thiêm thiếp, mê man. Mẹ chìm vào giấc ngủ dài không dậy nữa.Gương chiến đấu mãnh liệt giành sự sống từ trong những chuyện đời, từ trong tiểu thuyết làm mọi người rơi nước mắt. Nhưng sự gan dạ ồn ào hay lặng lẽ đi thẳng vào cái chết lại đập vào ngực tôi những cú đau không đỡ nỗi.

Sống, tôi đang sống và đã không hiểu gì, và nó, cái chết? Khi em gái bệnh nặng sắp mất, mẹ kể, mẹ dặn nó, nếu con đi rồi mà có thấy biết gì ở đó thì báo mộng về cho mẹ, nó lắc đầu, chắc là ứa nước mắt, chắc không có gì đâu mẹ à. Hai năm sau em, mẹ đi, cả hai với tôi vẫn biệt vô âm tín. Tôi đã không chờ và không hy vọng gì, nhưng thi thoảng trong mơ vẫn thấy mẹ và em, họ trẻ ra, và sao lại tươi cười. Một buổi sáng, tôi nghe tin cô bạn đồng nghiệp trẻ lấy chồng được hai năm, hôm nay đã có thai hơn hai tháng, một mầm sống mới nhú, rộn rã âm thầm đang được rạo rực chờ đón. Một đêm đang xem tivi khuya, tôi chưa kịp tắt tivi thì tiếng chuông điện thoại đã thất thanh réo lên, từ ngày em gái rồi mẹ mất, tôi thường sợ run tiếng chuông đêm khuya, đứa con gái báo tin cháu bị sẩy thai đứa con thứ hai. Cái thai hai tháng, một ngày không nghe tiếng tim nhỏ đập nữa, bác sĩ phải giúp cháu đem ra. Những chia ly kéo dài, những chia ly ngắn ngủi, đột ngột, biết trước, niềm vui bất ngờ, tin buồn xáo động, những ngày mưa, ngày nắng, những ngày bên nhau, những ngày xa nhau…Đi làm được ba năm, thuê nhà ở một mình, thỉnh thoảng có bạn gái rồi lại chia tay, một bữa, tôi thấy thằng con trai thứ hai tôi nuôi và cưng chìu một con chó nhỏ, để riêng một phòng ngủ cho Regional. Khi tôi gõ cửa, bước vô, Reggy bênh chủ chạy ra sủa gâu gầu gâu, gâu gâu.

Tin vui cuối tuần, bà hàng xóm Mẽo của tôi vui vẻ báo tin người cha goá vợ của bà năm nay 86 tuổi sắp làm đám cưới, cưới một bà ly dị 70 tuổi. Tôi định kể với bà, rồi thôi, chuyện quậy tưng của mấy cụ Việt kiều, nhưng chắc là bà chẳng hiểu gì đâu. Nắng chiều đẹp được thì cứ đẹp.* Chả ai dại như thằng sếp tôi, tự nhiên hắn ta quyết định tự tước bỏ khí giới của chính mình. Đùng đùng nộp đơn xin nghỉ hưu. Đùng đùng bán hết xe cộ, nhà cửa. Không vợ con, từ nay dứt khoát một thân một mình lên đường share phòng ở trọ, nhưng chỉ share phòng chứ không share tình, dứt khoát xả, bỏ, xả, tập ngồi thiền theo lối Tây tạng, là nghe họ nói thế, để chuẩn bị chết một phần, nửa phần, từ từ, ba phần tư phần, để sẵn sàng đón nhận cái chết bốn phần, đang từ từ mỗi lúc mỗi nhô lên, đến gần. Thực tập cái pháp chết này, có thể sếp ta này đang sợ chết hơn tất cả các chúng sinh làng nhàng khác như tôi, nhưng cứ tưởng tượng sếp ta ngày nào hét ra lửa giờ đang từ từ hạ nhiệt, từ tự nguội lạnh, đang từ từ tập làm cái xác ướp, và cái xác ướp lạnh toát đó vẫn lừ đừ đi đứng, nói năng, tôi sởn tóc gáy. Mùa thu năm ngoái, khi tôi và Lài, chúng tôi tập tành bày đặt mê muội với tiểu thuyết, ông anh hoạ sĩ tới chơi nhà chừng đâu được mươi lăm phút đã dứt khoát đứng lên nói, hôm ni đi chơi, nhớ mấy nét cọ chưa đi hết sức, cái màu trộn mải chưa ra… thôi tôi về luôn đây mấy o ơi! Rồi anh dứt ngang câu chuyện, đứng lên, không màng nghe tiếp chuyện lên kế hoạch viết tiểu thuyết của tôi và Lài. Giờ đây khi anh đã đẹp nắng chiều với chị dâu mới nết na bánh trái của tôi, không hiểu anh có còn nhớ cọ nhớ màu da diết như rứa nữa không?

Những chiều êm ả tôi thư thái, như kẻ nông dân trở lại nhà*, con đường làng, bác nông dân, ông anh hoạ sĩ, bác Hiên, chú Thiện, tên sếp tu pháp chết, mọi người, ơi, cậu Thuần, dì Oanh, bà Madeleine, mấy chị ơi, Hoa Ban, Tuỵ, Châu, anh Nghĩa, bà Chúc Nị, Trang-một-miếng, mẹ và em, Lài, và bạn & tôi… mọi người ơi, hãy như bác nông dân trở lại nhà hay đi về đâu cũng được, tất cả hãy được thư thái nhé! Nối đuôi thì vẫn nối đuôi, nhưng tôi vẫn thích quành xe vào những đường vắng, riêng, và mở toang cửa, gió mạnh ùa vào, tăng tốc, và tăng volume, Edith Piaf vỡ giọng, âm r ùa ra, rưa...rà…ra…rớ…ơ… ơ…reo vang rền rĩ:

Non, Rien de rien

Non, Je ne regrette rien…

No, nothing of nothing

No, I don’t feel sorry

About nothing

My troubles, my pleasures

I don’t need them anymore…

Không, không

Tôi không hề hối tiếc…

Không có gì để hối tiếc…

Niềm vui tôi, nỗi buồn tôi

Chẳng màng đến nữa…

Non, Rien de rien

Non, Je ne regrette rien

Broomed away for always

I start again from zero

Không, không

Tôi không hề hối tiếc

Trôi sạch hết đi

Vì tôi sẽ đi lại từ đầu…

Khi tiếng hát đến dòng nhạc cuối, lời nào là dòng đầu, dòng nào là lời cuối, lộn vòng những nốt nhạc tung bay, hữu tình, tung hứng, trở đi trở về, những cái bóng, mưa nắng ngắn dài và không thể dứt, những số phận hạt sa xuống đất hạt vào vườn hoa không nói nên lời, có lời nào để đủ nói, nơi nao là nơi chốn cuối, và tôi sẽ bắt đầu lại từ đầu nơi đâu?

Không, Không có gì để hối tiếc

Niềm vui tôi, nỗi buồn tôi…

Non, Rien de rien

Non, Je ne regrette rien…

Không thư thái nhưng ít nhất cũng không có nhiều để hối tiếc. Vì tôi sẽ luôn tự tôi bắt đầu lại từ đầu, tự tôi giữ cho tôi. Gió, gió đứng, gió ngồi, gió xoay chiều, gió nhẹ, gió hú, gió đông tây, gió heo may, gió cuồng phong, gió xoáy và gió lên, gió cũng sẽ lên nữa từ tứ phương tám hướng.

HẾT

_______

*lời bản nhạc twist đầu tiên của Y Vân

*tiểu thuyết của Graham Greene được dựng thành phim

*Đề miếu vợ chàng Trương, Lê Thánh Tôn, Hổng Đức Quốc Âm thi tập

*thơ Phan Khôi

*Thơ Tế Hanh

*bài hát Non, Je ne regrette rien, nhạc của Charles Dumont, lời của Michel Vaucaire, Edith Piaf nổi tiếng về bài này

Phụ lục

Tên các nhân vật có trong truyện Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi:

  1. Mẹ: cô Ba, Madame Trác
  2. Bác Hồng Nhật
  3. Chú Thiện
  4. Ba
  5. Bác Hiên, Chú Bảy Tạo, Ông Bảy Tân, anh Tấn
  6. Bà Marie, cô Tám, cô Tư Monique
  7. Bà Madeleine
  8. Chị Chín Lùn, chị Lệ, chị Tùng, chị Sương
  9. Những nhân vật không tên ở Mỹ
  10. Bà mụ Phương, bà Trang, bà Như
  11. Anh Nghĩa, tây mật thám Renault
  12. Hoa Ban, con Bắc kỳ, Vân, Đào, Lài, Nga, Ngọc, Mai, Long Nhi
  13. Cô Vinh, chị Chúc Nị, chị Chiều
  14. Cậu Thuần, bác Bảy Đạo
  15. Tuỵ, Tín, Oanh, Thuần, Châu, cô Tư, ông bà Thẩm, anh xe lam
  16. Bác Vĩnh Thuật, ông Cai, Albert
  17. Trang, Nam, Tiết, Phi, Hương, Mai Linh, cô chủ hotel, chị xe ôm, chàng hoạ sĩ
  18. Xã Xương, bà Tư Kế, bà Ba bánh căn, chị Năm Chúc, cô Muội
  19. Thằng mì í, thằng phụ xe, Dũng, Đừng, ông anh hoạ sĩ

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch