Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 8: Vàng Hương

Tất nhiên là hắn thương ba má hắn, như những đứa con bình thường và hơi ngoan ngoãn trên đời. Hắn vô ra lẵng lặng, ít khi cãi lời ba má, vẻ vô tư trong điều động, sắp xếp của họ. Nhưng có một con mắt vẫn mở to vừa đủ, vẫn bí mật theo dõi quan sát ba má, một trái tim không ngừng đập thở, đau đớn, chịu đựng, tủi nhục, hay hãnh diện, và hạnh phúc, theo họ. Vì chúng tôi là một gia đình, cái xã hội nhỏ đầu tiên và đầu đời của tôi.

Dần dần hắn hiểu ra tại sao má hắn quyết định để gia đình chung chạ, đúng hơn là nương tựa nơi khuôn viên một xóm đĩ. Khi mới lớn, một hai người ngoài biết chuyện này của hắn và xem ra dè bĩu, tất nhiên hắn thầm oán má. Lúc nhỏ, má đã đưa hắn vào thế kẹt con hoang, lớn lên, không thể hiên ngang ngững mặt nhìn mọi nguời và dõng dạc nói với họ, tôi là xuất thân con nhà quyền quý thật (không để làm gì, nhưng hắn tha thiết.) Bọn xầm xì xấu miệng bao giờ chẳng muốn xuyên tạc lững lờ dường như muốn mọi người nghĩ rằng má hắn không đứng đắn gì lắm, thậm chí là hơi hạ lưu, vì đã dây dưa một thời gian dài với đĩ, trong lúc ba hắn vắng nhà.

Dường như trong mắt mọi người, má hắn đã nói dối khi nói gia đình bà có dây mơ rể má với cái gọi là quý tộc; với các con, bà thường kể ông ngoại hắn làm quan (mà bà lại sống trong xóm đĩ?) Thật khoẻ cho những đứa con với lý lịch trong sạch, cha mẹ giàu có, từ nhỏ đến lớn sống trong một khu dành cho phe nhà giàu, và đi học trường nước ngoài; kế đến, cũng khoẻ tuy hơi buồn một chút, nếu hắn lớn lên trong một miền quê nghèo, chung qua nh ai cũng nghèo đồng bộ với hắn vân vân. Cái mơ hồ không tách bạch thường quá sức chịu đựng cho những đứa trẻ non nớt mà sớm phải đương đầu và bất an với cái gọi là dư luận, tiếng tăm, giai tầng xuất thân (mà xã hội hồn nhiên gán cho nó.)

Bà hàng xóm cãi nhau với má về bãi rác trước sân đã chửi: cái đồ phong lưu mượn, đài các rỡm, mặc dù chẳng dính dáng gì đến chuyện bà hất rác sang nhà hắn và bắt má phải dọn hốt. Hắn đã đau điếng, nghiến răng, cái hàm răng chưa kịp cứng lắm của đứa trẻ mười hai tuổi.

Hắn tìm hiểu, cố bào chữa cho mình, cho má, và cuối cùng hắn tin, má đủ khôn ngoan để tránh tây và bọn cường hào (thằng xã Xương đã nửa đêm xông vào nhà lật giường, lật chiếu khám nhà tôi để kiếm Việt Minh, một lần khác thằng này giả say, nửa đêm đem rượu thịt đến, trẻ con theo bản năng sợ sệt và bảo vệ má đã không dám ngủ, chèo queo ngồi chồm hổm ngủ gục trong xó nhà, nửa đêm thức dậy vẫn còn thấy thằng xã say khướt la đà…) Hắn hiểu, vì sao má phải đến náu mình lẫn lộn sống trong khu xóm tranh tối tranh sáng này.

Sáng ra, má bần thần kể chuyện xã Xương đêm qua với chị Chín Lùn, chị sửng cồ lên, chửi thề liên tục:

"Ðù má, cô đừng sợ, để em lên méc bà chủ kêu tây đuổi nó!"

Không biết bà chủ Madeleine đã làm gì, nhưng sau đó, đã không hề thấy đám xã Xương bén mảng tới.

Những lần ba má xô xát sau mỗi lần ba đi thăm bà Chăn về (và dại dột đem quà của bà gởi theo, khi thì bánh cúng gói giấy bóng kiếng màu xanh đỏ, khi thì món xôi chè đặc sản Qui nhơn…) ba má cãi nhau kịch liệt, và lần nào ba cũng vứt tung gói bánh hay gói chè quay tít ra mặt đường xe chạy (buồn cười, ngày đó ba hắn tưng bừng xả rác ra đường làm ô nhiễm mội trường mà không bị ai phạt.)

Giờ nhớ lại thì cười, nhưng lúc đó, hắn chỉ muốn kiếm một chỗ nào đó rúc vào cho yên tĩnh, một mình, những khi ba má cãi nhau. Không chuyện bà Chăn thì chuyện ba hắn thua bài.

Cứ mỗi sáng chủ nhật nếu có người đến rủ, ba hắn lại hối hả nuốt vội ly cà phê rồi đi tít, chiều về, má vẫn dọn cơm cho ba ăn một mình rồi đi ngủ, như bình thường ba vẫn đi ngủ sớm để sáng thứ hai dậy đi làm. Má yên lặng, có thể chịu đựng, nhưng không khí trước bão đã vần vũ trên đầu. Trận giặc sẽ bùng lên khi nào ba hỏi mượn tiền má, nghĩa là ba đã thua sạch hết số tiền tiêu vặt hàng tháng (mỗi tháng ba giao lương cho má, giữ lại một phần tiêu vặt,) trời ơi, tôi vờ ngáp như buồn ngủ, lại muốn trốn vào hóc kẹt nào, mà làm gì có được hóc xó nào đâu. Má không đưa, ba khai chiến, bọn trẻ con khiếp đảm, trong khi má vẫn ngồi yên, lạnh lùng.

(Sau này nếu lấy chồng mắc phải một tên chồng bài bạc, cảnh cũ tái diễn trong căn nhà, hắn sẽ an phận chắc lưỡi, trái đất tròn, mình cũng sẽ lập lại vở kịch lạnh lùng này của má, không chắc lắm, nhưng hắn vẫn buồn vì chưa biết lớn lên mình sẽ lấy chồng như thế nào.

Có một chút oán trách gì đó dành cho ông ba mình bài bạc, một chút thương hại cho con người yếu đuối, nhưng nếu là chồng, với hai người đàn ông, hắn sẽ công bình không, không biết. Và hắn sợ, là sợ sự yếu đuối hay sợ sự cám dỗ? Nhưng 12 tuổi mà biết nghĩ tới chồng rồi sao?)

Má cũng lạnh lùng và cả cứng rắn đến hơi tàn nhẫn với khách hàng của má. Dạo sau khi Bộc Ðền đóng cửa, má hắn làm ăn bằng nghề cầm đồ và cho vay nhỏ ở nhà.

Mười một, mười hai tuổi, hắn đi đòi nợ từ những khách hàng đáo hạn mà chưa thấy cầm tiền đến trả. Chị Năm Chút, bác Tư Kế, bà Ba bán bánh căn, không rõ họ làm gì nhưng thấy lam lũ hơn các chị. Họ không ưa hắn mỗi khi thấy hắn đến. Không thờ ơ nhưng cũng không ân cần. Họ hay kể lể những gì hắn phải nghe mà không hiểu lắm.

Mười một tuổi, hắn đi đòi nợ ngây thơ.

Ngủ trưa dậy, đi tắm, chải đầu, thay bộ đồ sạch sẽ, đang nghỉ hè, hắn công tác đặc biệt cho má, cầm mẩu giấy nhỏ má viết gì đó, đến nhà, đưa cho chủ nhà, rồi chờ, kệ họ nói năng gì đó, hắn đứng chơi ngó mấy đứa nhỏ mắt ghèn, ngó ruồi nhặng bu mắt tụi nó, ngó mũi thò lò nơi mũi đứa bò qua bò lại dưới đất, có hôm, chị Năm Chút còn kéo bàn tay hắn đặt vào trán nóng con bé út chị đang nách ở tay, hắn giật mạnh rụt tay lại.

Mười một tuổi, hắn đã đi đòi nợ xa cho mẹ. Cô Muội trước là gái ở Bộc Ðền, đẹp nên lấy được chồng là ông quan tây. Bộc Ðền chưa giải tán, tây chưa về nước, cô sống với chồng trong căn biệt thự lớn bên bờ biển. Nhà bày biện tranh ảnh bàn ghế thật đẹp, và la liệt khắp nơi là máy ra-đi-ô, cái lớn cái nhỏ, đèn xanh đèn đỏ, nhấp nháy. Thiếu nợ má không trả nổi, cô cho chở nguyên một cái ra-đi-ô bốn đèn, có lẽ là cái ra-đi-ô lớn nhất xóm hắn, để cấn nợ.

Mười một tuổi, đi đòi nợ xa tuy có mỏi chân nhưng không mệt vì nhà cô Muội sạch sẽ, sang trọng, cô lại chẳng có đứa bé nào mũi dãi thò lò và đầu nóng như lửa để hắn phải hoảng hồn…Và cái ra-đi-ô của cô Muội thì đã, hắn bắt đầu biết cái gì là đài phát thanh Pháp-Á, đài Tiếng Nói Việt Nam…

Trước khi nhà hắn có ra-đi-ô bốn đèn, người duy nhất có ra-đi-ô trong xóm, cái ra-đi-ô nhỏ xíu hai đèn là của cậu Sung. Tối tối, trẻ con người lớn chen chân ở nhà cậu mỗi khi họ nghe vang lên "Ðây là Ðài phát thanh Pháp-Á, phát thanh từ Sài-gòn…”

Nhưng ghê nhất là “Đây là đài phát thanh Vùng Kháng Chiến…" Trong ánh đèn vàng vọt bí ẩn, tiếng máy phát ra rè rè nhỏ xíu, không khí yên tĩnh như đông đặc lại, hắn nghe, và sau đó nhớ được những bài “…Bác vô đây là tây rút liền, bác vô đây là tây xuống tàu…” Có lần ngạc nhiên lẫn sung sướng, không nói ra, hắn nghe bài Cho tôi sống lại một ngày, có nắng vàng Paris có heo may Hà nội…tiếng hát đấu tranh tiếng hát xây nhân loại…” trong một bữa nghe đài lén, lờ mờ nhưng hắn tin, chắc là ba hắn hiện đang sống ở đâu như Paris hay Hà nội, và đang làm chuyện gì to tát nhưng không rõ lắm, chẳng hạn như đang đấu tranh xây nhân loại.

Sau này khi ba về hắn hỏi, ba cười xoà. Và kể những chuyện vui. Ngày lễ Ðộc lập trong tù, do đường dây bí mật ở ngoài đưa vào: vài hộp sơn nhỏ, chút thức ăn đặc biệt, và tù nhân bí mật chuẩn bị ăn lễ 2 tháng 9. Cờ là chiếc chiếu lớn sơn đỏ, giữa có ngôi sao vàng, ngày cuốn lại để thòi ra mặt trắng, tối trải ra ngủ cũng lật úp mặt đỏ xuống cho bọn cai tù không trông thấy.

Khuya hôm lễ, chờ bọn lính gác đi ngủ hết, mọi người lật lá cờ chiếu lên, dọn thức ăn ra và quây quần chung quanh. Hát quốc ca thầm, mặc niệm chiến sĩ thầm, ba nói, những thằng tham ăn trong lúc hát hay mặc niệm đã liếc, chấm sẵn món nào ngon, món nào dở, dứt lễ là hạ đũa cái rụp chỉa thẳng xuống dĩa thịt mà gắp, chậm trễ là chỉ còn trơ mấy cục cơm vo tròn cứng ngắc.

Chúng tôi cười vui ồn ào. Đi ở tù cũng có những ngày vui thật vui. Ba cũng vui và ngạc nhiên khen “con Đào giỏi nhớ được bài gì có nắng vàng Paris…”

"Ba không có giọng, không biết hát, nhưng nhớ có nghe bài nắng vàng Paris!"

Ba kể tiếp, đi họp kết nạp đảng, ba thường ngồi vào dãy cuối, và lơ mơ cho các ý nghĩ chạy tào lao, không bao giờ được kết nạp thì làm gì có chuyện đi Hà nội?

"Ôi chào, lúc mới tới vùng kháng chiến, ba không bán mũ bê-rê, không bán xắc-cốt tây thì đói nhăn răng. Còn mấy viên ký-ninhbới xách vô lao thì không dám bán. Ham tiền bán hết thì chết thành ma sốt rét lâu rồi."

Và nhắc ông Chăn, chồng bà Chăn:

"Thằng Chăn dặn ba dấu ký-ninh kỹ, không thì cũng bị cán bộ vùng kháng chiến tịch thu…Lúc ba ho ra máu, Chăn tìm lá ngãi cứu gia truyền nhà nó, nuôi ba trong nhà mấy tháng mới lành."

Nhắc tới các bạn bè mình, ba hay kêu thằng này thằng kia nghe rất oai!

Ba hồi cư dinh tề về vùng Pháp chiếm với chúng tôi, ông Chăn đi tập kết, bà Chăn cũng về thành, và đang ở chung thành phố với gia đình tôi.

Bà hàng xóm má con Bắc kỳ nói xóc xiểm:

"Con mèo nhà mày cứ đẻ hoài, chỉ có má mày là không đẻ!"

Mắt bà hấp hem, châm chọc. Hắn thì chưa hiểu tại sao bà lại so sánh má hắn với con mèo?

Nhà có bốn chị em, tất cả đều là gái. Chắc ba má hắn gặp lại sẽ đẻ thêm một bé trai, nhưng rồi má hắn vẫn không đẻ thêm đứa con nào.

Khi đủ lớn, hắn nghe má nói:

"Pháp tra tấn ba mày cỡ đó, làm sao có con nữa được?"

Mèo Mướp vẫn đẻ thêm cho chị em hắn những Tam thể, Mun, Mimi điệu đà. Mướp già đi, lông xơ xác rụng, nhưng đã có bầy con xinh đẹp của nó thay thế. Vì ba sợ chó, nhất là chó bẹc-giê, nhà hắn không bao giờ nuôi chó.

*

Bất ngờ, một người quen cũ ghé qua chơi, kể với má hắn là sau ngày Pháp rút đi, Bộc Đền đóng cửa, bà Madeleine nghèo lắm, bị cướp lấy sạch hết vốn liếng, bà lang thang lưu lạc qua tận Lào. Má hỏi, ngập ngừng, bà ấy có lại chứa gái nữa không, người quen lắc đầu, cô Ba biết bây giờ bà chủ làm gì không, bả bán hàng la.

Bán hàng la, bà chủ nói được tiếng Lào? Vì làm nghề bán hàng la ở Lào thì chắc là phải nói giỏi, rao giỏi bằng tiếng Lào?

Bà chủ oai vệ, kiêu sa, lộng lẫy và kỳ bí, giữ mình cao sang, và sạch đến nỗi đi ngang dưới dây phơi quần áo cũng phải che tay đỡ lấy đầu, lúc nào cũng lạ lùng, nghiêm trang, xa cách mọi người, tuổi già, vị nữ thần phim Ấn độ một thời bị hạ bệ, vừa đeo mẹt dây thun kim chỉ trước ngực, vừa ra rả hả họng la, chẳng hạn, "dây thun luồn quần, dây thun luồn quần, không cột cũng chắc, không cắt cũng cởi được quần, không cần quần, cái lưng thun không cũng đà đủ đẹp…"?

Nhưng chắc không phải, vì câu đó hắn học lóm từ một anh bán hàng la la như thế ở đồng bằng sông Cửu Long ( thời đi dạy học, tan trường về gặp anh, hắn đã đứng lại, nghe anh la vài lần không chán, và đã lẩm nhẩm học thuộc, anh này mà làm thơ là hết ý…) Dân Lào, dân Thái không sính làm thơ như dân ta, ai bán cái gì la cái nấy, thí dụ bà chủ muốn bán quần lót thì cứ la thẳng “kang keng naj”, quần lót đây, quần lót đây, “lèo léo, lèo léo” mua nhanh, mua nhanh…

Mẹ bỗng nói, khẽ khàng như đọc từ trong sách Phật ra, thôi để bả trả cho hết cái ác nghiệp của bả, rồi trời sẽ quang, mây sẽ tạnh. Trong thâm tâm, biết đâu mẹ cũng đang cầu nguyện cho bà chủ, vì thầm cám cái ơn bà đã che chở cho mẹ con hắn thoát khỏi nạn của các loại Xương và tây tà?

Ác nghiệp là cái gì? Là điều tôn giáo sáng tác ra để răn đe con người giữ lành lánh dữ? Là mỗi số phận riêng chụp lên, một con đường mở sẵn ra cho mỗi người từ khi mới bơ vơ lọt lòng mẹ, một cái lòng mẹ và sau đó cái số phận mà đứa bé con không được biết gì, nói chi đến lựa chọn ? Tự do của con người là tự do của đám kiến con trèo lên trợt xuống trong tô nước hay leo qua leo lại vui chơi từ cành đa qua cành đào*?

Mẹ hắn gắt gao tiền bạc với mọi người vì mẹ kiếm tiền khó khăn, ba hắn ngã gục trên chiếu bạc sau khi đã ngã gục trên mặt trận đánh tây, các chị gái đa số bị ép làm đĩ, vậy mà có chị bỏ làm đĩ ra thì không biết làm gì để sống. Ông Trời, ai biết ông ở đâu, nhưng ông đã độc hành độc đạo chọn lựa và ban phát số phận cho mỗi cuộc đời. Ông Trời, chắc ông giống với mấy kiểu áp đặt qui yrửa tội tôn giáo cho con cái khi chúng còn ẵm ngữa.

Người lớn nào trong bụng cũng chứa một ông trời, một ý đồ làm thượng đế để trả thù thượng đế? Và khi những đứa con nít lớn lên làm người lớn lại tiếp tục dẫm vết xe cũ, hệt như cái vòng lẩn quẩn mẹ chồng-nàng dâu- mẹ chồng.

*

Chuyến cruise du hành trên biển Đông Nam Á trong lịch trình mười sáu ngày có một ngày con tàu sẽ ghé vào làng của tôi (trong tờ quảng cáo du lịch quốc tế, thành phố ấy được coi là một làng, visit to Nhatrang village, Vietnam for one day/sẽ ghé thăm làng Nhatrang, Vietnam một hôm…)

Tôi gọi điện giữ vé, rồi huỷ bỏ.

Tôi sẽ đi qua làng tôi trong đoàn xích lô cờ quạt lô nhô xanh đỏ biểu dương tên tuổi của công ty du lịch, sẽ đi lẫn với các đám tây đầm hở hang và lông lá, những cặp đùi đồ sộ, những cánh tay trần và bộ ngực rung rung nhễ nhại, để anh xích lô bản xứ nhỏ con đen đủi hay to con hùng hục sẽ gò lưng đạp, hình tích cũ của chế độ thực dân cũ và mới, chỉ mới mường tượng tôi đã muốn buồn nôn độn thổ.

Quá khứ, dẫu có đốt vàng hương cầu siêu, vẫn không chịu siêu thoát! Quá khứ, tương lai, hôm qua, ngày mai nhào trộn, lẫn lộn, vật vã, hành hạ, hạnh phúc, đau thương và vô lý.

Mười chín tuổi, mối tình không đâu để lại cho tôi vài bài thơ và những vết đâm chí mạng. Vậy mà tối qua, trong mơ, bất ngờ và không manh mối, thằng bồ hai mươi tuổi, tóc vẫn ngắn, vẫn má hồng, môi tươi, hai mươi tuổi, nó vói tay choàng qua người tôi lấy bình nước, và rót nước đưa cho tôi. Giấc mơ ngắn ngủn không đầu đuôi có vậy, mà tỉnh dậy, tôi chắp lưỡi còn nghe mùi trà ngọt tận trong đáy cổ, và cánh tay êm nó choàng qua người. Tình xưa, hương xưa, à la recherche du temps perdu.*

Nhưng ai đó cũng nói, quên quá khứ đi, để sẽ có tương lai.

_____________

*ca dao: Con kiến mày leo cành đào, Đụng phải cành cộc leo vào leo ra, Con kiến mày leo cành đa, Đụng phải cành cộc leo ra leo vào

*tác phẩm của Marcel Proust

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch