Trang chính » Biên Khảo, Ngày 30 tháng Tư, Phỏng vấn Email bài này

Trần Thị NgH: Nếu Đã Khác

Lưu Diệu Vân: Dù muốn dù không, chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng biến cố 30 tháng Tư đã tạo nên những ranh giới vô hình: ranh giới thời gian giữa văn chương trước và sau 1975, cũng như ranh giới không gian trong và ngoài nước. Theo ý riêng của tác giả, biến cố này đã (và đang) đem lại những ràng buộc hay tháo gỡ nào trên nền văn học Việt Nam. Và nếu không có biến cố này, văn phong/đề tài/ý thức trong sáng tác của tác giả sẽ khác với bây giờ không, và nếu có, khác như thế nào?

 

TranThiNg

Nếu đã khác

thì mình sẽ lấy Mario Catania rồi cuốn gói theo chồng về ở trên cái đảo nhỏ xíu nằm ở phía đông Sicily giáp biển Ionia, đẻ ra một đứa con lai đặt tên Luna Tran-Catania, mỗi ngày i i a a o o với nó, đợi nó bú xong ngủ khò mình sẽ tiếp tục viết. Có khi đề tài sẽ là Mafia, nhân vật không ai khác hơn tên trùm Matteo Messina Denaro hay khắc tinh của hắn – nữ công tố viên Teresa Principato. Rồi sẽ ăn đứt The Godfather của Mario Puzzo. Nhưng mình đã lấy một thằng cha cùng nòi giống Tiên-Rồng, đẻ ra một nhóc con An-nam và viết về chuyện làm dâu ở vựa nước nắm giữa miền Trung gió cát.

Nếu đã khác

mình sẽ vẫn luôn khi kiếm chuyện đi thật xa cái hẻm nhỏ Phú Nhuận để viết về những nơi lắc lơ thay vì lui cui giải phẫu tử thi, phanh phui lục phủ ngũ tạng của các nhân vật đang ngo ngoe ngáp ngáp trong lòng dân tộc thuộc phường 3, tổ dân phố 2.

Nếu đã khác

mình đã không thèm thử vượt biên theo ghe taxi chở mắm để bị nhốt ở Nhà Bè rồi ôm con lội bộ đi chân mất dép ra bến xe đò xin tiền ông đi qua bà đi lại cho đến khi đủ mua cái vé trở lui. Mình đã không viết về nghèo đói bệnh tật dốt nát, không kể chuyện con bị giật lồng đèn đêm Trung Thu hay chồng có nuôi rận trong người. Mình sẽ viết về bình minh Starbucks hoặc hoàng hôn Beverly Hills. Cũng có khi mình lùng sục cho ra Alejandro Gonzáles Inárritu xin làm lon-ton ở phim trường để có dịp đu theo ê-kíp biệt mù đến tận sa mạc Ma-rốc với Babel, ngao du Calgary hay Montana với The Revenant, hoặc ít nhất được kề cận Javier Bardem trong Biutiful. Ui, mình sẽ viết về điện ảnh và mặt sau mặt dưới lẫn mặt trong của nó.

Nếu đã khác

mình đã không cung cúc chức thư ký quèn ở phòng Kế Hoạch Sở Y Tế rồi ngồi tùm hum trong khu kiểm kê trang thiết bị y khoa để viết Nhật Ký Trong Kho. Mình sẽ không thỉnh thoảng bỏ quên con ở Nhà Trẻ 2 tháng 9, không phải xin nghỉ việc 3 ngày để ở nhà xử cái đầu chí dòi của con nhỏ 4 tuổi, không phải vác nó chạy vòng vòng các bệnh viện khi nó bị sốt xuất huyết đến trào máu mũi. Mình sẽ viết về Disneyland và tuổi thần tiên và tuổi hoa niên và tuổi thanh xuân bằng một gam màu phơn phớt ngọt sớt chứ không đậm ri tối hù đắng nghét chua lè.

Nếu đã khác

mình đã không ém chữ vô hộc tủ hơn 20 năm chờ định mệnh đưa đẩy – cái ngày mà Phạm Việt Cường do ai đó dẫn đến nhậu ở nhà mình rồi nửa mê nửa tỉnh hỏi vu vơ trước khi lịm: dạo này NgH còn viết lách gì không – để cuối cùng bán tín bán nghi ngó trước ngó sau lấm la lấm lét nhét vô túi quần hắn bản thảo viết tay hai truyện ngắn Người Thuận Tai Trái Lexomil. Mình đã không tuồn chữ ra ngoài như dân buôn lậu ôm hàng xách tay, đã không ngóng chờ báo biếu để có thể theo dõi cánh tay văn học nối dài ở hải ngoại. Đã không lấy buôn gian bán lận văn chương làm lối thoát hiểm. Đã đi mây về gió thay vì ngó vô từ ngoài hay nhìn ra ngoài từ trong.

Nếu đã khác

mình không phải ăn nằm với chữ nghĩa mà không có hôn thú; con cái đẻ ra phải cho vượt biên lênh đênh tá túc các trại tập trung Hợp Lưu, Văn, Văn Nghệ, Thời Mới. Ngang trái vậy sao ngu quá không chịu đặt vòng xoắn, thắt ống dẫn tinh hay ứng dụng phương pháp tránh thai Ogino-Knauss; thay vì thế lại tiếp tục đẻ đái, điên khùng quyết tâm không cho tuyệt tự? Trại tập trung giải thể, lũ trẻ được chuyển sang các viện mồ côi Da màu, Du Tử Lê, Tiền Vệ…, nơi chúng được chăm sóc tập thể theo diện tị nạn chính trị; mà chính trị là cái gì mới được chớ, hỡi Trời? Lại nữa, muốn thập thò thăm con cái mình hay cháu chắt người quen, đôi khi phải hì hục đào tường khoét vách, mượn tay môi giới Proxy, hello, GO!

Nếu đã khác

mình chắc hẳn cũng chẳng ra gì như đã và đang chẳng, lại không có cơ tâm đắc với nhà thơ Nguyễn Văn Đôn*, do nghiệm Phật mà ngộ ra:

……………

nhị phân hệ đếm cội là sắc, không

Tự nhiên liên tưởng ngang hông

văn mạng hải ngoại nhị phân… Hì hì

Vậy thì bị chặn oan gì

Mày phi lợi nhuận lấy gì sắc, không!

Nếu đã khác

thì đâu đã phải ngoái lại phía sau muốn trẹo cổ để tự vấn nếu đã khác.

 

Tháng 4.2016

* Phật Tử Nhị Phân, một trong 4 bài lục bát của nhà thơ Nguyễn Văn Đôn đã đăng trên Da Màu (2015).

bài đã đăng của Trần Thị NgH


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch