Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 10: Đau & Chương 11: Nhà

Chương 10- Đau

1. Tôi đang kể chuyện
bạn
em
em và bạn
sớm cười cười chiều nói nói
trưa nay cánh tay bỗng im bặt
cứng đờ
rớt xuống
kim đồng hồ mất điện.

2. Hàm răng
rắn rít
bật rễ
cỏ cú dại phun
mạch nước ngầm lén lút
quỹ quyệt
lách
bí mật
kinh hoàng
khốc liệt hụt thở
em
nghiến răng
nhắm nghiền
hiền từ
nhìn
hé mở.

3. Không có lời an ủi nào than van nào năn nỉ nào hét lên nào
không có cái bóp tay nào sức mạnh chia sẻ ánh mắt
lời kinhnguyện cầu cứu khổ cứu nạn
ánh sáng tuyệt vọng ngước cao nào
nước mắt nào
chận
giảm
cơn đau
đau rắn rít có thật
rễ dại lan tràn lấn tới
vỡ bờ
có thật
em ơi
huỷ diệt
hung tàn
em ơi
xuy cuồng
thật.

4. Thở đứt hơi siết lồng phổi chật
chị ơi
phều phào ao ước
để em đi.

5. Có những người đi không về
xa xôi như lời nguyện ước
mẹ anh chị bạn đừng buồn
vì em sẽ không về.

6. Hãy đừng về em
lên đường đi
dũng cảm
như đã những tháng ngày những năm không cô đơn mà vẫn một mình
đã rất nghiến răng rất kiên cường dũng cảm
ra đi
nơi xa nào có được
em nỗi buồn niềm vui hạnh phúc
bình thường
gì cũng được.

7. Trừ nỗi đau.

Chương 11- Nhà

Nhà nhỏ ám ảnh tôi. Nhà lớn trong giấc mơ tôi. Vẫn căn nhà là niềm khao khát chưa bao giờ được thực hiện, nghẹn ngào, tuyệt vọng, tủi thẹn khi mới lớn, là sự ngoảnh mặt quay lưng không dám nhìn, không dám nhớ khi đã già, đã lớn, là sự tỉnh ngộ trước sự vô nghĩa của những vui buồn kia. Con người ấy đã dở hơi, dở khóc, dở cười, ngạc nhiên, rồi ấm ớ nhận ra, hoá ra trong ngần ấy năm trời mình đã để những gì gọi là buồn vui, hạnh phúc lừa gạt kia bóp nát trái tim mình.

Mấy chị em giờ đã ra riêng nhưng vẫn thường về thăm và quen thuộc với hàng xóm của ba mẹ. Và vì vậy gọi với nhau nửa đùa nửa thật anh hàng xóm của nhà ba má là anh Chịu Chơi.

Không chịu chơi sao được, khi nhà của anh là một cái lều nhỏ, diện tích trước sau nhỏ hơn cái sân trước nhà ba má, vậy mà vợ chồng anh có tới một đàn con chín đứa, lớn nhất 9 tuổi, nhỏ nhất 8 tháng. Ðứa lớn bồng đứa nhỏ, đứa nhỏ bò qua bò lại trên nền nhà đất dưới chân đứa lớn, và những đứa vừa vừa thì rượt đuổi đùa giỡn với ruồi nhặng, với nước đái, vũng khô, vũng nước, ngoằn ngoèo.

Khi đồng lương hưu công chức chế độ cũ của ba không còn được lãnh nữa, mẹ chuyển ra bán nước đá lẻ và thuốc tây lẻ cho người trong xóm.

Thằng con lớn của anh Chịu Chơi sốt cao hầm hập, anh hỏi mẹ uống thuốc gì, thì giảm sốt Tylenol, mẹ nói, tôi tình cờ đứng gần đó rụt rè:

"Mẹ đâu biết nó sốt nhiều ít ra sao… Hay cứ để ảnh chở nó đi nhà thương?"

Anh Chịu Chơi nài nỉ và trách móc:

" Bà đang làm ơn cho tụi tui đó cô, sao cô lại cản?"

Vì mẹ bằng lòng bán chịu cho họ hai viên Tylenol.

Lần thứ tám chị Chịu Chơi có mang, sinh một cặp sinh đôi, hai đứa bé bé như hai con chuột đỏ ở nhà thương về, đã thấy chị đầu trùm khăn, tay ôm chúng quấn chúng trong một năm khăn tấm lành tấm rách, đứng khơi khơi hóng gió trước cửa. Hôm sau, chị mặc áo len, trùm khăn nĩ xanh đi chợ. Chị bán bún cá mỗi ngày như thường lệ, giao hai con chuột nhắt đỏ hỏn cho đứa chị 8 tuổi.

Hai đứa nhỏ sinh đôi sau đó chết trong căn nhà nhỏ, đi chợ về, chị mới khám phá ra. Chôn cất rồi, con gái lớn 8 tuổi của chị, Gái Lớn, em nó 7 tuổi, Gái Lùn, nhưng tụi nhỏ trong xóm nói ngọng suốt ngày kêu nó là Cái Lồn, Cái Lồn nói với mọi người:

" Kiến cắn em chết rồi!"

Gái Lớn cãi lại:

"Không phải, tụi nó chết rồi, kiến mới bu."

Chị Chịu Chơi sinh con theo nguyên lý chị thường tự nhiên rao giảng với hàng xóm, bạn hàng:

"Trong bụng mình có bao nhiêu cái trứng, phải đẻ ra hết, là hết đẻ."

Chịu Chơi đạp xích lô, và thường về nhà khi đã say khướt.

Tụi nhỏ vô ra ồn ào, tôi đi ngang nhìn vào nhà tối đen, muốn tò mò bước vô một chút, nhưng sợ tụi nhỏ về mách ba nó gì lại lôi thôi.

Không ai giúp gì cho ai khi mọi người cùng nhau cùng khốn, tôi mất việc, mất nhà, đem con về tạm trú nhà mẹ.

Trước ngày đó, dường như tôi được dạy dỗ là phải sống cách xa với những người không cùng giới với mình. Ngẫm nghĩ lại, những khi làm ăn dễ dàng, tôi tiêu tiền dễ hơn, và dễ thấy đau lòng hơn trước những khó khăn của người chung quanh, thật chẳng phải vì vị tha hơn.

Trong các truyện đời xưa, các cô tiên và bụt và bồ tát, thường không thấy họ ăn uống gì, không vướng bận vật vã vì cơm áo như người trần, nên họ dễ dàng mở lượng từ bi giúp đỡ mọi người hơn lũ người trần mắt thịt chúng tôi thường cấu xé lẫn nhau thôi thúc là vì miếng ăn?

Một bữa, mẹ nói:

"Lúc nhỏ, mi vẫn trách tao không có nhà lớn để mi lấy được chồng giàu."

Không hở lời ra trách mẹ, vậy sao mẹ biết? Và nếu làm được, sao mẹ đã không làm gì?

Khi có chồng, là một người chồng trung bình, không phải chồng giàu như mẹ nói, cũng một phần nào, tôi tự xuống giá, khó có nhà giàu nào chịu khó tới làm sui với ba mẹ mình trong cái nhà lụp xụp trông không môn đăng hộ đối tí nào.

Đứa em kế tôi hắn bỏ nhà đi học xa rất sớm, và đã không trở về một thời gian dài, tôi tưởng em đã không màng gì đến căn nhà lớn nhà nhỏ của chúng tôi ngày ấy.

Vậy mà khi gặp lại, em nói:

"Tôi không biết bà thấy sao, nhưng tôi học nhiều bài học về cái căn nhà chật chội của tụi mình. Tôi quyết không để cho con cái tôi ở trong căn nhà như vậy…"

Tôi nghe như em mình đang nói nặng lời. Nhưng đúng. Tôi đau lòng.

Cha mẹ dù có công ơn trời biển thế nào, con cái vẫn tìm ra được chuyện để oán trách. Trách người, thường dễ hơn trách mình, và bảo vệ mình thì lại càng dễ hơn.

Em đã thường gởi tiền về biếu mẹ, nhiều lần và nhiều tiền, trong tất cả mọi cơ hội và dịp có thể có được. Cũng là một cách chuộc cái lỗi ngày xưa nó đã bỏ nhà ra đi quá sớm? Cũng có thể có một chút trách móc lẫn tự kiêu là ba má và các anh chị em đã để mặc nó sống chết thể nào ở nơi xa nhưng nó vẫn vô tư tự nguyện giúp đỡ cha mẹ già? Cho tiền mẹ, cũng là một cách tự làm cho em nhẹ nhàng hơn, khi đang bắt đầu từ từ già, và có thể đang bắt đầu bị con cái trách móc lại?

Người em nói:

“Một tối, nằm ngủ chung giường với ba má…, ông ba bóp cánh tay tôi, chắc ổng tìm tay bà má, nhưng tới giờ, tôi cũng không chắc là ổng có biết ổng lầm hay không…"

Mặt nó tái đi khi nói.

Tôi ngập ngừng cắt ngang:

"…Đâu phải tao không biết, tao còn bắt được ổng bả đang làm gì đó với nhau nữa kìa…"

Cả hai cùng xanh mặt, và im lặng. Hai người đàn bà đã quá trung niên với một đàn con cái đông đúc như ba má họ trước kia.

…Nhiều buổi tối ngồi hóng mát trước sân trong bóng tối ở căn nhà nhỏ, 9, 10 tuổi, hắn thấy ba hắn lần tay trong quần má hắn… Nhiều lần thức giấc trong đêm, hắn nghe hai người nói chuyện thì thào, và cũng trong bóng tối, những tiếng động lạ lùng chút chít, kẽo kẹt đều ngắn phát ra từ giường của họ, kê sát bên cạnh giường chị em hắn. Hắn nín thở, nằm không cục cựa, cứng đờ như một tảng đá chết, lòng hoang mang và tan nát, hãi hùng vô cớ…

Có những hôm ba má kêu trời nóng quá và xuống đất trải chiếu ngủ, đêm hôm khuya khoắc, hắn mắc đái, ngồi dậy thì đột nhiên trông thấy chỗ ba má hắn nằm, một đống mền dồn lên như một trái núi nghiêng qua ngã lại. Hắn run lên, bần bật, hai hàm răng lập cập không kìm lại được…

Bao bí mật dấu kín trong đời không có lý giải, không thể hỏi ai, cũng có thể không ai chịu giải đáp, không thể nói cùng ai, tôi ôm lòng đêm nhìn vầng trăng mới về, nhớ trăng giang hồ..* để khi lớn lên, ôm bụng cười ha hả.

Lớn lên, tôi cười tưng tưng như không có chuyện gì ghê gớm, đau đớn dấu kín trong đời để ráng sống bình thường, giữ cho mình bình thường, giáo dục, gia đình và xã hội dạy phải biết sợ các chữ điên loạn, bất bình thương, khác đời.

Lài chống lại áp lực đám đông để đứng một mình, bản lãnh đó, không phải ai cũng làm được. Cứ tưng tưng hạnh phúc, dù chẳng hiểu hạnh phúc là cái giống gì, cứ tưng tưng xinh đẹp, yêu đương, thù ghét, lừa dối, căm hận, say mê, thật và giả, tự đè bẹp mình dưới mọi cái tưng tưng. Thế mới gọi là yên phận.

Với bạn bè, chồng con, người tình, cũng không thể đơn giản trong suốt tự xét mình và dõng dạc với mình để có thể nói, đã chẳng làm gì để tổn thương người chung quanh.

Mọi người xin hãy xá tội vong nhân cho tôi, như tôi đã và đang xá tội cho ba má, nếu quả thật ba má tôi có tội.

Họ nghèo, không mua nổi căn nhà rộng cho con cái ở, họ không đủ thì giờ và hiểu biết, có thể, để quan tâm giáo dục tình dục cho con cái, thời buổi ấy vẫn là một chuyện cấm kỵ, hắn chỉ xót xa khi nhớ mẹ đã nhịn ăn nhịn mặc thế nào để một mình nuôi con, hắn xót xa thương ba đã chịu khó làm người đàn ông suốt đời thất tình thất chí. Theo đuổi cách mạng để rồi trở về giữa chừng nhìn các bạn học và đồng nghiệp cũ chịu khó yên phận theo giặc giờ đây đã nhà cửa nguy nga, vợ con lên xe xuống ngựa. Mười năm lao đao trong tù, lận đận qua các vùng kháng chiến, ba hắn ngã ngựa trở về, thoắt một cái, đã phải làm công cho những ông chủ trước kia là thuộc hạ mình.

Giai cấp xã hội là cái ông theo đuổi để san bằng nó, nó như cây gậy Mộ Dung Phục* trở lại đập trên lưng ông.

Lúc trẻ, hắn nghĩ, hay tại ba là chiến sĩ nửa vời không theo hết lý tưởng của mình nên thất bại chua cay, về già, hắn tức cười, nếu ba hắn còn sống sẽ còn cay chua hơn. Các quân cờ trắng đen chủ-tớ, tớ-chủ, tư bản-vô sản, vô sản-tư bản, ác-thiện, thiện-ác, đổi vai, tuồng hát sẽ hợp lý hơn chăng? Con vua thì lại làm vua, con sải ở chùa phải quét lá đa, tuỳ theo các lý sự, kép hát nên đổi vai cho nhau, chứ tuồng tích thì làm sao đổi?

Ngày 8 tuổi, trong trận sốt lên ban thừa sống thiếu chết, tôi nhớ thân thể mình lúc ấy nhẹ hẫng như mây, thoắt vù bay lên suýt đập vào trần nhà, tôi kêu thét lên, mồ hôi vã đầy trán, đầy người, tỉnh dậy, thấy cái mặt má bơ phờ hốc hác đang kê sát vào cái trán nóng hổi của mình, tôi đỏ mắt lên nhìn mẹ, như ráng nói, con không sao đâu, mà thều thào không nói nổi.

So với các chị em khác, mẹ thường đánh giá hắn lì lợm cứng đầu, con hà tiện lụt lịt địt to, thường hắn không được mẹ cưng chìu, và nói năng nhẹ nhàng như đối với đứa em út. Nhưng tận trong lòng, mẹ nghĩ gì, mẹ không nói ra hết, làm sao hắn dám quyết?

Không thù oán thì không phải là vợ chồng, không nợ nần thì không phải cha con. Những buổi tối, mẹ thức khuya ngồi may áo, những buổi sớm, mẹ dậy sớm nhóm lửa bập bùng nấu nồi cơm sáng, cứ như hình ảnh giả điển hình trong các truyện dở, cải lương, rẻ tiền mà thật, quá thật với hắn.

Nên tôi cãi với em:

"Sao mày không nghĩ thương ba má hồi đó, không có chăn êm nệm ấm, nhà cửa rộng rãi để nằm ềnh lên đó mà làm tình xả láng như mọi người bây giờ, chuyện gì phải chen chúc lén lút như trộm cắp với đàn con? So với mình bây giờ, ổng bả tội nghiệp quá đi thôi!"

Em không nghe, vẫn cáo buộc cha mẹ, dù vẫn cho tiền mẹ đều đều. Tôi không mấy khi đưa tiền cho mẹ, hỏi mẹ, mẹ bảo không cần, tôi tôn trọng sự tự trọng của mẹ, không ép mẹ phải hỏi tiền mình, có khi mẹ không nói gì, có khi mẹ trách, thật không thể nào mà biết hết được ruột gan nhau, dù là mẹ con.

Tôi "đúc kết" gọn lõn với em:

"…làm cái gì được, tự thấy được thì làm!"

Là cách nói đuối lý nhất, mỗi khi tự thấy không thể tự khống chế được mình để có thể nói, hay nghĩ ra điều gì hay ho hơn.

Tôi nhìn em phân vân. Nó đã không biết hết, vì đã sớm đi xa, sau này, khi con cái có gia đình riêng, ba má tôi đã mua được một căn nhà khang trang hơn, rộng hơn trong một xóm ngoại ô thành phố, và trở thành một trong những gia đình có máu mặt nhất nhì xóm.

Căn nhà, bao lôi thôi, vui ở đó, mà buồn cũng ở đó. Gia đình, mọi người như tự nhiên, tự phản xạ để lập gia đình, để rồi chẳng ai thấy trước được chuyện gì sẽ xảy ra ở đó, và hậu quả ghê gớm hay tốt đẹp gì sẽ nẩy sinh từ đó. Trai lớn lên lấy vợ, gái lớn lên lấy chồng, và đi học, và kiếm ba cái chữ để nuôi thân hơn là nuôi gia đình, thế là xong bổn phận một đời người nghiêm chỉnh, xưa nay đa số vẫn được dạy dỗ bình thường thế.

Bài học từ gia đình mỗi đứa con đem ra áp dụng mỗi cách khác nhau. Chị, có lẽ bắt chước mẹ, một đời quên mình vì con cái; em gái, mua một cái, hai cái nhà to bự cho con cái hắn ở; tôi, tôi tôn trọng sự tự do phát triển của các con như truớc kia ba má mình đã không hề ép mình phải học trường này, không trường nọ để rỡ ràng mẹ cha, hay kiếm cho được thật nhiều tiền vung vãi… Dẫu vậy, hoàn cảnh không phải luôn luôn thuận lợi cho mỗi đứa con khi để chúng tự do theo đuổi chí hướng. Mỗi con người sinh ra phải chăng đã có sẵn một định mệnh, như tôi, như cha mẹ, như nhiều người, câu nói đã cũ rích này, nghe sao mà ủ rũ, não lòng.

Khác với nhà anh Chịu Chơi, nhà con Bảy trong xóm ba má tôi thì thật là một căn nhà quá lớn. Ông già xe lam làm chủ năm, sáu chiếc xe chạy tuyến từ thành phố về đến các chợ quê. Con cháu ông là những tài xế làm công cho ông. Ông già to lớn, mặt bạnh, lông mày xếch dữ tợn, nhưng cặp mắt thì lại ti hí gian hùng. Bảy là con gái út sau một loạt năm người anh trai trước nó.

Ở xóm mới sau này của ba má tôi, ai cũng nói về bịnh điên bất định kỳ lạ của Bảy. Lâu lâu, cả xóm lại ồn lên vì tin con Bảy đang đeo tòng teng rung cây ổi, lâu lâu lại nghe nó vừa nhảy xuống sông, không phải tự tử, chỉ để nguyên quần áo bơi khơi khơi giữa đám rong rêu, lục bình, lá dừa nước, bất kể là nửa đêm, giữa trưa, hay gà mới gáy sớm. Thầy phù thuỷ lùn, to con, da mặt trắng hồng, bịt khăn đỏ, được kêu tới, quất roi dâu túi bụi vô người Bảy. Nó nổi hung, nhảy lên bàn thờ, rút nhang, rượt đánh thầy chạy có cờ, chiêng trống rồn rào rượt theo.

Bảy đeo xiềng xích ngày đêm loảng xoảng, ngang tàng khi vùng dậy, im lìm lủi thủi như chó con nằm dưới xó dưới gầm bàn…Bất thình lình, nó vùng lên, hươ xích choảng một cú kịch liệt vào ông già xe lam, cả xóm rì rào, nó không điên, nó đánh cha nó, vì cha nó nó đó.

Con nít cả xóm xanh mặt không phải vì sợ con điên mà vì càng sợ ông già xe lam hơn.

Nhà ông già rộng, khu vườn đầy những li-ki-ma, nhãn, ổi um tùm, những nhánh mảng cầu xanh vươn ra khỏi hàng rào thép gai trổ bông kết trái, bọn con nít qua lại thèm rõ dải mà không dám hái, dãy bông đuôi chồn trắng tinh toả hương đêm thơm ngát, về đêm, căn vườn nhà Bảy tối đen không đèn, và thơm lạ lùng, và kỳ bí dưới lốm đốm ánh sáng trắng của trăng.

Không như tôi, như Lài, khi chúng tôi tụm năm tụm ba tán chuyện, Hoa Ban không quan tâm gì về chuyện nhà lớn, nhà nhỏ của gia đình hắn. Hắn tâm sự, má hắn kể lại, lúc mang thai, thai yếu, để dưỡng thai, bà đã uống đủ thứ thuốc nam bậy bạ, ngãi cứu, thuốc cứu, có thể tại vậy, Ban sinh ra đã èo uột, khó nuôi, lúc nhỏ không khoẻ thì già dễ bị ung thư.

Hắn trách má hắn vì đã uống thuốc để cứu lấy mạng sống hắn?

________

*một chiêu thức của nhân vật trong truyện chưởng Kim Dung

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch