Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 7: Cá Xanh

Buổi chiều trước đúng một hôm chuẩn bị lên tàu ra khỏi nước, hắn đạp xe long rong qua các khu phố, vòng qua nhà thương thí, bây giờ là nhà hộ sanh quốc doanh thuộc Trung Tâm Y Tế thành phố. Quay một vòng về khu Bộc Ðền cũ giờ là phòng ngủ Thái Liên, tiện chân, hắn nhấn bàn đạp vòng vèo theo con hẻm dẫn đến nhà thương bà mụ Phương thì trời vừa ngã tối.

Nhà thương đẻ đóng cửa đã lâu và dãy nhà đã bán cho người khác. Trong bóng tối chập choạng của buổi chiều, đám trẻ sơ sinh yểu mạng ẩn hiện như đang còn ngồi vắt vẻo đu đưa các bờ tường. Hắn tưởng thấy một đứa, hai đứa, rồi tất cả tụi nhỏ lúc nhúc năm, bảy đứa, lúc đầu giống như những hình nhân cắt bằng giấy trắng lắc lư, chuyển dần thành những đứa có da có thịt đỏ hỏn phập phồng, tất cả đám đỏ hỏn oe oe, ò e …chào nhe, đi mạnh giỏi nhe…, hắn hết hồn, mắt hoa, ruột thắt, cổ họng đắng, nuốt liên tục mà không ra nước bọt.

Bỏ đi rồi về lại, hắn đi như vô hồn trong thành phố cũ, băn khoăn nghĩ đến Sàigòn. Vui hơn, cập nhật hoá hơn, vô tư, Sàigòn xôn xao với Việt kiều, và thích ứng với Việt kiều. Ðêm rời thành phố cũ, nằm trên chuyến xe lửa tốc hành lăn bánh về Sàigòn, hắn bức rức, có vẻ như mình đang bội bạc?

Và tại sao hắn lại sợ và chán, chán khung cảnh cũ, sợ những con phố mà hắn đã thắt ruột khi phải bỏ đi?

Tiếng tàu ì ầm lắc lư, hắn bỏ giường nệm trong toa ghế mềm, mò xuống mấy toa tàu ghế cứng. Bà mẹ ôm con lắc lư gục lên gục xuống trên dãy ghế đóng bằng những nẹp gỗ màu đen ghép lại, bà khác trải tấm đệm dưới chân ghế cho hai mẹ con cùng nằm.

Như ngày xưa, hắn và đám con cái hắn. Bất giác hắn lùi lại, về phòng, và ráng nhắm mắt.

Ba ngày ở thành phố cũ, ngày nào hắn cũng cố tình mua hớ một món gì đó, nhất là khi mua quà vặt, đậu phụng, cua luộc, chuối chiên, mía ghim, đậu hũ, chè đậu ván, bánh tráng nướng…những món ăn vặt nằm trong những giấc mơ tuổi thơ, hắn mua, và mua nhiều dù chỉ để nhấm nháp, rồi len lén bỏ vào thùng rác khách sạn. Mua giấy số, trả tiền và cho vé lại cho các bé bán vé, hắn khôi hài lanh chanh chúc bé chiều nay trúng số thành triệu phú nhé. Khôi hài nhạt không ai hưởng ứng. Hắn buồn buồn ăn bún, ăn phở, ăn thịt vịt nướng, nem nướng, những món xa xỉ một thời. Làm mọi chuyện máy móc như trong mơ, như một lời thú tội, một lời xin lỗi với thành phố cũ nay đã vùi lấp dưới sóng lớp phế hưng? Thay đổi là bội bạc, nước đọng ao tù là tồn cổ thủy chung, hắn chỉ thấy tình yêu cho một thành phố cũ chỉ còn là những hoang tưởng trong những giấc ngủ chập chờn mộng mị của người ở nơi xa.

Sau lần xuống tàu bỏ đi hoang mang, hắn trở về lần thứ hai để lại hoang mang chào thành phố ra đi, rồi mình sẽ lãng quên …người và tôi…cùng bao loài hoa úa tàn…nơi đâu mùa thu bắt đầu…có bao lượt mưa về ngủ quên trong hạ…có cơn mưa nhỏ tình cờ ghé qua ta…*

Chia tay nhé thành phố, cơn mưa giông đầu mùa ào đến thật nhanh và cũng sẽ đi thật nhanh, thành phố lại hửng nắng, trên đường vẫn nhiều người áo nón còn sũng ướt nước mưa, bánh xe chạy qua hắt tung những vũng nước trên mặt đường lồi lõm. Ðau lòng nhưng sao không tiếc thương?

Chỗ hắn sẽ về thật ra đã ở bên kia nửa vòng trái đất. Dối mình dối người làm gì, cố nói về thành đi cũng chẳng thể nào thay đổi. Nhưng dứt khoát nói đi thành về, hắn chưa đành đoạn.

Cũ, mới, chỗ ở, thành phố…hắn đem theo lâu nay hình ảnh một thành phố hiện không còn có thật nữa. Trong tâm tưởng vẽ vời của hắn, dãy thành quách cũ đã bị nước cuốn trôi phăng ra biển, tìm đâu ra cái ảo ảnh soi bóng bên hồ?

Vui chơi với Sàigòn nhẹ dạ, trẻ trung, đổi thay, và nông nổi, rồi về một nơi nào bên ấy. Cho đến chết. Mà chết thật, lòng hắn đã chết dần, với thành phố cũ.

Thôi con còn nói chi con, sống nhờ đất khách chết chôn quê người* hơi thê lương nghe đã bớt dần. Ðất khách quê người? Nhưng hắn đã về ngay chính đất nước hắn như một du khách thứ thiệt, tò mò quan sát để mà quan sát, đau lòng mà vẫn bàng quan?

Giã từ thành phố trầm uất với một hai người bạn trầm uất còn sót lại, mới gặp lại đã thấy xa xôi, để gá nghĩa với Sàigòn như người đi tìm hương vị mới, những người bạn mới, những câu chuyện mới, lòng tuy bất nhẫn, nhưng hắn biết mình khó có thể làm gì khác được.

*

Tôi trở lại Sàigòn. 3 tháng sau. Nao nức lần sau kém chi lần trước, và lần nào ra ngõ cũng gặp anh hùng. Phi trường Tân Sơn Nhất, ra cửa, nhớ quà cáp cẩn thận. Không ai bòn xìn, bủn sỉn, chống tham nhũng, hay hối mại quyền thế gì ở đây, vì ngoài kia tiếng trần đang réo gọi.

Cứ coi như tôi ở cõi tiên (?) về trần đi, ai biết ở trển tôi bưng cứt đổ đái, súc ống nhổ trầu, giặt quần xà lõn, hay hành nghề đấm bóp chân tay cho các tiên ông tiên bà ở trển? Một phút trên tiên bằng một năm hạ giới, một phút ở Sàigòn bằng một năm ở bển, sốt ruột chờ chực để được tới phiên đút lẹ tiền vào passport, ở đây không ai đọc tiếng Việt hay ai cũng hoa mắt vì nắng Sàigòn? Nên tấm bảng chình ình hàng chữ "không được để gì trong hộ chiếu" tôi như mọi người dám đọc thành "phải để gì trong hộ chiếu."

Mươi ngày sẽ vui chơi háo hức với bạn bè, thôi, nghiêm chỉnh tôi xếp hàng, nhưng bụng đánh lô tô. Tôi bay ra hứng nắng gió Sàigòn, chồn chân mãi ở đây để ngắm không mỏi dung nhan quý đồng phục mũ kết xanh viền đỏ đang dò xét hộ chiếu?

Nếu có quan lớn quan nhỏ nào ban ơn mưa móc như bà tiên truyện cổ với ba điều ước, tôi ước gì, cảnh sát hải quan ta đổi đồng phục khác hơn. Thí dụ, sơ-mi trắng quần đen (như hải quan Mẽo, Xinh- ga-po, Hồng-kông) cũng có thể tiên tiến hơn, các màu tươi sáng kênh kiệu giống như các nữ tiếp viên phi hành xanh đỏ, quần ngà bóng lộn, sexy quá mạng…mà cũng chưa sexy lắm, khi chỉ nói tiếng Anh ráng lịch sự với khách đi tàu bất kể là Tây hay Việt, và nếu khách dại dột văng tiếng Việt đồng hương dịu dàng với các tiếp viên, lập tức sẽ được nhận trả những cú nhìn lạnh lùng như nước đá hắt vào mặt, vì sao? Bản thân tôi đã thử hai lần, còn rỡn óc, nên chưa dám thử tới lần thứ ba.

Nắng gió Saigon. Lần này tôi ít tháo mồ hôi hơn, lần này một người khác đón tôi, người trước bận đi Huế chưa về.

Trang một-miếng chờ tôi ở quán ăn.

Ba tháng, tôi sưu tầm gom góp thông tin, có khi cũng chẳng gì mới, nhưng đến một thành phố lạ (Saigon giờ cũng đã đủ lạ rồi,) gặp thêm một người quen, thêm một cái thú! Tóc đã đổi kiểu khác, phủ mái trước, cong đuôi sau, mắt đánh chì xanh đậm hơn, môi tô bóng hơn, gọi canh chua cá mú, cá mú tươi bắt sống trong hồ ra dãy đành đạch, 250 chục ngàn, nhà hàng hỏi, Trang gật đầu. Ðuôi đầu nấu canh, mình xốt cà, gọi thêm mì xào dòn ăn chơi, thịt kho mặn, cơm, Trang thạo đời, đặc biệt tiệm này mới có kem khoai môn ăn mát giữa Saigon!

Tối, chúng tôi đến sớm chiếm hàng ghế trước sân khấu nhà hàng ca nhạc, cô em-xi đẹp, cô kịch sĩ cũng đẹp, ca sĩ cũng đẹp, Saigon, người đẹp để đâu cho hết? Phải chi tôi là nam Việt kiều! Thiếu gì Việt kiều (nam) già khọm vẫn bợ được các cô trẻ măng đem sang (làm cảnh) vợ. Thật không lãng phí một đời bưng tô, đổ bô rửa chén! Nhưng thân Việt kiều mười hai bến nước, tôi chưa kịp nhẩm tính 65 ngàn một ly kem là mấy đô, 90 ngàn một chai bia ngoại là ít hơn hay nhiều hơn 5 đô, chỉ cứ đếm giấy xanh, giấy nâu đưa ra ì xèo vì giấy nào Bác cũng cần nhìn thẳng.

Nhạc đánh rền trời nhưng Trang vẫn tóm tắt sơ lược được mọi chuyện, Trang và bạn trai (là bạn tôi, là trai việt kiều) vẫn ủng oẳng, khi nắng khi mưa, và Trang tố, bạn tôi đã bắt thêm một mối khác nữa, gái già, nhưng có công ăn việc làm ổn định ở ngân hàng Sinh, người Việt ta trong và ngoàì nước cũng lười ngang nhau, Sinh là Singapore, và Cali là California. Mẽo chính cống chỉ lười gọi tên nhau thôi, William là Will, Bill, Magarette là Meg, Richard là Dick…, nhưng tên nước và tên tiểu bang thì chúng không dám thoải mái lười.

Saigon trai thiếu gái thừa?

"Em đuổi con nhỏ thợ phụ đi rồi, hôm anh Việt kiều, à một anh Việt kiều khác, không phải anh Nam (bạn tôi) từ Cali về tiệm kiếm em, nhỏ thợ phụ dắt ảnh đi quanh quẩn một hồi, tới nhà em, em mắc chạy hàng chưa về, dạo này thuốc tẩy trắng bị cấm khó kiếm lắm, phải mua chui, nhỏ thợ phụ chỉ nhà em, nói với anh Việt kiều Cali, chị Trang ở đây với chồng chỉ…nó ganh ghét, đặt chuyện phá hôn nhân em."

Tôi ngạc nhiên:

"Ủa, không tính lấy Nam nữa sao?"

"Bây giờ em trả căn nhà đó lại rồi, thuê căn khác. Chiều mai chị ghé sẽ thấy, nhà mới ngon lắm, có lò ga, tủ lạnh, em xong việc, ra chợ mua đồ về nấu cơm chị ăn! Không bắt chị ăn cơm hộp một miếng như lần trước đâu!"

"Má có khoẻ?"

"Má nằm nhà thương hôm té lỗ đầu, nay bớt chút. Ông Nam không tử tế gì, chỉ ghé đưa cuốn bông băng, thuốc đỏ rồi về, không ngồi với má đuợc một miếng. À, thằng Ngọng với má nhắc chị hoài."

Sáng, tôi ghé thăm chàng hoạ sĩ. Hắn tay ngang, không học trường Mỹ thuật nào, trôi nổi từ ngoài Trung vào, giờ nên nhà nên cửa vì tranh. Hoạ sĩ Việt nam bây giờ lên hương. Triển lãm một hai lần ở Nhật, tranh bán vèo vèo, năm bảy ngàn đô chứ không đùa, vợ đi dạy học giờ cũng bỏ nghề ở nhà chơi, có người làm ẵm em, và người làm nấu ăn. Tôi nhớ cái thời tang tóc, chuyện cô giáo trong biên chế đòi lấy anh hoạ sĩ ma- cà- bông bị gia đình phản đối kịch liệt, bây giờ một bước lên bà quan.

Bạn hoạ sĩ tán dóc, vợ tui cái gì cũng được, nhưng cái không được thì cũng giống , không biết…ăn thịt đồng loại. Giả vờ gọi chóđồng loại là cách nói vui của những tay hiền lành thích ăn thịt chó ở Sàigòn, hay cách chửi đời chửi mình chó má?

Nơi bậu cửa sổ treo màn màu xanh, nắng buổi chiều, trong cái ly thuỷ tinh nở ra theo hình hoa huệ, con cá lạ vi xanh, mắt xanh biếc, đang uyển chuyển không ngớt lượn lên lượn xuống. Một con duy nhất.

Thấy tôi chăm chú, hoạ sĩ nói:

"Cá thiệt đó, không phải giả đâu!"

Tôi thắt ngực, ngó lơ chỗ khác. Anh Tuỵ của cậu Thuần mà thấy được không chừng sẽ hạnh phúc ngất xỉu, màu xanh, nhưng sao cô đơn, nó chỉ có một mình?

Xe ào ào, bụi ào ào, chợ ào ào, mọi người ào ào. Ðông vui, nóng nực.

Nam hỏi:

"Chị ngồi quán cóc quen không?" " …Nhỏ Trang cặp một thằng khác rồi! Dọn ngay vô ở với một thằng cha mới ly dị vợ, thiếu tá trung tá công an gì đó, giờ nó khoái mấy cái cell phone, mấy cái áo hở lưng hở ngực, tui đâu đủ tiền mà đi với nó!"

Lần trước Nam xì xụp:

" Trang nó còn gin đó nhen, bà!"

Tôi, tôi cũng thấy Trang khác thật. Nhưng đời sống là thay đổi mà. Khi bạn dừng lại là bạn thụt lùi.*

Lần trước, ở căn phòng của Trang, những hôm nóng, không đi đâu, tôi ở nhà chơi với Tiết. Tiết đang mổ mắt, đắp mũi, mặt sưng vù như vũ nữ một thời Cẩm Nhung, khăn ướt thấm thấm đẫm đẫm, không đi đâu được, ở nhà ôm mặt sưng chờ. Trang đi làm, ghé tạt ngang, liệng cho hộp cơm, bịch canh, đôi khi bịch nước mía, trái cây. Nó chăm sóc khách hàng không đến nỗi tệ.

" bên bển sắp về, nên Trang biểu em phải đi thẩm mỹ, không chê!" " …Có người tới quán mua đồ rồi giới thiệu, hay gọi điện thoại về. Nói chuyện lâu lắm mỗi lần gọi, mà gọi từ một chỗ nào đó ồn ào lắm, nghe có tiếng nhiều người. Hình như ở bển, làm quán ăn!"

" làm chủ ?"

"Không biết, mà nói em, tay chưn mình mẩy xâm đầy hết, nói tại ở Mỹ ai cũng xâm vậy hết. Em bán quán cũng thường, nhưng nhờ mua tích hàng lậu Tân Biên về nên lúc này mới khá lên."

"Có sợ gạt tiền, tình không?"

Tôi biết thêm Trang một-miếng có nghề tay trái khác, nghề dắt mánh các cô gái quê lơ ngơ nộp mạng cho bác sĩ thẩm mỹ dõm và may ra không dõm .

Không biết bây giờ Tiết đã về đâu, mặt mũi đã bớt sưng húp chưa, đã đẹp như ý chưa, đã gặp tên Việt kiều xâm mình chưa?

Ngày cuối lần trước, tôi dắt cả đám con gái độc thân đi ăn bữa cơm tạm biệt. Gồm có Trang, chủ tiệm uốn tóc, tôi quen qua Nam, Phi, thư ký kế toán, Hương, cô thợ phụ, Mai Linh, bán hàng siêu thị, tôi cũng quen qua Trang. Cũng là dân tứ xứ hoặc gái quê lên tỉnh tự lực làm, sống, sống chen chúc, chăm chút làm ăn, gạt gẫm qua lại nhau chút đỉnh, giúp đỡ nhau chút đỉnh, nói xấu nhau chút đỉnh, gởi chút đỉnh về cho gia đình, học hỏi chút đỉnh văn minh Saigon, và thường xuyên lo lắng kiếm cho mình tấm chồng. Trong thâm tâm cũng mơ tới Việt kiều, nhưng biết là không dễ.

Chúng thích tôi, và thân tôi, tại tôi là chị Việt kiều bình dân, bọn nó gọi tôi vậy. Thế nghĩa là chắc chắn là có các anh chị Việt kiều quý tộc rồi.

Lần về trước, tôi về lại quê nhà, trường cũ, bạn bè cũ còn sót lại vài người, trắng trố:

"Việt kiều cỡ này hòng gì dắt mình tới vũ trường nhạc sống với khách sạn năm sao?"

Lần thứ hai về này thì tan tác hết. Hương đã bị Trang đuổi, Mai Linh một bước nhảy vọt, có người đem qua công ty nước ngoài làm hướng dẫn viên du lịch, Trang bắt cá hai tay hay bị bạn tôi bỏ rơi theo như lời nó tố, đã nửa nạc nửa mỡ với tên thiếu tá công an ly dị, Phi thì ly kỳ, làm quen được với một tay Việt kiều, khi thì hắn bảo mình là bác sĩ, khi thì bảo mình là thợ may. Nhưng lên giường với nhau mấy lần rồi kinh kha đi thẳng, quẳng một gánh tương tư, và không tệ, vài ba triệu đồng gì đó lại cho Phi. Tráng sĩ nhất khứ bất phục phản.*

Tôi nói Trang:

"Lát nữa ra chợ, nhắc chị một miếng mua giày cho Ngọng nghen!"

Trang háy tôi, cặp lông nheo giả uốn cong cong.

*

Hôm nay ngày cuối, cô chủ mini khách sạn đột nhiên nói khơi khơi:

"Chị về bên đó, có gì hay, nhớ email cho em. Cũng có một người bạn nữa, trang lứa tuổi cháu, cũng muốn qua bển, cần hai chỗ, kiếm dùm cho tụi cháu. Ở đây làm ăn được nhưng chán…"

Cô chủ khách sạn khoảng 25, 30 tuổi, làm chủ một mini hotel mười phòng, khi thì gọi tôi là chị xưng em, khi thì gọi cô xưng cháu, mỗi phòng cô cho mướn 10 đô la một ngày, còn trẻ, đẹp, có đứa con trai 3 tuổi không có cha nhưng đưọc chụp hình lên lịch. Người bạn mà cô chủ nói thì chưa tiết lộ là ai.

*

Chỉ có cái xách tay đeo vai, tôi leo xe ôm lên phi trường. Chị tài xế vừa lái xe vừa hút thuốc, mea culpa, coi như tôi gọi xe lộn người. Xe chạy ngang nhà ga cũ, mưa ướt lạnh trong đêm, đứng bên thềm ga vắng*, hồi trước, người tôi yêu cũng ra ga lên xe tiễn em đi* về ngoài Trung mấy lần, lần nào tôi chả nao lòng! Giờ nhà ga có công trình xây dựng gì đó, nhà thầu và các quan lớn đã qua mấy năm cơ chế thị trường mà công trình nay không ra cái hình thù gì, người Sàigòn bảo vậy.

Xe chạy ngang, mùi phân, mùi nước tiểu của dân không nhà lang thang lảm thuê, khuân vác, bán vé số, sau cơn mưa bốc lên nhức nhối. Ðạp cứt người là ý nói theo đuôi, hửi cứt người cũng là một cách tiếp cận nhân tình, may ra thấu được nỗi lòng những người lớn, trẻ con nhập cư không hợp pháp đang lang thang không nhà kiếm sống và iả bậy ở Sàigòn.

Chị xe ôm lái xe một tay, nhấn ga, tay kia kẹp điếu thuốc vừa rít trong khói thuốc vừa hét:

"Ôm chặt nghen!"

Thắt ruột, lộn nhào, thôi chào tất cả bạn bè, thành phố, con cá xanh lượn lên lượn xuống trong ly nước một mình, tôi về…, ô không phải, tôi đi đây.

__________

*lời ca khúc Nơi Mùa Thu Bắt Đầu, Việt Anh

*Kiều

*cóp nguyên văn tục ngữ Pháp

* quen miệng nói theo thơ Ðường.

* thơ Tiễn Em, Nguyên Sa.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch