Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

kim thanh

0 bình luận ♦ 27.04.2016

Như một tiếng kim thanh
tôi lắng trong vào hạt móc
trên cây cầu tuổi thơ
vắt qua giòng nước
thành phố ngủ trưa
khi em cười sóng sảnh bên cồn
lá đua tay xin giữ
quả chùm mơ

Tà hương em thơm phức
tung cánh vỗ mùa xuân
mặt trời nhìn hoa đếm tuổi
tôi ngừng cuộc phiêu linh

Mùa hè có những hạt mồ hôi
ngọc lăn trên trán
những sợi lông măn nhốt gió
trên cánh tay trần

Tôi trở về
căn nhà trống không
những lá thư vàng lộng gió
heo may

mùa thu xanh mắt người

Như một tiếng kim thanh
tôi gửi cuốn từ điển đời tôi
vào cổ chim
trên sa mạc Úc
tôi gửi bài thơ tôi
vào môi chưa kịp nói
vì biết rằng
mắt em
là kho tàng trí nhớ
em đem dùng
cho những chiếc hôn sau

Bây giờ tôi chỉ còn quê hương
trong lòng
con đò xưa trôi mãi
trong mắt
nước đưa nỗi chết đêm
về tinh hệ bình minh
như tôi đưa em
vào đáy tim

Bây giờ tôi chỉ còn hai lồng ngực
gọi gió Trường Sơn
tôi chỉ còn hai vầng nhật nguyệt
như hai chiếc vú
                            thơm
em cất hoài chưa trả
bàn tay tôi sa mạc

Bây giờ tôi chỉ còn một mảnh trời xanh
cho em lau mặt
tôi chỉ còn tôi
cho em đo những bước ra đi
tôi chỉ còn tiếng trống đồng
ngân khuya trên ghềnh đá
gọi em
gió mang thanh điệu
vào trăm hơi thở
tạc khắc dáng người

Bây giờ tôi chỉ còn em
trang hoàng ngày chủ nhật
hai ba tư năm sáu bảy
một hàng nến thắp
một mặt trời không tắt
con ngựa nhà trời ăn sương trên thảo nguyên

Bây giờ tôi chỉ còn em
— hơi thở
tiếp hơi lồng ngực
Bây giờ tôi chỉ còn em
— đôi mắt
nhìn về nơi sinh
Bây giờ tôi chỉ còn em
— đôi tay
kéo lay nhật nguyệt
Bây giờ tôi chỉ còn em
— đôi môi
vàng thơm tiếng nước

Kim Thanh

Em còn cất giữ không
trong rừng em kín mật
bộ lạc Thơ
tôi chăn dắt nghìn năm

Bây giờ em nói đi
cho người khát nước trăm năm
buồn đau nô lệ
thành Tiếng Thơ vang.

bài đã đăng của Thi Vũ


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)