Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Nguyễn Tấn Cứ: Những Con Cá Đã Bị Ngộ Độc
Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Ngày 30 tháng Tư, Phỏng vấn Email bài này

Nguyễn Tấn Cứ: Những Con Cá Đã Bị Ngộ Độc

Lưu Diệu Vân: Dù muốn dù không, chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng biến cố 30 tháng Tư đã tạo nên những ranh giới vô hình: ranh giới thời gian giữa văn chương trước và sau 1975, cũng như ranh giới không gian trong và ngoài nước. Theo ý riêng của tác giả, biến cố này đã (và đang) đem lại những ràng buộc hay tháo gỡ nào trên nền văn học Việt Nam. Và nếu không có biến cố này, văn phong/đề tài/ý thức trong sáng tác của tác giả sẽ khác với bây giờ không, và nếu có, khác như thế nào?

Với Cách Mạng thì tất cả những gì thuộc về quá khứ đều trở thành tội phạm – trong đó – Văn chương của Miền Nam Việt Nam là thứ tội phạm nguy hiểm nhất của chế độ. Vì chỉ có nó mới có thể làm lung lay suy nghĩ con người trước những đổi thay thời cuộc.

Nhiệm vụ tiên quyết của chính quyền Việt Cộng khi chiếm lĩnh Sài Gòn là phải truy tróc tận gốc những mầm mống độc hại đối với chế độ “cách mạng non trẻ” mà theo họ chúng chính là “Những tên biệt kích trong văn nghệ “vẫn đang hiện diện trong từng tủ sách gia đình.

Nếu bạn hỏi cái gì đã xảy ra sau ngày 30/4/1975 thì đó là những cuộc trốn chạy âm thầm của những cuốn sách – Đồng thời với những cuộc săn lùng những Tác Giả đi cùng với những Tác phẩm đó – Dưới những con mắt “cú vọ” của thế trận “an ninh nhân dân” thì khó ai có thể trốn thoát được trong cuộc Cách Mạng Văn Hóa này.

Không ai có thể đoán trước được điều gì với số phận của nền văn chương bị “thất thủ” đó . Nó có thể bị đốt sạch phá sạch bởi bàn tay của những kẻ thắng cuộc. Văn Chương tất nhiên không bao giờ là những “chiến lợi phẩm ngon ăn” nhưng một cách nào đó thì nó lại chính là những “quà tặng” đáng sợ của chế độ “Sài Gòn Tự Do” để dành lại cho những Chiến Binh Văn Nghệ Cộng Sản.

Nhiều Nhà Thơ Nhà Văn – Chiến Binh Văn Nghệ Chống Mỹ – của Cộng Sản, khi tiếp quản Sài Gòn đã công khai hồi ức rằng “Nhiệm vụ đầu tiên khi về đến Sài Gòn là chạy ngay xuống chợ sách cũ Calmet ở Q.1 để lùng sách văn chương của Miền Nam như Jean Paul Sartre, Albert Camut, Bùi Giáng, Nguyễn Đức Sơn, Mai Thảo, Nguyễn Mạnh Côn, Doãn Quốc Sỹ, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Viên Linh… Đó là những tác phẩm được liệt vào “danh mục a,b,c bị nhà nước cấm đọc và lưu hành.”

Mức độ nguy hiểm của nó đến độ – Ban Tuyên Huấn TW của Đảng – phải ra một chỉ thị tối mật là: Không một Đảng Viên Đoàn Viên TNCS nào được đọc và chuyền tay những “tác phẩm văn hóa phẩm độc hại” của “Địch” nếu không được sự đồng ý của cấp có thẩm quyền.

Nhưng những thứ “độc hại ngọt ngào đáng sợ” đó vẫn sống sót một cách kỳ diệu lạ thường sau những cuộc truy quét triền miên của chính quyền cách mạng. Nó vẫn lừng lững bay là là trên đầu cách mạng và sau 40 mươi năm nó vẫn là dòng văn chương chủ lưu của một miền Nam tự do đã mất của những người Việt lưu vong…

Nên nếu bạn hỏi nền Văn Chương Chống Mỹ/Văn chương TNXP của Đảng ở Việt Nam XHCN trong nước hiện thời dưới chế độ Cộng Sản “có gì lạ,’’ 40 năm Cộng Sản hoàn thành sứ mạng kéo lùi đất nước, “Cải Tạo Công Thương Nghiệp Tư Bản Tư Doanh và xây dựng một nền văn hóa văn nghệ đậm đã bản sắc dân tộc như những nghị quyết quyết của Đảng Cộng Sản, ví dụ, thì câu trả lời cũng không hơn là “Chúng chỉ là những con cá đã bị ngộ độc đang vật vờ chết trắng trên khắp bờ biển miền Trung” trong mùa hè nóng khét này.

bài đã đăng của Nguyễn Tấn Cứ


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)