Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 13: Nhớ Nhung

Chưa bao giờ tôi là anh hùng xa lộ: 1) đến Mỹ, thì 5 năm cù lần đi bộ, xe buýt, quá giang quá thuỷ con cái, bạn bè, car pooling chán chê mê mệt, qua năm thứ 6 mới dám tự lái xe 2) lái xe được, rồi thì ra tới xa lộ là chết khiếp, xe cộ đông đảo ào ào như sôi vì đa phần đầu trâu mặt ngựa (nói tức chơi thôi!) nóng tính lắm, lấn làn, đồi làn, lạng lách như gió 3) lỡ tớ lạc vào ngõ ngách nào thì biết làm sao ra, có ngày đường express nó đưa tuốt mình lên thiên đường, đang từ Virginia is for Lovers bay lên I Love New York thì sao 5) đi trong đường làng, lỡ nầm đường nạc nối (giọng quản giáo?) a nê, chỉ một cú a-nê-rờ-tua, round turn quay đít xe thành đầu xe cái rẹc là …thấy thành La mã và César ngay trước mắt.

Vẫn cứ không nguôi ám ảnh…

“Cô ơi, cô đi xe không cô?”

“Cô ơi, cô zìa đâu cô?”

“Bữa nay ế, cháu lấy rẻ!”

“Bác đi cho cháu một chuyến mấy, bác!”…

Các cháu, các anh xe ôm đậu đầu ngõ khách sạn, đầu đường không rõ ế khách đã lâu chưa, đang co một giò lên càng xe chán đời đợi khách. Thật khó mà lắc đầu trước những lời mời mọc ảo não này; ảo não thật hay do tôi đang tưởng tượng thì tác động âm ỉ ác liệt cũng như nhau.

Từ hôm từ Hà-Nội trở về nơi xứ lạ quê người này, ngồi vào chiếc xe con của mình rồi chạy loanh quanh ngoằn ngoèo theo đường làng từ nhà đến sở, tôi sững sờ kinh sợ lẫn giật mình nhận ra hình như mình đang thở phào nhẹ nhõm khi đang phóng xe bon bon trên đường phố này. Tuy chưa bao giờ là anh hùng xa lộ, chưa bao giờ thưởng thức chuyện tự lái xe hay không, nhưng bỗng nhiên nhận ra, thì ra không phải nhờ ai chở, không phải thuê mướn ai, từ chối ai, cũng không gượng ép gật đầu hay lắc đầu, tự mình, và một mình mình đi ba lăng quăng hoặc đi đến nơi về đến chốn, một cảm giác tung tăng lâng lâng khó tả.

…Và những tiếng rao sao ướt lạnh tê lòng.*

Ở khắp nẻo đường Sài-gòn, Hà-nội, Nha-trang, Đà-lạt..tôi đã găp bao nhiêu đồng bào tôi già trẻ lớn bé đang vật vạ kiếm sống, và cố sống lương thiện bằng sức lao động của mình, với số vốn bán buôn ít ỏi, rỗ đậu phụng luộc, dăm ba tập báo, kẹo gum, gánh rau, rỗ hoa, thúng bánh chưng, bánh dày, cơm tám muối mè hai ngàn một gói (tương đương 10 xu Mỹ), giỏ cam quít, xe thồ áo quần, giỏ mây tre đan, quà kỷ niệm…Chút vốn liếng nhỏ nhoi, lời rao thường là yêu ớt, và nét mặt các bà, các chị thường là không đen nhẻm thì cũng xanh xao, những tiếng rao ướt lạnh tê tái người nghe và lạc lõng giữa đám phố phường xe cộ ồn ào. It’s hard to say no, tôi biết mình khó có thể từ chối rứt ra những lời mời đi xe ôm, xe taxi, lời mời mọc mua hàng của bà con lao động bán rong nơi quê nhà tôi. Mua được thì có khi được món ngon làm mình vui vẻ, không mua thì không những không vui còn ăn năn, bức rứt mặc dù không có nhu cầu mua, nhưng như có vẻ như tôi đang dang tay đánh lỡ mất cơ hội chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với mọi người chung quanh, những người không biết may mắn hay vô phước cùng bị đặt cược cuộc sống trên đất nước này…Tôi thật/vờ nhiệt tình tham gia mua bán, mua chơi cũng được mà mua thật càng hay, nhưng chua xót thấp thoáng những tháng ngày tôi là họ. Cái giọng Quảng nam của bà bán thịt heo và rau cải, chỗ bán hàng của bà cố định vì có đóng ba-tăng, chiếc dù rộng bằng vải dù xanh xỉn, xập xệ nhưng cũng đủ che mưa che nắng, giữa phiên chợ trưa chang chang nắng, hay chợ chiều đổ sập một trận mưa, giọng Quảng nam bảo:

Xích vô cho cái con đậu phụng ngồi chen vô với!”

Bác cho những chị em bán hàng chạy như chúng tôi nương nhờ chia chung cái dù với bác.

Sau trận đổi đời tan hoang của lịch sử tất yếu, tôi sểnh nhà ra thất nghiệp, trở thành vô gia cư, vô nghề nghiệp, như bao người phải kiếm sống, tôi đi bán dạo đậu phụng, thuốc lá, chuối, cam, bưởi, mít, áo quần cũ …ở chợ. Chỉ khổ mẹ, mẹ đã từng khăng khăng khẳng định với chị em chúng tôi, và khăng khăng nói đi nói lại chắc như đinh đóng cột, bây muốn đi đâu, làm gì, cứ làm, nhưng cứ phải học xong bằng đại học cái đã, tội nghiệp mẹ, mẹ đã phải đôi ba lần chứng kiến cái bằng đại học làm hại chúng tôi tới cỡ nào. (Nhưng rớt xuống hố cỡ nào chúng tôi vẫn tin và biết ơn mẹ lại là một chủ đề khác…) Hai mươi năm đi qua rồi còn gì. Bác bán thịt heo lúc đó bằng cỡ tuổi mẹ, mẹ tôi qua đời đã hai năm, chắc bác nay cũng không còn nữa.

Về giữa chợ nắng chang chang, tôi áng chừng chỗ này năm xưa bác bán thịt giọng Quảng dựng cây dù ở đây, đặt cái bàn bày rau thịt ở chỗ này. Năm xưa, thiếu một lời cám ơn với bác nên năm nay tôi nợ mọi người, với anh chị em xe ôm, buôn gánh bán bưng ở các nẻo đường. Ở đó, đã có những buổi chiều nơi đó, tôi phờ phạc ngơ ngác khi trời đang sắp tối dần mà gánh hàng rong thì vẫn ê hề nặng chĩu, đếm mãi trong túi áo tay vẫn chưa thấy đồng tiền lời nào. Buồn tới nỗi bụng kêu cồn cào cũng không nhận ra là mình đang đói thắt ruột.

Chị em hàng rong chúng tôi có lúc ế ẩm ngồi ngáp, tâm sự vặt:

“Chồng tui đi học tập…”

“Chồng chị đi học tập còn có khi về. Chớ chồng tui thì nó ở nhà mà cứ ăn không ngồi rồi…,” chị thở hắt ra một hơi dài, “…mà hễ nói tới nó là nó đánh, nó đạp…”

Tôi đã đau thắt cả ruột gan cho cả hai nghĩa thể xác và tinh thần.

Trở về đi lòng vòng thành phố với một nhóm với ba bốn người bạn mới. Tất nhiên là sau cái lắc đầu với cháu xe ôm mặt đang sạm đen vì bụi nắng gió, chúng tôi đường hoàng ngoắc một chiếc taxi không bóng loáng gì cho lắm nhưng cũng sẽ có máy lạnh, có ghế êm nệm da, và lên xe, chiếc xe bấm còi, rồ máy inh ỏi rồi lừ lừ lao vút đi, bỏ lại cháu xe ôm ôm xe ngồi hít bụi. Gượng cổ cố quay ngoái lại ngây mặt nhìn, mặt cháu đen lờ nhờ, cái nón rộng vành cũng lờ nhờ, trong bóng chiều chập choạng.

Và làm bà điên lầm bầm một mình:

“Xin lỗi cháu, tôi phải đi với cả bọn bốn người…, xin lỗi.”

Trên bước chân phong trần, có ngưòi tốt với người như bác bán thịt, có người vì miếng ăn như dao kề cổ, phải đạp lên nhau mà sống. Thời đi bán bánh đậu, bán chuối lẻ, một đám trẻ khoảng 14, 15 tuổi cứ hè nhau vờ té hất đổ rỗ đậu phụng hay gánh chuối của tôi, và hè nhau cướp giật tứ tung. Tôi chưa kịp hoàn hồn nhìn lên thì chuối ơi là chuối, bánh ơi là bánh, chúng cướp giật gần sạch. Nơi xa về thăm quê, có anh taxi Sài-gòn đã mở taxi meter lên, rồi xách xe chạy lòng vòng khoảng tiếng đồng hồ, hẹn đưa chúng tôi đến một tiệm ăn đồ biển danh tiếng, cuối cùng, anh đổ cả đám lơ ngơ xuống một tiệm chưa đến giờ mở cửa, và chém chặt chúng tôi gần 800 ngàn đồng. Khỏi nói, lần đó ê măt khỏi chê với bọn đồng hành! Đi xe ôm hay taxi cũng chưa chắc đã an toàn đâu, nếu không bị gạt thì có khi có bộ dáng Vịt kiều béo bở còn bị chở đến chỗ vắng để làm thịt, một ông bạn vàng địa phương của tôi đã hù doạ không sai…Từ chối không mua thì thấy …khó thở vì cảnh ngộ của đám bán hàng rong hệt như tình cảnh tôi năm đó, năm xưa. Từ chối không đi xe ôm cho các anh, các cháu xe ôm thì ray rứt dây dưa, biết đâu có cháu đang là sinh viên giờ rảnh rang kiếm thêm chút tiền sách vở, tiền quà sáng, biết đâu có anh đang khó khăn có vợ con, bố mẹ, họ hàng đau ốm ho hen đang ở nhà mong đợi anh mang chút tiền còm về đỡ thức ăn, thuốc uống…?

Chưa bao giờ là anh hùng xa lộ, vì vẫn lái xe cù lần theo đường làng thôi, sáng nay về lại bên ni, tôi đã mừng mừng tủi tủi để thở phào nhẹ nhõm khi ngồi vào chiếc xe thân yêu của mình. Ngồi vào tay lái, mở máy, đạp ga, và mày chạy nhé, ôi chúng ta cùng nhau rong ruổi trên đường, tao muốn đi đâu mày cũng đưa đi, hơn hai mươi năm đưa nhau đi kiếm sống nơi xứ lạ quê người, những lần lạc đường với nhau vì trời mưa mà địa chỉ phỏng vấn việc làm thì lạ quá tìm mãi không ra, những lần thất thần vì tai nạn, chúng đâm vào hông mình, mình hích vào đít chúng, chiếc xe cò con đưa cò mẹ lặn lội đi kiếm sống và nuôi con xuôi ngược mỗi ngày. Và thì vẫn với nó, tôi đi chợ, đi chơi, đi làm, đi shopping, đi vòng vòng, đi ăn trưa gặp bạn, đi garage sale, đi họp bạn già, những hôm thất tình thất vọng không biết đi đâu về đâu cho tiêu tán đường sầu, ngồi vào tay lái hỏi, đi đâu bây giờ đây, mày lừ khừ đáp, muốn đi đâu cũng đưa mày đi được hết, ra hồ coi câu cá nghen, chửi, đồ điên, mùa đông đóng băng, cá chết ngũm hoặc lặn sâu dưới đáy sạch, ai đâu câu cá mùa này, vậy thôi đi công viên đội nón quấn khăn đi dạo nhé, rừng cây loáng thoáng đã thấy thưa nhưng cũng chìu lướt tới, lướt tới, tới nơi, gió đổi chiều thổi xuôi thổi ngược, giật tung lá rải ranh rụng xuống rào rào, rừng công viên thâm u và lạnh buốt, thôi chết, đành ngồi lại trong xe với nhau thôi.

Với nhau, chúng tôi chưa bao giờ phải từ chối nhau, chưa bao giờ cần gạt gẫm, chà đạp nhau, mà cũng chẳng có nhu cầu dẫm lên nhau để được sống. Là đồng hành, là tương trợ, giúp đỡ, đồng bệnh tương lân, ân cần.

Yes, (Means it’s hard to say no to you,) And that means I’ll do things, I don’t want to*/ Vâng, (Nghĩa là thật khó nói không với người,) Và có nghĩa là tôi sẽ làm những điều, Mà tôi không muốn làm…

Không thật hẳn như thế, mà cũng là như thế.

Tai sao cứ qua sông thì phải than vãn luỵ đò? Tại sao thương chồng thì phải cay cú luỵ mụ gia? Xót thương, thương xuống, ban ơn, quỵ luỵ là những tình cảm hạ mình hoặc trịch thượng trong các quan hệ cảm xúc không thật, kẻ cả, bất bình đẳng, xoa đầu, giả vờ, hằn học, và xúc phạm. Thương nữ bất tri vong quốc hận, Em phụ tôi một thời bé dại, những tiền đề vớ vẩn của đám tào lao giả định rằng bản tính bọn đàn bà con gái phải đưọc tin như đinh đóng cột là vốn nông cạn và tráo trở, thiếu vốn sống văn hoá, lại không được giáo dục học hành tử tế, để (đa số hay thiểu số đàn ông?) ngon lành dựa vào đó đưa đến kết đề đàn ông nông cạn giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu…

Xã hội nào, ở đâu, cứ tương đối giải quyết được những nhu cầu căn bản cho mọi con người, xã hội nào, ở đâu, cứ giảm thiểu được chừng nào hay chừng ấy những khoảng cách tít tắp kẻ ăn không hết người lần không ra, xã hội ấy, nơi ấy, những tương quan giữa người-người, người-vật là những tương quan mật thiết, bình đẵng, tương trợ mà không cần hệ luỵ, qua sông thì trả tiền đò, thương chồng không nhất thiết phải phải luỵ mụ gia, em phụ tôi vì tôi chưa xứng đáng, xã hội ấy có vẻ như lạnh lùng mà lưu tình, có vẻ như vô cảm mà lưu tâm, khi mọi người được dạy bảo từ chối không ném tiền (vào mặt) đám van xin tàn tật hay những tên say rượu dở điên dở khùng đang rên rỉ than van bên vệ đường…, nhưng sẽ phải bắt buộc hay sẵn sàng nộp thuế cho Sở Thuế, hay xung phong tự nguyện đóng góp cho cơ quan từ thiện hay sở xã hội đăc trách làm những công việc từ thiện chính đáng hộ mình.

Những con người ở xã hội ấy có vẻ như đang cô đơn, quá sòng phẳng, thẳng thừng, quá ư độc lập, lạnh lùng chăng, nhưng thật sự là họ đang sống trong thái độ bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau, trong mọi quan hệ người-người, người-vật, người-môi trường chung quanh.

Hôm nay đau đầu gớm, nằm trên giường rên khừ khừ, lơ mơ tỉnh được một lúc, không-là-anh hùng-xa-lộ mà cũng chẳng nhớ thương ai, tôi ngừng rên, ôm đầu nằm, và bất giác nhớ con xe của tôi.

Tiếng hát lơ mơ chập chùng,

It’s hard to say no to your face,

Running away’s as easy as running in place…

All of the bad is good in disguise,

Hear me say, okay, Look in my eyes…

Thật khó nói không vào nơi mặt người,

Chạy đi thì cũng dễ dàng như chạy dậm chân tại chỗ…

Tất cả cái xấu là cái tốt giả hình,

Hãy nghe tôi nói, nhé, Hãy nhìn vào tận mắt tôi…

Để cho tôi được đừng gượng gạo thương cảm ai, đừng khập khiễng vờ vịt hay thành thật ban ơn thương hại ai, mọi tương quan tình cảm hãy được là bình đẳng, và tôi chỉ nhung nhớ những chuyến xe đời tôi tự lái cho tôi.

___________________

*Tiếng Rao Đêm, thơ Tố Hữu

*tựa đề và lời bài hát nổi tiếng của nhóm nhạc pop The Odds

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch