Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết, Truyện vừa Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 9: Bất Quá Tam

Hai lần trong đời, Hoa Ban đã tự tử không thành.

Cả hai cùng chờ đợi kéo dài cho đến khi người ấy viết về thưa với cha mẹ, kèm theo vài nghi thức có vẻ chính thức cổ điển, như thư qua thư lại ân cần làm quen, thăm hỏi giữa cha mẹ đôi bên…vậy rồi Hoa Ban điên khùng tự gắn cho mình đã là người- của- người- ấy. Kết thúc khá bất ngờ, tuần trước còn viết thư hẹn hò, dặn dò đủ chuyện, tuần sau người nọ tuyên bố chia tay đi cưới vợ.

Chịu không nổi nên Hoa Ban toan tính chuyện đi tự tử. Mùa hè khi bơi trên biển, sóng to đánh tạt mặt, Ban vuốt mặt đang đẫm rát cả nước biển lẫn nước mắt, và muốn buông tay chìm theo sóng. Sóng lớn thét gào đang muốn nhấn chìm Ban xuống đáy, ngợp thở, và đột nhiên thừa sống thiếu chết chui qua con sóng, lặn một mạch vào bờ, rồi tủi thân ôm đầu khóc lóc. Mùa biển động, bãi vắng, nên chẳng ai thấy một người vừa toan tính chết đang cố vượt lên, sống lại.

Lần thứ hai, cũng lại vì đàn ông, lại còn định kéo cả tên khốn kiếp chết theo mình. Tai nạn ô-tô cố tình gây ra không xảy ra, nên cũng chẳng thấy có ai chết.

Thật đến chết cười trong đêm.

Cả hai lần tính toán lên kế hoạch đều không chết. Bọn bán bảo hiểm nhân thọ đã nắm chắc nguyên lý này để kiếm ăn khi chúng cam đoan bán với giá cắt cổ loại bảo hiểm cấp tốc bồi thường trọn gói trong ba tháng, trong sáu tháng. Bồi thường lớn, tiền đóng góp hằng tháng cũng lớn, nhưng quá thời hạn ba tháng, sáu tháng, bảo hiểm trở nên vô hiệu.

Ba tháng, sáu tháng, thời gian thử thách đủ dài cho một quyết tâm chết. Có lẽ chết phải bất ngờ, ẩu tả, bốc đồng, và không kế hoạch tính toán mới hoạ may.

Và lần thứ ba, lần không quyết tâm, không lên kế hoạch. Lão tử thần bước chậm từ ngoài ngõ thảnh thơi vào nhà, từ nhà ung dung vào phòng, từ phòng theo ra bệnh viện, rồi phóc leo lên giường hospice, lão vắt chân thảnh thơi ngồi chờ ngày nhận xác. Lâu lâu, để nhắc chừng, lão giơ búa gõ vào cạnh sườn, gõ tới đâu, Hoa Ban đau nhói gục xuống, hụt hơi tới đó.

Lần khác, lão còn đâm cả lưỡi búa vào xương sống, nghẹt tim, hết thở. Tim động đồ vạch hàng ngang, y tá, bác sĩ chạy rầm rập, tôi lại thở lại, sống chết với lão già. A, mà sao lão lại không là một lão bà-bà? Là thanh niên? Thiếu nữ? Nhưng lão bà-bà thì có nhân đạo hơn lão già này?

Lão già tàn bạo gõ, khi nhẹ khi mạnh, khi nhanh khi chậm, số lượng thuốc chỉ thống morphine tăng theo mỗi ngày, và ngày chấm dứt trò chơi này chưa biết sẽ là ngày nào. Thế mà tôi vẫn chưa chết, vẫn hy vọng, vẫn khắc khoải hụt hơi chờ nghe kết quả mỗi lần nghe bác sĩ phán sau thử nghiệm, sống chết giờ tuột vào tay lão già hay tay bác sĩ?

Lại vẫn vòng lẩm cẩm con kiến trèo lên trợt xuống trong tô nước, hoặc leo qua leo lại cành đa cành đào, hỡi ơi.

*

Họ mở ti-vi. Ba trăm ngàn người biểu tình chống một người?

Cái tên mặt cau có, cười gượng gạo, và trán nhăn như trán khỉ kia có quyền gì để can thiệp vào quyết định sống chết của mọi người? Một trăm quan tài giấy phủ cờ quốc gia xanh đỏ được đám biểu tình khênh vác tượng trưng cho cái chết của hơn ngàn người lính và thường dân tử nạn trong mấy tháng tham chiến tại mặt trận I-rắc. Xứ Ngàn Lẻ Một Ðêm hiện lên qua ti-vi, không A-la-đanh Cây Ðèn Thần, không Chiếc Thảm Bay lồng lộng qua chín tầng mây trong điệu kèn du dương réo rắt, chỉ rặt những Tên Trộm Thành Bá-Ðạt.

Pháo đài kiên cố vốn là những ngôi đền chạm trỗ với tháp chuông nhọn hoắt mạ vàng đâm thẳng lên trời xanh nay đang lỗ chỗ trúng đạn của dân quân và là mục tiêu thử lửa cho súng đạn phe dân chủ.

Sức mạnh của khoa học hiện đại đang quyết tâm huỷ hoại đến cùng, nhằm xoá sạch những dấu vết còn vương sót lại của một không gian huyền hoặc xây dựng bằng những giấc mơ bay bổng của các bậc đế vương thưở trước? Hay chính các đế quyền trước cũng đã thực hiện những giấc mộng xưng bá đồ vương của mình bằng cách tiêu diệt những nền văn minh trước đó, một cách đẫm máu không kém các sức mạnh huỷ diệt hiện đại? Và tất cả chỉ là sự tiêu diệt tất yếu trong những vòng quay của lịch sử tranh giành quyền lực?

Tên mặt người giống khỉ kia chỉ là kẻ được định mệnh chọn lựa để đưa mặt ra đại diện cho các nhóm thế lực ẩn mình trong bóng tối, cao rao chống khủng bố mà thực chất là khủng bố triệt để tinh thần mọi người, mọi nơi, mọi chốn trên trái đất, để nắm quyền lũng đoạn nhân sinh.

Ám ảnh bá chủ đi kèm với bạo lực. Chống bạo lực thì cần bạo lực. Con đường đi đến hoà bình là chiến tranh. Là uẩn khúc của cái gọi là cứu cánh biện minh phương tiện, là cách viện dẫn để thi hành những điều tàn bạo dưới các danh xưng mỹ miều như là dân chủ hoá một xứ sở độc tài, là cải cách, cách mạng.

Ung thư chưa lên tới não. Lão già chỉ bắt Hoa Ban nằm với cái lưng gãy mà ôn lại chuyện đời. Nhưng sắp chết đến nơi rồi, liệu có ai còn quan tâm muốn đổi thay gì cho thế giới này nữa không? Cơn đau đến, chỉ mong cho cơn đau qua, cơn đau dịu, chỉ mong cho cơn đau hết, hết đau để được sống, để nghĩ đến việc mình, việc người, việc thế giới, việc chung quanh…cứ như mình sẽ sống mãi ở thế gian này.

Lão già không ác, lão chỉ làm cái công việc lượm xác bình thường, buồn nản, khá khó chịu của lão thôi, tôi mong tôi công bình hơn một chút, tỉnh táo hơn một chút, cố gượng mà quên lão đi.

Nhưng tôi đã đau, và đau đớn hành hạ quá, không oán trời oán đất thì đành oán lão, may ra, lão cũng chỉ có thể là cái cớ giúp cho mọi người giải toả đôi chút ẩn ức thôi.

Cả nước đọc Ðàn Hương Hình, cả châu lục đọc Ðàn Hương Hình*. Mọi người đang thưởng thức tập thể thứ trò vui bệnh hoạn sa-đích? Bệnh hoạn, tâm thần từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, những thành phố tôi đã bỏ đi đang nhiễm độc. Mà cái thành phố mới của tôi, sau khi bỏ trốn khỏi thành phố cũ thì liệu có đôi điều tốt đẹp hơn?

Ba trăm ngàn người biểu tình chống một người. Một người luôn luôn nói đến khủng bố và chống khủng bố để bảo vệ an ninh cho mọi người, vậy tại sao lại chống?

Khi còn mạnh, sở Hoa Ban làm đã bắt đầu thực tập di tản, đã gửi thông báo mỗi cá nhân phải tự chuẩn bị thức ăn khô, nước uống, một bộ áo quần đủ ấm trường hợp khu nhà ở bị phong toả vì khủng bố. Hôm trước đó, lão hàng xóm đã bắt đầu bô bô dặn dò phải mua thêm mặt nạ chống hơi độc, và tự thực tập sử dụng.

Khủng bố như ma ẩn hình ở đâu cũng có thể có, khủng bố, ông kẹ nhà nước dùng doạ dẫm nhân dân. Hai, rồi ba, rồi bốn, lính và thường dân Mỹ bị khủng bố chặt đầu, hai chục khủng bố đã bắt và cho nổ tung ngôi trường giết chết gần ba trăm trẻ em học sinh, phe ta tuyên chiến và phe nó khủng bố đã tuyên chiến lại. Để trả thù cho ba ngàn thường dân vô tội đã bị thảm sát ở Toà Nhà Ðôi New York, sẽ phải có hàng trăm, hàng ngàn, và hàng chục ngàn thường dân vô tội khác sẽ phải chết không kịp ngáp ở Baghdad, Falluja? Ðể đền cái tội bị coi như có liên quan khủng bố, I rắc phải bị chìm trong biển máu? Trăm ngàn thường dân I – rắc phải đền mạng cho ba ngàn thường dân New York?

Nhưng có ai quan tâm trả lời dùm, tôi không khủng bố ai, tôi cũng không tính huỷ diệt ai để trả thù khủng bố, vậy tôi mắc tội gì mà phải bị gọi đi đền mạng hôm nay?

Cuốn phim kế hoạch tự tử vì tình nên thơ ngớ ngẩn lần đầu đột nhiên quay chậm qua đầu. Hoa Ban thấy mình đang chuẩn bị cho mình đáp xe đò ra bãi Thuỷ Triều, ở đó cát trắng như thuỷ tinh, biển xanh và trong như gương, mình sẽ uống một hơi hết ống Tylenol 2 chục viên với nước dừa tươi trong quán, sẽ mặc bộ áo tắm thật hoa hoè xanh đỏ (ôi, những mảnh áo tắm như những ngày hè rực rỡ không bao giờ còn có thể trở lại được nữa,) bơi ra khơi, càng xa càng tốt, xa tít tận dãy núi xanh dưới chân trời, vừa đuối sức, vừa đủ thuốc ngấm, sẽ chìm xuống biển, ngất đi mà không sợ bị ngợp.

Giờ thì chờ thuốc ngấm để đỡ mệt. Nhưng thằng bạc tình đáng chết ấy suýt giết chết mình, bây giờ hắn đang ở đâu? Cũng may kế hoạch uống thuốc khi ra biển lần ấy không thành, nếu không, vô tình đã hiến không cho hắn thêm một trận cười.

Nhưng dù sao cũng đã quá muộn, dù lần này tôi chẳng chủ trương chính sách gì, tôi cũng đã bất quá tam.

Khi Lài và tôi chạy vào tới nơi, Hoa Ban đã mê man, tay đã bắt chuồn chuồn, và đã đái vải ra quần, lên giường, lên nệm. Tiếng được, tiếng mất, nó ú ớ những âm thanh kỳ quặc, nhừa nhựa nghẹt trong cổ như là Bắc-kỳ, mà viết, má, má, Mô-Đéc, tiểu thuyết lưu manh…rồi sùi bọt mép và trợn mắt. Má nó đứng gần, lấy tay vuốt mắt nó.

___________

*Ðàn Hương Hình, tiểu thuyết của Mặc Ngôn, Trung quốc

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch