Trang chính » Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

gió mỗi ngày một chiều thổi: chương 12–má hồng hồng

Chương 12

Má Hồng Hồng

Không lẽ mỗi người chỉ có khả năng viết được một quyển sách hay? Cứ thử đọc một truyện, mê một tác giả, lân la lùng sục, rốt hồi, khi này thất vọng, khi khác não nề …nhưng mà không, sáng nay, hình như Lài đang bắt được vàng, đã hớn hở rồi thì cứ tiếp tục, thừa thắng xông lên.

Ngày lang thang, vô tích sự, buổi sớm ở ngoài, khu nghỉ mát trên núi mát ôi là mát, sách trong tay, người đàn ông đi cùng hãy còn nặng nề mê mệt ngủ, rồi đám sương, một khối lốc mù đột nhiên lừ lừ phóng tới, chậm, chắc, nặng, không đe doạ nhưng không an toàn, bản năng bảo Lài bất giác víu tay vào một gốc thông. Khối mù mịt lù lù tới, xám đen, bỗng nhiên trong tích tắc trời đất tối mịt, rồi tịch lặng triệt để, tuyệt đối, bịt mắt, bưng tai, lặng ngắt. Sự ngưng lại mang đến cảm giác mất tri giác, không sợ, không ung dung, không bình an, không chiến tranh, không hoà bình, không náo loạn, không yên ổn, đầu không nghĩ, tim không đập, yên lặng, mịt mù.

Rồi khối mù lờ đờ đi qua, hé sáng và loé sáng một mặt trời quen thuộc, dễ chịu. Trời trong, nắng mai, mái lều nâu gỗ, nhà ngói đỏ, mũi tên chỉ đường xanh, bánh khoai chiên, mùi bơ, lá thông cay nồng, buổi sớm…Cảm giác chốc lát huyễn hoặc mất thị giác như giây phút nhập thiền gây mê như sách vở nói vì thật ra Lài chẳng biết thiền là cái gì.

Nuốt hết trang đầu, Lài lập tức rớt vào một trạng thái tương tự, giống y như một nhân vật của Haruki, nuốt một bóng dáng thoáng vào mắt từ xa, rồi chạm mặt, và cô gái đi ngược chiều trên phố, không tên, không tuổi, không quen biết, điạ chỉ, không liên hệ lý lịch, nhân vật Haruki đột nhiên nhận biết nàng, chính là nàng, cô gái trăm phần trăm của mình.

Ô, tất nhiên, như những chuyện tình đẹp đẽ trên đời, nhân vật Haruki cứ tha hồ loay hoay hy vọng kiếm tìm, vật vã, và tất nhiên, cô bé sẽ biệt tăm mất hút.

Ô, những trang tiểu thuyết hứa, xin sẽ không lừa gạt nhau như cảm giác vẫn thường bị lừa gạt.

Đã đắm đuối, u mê, dò dẫm, nghĩ ngợi, phân vân, bất cần, rồi đột nhiên quyết định cùng đi nghỉ mát một lần, nhiều lần, với một người, nhiều người đàn ông khác nhau, những cố gắng choáng váng tự mê đi hoặc ngại ngùng liều lĩnh lúc ban đầu, mạnh dạn bướng bỉnh ở phút cuối, cứ như thác đổ thành suối, suối chảy thành khe, và rỉ rả, giọt nước mỗi lúc một yếu dần đi, nhạt, ngọn đèn hết dầu, hiu hắt, giọt nước bốc hơi.

Những trang sách ngày càng yếu, càng lật tới về cuối, càng ngửi được sự gắng gượng, đuối sức, rồi thở hắt ra hơi tàn của tác giả.

Ô, có bao giờ đi mãi, đọc mãi, yêu mãi, mà vẫn trụ được hy vọng tràn trề?

Mỗi năm theo má đi Đà lạt ba tháng hè. Gia đình Lài ở Nhatrang, nhưng một mình ba phải đổi đi Đà lạt, khu cư xá, ba ở một mình, nhà duplex một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng bếp, kiến trúc kiểu Pháp, chụm mái và dựa vách với nhà hàng xóm, cũng là đủ đẹp, đủ sang cho mỗi hè, thay vì phải đi học hè nóng nực, mồ hôi chảy đầm đìa vuốt mặt như những lớp học hè chen chúc thường tình trong nắng.

“Mì…í…í…!”

Tiếng rao dài trong sương sớm, sương còn mù mịt, nó đã leo từ dưới chân đồi lên, nhà tôi ở trên cao, nó cứ như từ lòng suối chui lên, suối là ban trưa, sáng thì chỉ là một khối sương đặc dày mênh mông ở đó. Nhà bên kia đồi không thấy, nhà dưới suối không thấy, chung quanh làng xóm lờ mờ, và nó ở đâu đó chui ra từ tiếng rao:

“Mì í, mì í…,Mì…í…í…”

Khua động trong sương.

Bước lên thềm chạm mặt, lần đầu tôi gặp thằng nhỏ mười một, mười hai, suýt soát tuổi tôi. Vai và lưng vác một bao vải đựng đầy bánh mì dài, mặt tròn đỏ ửng vì hơi lạnh, bánh baguette luôn nóng giòn, khói thơm bốc lên từ sau lưng nó, vướng theo bàn tay ấm cầm chiếc bánh đưa cho tôi.

Tôi nghiện bánh mì, ngủ mê nhưng như có đồng hồ báo thức để choàng dậy vì tiếng nó rao.

Réo rắt, ngân nga, tựa như một khúc đàn, đều đặn, cách khoảng, và lại nhịp nhàng “mì í…mì… í…”, “xuống…lên…lên…xuống…”, lại ngân, lại ngừng, lại bay lượn, vòng tròn.

Sáng nào, đối thoại cũng chỉ có một câu: “hai ổ!” và đưa tiền, lấy bánh, và chạy ù vào nhà, lại chạy trở ra, sau khi lật đật ủ hai cái bánh trong chiếc hộp mây đậy khăn.

Ra đến cửa, ngóng theo, thì nó đã đi sang phía bên kia đồi, thoạt ẩn thoạt hiện, thoáng biến vào đám sương, rồi lại lờ mờ lấp ló trước một cánh cửa mở nhà nào đó, dần dần cuối cùng, mất hút vào đám sương trắng chưa tan.

Tiếng rao trong, réo rắt, lên cao, xuống thấp, “mì í…” “mì í…”. Rồi đuợc là đứng yên trong gíó lạnh một mình, lắng nghe, tiếng rao của nó. Rồi tự do mỉm cười.

Sao dạo đó trẻ con như tôi cứ phải sống hai mặt đến thế, vui buồn gì cũng phải lén lút, nhất cử nhất động cứ phải đóng vai đứa trẻ ngoan, răm rắp nghe lời cha mẹ, gọi dạ bảo vâng. Khách đến nhà thì hãy cứ lí nha lí nhí ra chào, nghe khách người lớn bình luận gì, dù là thô bạo vào mặt mình thì cũng cứ cúi mặt đứng nghe. Nếu không muốn bị quát, hoặc ăn đòn.

Bà chị họ con nhà giàu, đẹp, nhưng tôi thì cho là xấu tính, và vô duyên. Tám tuổi, tôi tự hào học lớp ba, bà ấy đã mười tám tuổi, tối nào ngủ chung giường cũng quặp chặt lấy tôi như cú cắp gà con, mười tám tuổi cũng chỉ học lớp ba rồi ở nhà, thì không ít học, và xấu tính thì là gì?…

Mỗi lần thấy bóng bà chị xách va-ly đến nhà ở lại, tôi nghe như trời đất sụp đổ tối tăm mịt mù.

Giờ cả hai cùng già rồi, tại tính tôi thù dai (?), tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đi thăm bà già ấy ở Việt Nam.

Cái túi lụa nhỏ tự may, từ những lúc nào, tôi thích được để dành tiền, những đồng bạc mới thơm ngát. Đau ốm không ăn được cơm, mẹ thường dỗ dành, ráng ăn hết chén cháo, uống hết viên thuốc này, má cho đồng bạc nè, tôi nhắm mắt nuốt ực viên thuốc to trắng, đắng nghét, không phải để mau lành bịnh mà để được đồng bạc, đồng bạc mới cầm lật qua lật lại như đồ chơi, vui vui, thích thích, có khi quên cả đau mà ngủ thiếp đi…

Lớn một chút, khi được sai vặt, đi mua nước đá, mua bánh cho khách đến chơi, mấy ông khách trẻ hào phóng chắc là mới được bạc cho luôn cả tiền thối, những món nhỏ, lớn, và bất ngờ, tiền Tết lì xì mỗi năm, túi vải màu xanh, đường chỉ may tay tôi vụng về, gấp gáp, nhưng nó là tri âm, tri kỷ, là giấc mộng thiết thân, là người bạn…Tôi sẽ mua gì, lúc nào sẽ mua, là cái món mà tôi thèm mãi nhưng chưa bao giờ được sờ tay tới, nhưng sẽ có một ngày, khi cái túi xanh đầy, tôi không chỉ đứng ngoài tủ kính xa xa ngắm mãi con búp bê lông nheo cong cong chớp mắt tròn nhìn tôi, và tôi thì ngây người nhìn lại nó, chúng tôi sẽ là cái gia đình nho nhỏ riêng, nó làm em, tôi là chị, chị Lài. Tối tối, chúng tôi đi ngủ với nhau và ngày ngày thì trò chuyện. Thiếu gì chuyện ở trường, ở xóm, tôi muốn kể cho ai đó nghe mà chẳng ai muốn nghe tôi.

Bây giờ thì Lài đang giấu cái túi vải trong một hóc tủ kín đáo không ai biết.

Một trưa, đang ngủ thì nghe cả nhà ồn ào, mở mắt ra đã thấy bà chị họ xinh đẹp, bà đến hồi nào vậy kìa, hai tay bả giơ cao đang lắc lắc cái túi lụa xanh, miệng bô lô nói cười ngặt nghẽo:

Hà tiện ơi, hà tiện à, thức dậy đi, tao lấy được túi tiền của mày rồi!”

Nhiều tiếng cười ầm ầm, hình như cả mẹ cũng cười, các chú cũng cười to, nhưng to tiếng nhất vẫn là giọng bà chị họ đẹp gái, nhà giàu, tính xấu, và mười tám tuổi học lớp ba của Lài.

Nằm chết lặng, không khóc mà cũng không ngồi dậy được, nhưng ghê gớm hơn là ngay sau đó, tiếng mẹ tuyên bố tịch thu túi tiền với lời khuyến cáo của bà chị họ:

“Con Lài mới tám tuổi, dì để nó giữ tiền nhiều vậy, làm gì?”

Lài nín thở chờ mẹ, hay ai đó, nói dùm cái gì.

Sau này lớn lên, Lài đặt những câu nói mơ ước có thể vào miệng một nguời lớn nào đó lúc ấy chẳng hạn như là:

“Tiền nó để dành là của nó!”

Hay chí ít:

“Biết sớm để dành tiền thì cũng tốt, có sao!”

Nhưng không, mẹ là như vậy, chị là vậy, các chú đều như vậy, tất cả mọi người lớn đều là như vậy.

Con búp bê bây giờ mỗi buổi đi học về, Lài chỉ còn đứng xa xa ngắm nó vô cảm đứng trơ ra trong tủ kính.

Những giây phút đứng yên chờ trong sương lạnh, cái cười không tiếng trên môi, không giấu giếm, bên tai réo rắt tiếng rao “mì í…mì í…” và cái bóng nó xiêng xẹo mờ ảo, bao bánh mì nặng sau lưng hiện dần lên từ dưới suối, và mờ dần đi ở phía bên kia đồi, Lài như băn khoăn nhớ lại điều gì.

Chúc thầm “mì í” ngày nào cũng bán được thật nhiều, kiếm được nhiều tiền nhe, để giúp ba mẹ cũng tốt, để đóng tiền học, để tự mua quần áo, làm cái gì đó mà nó mơ trong những giấc mộng vàng, ai mà chả có, và sẽ không có ai như bà chị họ xinh đẹp của Lài một sớm một chiều xuất hiện để xoá sạch sành sanh…

Mùa hè Đà-lạt của Lài vui vui mỗi ngày theo mì í.

*

Nếu tính tới quan hệ đàn ông-đàn bà, Lài tạm liệt kê được dăm bảy tình huống giả định như sau:

1) Chuyện ôi chao cà rỡn không đi tới đâu, không vui không buồn, lâu mau rồi sau đó cũng hối tiếc, vì một hay cả hai bên đã phí phạm thời giờ của mình vô ích quá. Cái hay là chuyện bắt đầu dan díu hay âm mưu dan díu rồi cũng sẽ dễ bỏ qua, quên ngay.

2) Chuyện bỗng thình lình nghiêm trọng, vì đã không còn là chuyện đùa, một trong hai bên hay cả hai, tự cảm thấy mình lâm bệnh trầm trọng, tự phải thuốc thang chạy chữa, tầm sư học đạo, phước chủ lộc thầy, chạy chữa mãi vết thương may ra cũng khép miệng cũng lành, tuy vậy, thế nào cũng có một trong hai cảm thấy mình bị tổn thương nặng nề hơn đối phương. Trong loại quan hệ tay ba này, bên ngoài nhìn vào có vẻ như người đang có vợ, có chồng, buông tay trở về vị trí cũ sẽ có thể ít thương tổn hơn người đang bay nhảy tự do phải tiếp tục ra đi với không gian bay nhảy tự do của mình. Tuy vậy, bên trong dường như có thể cả ba đang đồng đều thương tổn.

3) Mọi sự một ngày bỗng xôn xao sáng nắng chiều mưa, đảo ngược lộn tùng phèo, kỳ lạ, hôm nay buồn ảo nảo ngày mai lại vui lên ì ào, tình lên xuống như con phe đi buôn hàng chuyến, chuyến may chuyến rủi, bước vui buồn từng giờ hồi hộp nín thở theo chân lão công an chống buôn lậu, cảm thấy mình lâm nguy mà không tin tưởng xác định được gì cho tương lai, hậu sự, đành ôm gối ngồi khóc than cầu trời đợi số.

4) Chuyện cứ nhạt nhẽo như ăn phải cơm nếp nát, mua vui chẳng được một vài trống canh rồi nhạt thì vẫn nhạt, ốm đau cứ như chưa khỏi, dù toàn tâm toàn lực sốt ruột đầu tư tự nhắc, thôi lần này là lần cuối, vậy mà lực cứ bất tòng tâm, mồm nhạt cứ nhạt, cố mấy cũng không nuốt trôi được miếng yêu đương nào cho đậm đà được đành cắt đứt ra đi dù có bị/được người kia ỉ ôi, níu kéo.

5) Chuyện thô bỉ bẩn thỉu thò lò lộ mặt, trong các việc bẩn thỉu, lường gạt ái tình thường được coi là sạch sẽ nhất, thật ra không phải vậy, vậy mới ly kỳ. Hình như trong khi tự soi gương, ít ai dám tự nhận mình đã lừa gạt hoặc đã bị lừa gạt, cả hai thích đóng vai điệp viên không không thấy, không không biết trong khi cả hai đều rất biết, chuyện thô bỉ nhờ vậy mà được dấu nhẹm đi.

6) Chuyện gở không ra, dứt bứt đi không xong, chuyện gặp phải đối tác quanh năm cải lương sầu não, ăn vạ bắt đền, gây mặc cảm phạm tội cho người bỏ đi vì một lý do nào đấy, cứ lu loa như ai đã xâm phạm tiết hạnh ai, ai lấy đi đời ai không bằng, nên chiêu này thường được gọi là một người bước đi,( một người đứng lại), lệ sầu đẫm mi. Đừng đơn giản nghĩ rằng chỉ có đối tác nữ mới biết sử dụng chiêu thức ăn vạ này.

7) Chuyện gặp tiên, như vài bậc chân tu tình yêu tiết lộ, như bước vào cõi không, không gió, không mưa, không giông, không bão, trời quang mây tạnh, cả hai thấy mình nhẹ cánh bay tung, như chim liền cánh như cây liền cành, bất chấp đất trời giông bão, số phận, dư luận, tiếng đời, họ yêu nhau như một mai trong cơn mê.

8) Chuyện hai người vui vui thành vợ thành chồng với hy vọng chấm hết ở đó.

Dù gì là chuyện gì, cái gì mà cứ bắt cả hai nhân vật nam/nữ hay nam/nam, nữ/nữ nhân loại quanh năm sôi sục đi tìm nhau? Để trốn tránh những cảnh đời lặp lại, ăn ngủ đi làm đi chơi già bệnh chết? Yêu cũng như giải trí đọc tiểu thuyết? Phải giật gân dù rẻ tiền hay trí thức, sâu sắc sâu xa hay nông cạn nông choèn?

Nhưng đọc tiểu thuyết, xem phim giựt gân là để cho người khác hứng chịu tình huống thay thế cho mình để mình được khơi khơi hưởng cảm giác giựt gân, bất ngờ, nghe ra thì không công bình, cũng chẳng lương hảo. Chuyện trâu tìm trâu, cột tìm cột là chuyện muôn đời, nhưng nghe kể chuyện uống thuốc độc thì không thể bằng tự mình bưng ly uống. Nhân vật của Marquez nâng cốc và không lấy vợ, để dành trọn đời mình cho các cô điếm buồn, ông ta vừa chính xác kiếm được cho mình những bất ngờ, nhưng đồng thời cũng tự nhận những trách nhiệm trói buộc với những đối tượng không hề mảy may ràng buộc? Đó là cái cao cả hiếm hoi chỉ có trong tiểu thuyết và những tay viết tiểu thuyết?

Một cách nói rẻ tiền, tiền nào của ấy, Lài liều mạng với tình yêu, nhưng chắc là chưa đủ, có bao giờ tôi dám chết (lãng xẹt) vì một người đàn ông nào chưa ? Câu trả lời thường là: tôi không phụ rẫy ai, nhưng khi có người muốn phụ rẫy, tôi rũ áo ra đi, lòng đau như cắt, nhưng không hề hối tiếc.

Chẳng trách Lài chưa bao giờ rớt vào tình huống gặp tiên như vài người tiết lộ.

Nhưng chết cho tiểu thuyết, lần này Lài hạ quyết tâm.

*

Tôi đi Liên Khương chơi một mình. Hẹn với Vân, một bạn cùng xóm cũ cũng lên nghỉ hè ở Đà lạt, Vân ở Liên Khương, tôi ở thành phố.

Cuộc đi thăm nhạt, chúng tôi ra rừng thông sau nhà, Vân lớn hơn Lài 2 tuổi, vẫn kêu nhau bằng chị-em, nhưng không phải chuyện lớn nhỏ, chán, vì không có chuyện để nói, nên về sớm mà cũng không hẹn gặp lại.

Nhưng phong cảnh hai bên đường chuyến xe buýt từ khu nhà cư xá nhà tôi đi Liên Khương thì tuyệt đẹp. Lần đầu tiên đi chơi một mình, không phải là đi theo một người lớn nào, cái gì trông cũng lạ lùng mới mẻ hơn.

Tôi đĩnh đạc nói với thằng bé phụ xe, một thằng bé má đỏ hồng hồng, ô, ở Đà lạt ai mà chẳng má hồng, thằng mì í má hồng, tôi má hồng, và bây giờ thằng phụ xe:

“Khi nào tới Liên Khưong gọi dùm tui nghen!”

Chuyến về ngẫu nhiên đón xe thế nào lại gặp nhau lần nữa. Nó cười mỉm, nhưng rạng ngời ra mặt, vừa thu tiền vé vừa xếp ghế cho tôi ngồi gần nó. Chuyến về, không có khách lẻ dọc đường lên xuống nên nó rảnh, ngồi gần, hai đứa nói chuyện lung tung. Chỉ là chuyện trống không, không kêu tên tất nhiên vì chắc chắn là không biết tên, mà cũng không hỏi, và cũng không xưng hô:

“Nghỉ học, đi chơi hả?”

“Ừa… Có đi học không?”

“Có. Ngày nghỉ học, nghỉ hè, mới đi phụ xe.”

Tôi giật mình, nghĩ ngay đến cái túi lụa màu xanh, nên hỏi:

“Chắc kiếm được nhiều tiền?”

Rồi định hỏi:

“Có để dành được không?”

Rồi lại thôi.

Nó quả là một tay phụ xe năng khiếu.

Đến đúng khu cư xá lúc nãy tôi lên, nó đứng lên đập vào thùng xe rầm rầm hai cái, hiệu lệnh cho bác tài ba nó ngừng lại, tôi vội vã đi xuống, nó níu nhẹ tay áo, lắc lắc:

“Thứ bảy tuần sau, có đi Liên Khương nữa không?”

Chiếc xe ù té rùng rùng chạy mất, tôi ngó theo, còn thấy nó đứng níu vào tấm cửa sau mở toác một cánh, miệng hồng của nó cũng mở toác một cái cười, tay vẫy qua quơ lại, rồi biến mất vào khúc quanh.

Nhớ nó nói:

“Bỏ ống được bốn tháng rồi, chờ một năm thì sẽ đập ra.”

Tôi xuống dốc về nhà. Ước gì được gặp lại nó, để được xem ngày nó đập bùng binh. Nhưng tôi chỉ còn được ở Đà lạt hai tháng hè nữa thôi.

Dạo ấy, không hiểu sao đa số cac bạn trẻ con của tôi đều phải đi làm việc vất vả thế.

Cả anh Dụng lẫn thằng Đừng học may ở căn tiệm may trước nhà tôi ở Nhatrang cũng chỉ là những đứa trẻ suýt soát tuổi tôi. Nói là học may, nhưng thật ra là làm việc quần quật từ sáng đến tối ở nhà ông chủ và ở tiệm may.

Đi chợ mua đồ nấu ăn cho bà chủ, đến tiệm may lau dọn quét tước, mở sẵn cửa tiệm chờ ông chủ đến, cắm cúi kết nút áo, tháo cái quần hư, ủi mấy mảnh vải cũ để may cái khác, ngồi coi tiệm cho ông chủ về nhà ăn cơm, ngủ trưa, rồi mới tới phiên tụi học việc được về nhà ăn cơm, rửa chén, lại chạy ra cắm cúi kết nút áo, tháo chỉ, năm thì mười hoạ mới len lén ông chủ ngồi lên máy may tập đạp rẹt rẹt vài ba đường…

Tôi hay lân la qua chơi tiệm may với Dụng mười ba tuổi, tôi gọi bằng anh, Đừng to con hơn nhưng chỉ bằng tuổi tôi thì tôi gọi bằng thằng. Mà chắc cũng tại Dụng ít nói và chững chạc hơn nên tôi tự thấy phải gọi bằng anh.

“Đi Đà lạt có vui không?”

Tôi kể chuyện thằng mì í, thằng phụ xe, Dụng nghe lơ đãng và không nói gì.

Tự nhiên tôi tức, tiếc mình đã tiết lộ những chuyện bí mật như vậy, cả nhà tôi có ai biết gì đâu, như chuyện con búp bê của tôi, lẽ ra tôi nên giữ kín trong lòng thì hơn. Chuyện con búp bê, mặc dù đã mất hết tiền, mẹ lấy hết tiền và vứt trả lại cái túi lụa màu xanh, mặc dù chị họ tôi đã tố cáo tôi, người lớn thật khó hiểu, nhưng họ thỉnh thoảng vẫn vứt cho tôi vài tấm giấy bạc, tôi lác đác đã bắt đầu để dành lại, tôi phải nuôi con búp bê lớn lên cùng với tôi.

Dụng không phải người lớn nhưng cũng không muốn nghe chuyện của tôi. Đừng thì bận lắm, nó thường chạy lui chạy tới lăng xăng cho ông bà chủ sai, tôi không có chị cũng không có em, không ai dư hơi nghe những chuyện lạ lùng của tôi.

Từ khi nhà dọn đi một xóm khác, tôi chẳng bao giờ gặp lại Dụng, Vân, con Bắc kỳ, Long Nhi và Đừng, Dụng.

*

Sau trận đổi đời, bỗng nhiên thành phố Lài xuất hiện khá nhiều bác hồ. Như một món nợ bỗng được trả bù luôn cả vốn lẫn lời, ngày ở xóm cũ, Lài thường ngạc nhiên vì sao nhà con Bắc kỳ treo hình Ngô tổng thống, nhà ông tàu trồng răng cũng treo hình một ông tàu khác ngực đeo đầy huy chương, bây giờ thành phố này, ngoài những hình ảnh Bác treo lung tung trong nhà ngoài phố, nhiều bác khác đồng loạt xuất hiện bằng xương bằng thịt:

1) Ông già đánh máy thuê vẫn ngồi khiêm tốn môt góc phố hẹp xưa nay yên lặng, lóc cóc đánh máy những bản sao khai sinh, giấy tờ, nhà đất, hôn thú… Ở cái thời đại mà máy đánh chữ bằng điện đã là tối tân hiện đại lắm rồi, ở cái thời đại mà không phải ai cũng rau ráu gõ keyboard chit chat lia lịa như hiện nay, ông kiếm ăn hằng ngày cũng không đến nỗi tệ với cái Remington to sù, cũ kỹ.

Bỗng nhiên rồi đổi đời, bỗng nhiên rồi nghề đánh máy thuê cũng được xem là không hợp pháp, công an sẽ hỏi thăm sức khoẻ, sẽ kiểm tra xem ông đánh gì, tài liệu tuyên truyền cho bọn phản động hả, họ gọi ông đi đăng ký số máy, và bắt đóng tiền thuế cao hơn trị giá cái máy, chỗ ngồi làm việc yên lặng và khiêm tốn ở góc phố hẹp của ông trước cửa tiệm nem nướng trứ danh của thành phố, tiệm đóng cửa vì chủ tiệm chạy đi đâu không ai biết, ông cũng không xin được giấy phép hành nghề gọi là giấy đăng ký, cái máy kiếm ăn biến thành của nợ, ông già xung phong tự nguyện hiến không cái máy cho văn phòng Uỷ Ban Nhân Dân Phường.

Chưa đủ, còn xung phong tự nguyện đi theo cách mạng đánh máy không công các giấy tờ, văn bản ở phường. Cũng phải khai ra lý lịch thời kháng chiến chống Pháp đã từng tham gia kháng chiến ở khu tư, cộng với hành động tự hiến của cải cho cách mạng, ông tranh thủ được cái chức vụ tuy không lương này nhưng được mua chút ít nhu yếu phẩm theo giá chính thức .

Mọi người ra phường xin cái giấy di chuyển, cái hộ khẩu, tờ khai lý lịch, giấy phép buôn bán tiểu thương, toàn những chuyện nhức đầu thời buổi đó, ngạc nhiên thấy một bác một ngồi trước máy đánh chữ đánh lóc cóc, lóc cóc giống hệt tấm chân dung Hồ Chủ tịch nơi hang Pác Bó treo to tướng trên tường ngay sau lưng ông đánh máy.

Ai rảnh thì dừng chân ngơ ngẩn dăm ba giây, ngó trên, ngó dưới, tủm tỉm cười, có người hình như hơi lắc đầu rồi cảnh giác sửa cái cổ mình lại cho cứng đờ.

2) Viên phó chủ tịch Uỷ Ban Kiểm soát Kinh tế Tiểu thương chợ Đầm là một bác haibác hai này coi chiến hơn, nghĩa là mập mạp hồng hào hơn bác một già đánh máy.

Có lẽ bác hai kiểm soát tiểu thương làm việc có lương, có bồi dưỡng chính thức và không chính thức, các tiểu thương quán ăn thì thường không lấy tiền bún, tiền phở, tiền cà phê khi bác hai ghé qua thăm hỏi ăn uống, tiểu thương thuốc tây thì thường tặng không Tylenol thứ thiệt, vì thiệt giả là cũng do nơi cái mộc đỏ hoét hình vuông đóng xuống cái cụp của bác hai, tiểu thương vải thì thường là để giá vải ngoại cho bác với cái giá vải nội…, nên bác hai trông mập mạp hơn bác một.

Sau này khi ra ở nước người, Lài mới biết nước người cũng như nước ta, cũng có những cuộc thi “cải trang người giống người” chẳng hạn thi xem ai giống Elvis Presley nhất, hay giống Marilyn Monroe hơn v.v…Nhưng ở thành phố hồi đó, không ai cho là chuyện cho vui, là thời trang, và cũng không là cuộc thi có thưởng.

Muốn làm bác ít ra là lý lịch trong sạch hơn những người khác, bác, có thể là người bình thường nhưng có tướng làm quan, bác, mặt chìm là nỗi khiếp sợ, mặt nổi là một sự trấn an, và a dua cần phơi bày.

3) Có trường hợp khác không giống được bác thì bỗng nhiên một thầy giáo sau giải phóng bỗng kiếm đâu ra cái áo xanh lá cây rừng và cái mũ tai bèo, thầy mang râu đội mũ đi dạy học.

Mặc kệ mọi người lén lút ái ngại nhìn, vì khi nhóm giáo viên miền Bắc đi họp riêng với nhau đã không gọi thầy, chi bộ đảng của trường họp cũng không gọi thầy, đoàn thanh niên cộng sản họp cũng không có, tất nhiên họp toàn trường thầy ngồi lẫn lộn với bọn lưu dung miền nam để nghe phổ biến nghị quyết. Vẫn áo xanh màu lá cây rừng, nhưng nón tai bèo đoàn quân giải phóng thì phải chờ ra ngoài nắng mới đội được, thầy lạc lõng giữa cả hai nhóm.

Sau này nghe tin anh thầy bộ đội giả này phải mổ tim, chắc tại tim anh đã có thời gian dài hay hồi hộp.

Cũng phải thôi, thầy bộ đội giả vẫn ở lì nơi thành phố cũ, nghe nói bây giờ anh ta phát giàu to với nghề chấm tử vi kiêm bói toán cho các nhân vật tai to mặt lớn lãnh đạo và công an thành phố.

Ngẫm nghĩ xưa nay các thầy tử vi bói toán nhất định phải là những người gan to dám liều mạng, chả phải người xưa đã nhắn nhủ: thiên cơ bất khả lậu, đứa dám đụng đến cơ trời thì còn biết sợ gì chuyện của người sao?

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch