Trang chính » Lý Luận, Quan Điểm, Tôn Giáo Email bài này

XOAY QUANH CHUYỆN ĐẠO VÀ(O) ĐỜI 2: CÙNG THẢO LUẬN VỚI TÁC GIẢ NGUYỄN NHÂN TRÍ

 

Lời tác giả: [Lẽ ra tôi nên thảo luận riêng cùng tác giả Nguyễn Nhân Trí bằng comment dưới bài chủ. Tuy nhiên nhận thấy trong sự việc có một số khái niệm và quan điểm rộng lớn hơn về việc liên đới của tôn giáo và xã hội nên xin được viết thành một bài riêng chiếm thêm chỗ của tạp chí Da Màu, xin được thông cảm. Cũng xin được mạn phép gọi tác giả Nguyễn Nhân Trí bằng “anh” cho thân mật.]

Thưa anh Trí, theo bài “Hồi đáp…” [1] của anh thì chúng ta đồng tình “đạo và đời không nên tách rời nhau” xét về mặt xã hội, ngược lại xét về mặt chính trị thì đạo nên tách rời với quyền lực – ở đây có thể xử dụng ngôn từ tách rời thế quyền với thần quyền. Ngoài ra, những khái niệm về đạo, đời, thế quyền và thần quyền cũng được hiểu một cách rõ ràng và thống nhất. Trước hết xin cảm ơn anh cũng như mọi người theo dõi, tham gia, thảo luận góp ý.

Bây giờ chúng ta cụ thể về những lấn cấn “khá nhiều”:

Anh viết: “Khi dùng chữ “đạo”, nhiều người (…) thường chỉ nghĩ đến những cái tốt đẹp, thánh thiện, cao cả đó.” Điều này đúng với tôi, nhưng bản thân tôi cũng không đơn giản dừng lại ở đây. Một số những hệ lụy xấu xa của các tôn giáo xảy ra là có thật, và tôi không phủ nhận dù bất cứ lý do gì. Điều này – theo tôi – là do những người hành đạo gây ra chứ không phải do bản thân hay bản chất của tôn giáo (xin nhắc lại chữ tôn giáo tôi dùng ở đây không bao gồm những thần linh qua mê tín, tà giáo tức những đạo giáo không hướng thiện). Xin kể một sự kiện liên quan (cho vui): Tôi còn nhớ vào khoảng năm 71-72, trong một cuộc vận động bầu nghị sĩ ở miền nam, chẳng biết phái đoàn của một ông nọ trong lúc đi vận động làm gì nhưng một vị linh mục Thiên Chúa Giáo người bắc di cư rất nổi tiếng đã đe dọa: “…các anh muốn làm gì thì làm nhưng đừng để chúng tôi phải đem con chiên xuống đường”. Chuyện này có thật 100%, nó theo tôi và “ám ảnh” đến tận bây giờ, dù hồi đó còn rát trẻ. Anh thì cho rằng những bất cập như thế và tương tự là do tôn giáo gây ra, nhưng tôi – như đã nói ở trên – thì cho rằng do người hành đạo (Hệ thống điều hành Vatican… chẳng hạn) gây ra. Anh đọc kỹ lại bài của… anh đi rồi coi tôi nói có đúng không?!

Về “sự cố” “Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền trong Hiến Pháp” mà anh đã đề cập đến, thiết nghĩ tôi không cần phải bàn thêm vì anh/chị Hoàng Trúc trong một comment đã giúp tôi trả lời rồi. Tuy nhiên, bản chất của sự việc vẫn còn đó.

Lời anh dịch từ Tu Chính Điều 1 của Hoa Kỳ: “Quốc Hội không được ra luật lệ ảnh hưởng đến sự thành lập của một tôn giáo nào, hay cấm cản quyền tự do ngôn luận, hay báo chí, hay quyền được tụ hợp bất bạo động, hay đưa kiến nghị để than phiền đến chính phủ”. Vâng, tôi thấy rất rõ chữ “tôn giáo” ở đây, và cũng nhận thấy trong đó bản thân điều 1 này được xã hội – thông qua quốc hội – ban hành thành luật pháp “bảo vệ” sự hiện hữu của tôn giáo đồng thời mặc nhiên công nhận rằng tôn giáo ở trong lòng xã hội, trong khi anh viết: ”Cái nhìn của tôi “thế tục” hơn. Nếu ai hỏi rằng đạo và đời có cần được giữ tách rời nhau không thì tôi xin trả lời là “Rất cần”, để rồi anh lý luận sau đó rằng “Câu trả lời nầy dựa trên ba lý do thực tế sau đây. Thứ nhất, để có thể bảo vệ các quyền tự do căn bản nhất của mọi người… Thưa anh Trí, cái lý lẽ “thứ nhất” của anh vê vấn đề này được anh dẫn chứng qua “Bản Tu Chính …” nó thiệt tình “trớt quớt” mà tôi gọi ở bài trước là không “ăn nhậu”gì với nhau vẫn sờ sờ ra đó, vì trong “quyền tự do căn bản nhất của mọi người” (chữ của anh) được xác định ngay trong Tu Chính Điều 1 này của Hiến Pháp Hoa Kỳ (xin nhắc lại) là “…không được ra luật lệ ảnh hưởng đến sự thành lập của một tôn giáo nào…” cơ mà?! “Để có thể bảo vệ các quyền tự do căn bản nhất của mọi người…” thì anh hãy thực thi điều này đi chứ “bảo vệ” cái “bào vệ” gì ở đây?!

Rõ ràng là anh tỏ vẻ “e ngại” thần quyền hoành hành áp đảo thế quyền (điều này không tốt nên tôi cũng e ngại) rồi mới dùng từ “cướp chính quyền” – đương nhiên là trong ngoặc kép – là vì vậy. Tôi hoàn toàn không gán đặt lên anh một điều tiếng nào cả.

Câu nói của tôi rằng Chính quyền phi tôn giáo là điều công bằng, nhưng chưa chắc đã là tốt nếu không có định hướng đạo đức lành mạnh trong chủ trương” được anh nhận định là tôi “tuyên bố một câu rất vô thưởng vô phạt (và vô bổ ích)”. Xin được thưa với anh là tôi có đặt điều kiện trong mệnh đề nên nó không “rất vô thưởng vô phạt” và vì thế cũng không “vô bổ ích” như anh phán quyết.

Anh nói: “Còn thí dụ tôi đưa ra về việc Giáo Hội Công Giáo luôn luôn thúc đẩy chính phủ liên bang lẫn tiểu bang cấm cản người dân Mỹ không được ngừa thai hay phá thai, hoặc cực lực lên án và nghiêm cấm hôn nhân đồng tính luyến ái thì ông nghĩ sao? Những nhân vật đại diện tôn giáo (và Thượng Đế) ở đây không cần phải “cướp chính quyền” (như ông nói) nhưng vẫn có thể áp đặt những tín điều của họ lên mọi người dân khác, bất kể người ta có đồng ý hay không. Tôi không thấy ông phê bình gì về sự kiện nầy”. Cũng xin thưa với anh rằng tôi không thể “gom hết thế giới” vào trong một bài viết được. Tuy nhiên khi anh hỏi thì tôi xin phép được trả lời rằng theo tôi, trước hết việc Giáo Hội Công Giáo thúc đẩy ngừa và phá thai là tầm nhìn đạo đức cần thiết của một tôn giáo (tiện đây tôi cũng xin đưa ra câu hỏi là Phật Giáo nghĩ gì về vấn đề này?). Nếu không có lý do chính đáng (chẳng hạn như vì sự giầu có của một gia đình) thì có nên “ép” thai không? Cái lý do (có thể) chính đáng là sự điều hòa nhân số tránh hệ lụy của nạn nhân mãn toàn cầu đang được xã hội hưởng ứng, và gúc mắc (có lẽ) cũng là ở chỗ này. Tôi cho rằng ở cái “thế” của các tôn giáo không nên (và cũng không thể) “ừ” ngay được, phải vậy không anh? Việc đồng tình luyến ái cũng thế, trái (luật) tự nhiên, rõ ràng tôn giáo đang đứng trước những thử thách rất lớn. Tôi nghĩ ở đây cũng không có “sự áp đặt những tín điều” lên “mọi người dân khác” như anh nói, có chăng là lên tín đồ của họ mà thôi, mà tín đồ của họ thì có gì để mà chúng ta phải bàn ở đây, thưa anh?. Ngoài ra, luật lệ (nói chung) không nên cho rằng là hình thức áp đặt. Để xã hội công bằng trật tự thì phải có quy chế – gọi là luật – dù nhiều người phản đối (có khi không thực thi). Tôi xin “mở ngoặc” thêm là quan niệm giữa “ngừa thai” và “phá thai” cũng không thể đánh đồng được.

Còn chuyện tôi cho rằng anh “trí trá nhồi nhét” là vì sau một hồi (chuông)…, rồi anh nói“…một số tổ chức tôn giáo, nhất là ở Mỹ, chủ trương nếu bất cứ thứ gì trái nghịch với giáo điều của họ đều không được đề cập đến, hay giảng dạy, hay cả nghiên cứu, thảo luận.”. Anh có thể chứng minh cụ thể được không? Xin anh dùng dẫn chứng ở thời điểm hiện tại cho nó “hot”.

Trong bài viết “Xoay Quanh Đạo Và(o) Đời” của tôi gửi lần thứ hai (có thêm thắt) đến Tạp Chí Da Màu (trước khi bản gửi lần thứ nhất được hiển thị khoảng 1 ngày) có đoạn như sau mà có lẽ vì mất thời gian kiểm tra toàn bài (tôi đoán chừng) nên không được BBT đăng nguyên văn: “Chúa Phật đi rao giảng hành đạo. Phải chăng đấy là một hình thức “cướp chính quyền“? Chắc chắn là không! Hãy nhìn nhận một thực tế rằng mối liên hệ đạo và đời thiện hoá đời sống. Nếu ai có hỏi (Nhà nước) Hồi giáo cực đoan (IS) có thiện hóa đời sống không thì tôi xin thưa rằng IS không phải là tôn giáo mà là một tà đạo ạ.”

Chính những người Hồi Giáo không theo IS phản đối hành động cực đoan khủng bố của nhóm này. Bản thân Hồi Giáo có những dị biệt (với chúng ta) không những (chỉ) liên quan đến vấn đề tôn giáo mà cả với nền văn hoá của họ. Chúng ta không đồng tình những trường hợp như phụ nữ bị coi thường… nhưng không có quyền báng bổ văn hóa của họ. Tất cả những chuyện họ đòi bình quyền v.v… tôi biết hết (để trả lời câu hỏi rằng tôi có biết không của anh) và cũng (muốn) làm hết sức như có thể để đồng hành cùng họ. Tôi cũng đồng ý luôn với anh về mối lo ngại nếu người Hồi Giáo – và nhất là IS – tràn vào Âu Châu. Tôi cũng biết luôn là cái nhìn về con người của người Tây Phương qua làn sóng di dân của người Hồi Giáo vừa qua không còn thân thiện và hiền hòa như trước nữa. Thế nhưng không phải vì đó mà có cái nhìn tiêu cực với tôn giáo cũng như người mang tôn giáo, lại càng phải tách bạch các tôn giáo là khác nhau chứ không thể dẫn chứng Hồi Giáo với những cái “khó ưa” rồi chụp chung tôn giáo là ráo trọi như thế. Như vậy là hồ đồ, là phủ nhận nỗ lực hướng thiện của tôn giáo ngoài xã hội.

Bây giờ là tới “khúc quanh lịch sử”: Anh viết nguyên văn: “Tôi xin “chặn” trước ở đây một chút. Tôi đã nghe nhiều người biện hộ rằng những chuyện tàn ác xấu xa xảy ra ở các nước trên thật ra không phải là vì lỗi của Hồi Giáo; rằng Hồi Giáo là một tôn giáo hiếu hòa và hướng thiện; rằng đây chỉ là vì một số người bất hảo lạm dụng danh nghĩa của Hồi Giáo mà thôi. Tôi muốn chặn trước vì tôi thấy ông (là tôi) có vẻ như mang cùng tư tưởng nầy khi ông khẳng định rằng “mối liên hệ đạo và đời thiện hoá đời sống” và “còn tất cả mọi tranh cãi khác đều xoay quanh chuyện con người và khuyết điểm”. Thưa ông, tôi hy vọng là ông thấy rằng đây chỉ là một ngụy biện, tương tự như lý luận quen thuộc“Không phải lỗi của Đảng và Nhà Nước, chỉ vì một số thành phần bất hảo lạm dụng danh nghĩa và vị thế của Đảng và Nhà Nước mà thôi.”. Cái này tôi… buồn cười (cả việc anh đem Đảng và Nhà Nước vào chỗ này) bật ra tiếng à-ha, thế gian cũng có những người nghĩ như anh, hiếm nhưng mà có, rồi anh bảo tôi “ngụy biện”. Tôi hay anh “ngụy biện” hay “áp đặt”?

Anh tiếp tục trượt sâu: “Cái tự do dân chủ ông (ý nói tôi) đang hưởng thụ là kết quả của những cuộc tranh đấu, cải tổ liên tục trong quá khứ mới đạt đến được ngày hôm nay. Nếu mọi người ai cũng quên lãng, hay không nhận thức được, điều đó như ông thì cái tự do dân chủ của họ sẽ thoái hóa và tàn lụn, như lịch sử đã nhiều lần cho thấy.”. Cái này tôi…” phục” anh khi anh ụp cho tôi cái tội không nhận thức được “cái tự do dân chủ mà tôi đang hưởng thụ”. Chưa cần nói anh hồ đồ, anh “rủa” tôi mà sinh ra lan man đến những chuyện lại cũng chẳng “ăn nhậu” gì đến sự tranh luận của chúng ta ở đây cả. Cái này tiếng miền nam trong cải lương gọi là “đâm hơi” hoặc “cương ẩu”.

Về chữ “tà” anh viết: “Người ta chỉ dùng “tà giáo” cho những tôn giáo của người khác”. Thưa anh người ta là ai (?!) chứ không phải là tôi. Tôi không nghĩ như thế, anh “ép duyên” tôi! Tôi có loại bỏ những tín điều (của người khác) đâu?! Và đặc biệt tôi chưa cho tín điều nào của một tôn giáo nào đó xấu xa cả. Tà Giáo thì có. Thế nào là “Tà Giáo” thì tôi đã xác định ở bài trước và nhiều lần (sợ anh hiểu lầm) ở đây rồi, thưa anh. Tôi đã khẳng định ngay từ lời tựa đầu tiên trong bài viết trước rằng “… và rộng hơn, chữ „đạo“ trong bài này không chỉ hàm ý riêng cho Thiên Chúa giáo, mà có ý chung là „tôn giáo“. Chữ „tôn giáo“ ở đây giới hạn ở các tôn giáo hướng thiện. Những tà thuyết tâm linh (khác) được gọi là „tà đạo“. Anh dò dẫm lại đi.

Tà giáo đối với tôi là không có căn chân-thiện-mỹ, đơn giản như đang giởn, thế thôi. Tôi khẳng định với anh: Là Phật Tử tôi vẫn thích đến thánh đường Công giáo để tìm ra đâu đó huấn dụ của tình yêu thương, là Con Chiên Thiên Chúa Giáo tôi vẫn thích đến chùa chiền để tìm ra lòng từ bi hỉ xả đang mong manh ở một góc nào đó trong chùa. Điều này tôi đã và vẫn đang thực hiện.

Xuyên suốt trong những bài viết của anh mà tôi đọc (dù chưa hết), tôi nhận thấy anh nhìn tôn giáo không mấy gì thân thiện, và đó cũng là khác biệt giữa anh và tôi. Quan điểm nào đúng đối với tôi không quan trọng – nếu cần trao đổi thì cứ trao đổi – nhưng những xúc tác của nó sẽ đưa đến kết quả nào lên nhận thức và đời sống con người – nếu được phổ thông hóa – mới là điều mà tôi cho là quan trọng. Vì thế nên tôi “toàn tâm toàn ý” (mong anh nhận cho) trao đổi với anh và mọi người ở đây.

Tôi xin kết bài lại bằng một câu mà tôi đã kết trong bài trước: Cuối cùng, dù thượng đế có thật hay không, nên nhìn tôn giáo ở mặt tích cực, rằng đạo (tôn giáo) là những triết lý hướng thiện để áp dụng vào đời (sống) mà nếu không có nó xã hội sẽ loạn xạ (như đã trình bày ở trên). Nó song hành!

Hãy tưởng tượng lại: Nếu đạo đã bị tách khỏi đời?

Xin cảm ơn anh và tất cả mọi người đã bỏ thời gian để tâm đến sự việc này, kính chúc tất cả đầy sức sống.

Đinh Phương

Tái bút: Theo lời dẫn của anh, tôi vào đọc bài “Tín Ngưỡng và Tôn Giáo” [2] và thật sự giật thót mình ngay từ dòng đầu tiên của anh: “Tín ngưỡng thật ra xuất phát từ sự sợ hãi của con người trong thời tiền sử.”. Lạ thật! Anh dẫn chứng bằng những ví dụ về sự xuất phát của “thần núi, thần gió, thần mưa, thần cây…” và quy chung lại là những nhóm tín ngưỡng rồi từ đó là những tôn giáo. Tôi xin được mạn phép hỏi anh cụ thể: Phật Gíáo hay Ki-Tô giáo… có xuất phát từ sự sợ Phật hay hãi Chúa của tín đồ không? Mong anh tách bạch tôn gíáo với những hiện tượng mê tín (hoặc cái gọi là thần linh) trong dân gian như những trường hợp anh đã nêu ra trong bài dẫn ở trên.

Cùng trong bài này anh có đưa ra những ảnh hưởng tích cực của tôn giáo nhưng ngay sau đó anh chốt lại bằng “cái búa tạ” như sau “Tuy vậy, tôi cần nhấn mạnh là hầu như tất cả các ảnh hưởng tốt kể trên đều có thể đạt được từ bản chất chân thiện mỹ cũng như khả năng đạo đức và tâm linh đã tự sẵn có trong tâm thức con người mà không cần sự hiện hữu của tôn giáo.” để rồi phủ nhận tất cả những giá trị của nó mà anh đã viết ra. Tôi nhận thấy anh thật sự không có “lòng” khi viết và “bồi” như thế, nên việc anh nêu ra “Những ảnh hưởng tốt của tôn giáo lên xã hội” cũng bằng “0” nếu không nói là “âm”.
_____________________________

[1] http://damau.org/archives/42170

[2] http://www.diendantheky.net/2012/04/nguyen-nhan-tri-tin-nguong-va-ton-giao.html

bài đã đăng của Đinh Phương


11 bình luận »

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Thưa ông Đinh Phương

    Tôi đã đưa ra nhận định của tôi về các tuyên bố hùng hồn của ông trong bài trước. Không có gì để tôi cần thêm hay bớt nữa cả. Độc giả có thể đọc lại các bài viết đó rồi tự đi đến kết luận riêng của họ về những lời biện hộ của ông ở đây.

    Tôi cũng sẽ không tiếp tục nói đến một số lý luận của ông. Thí dụ, việc ông vẫn cho rằng Điều Tu Chỉnh Thứ Nhất trong Hiến Pháp Hoa Kỳ không có liên quan gì đến ý niệm đạo và đời cần tách rời nhau. Thí dụ, việc ông đồng tình với Giáo Hội Công Giáo thúc đẩy ngăn cấm ngừa và phá thai, bất kể nhiều người dân đồng ý hay không, vì theo ông đó là “tầm nhìn đạo đức cần thiết của một tôn giáo”. Thí dụ, việc ông quan niệm, và tuyên bố, rằng đồng tính luyến là trái luật tự nhiên (ông nói “Việc đồng tình luyến ái cũng thế, trái (luật) tự nhiên, rõ ràng tôn giáo đang đứng trước những thử thách rất lớn.”) Tôi e ngại rằng tôi không có đủ khả năng để đưa cuộc tranh luận giữa ông và tôi đến một nơi chỗ nào không vô vọng, và không phí thì giờ của độc giả, cả.

    Tuy nhiên, tôi sẽ trao đổi thêm với ông về vài đề tài “tẻ nhánh” mà ông đã (vô tình?) đưa ra trong khi thảo luận về vấn đề “đạo cần tách rời với đời hay không?” Hai trong số đó là:

    – “Tà giáo”, và
    – “Chuyện xấu xa trong tôn giáo là do người hành đạo chớ không do đạo”

    Tôi sẽ trình bày mỗi đề tài trên trong từng bài viết riêng khi tôi có thì giờ vào vài tuần tới. (Và nếu được BBT chọn đăng).

    Để soạn bài về “tà giáo”, xin ông giúp giùm tôi điều nầy. Ông có nói là chữ “tôn giáo” ông dùng “ở đây giới hạn ở các tôn giáo hướng thiện. Những tà thuyết tâm linh (khác) được gọi là ‘tà đạo’.” Xin ông cho thí dụ vài tà thuyết tâm linh trên thực tế mà ông cho là “tà đạo”, xưa cũng như hiện nay.

    Bây giờ xin được nói qua việc ông cho rằng tôi “trí trá nhồi nhét” vì đã dám tuyên bố “…một số tổ chức tôn giáo, nhất là ở Mỹ, chủ trương nếu bất cứ thứ gì trái nghịch với giáo điều của họ đều không được đề cập đến, hay giảng dạy, hay cả nghiên cứu, thảo luận.” Rồi ông yêu cầu tôi đưa ra chứng minh cụ thể với những “dẫn chứng ở thời điểm hiện tại cho nó ‘hot’”.

    Thưa ông, trong bài viết của tôi hồi đáp linh mục Joseph B. đã có thí dụ về vụ một trường Công Giáo ở Úc bắt học sinh xé bỏ các trang sách học đề cập đến ngừa thai và đồng tính luyến ái. Trong bài viết của tôi hồi đáp ông đã có một thí dụ về chuyện gì sẽ xảy ra nếu một phụ nữ ở các nước như Á Rập Saudi, Thổ Nhĩ Kỳ hay Pakistan bước ra đường phân phối những sách báo phê bình về thượng đế Alah của họ. Những chuyện nầy đang xảy ra hiện nay.

    Nhưng vì ông yêu cầu, tôi sẽ nói thêm cho ông rõ. Xin cho hỏi ông có biết gì về cái gọi là “blasphemy laws” (mà tôi tạm dịch là “luật cấm không được xúc phạm đến tôn giáo”) không? Tôi đoán là ông không biết, vì nếu biết thì ông đã không yêu cầu tôi đưa ra “dẫn chứng cụ thể hiện tại”. Đây là những bộ luật hiện hiện vẫn có giá trị pháp lý ở những nước như Mỹ, Úc, Gia Nã Đại, Hy Lạp, Ái Nhĩ Lan, Ba Lan, v.v. Những bộ luật nầy xuất phát từ thời Thiên Chúa Giáo nắm thế lực lớn trong chính quyền. Dựa theo luật nầy, nếu một người viết một bài báo hay trình diễn một vỡ kịch hay triển lãm một tác phẩm nghệ thuật mà các tổ chức tôn giáo, hay tín đồ nào, cho rằng xúc phạm đến tôn giáo họ thì họ có quyền đưa người đó ra tòa. “Xúc phạm đến tôn giáo” bao gồm những gì không thích hợp với tín điều của họ. Có thể vì luật nầy không còn được áp dụng thường xuyên và rộng rãi nên ít người biết đến. Tuy nhiên, vẫn không ít trường hợp ngày nay người ta bị phạt vạ và quyền tự do ngôn luận của họ bị chận đứng bởi luật nầy. Ở các nước như Áo, Đan Mạch, Ý, Hà Lan thì luật nầy tuy vẫn còn đó nhưng không còn được áp dụng nữa. May mắn thay bộ luật cổ hủ nầy vừa được bãi bỏ ở Anh Quốc năm 2008 vừa qua.

    Tôi đề nghị ông vào những trang mạng như http://centreforinquiry.ca/blasphemy-laws-still-exist-in-the-united-states/ hay http://www.vexen.co.uk/religion/blasphemy.html để tìm hiểu thêm. Hoặc chỉ cần google “blasphemy laws” thì ông sẽ thấy cái mà ông cho rằng tôi “trí trá nhồi nhét” chỉ là kiến thức phổ thông nếu chịu khó khảo cứu và học hỏi một chút.

    Sau hết, trong phần Tái Bút, khi nói về bài “Tín Ngưỡng và Tôn Giáo” của tôi, ông có “giật thót mình” và đưa ra câu hỏi “Phật Gíáo hay Ki-Tô giáo… có xuất phát từ sự sợ Phật hay hãi Chúa của tín đồ không?” Đây là một đề tài khác biệt hẳn với những gì mình đang nói ở đây nên tôi sẽ trao đổi thêm ở một dịp khác. Trong lúc nầy, tôi đề nghị ông đọc lại vài lần nữa bài “Tín Ngưỡng và Tôn Giáo” vì câu trả lời đã nằm sẵn trong đó.

    Còn việc ông yêu cầu tôi “tách bạch tôn gíáo với những hiện tượng mê tín (hoặc cái gọi là thần linh) trong dân gian” thì tôi đề nghị ông đọc bài “Mê Tín Dị Đoan và Tín Ngưỡng” ở đây: http://damau.org/archives/38130http://damau.org/archives/38249

  • titien viết:

    Cám ơn tác giả Đinh Phương, cha Joseph, bác Đinh Từ Thức, và đặc biệt tg Nguyễn Nhân Trí đã có công nghiên cứu và chia sẻ về một đề tài dễ đụng chạm, mà ít ai có đủ nội công, kiên nhẫn, để bàn tới … bến.

    Nhờ vậy, các bạn đọc trẻ như TiTiEn đã hiểu thêm, và đã gỡ nút được vài chuyện cực khó từ lúc mình có trí khôn đến nay. It’s priceless!

    Cầu chúc các ông luôn vui khỏe.

    Trân trọng,
    TiTiEn

  • Đinh Phương viết:

    Thưa anh Nguyễn Nhân Trí,

    Tôi xin đi thẳng vào những điểm mà anh đưa ra ở comment:

    Đề tài mà anh gọi là “tẻ nhánh” do tôi đưa ra đã không vô tình như anh nói. Tôi đưa ra tôn giáo và tà giáo là để minh định rõ ràng ranh giới thiện và ác đã được nhân loại phổ cập, trong khi ở những bài viết liên quan anh không rõ ràng. “Chuyện xấu xa trong tôn giáo là do người hành đạo chớ không do đạo” là nhận định chính thức của tôi để phản hồi lại những điều mà anh cho là tại vì đạo mà ra, hai lẽ hoàn toàn khác nhau.

    Còn việc anh “nhờ“ tôi đưa thí dụ về „tà đạo“ thì tôi phải nói thế này: Qua những bài viết của anh, tôi nhận thấy anh rất „mưu lược“. Anh còn đang muốn “vẽ lại lằn ranh giữa thiện và ác“ theo ý của anh cơ mà. Còn nếu bản thân anh không vững để nhận định đâu là tà đạo đâu là tôn giáo thì tôi khuyên anh đừng viết về đề tài này, nó sẽ nhảm nhí. Nhưng theo yêu cầu của anh, tôi xin đưa ra vài tà đạo điển hình là IS hay Đạo bà Thanh Hải… chẳng hạn.

    Việc mà tôi cho rằng anh “trí trá nhồi nhét“ đến từ nhiều nguyên nhân xuyên suốt trong bài viết của anh chứ không riêng gì “vụ một trường Công Giáo ở Úc…,” chuyện anh cho rằng tôn giáo “vòi vĩnh“ tiền bạc v.v…. Ngay bài trên trong phần tái bút, tôi đã nhắc đến chuyện anh “tung“ và „bồi“ về “những ảnh hưởng tốt của tôn giáo lên xã hội.” Đây cũng là một hình thức trí trá nhồi nhét thực sự. Anh cũng vẫn chưa giải đáp cho tôi nhiều câu hỏi tôi đưa ra mà điển hình là trong phần tái bút ở trên. Tôi chờ anh ở bài viết khác mà anh hứa xem anh sẽ nói thế nào?!

    Về “blasphemy laws” thì tôi thực tình không biết trên văn bản. Tuy nhiên tôi nhận thấy nó hiện diện trong lịch sử con người. Điều này tôi nghĩ cũng đơn giản, cá thể con người bị xúc phạm còn có luật cấm huống chi là cả một tôn giáo. Đó là tự do tín ngưỡng, thưa anh!

    Nói tóm lại, anh nhìn tôn giáo như “vi trùng,“ còn tôi và đa số nhân loại nhìn tôn giáo là một phần của đời sống. Sở dĩ tôi dùng từ đa số nhân loại là vì – như anh đã biết – “Bản tuyên ngôn quốc Tế Nhân Quyền điều 18,” “First Admendment of the US Constitution“,“blasphemy laws” … đều mặc nhiên như thế. Chỉ có anh là có vẻ không thuận.

    Tôi biết rằng trên thế giới hiện nay có những người “tận tâm“ tìm tòi những khuyết điểm – có khi chẳng phải là những khyết điểm nhưng vì không còn hợp thời nữa – của những tôn giáo nhằm phá vỡ những hệ thống tâm linh hướng thiện này. Có một số lý do để trả lời câu hỏi vì mục đích nào ở đây, nhưng đó là một đề tài rộng lớn, xa hơn với comment này.

    Thực tình mà nói thì tôi không “tiêu hóa“ được các bài viết về tôn giáo của anh. Cũng dễ hiểu thôi, bởi anh và tôi nhìn tôn giáo hoàn toàn khác nhau.

    Thành thật cảm ơn anh, anh/chị titien góp ý và mọi người theo dõi.

    Trân trọng
    ĐP

  • Khách Quan viết:

    Nói thực lòng thì có lẽ chúng ta nên phân tích ở mặt ngược lại hay “vế thứ hai” (đời tách khỏi đạo) xem tác hại có đáng sợ hơn “vế thứ nhất” (đạo tách khỏi đời)không ?
    Bởi vì những bài trao đổi về vấn đề này mới chỉ bị tác giả Nguyễn Nhân Trí phê phán
    một chiều,thậm chí toàn lên án đạo hay tôn giáo.Đặc biệt ông còn gán những mâu thuẫn
    và tranh chấp nặng tính chính trị ở Aí Nhĩ Lan cho tôn giáo (Tin Lành và Công giáo)
    còn ở các nước coi Hồi giáo là quốc giáo thì ông cũng cho là có sự “đối địch” giữa Hồi giáo và Công giáo vốn là nhóm thiểu số và bị nhà nước Hồi giáo bạc đãi và kỳ thị.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Thưa ông Đinh Phương

    Đúng như ông nói, cái nhìn về tôn giáo tín ngưỡng của tôi rất khác với ông, và với “đa số nhân loại”:). Tôi là một người “tận tâm” tìm tòi, và phổ biến, những khuyết điểm của tôn giáo tín ngưỡng. Không phải để “nhằm phá vỡ những hệ thống tâm linh hướng thiện nầy” như ông nói mà là để cố cải thiện nó. Nếu ông đọc bài “Lời Tự Bạch” của tôi ở đây http://damau.org/archives/38840 thì sẽ thấy tôi đã trình bày việc nầy khá rõ.

    Như đã nói ở lời bình luận trước, tôi không tiếp tục theo đuổi một số vấn đề, lẫn câu hỏi, ông vẫn muốn đưa ra. Đó là vì tôi thấy mình không có khả năng giải thích thêm cho ông thấy hiểu được một số khái niệm mà tôi nghĩ là khá cơ bản. Tôi không muốn phí thì giờ của độc giả với những tranh luận quanh co, lòng vòng không đi đến đâu cả. Một thí dụ mới nhất là chuyện “trí trá nhồi nhét”.

    Tôi cũng xin có nhận xét nầy. Càng lúc ông càng cho thấy cái nhìn của ông quá đơn giản trên càng nhiều vấn đề. Thí dụ, vừa ở trên ông nói về blasphemy laws rằng “Điều này tôi nghĩ cũng đơn giản, cá thể con người bị xúc phạm còn có luật cấm huống chi là cả một tôn giáo. Đó là tự do tín ngưỡng, thưa anh!” Tức là ông đồng tình với việc xóa dẹp những tác phẩm văn hóa hay những thảo luận nào bị xem là trái ngược với tín điều của một tôn giáo. Và ông đồng tình với việc đưa những ai chỉ trích về tôn giáo ra pháp luật. Câu tuyên bố trên cho thấy ông không hiểu được rằng “quyền tự do tín ngưỡng” cũng có nghĩa là “quyền tự do KHÔNG tín ngưỡng”.

    Tuy nhiên, như đã nói, tôi sẽ trình bày thêm về vài vấn đề ông đã đưa ra. Tôi cám ơn ông cho 2 thí dụ về “tà đạo” của ông: IS và Đạo Bà Thanh Hải. Tôi sẽ dùng 2 thí dụ nầy trong bài “Tà Giáo” mà tôi đang soạn. Đã giúp thì xin giúp cho trót, xin ông cho biết thêm luôn IS và Đạo Bà Thanh Hải giảng dạy những tín điều gì và làm những điều gì mà ông cho họ là “tà đạo”? Đây không phải là một câu hỏi ngây ngô hay thách đố. Tôi chỉ nghĩ rằng nếu có vài thí dụ cụ thể thì người đọc dễ hiểu hơn. Xin cám ơn ông trước.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Ý kiến của bạn Khách Quan rất hay.

    Rất mong muốn được bạn phê phán vấn đề nầy theo chiều ngược lại.

  • Đinh Phương viết:

    Thưa anh Nguyễn Nhân Trí,

    Trong sự việc về „blasphemy laws“ anh dám khẳng định rằng tôi „đồng tình với việc xóa dẹp những tác phẩm văn hóa hay những thảo luận nào bị xem là trái ngược với tín điều của một tôn giáo“. Xin thưa với anh như thế này: Blasphemy laws được anh dịch – dù tạm – là “luật cấm không được xúc phạm đến tôn giáo”. Tôi dùng (và hiểu) nguyên chữ „xúc phạm“ (của anh) để trình bày quan điểm liên quan như ở comment trên, và „xúc phạm“ khác với „đề cập“.

    Anh là người viết nhiều, tôi không cho là anh không hiểu rõ ngữ nghĩa. Rất tiếc tôi chỉ còn có một cách duy nhất – môt lần nữa – phải khẳng định rằng trong cách suy đoán, lý luận và viết lách của anh rất hồ đồ và trí trá mà tôi đã từng than phiền.

    Để trả lời mong muốn của anh về IS, Đạo Bà Thanh Hải… , theo tôi, chúng ta cứ lấy hệ Chân-Thiện-Mỹ cũng như Nhân-Sinh-Quan mà đối chiếu thì không khó gì để phân biệt giữa Tôn Giáo và Tà Giáo (tà đạo). Ngoài ra, „bạn google“ sẽ cho nhiều thông tin về họ.

    Đọc bài „Lời Tự Bạch“ của anh – dù quan điểm có khác – tôi đồng tình với anh nếu anh thực hiện và viết đúng như anh tâm sự. Khi anh viết, xin anh nhớ cho là:
    1. Chúng ta đã đồng thuận „đạo và đời không nên tách rời nhau về mặt xã hội“.
    2. Tách bạch giữa Tôn Giáo và Tà Giáo cũng như các hình thức mê tín dị đoan khác.

    Tôi cũng nghĩ là khi anh không giải đáp được những câu hỏi của tôi thì chúng ta nên dừng ở đây. Thành thật cảm ơn anh.

    Xin cảm ơn anh/chị „khách quan“ đã đóng góp ý comment rất thực tế và cùng tôi làm rõ một vài vụ mà anh Trí đã „cào bằng“.

    Chúc mọi người vui vẻ.

    Trân trọng
    ĐP

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Khi anh viết, xin anh nhớ cho là: “Chúng ta đã đồng thuận ‘đạo và đời không nên tách rời nhau về mặt xã hội'” – Đinh Phương.

    Thưa ông Đinh Phương,

    Tôi khẩn khoản xin ông đọc lại thật kỹ những gì tôi viết trong bài Hồi Đáp của tôi.

    Tôi viết là NẾU chữ “đạo” được hiểu theo nghĩa “là những triết lý hướng thiện để áp dụng vào đời (sống)” thì tôi đồng ý với ông là đạo và đời nên gắn liền với nhau. Tuy nhiên, tôi có viết thêm ngay sau đó rằng, tôi khác ông vì ông dùng chữ “đạo” để chỉ “tôn giáo” và cho rằng “tôn giáo luôn luôn hướng thiện,” trong khi tôi cho rằng “tôn giáo có những cái tốt lẫn xấu của nó” và tôi không muốn đời (sống) của tôi bị áp đặt bởi những cái xấu của tôn giáo.

    Có nghĩa là, xin lỗi độc giả tôi phải nhắc lại một lần nữa, tôi đồng ý về việc áp dụng những triết lý hướng thiện vào đời sống tuy nhiên tôi chống đối việc áp đặt tôn giáo vào đời sống vì tôn giáo có những cái xấu hại của nó.

    Tôi rất lấy làm thất vọng ở khả năng trình bày của tôi vì cho đến bây giờ tôi vẫn chưa làm cho ông hiểu được cái thông điệp chính yếu nhất trong đề tài nầy.

    Dù gì đi nữa tôi cũng cám ơn ông đã bỏ công tranh luận với tôi. Dù bất đồng tư tưởng, và khả năng suy luận, nhưng tôi ghi nhận sự nhiệt tình của ông.

    Tôi sẽ dùng các thí dụ và lý luận của ông trong bài viết về tà đạo sắp đến. Tuy nhiên tôi xin phép sẽ không đề cập đến tên ông trong bài. Đó là vì tôi muốn cho những lời phê bình trong bài mang một tính chất tổng quát (thay vì nhắm vào một cá nhân). Hơn nữa, ông không phải là người đầu tiên hay duy nhất đã đem những thí dụ và lý luận giống như vậy ra thảo luận với tôi về đề tài nầy.

  • Như Quỳnh de Prelle viết:

    Tôi là người không thực hành tôn giáo nghĩa là không chính thống theo tôn giáo nào ngoài việc có tìm hiểu và cũng thường xuyên đến nhà thờ hay các nơi hoạt động của tôn giáo như các học viện phật giáo, xin phép chia sẻ một chút về thực tế tôi biết, không sa vào tranh luận các luận điểm của 2 tác giả đang trao đổi trên vì tôi cũng theo dõi khá lâu về các bài viết tôn giáo ở Da màu.

    Có một thực tế thế này tôi thấy ở các nơi là có một định kiến về tôn giáo là cứ ai theo tôn giáo là bị quy chụp kém văn hoá và hiểu biết, mà định kiến này ở người Việt có học hành và văn hoá là khá phổ biến, tôi không hiểu sao họ lại như thế. Trong khi đó, tôi đang sống cùng gia đình bản địa ở Châu âu, trong một môi trường khá là cơ bản như truyền thống quý tộc của châu âu và các tầng lớp danh giá của xã hội, tôi thấy rằng, đa phần những người theo tôn giáo và hiểu tôn giáo, đọc sách tác phẩm về tôn giáo đều là những người hiểu biết, nắm rõ quyền lực trong xã hội, thậm chí họ từng phản đối giáo hội này kia trong lịch sử để giải phóng và tìm tự do nhưng không có nghĩa họ bác bỏ tác phẩm của tôn giáo, giá trị của tôn giáo. Tôn giáo là một khoa học nên nó có đối tượng cụ thể, mục đích nghiên cứu rõ ràng.

    Tiếp theo nữa, tôi cũng đã gặp một số người ở Đông Âu, họ không học hành gì, nhưng biết nhiều ngoại ngữ, họ truyền giáo, lang thang từ nước này đến nước kia, tôi cũng đến gặp họ cùng các nhóm bạn bè, tôi thấy họ có nhiều ý kiến kiểu như anh Nhân Trí, xin lỗi, tôi không rõ anh Nhân Trí theo tôn giáo nào, công việc của anh là nghiên cứu hay truyền đạo, có vài lần tôi định bình luận nhưng cứ viết rồi lại xoá, vì cũng là chuyện nhạy cảm. HỌ tranh luận rất gay gắt và thường lên án cái chính thống và nền tảng giá trị xã hội, tất nhiên như thế thì tôi chả bao giờ quay lại nữa vì tôi có những giá trị khác và tôi tin hơn là những kẻ truyền đạo như thế.

    Chuyện nữa là đạo hồi, ở Châu âu đạo hồi khá là phổ biến, có nhiều nước họ định cư ở Châu âu lâu đời như Thổ ở Đức, Maroc ở Bỉ bên tôi, họ sống lương thiện và tử tế, cố gắng thích ứng và hoà nhập. Tôi không thấy họ có gì khác thường hay dị biệt, ngay cả tôn giáo của họ ở Châu âu họ cũng tôn trọng, như Bỉ bên tôi là một nước đề cao dân chủ tự do tuyệt đối, bản thân Catholic cũng không có gì trái ngược hay loại trừ với hồi giáo, nghĩa là họ sống rất hoà bình. Tôi viết về thực tế như thế để mọi người có cách nhìn rõ hơn về tôn giáo hơn là chỉ đọc các thông tin, các nghiên cứu và phán xét theo các hướng không tập trung. Còn đừng vì có IS hay vài vụ khủng bố mà gán cho tôn giáo hay tà đạo vào giá tri cơ bản của họ. Chuyện tà đạo là chuyện hoàn toàn khác, ngay cả dị đoạn, cái xấu của tôn giáo cũng là chuyện hoàn toàn khác, tôi không bàn luận ở đây. Đó có thể đó là hướng nghiên cứu riêng mà anh Nhân Trí đang hướng tới nên bài viết của anh đề cập đến khá phổ biến. Nếu theo hướng đó, anh nên nói rõ cho bạn đọc, anh đang tìm hiểu nghiên cứu từ góc độ nào để bạn đọc hình dung được hướng của anh, khỏi phải mất thời gian tranh luận trái chiều vì anhd dang nói A mà người ta lại nói B, C… không ăn nhập gì.

    Về cách tiếp cận vấn đề nghiên cứu, Anh Đinh Phương và anh Nhân Trí có cách nhìn khác nhau, anh Nhân Trí theo trường phái nào nên nói rõ cho độc giả rõ để tránh cái nhìn hiểu lầm ví dụ cánh tả, cánh hữu, họ không thế giống nhau và như nhau, nên là cách nhìn đối lập thì cứ rõ ràng xuất phát điểm cũng là hướng cho bạn đọc hiểu vấn đề. Hơn nữa, từ phương pháp nghiên cứu tôi nhận thấy, tin tức internet không phải hoàn toàn là kiến thức và nơi tin cậy nên là nếu mọi người cứ tranh cãi nhau và đơn giản đưa link mà không có lập luận thì rất dễ đi vào xa đà vấn đề câu chữ mà không có hồi kết. Chúng ta đang ở thế giới mở nhưng luôn hướng tới giá trị nhân văn và con người là đầu tiên, bởi vậy, tôn giáo vừa là một khoa học vừa là một lĩnh vực hoạt động trong sự tồn tại phát triển của xã hội loài người vì thế, dù nhìn nó 1 chiều tích cực hay tiêu cực thì cũng nên có cơ sở và rõ ràng hướng nghiên cứu nhận định chứ không phải cứ nói là tà là tà mà không có cơ sở thực tế thì hoá ra lại thành phản khoa học nguyên bản của nó. Nếu có dịp, anh Nhân Trí thử tìm hiểu thêm thực tế các tôn giáo tồn tại ở Châu âu xem, kể cả con đường truyền đạo như tôi ví dụ ở trên thì anh sẽ thấy cả bức tranh đầy đủ màu sắc và sự nhập nhoạng chứ không đơn giản màu đỏ, hay màu đen, hay màu nhờ nhờ.

    Xin phép chia sẻ một chút thực tế tôi biết và không dám tranh luận, chúc các anh có những hướng nghiên cứu khoa học rõ ràng phục vụ bạn đọc thông tin thông suốt.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Cám ơn Như Quỳnh de Prelle đã góp ý.

    Cũng tương tự Như Quỳnh, khi tranh luận về tôn giáo tôi thường tự hỏi tại sao nhiều người lại không có thể nhìn xa hơn những kinh nghiệm cá nhân, địa phương và ngắn hạn của họ.

    Dĩ nhiên là mỗi người chúng ta đều có cách nhìn khác nhau. Chẳng hạn như trong phần phê bình vừa rồi của Như Quỳnh, tôi có thể đưa ra ít nhất 10 điểm rất khác biệt với cái nhìn của tôi. Đứng đầu có lẽ là quan điểm cho rằng “Tôn giáo là một khoa học” (trong câu “Tôn giáo là một khoa học nên nó có đối tượng cụ thể, mục đích nghiên cứu rõ ràng”). Trừ khi chữ “khoa học” của Như Quỳnh dùng có nghĩa khác hẳn chữ “khoa học” của tôi, chỉ ở chỗ nầy thôi thì chúng ta đã đứng ở hai hành tinh xa tít nhau rồi.

    Như Quỳnh có nói là không muốn tranh luận nên tôi sẽ không làm chuyện đó. Vã lại, tranh luận về những đề tài dạng nầy khi đứng từ hai hệ thống tọa độ hoàn toàn khác hẳn nhau sẽ hầu như chắc chắn không đi đến đâu cả.

    Cũng giống như Như Quỳnh, nhiều người đã hỏi tôi “Ông là ai? Ông muốn gì? Ông thuộc phe nào? v.v.” Tôi xin phép mời Như Quỳnh đọc bài Lời Tự Bạch ở http://damau.org/archives/38840 . Mong nó sẽ cho thấy một chân dung khác đôi chút với những gì Như Quỳnh có vẻ đang nhận xét về tôi hiện nay.

  • Đinh Phương viết:

    Kính chị Như Quỳnh de Prelle,
    Cảm ơn chị đã đưa ra những quan sát trong hiện tại, nhất là ở các nước Tây âu. Như chúng ta thấy, khi đã có sự hiện diện của tôn giáo trong đời sống, điều không tránh khỏi là ngoài những đóng góp tích cực của tôn giáo thì cũng có một số những tiêu cực phát sinh, chẳng hạn những người “cực đoan“ muốn thể hiện rằng tôn giáo của họ là đúng còn các tôn giáo khác đều sai. Điều may mắn là dư luận xã hội tự nhiên sàng lọc để họ không còn “cửa“ mà thao túng. Đó là một thực tế tích cực của thời đại chúng ta. Rồi từ những việc các tôn giáo cũng (đã và) đang dần dần “cập nhật hóa“ với đời sống, cùng chủ trương chung sống hoà mình với nhau như đang thấy, từ đó chúng ta có thể tin tưởng rằng càng ngày những tiêu cực từ tôn giáo càng mất dần ảnh hưởng và những đóng góp tích cực của họ cho xã hội mỗi ngày một nhiều hơn.
    Một vấn đề khác có khả năng diễn biến: Khi những tín đồ cực đoan thấy tôn giáo của mình “mềm“ thì lại tìm cách ly khai. Trường hợp của IS cũng có thể là một dẫn chứng [sic?].

    Trân trọng
    ĐP

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch