Trang chính » Biên Khảo, Lý Luận, Quan Điểm, Tôn Giáo Email bài này

Đạo Ra Khỏi Đời: Trao Đổi với Joseph B về Bài Giáo Hội Chuyển Mùa của Đinh Từ Thức

 

clip_image002

 

Có nhiều vấn đề tôi có thể đưa ra để nhận định về bài Nhận Định của Joseph B về Bài Giáo Hội Chuyển Mùa của Đinh Từ Thức. Tuy nhiên, tôi xin phép chỉ chú trọng về hai điểm được đề cập đến trong bài trên. Đó là:

1/ Đạo và Đời (có cần giữ tách rời nhau không)? Và

2/ Tìm ra Thánh Ý từ lời Chúa.

Trước hết, tôi nhận thấy cái nhìn, và lý luận, của tác giả phản ảnh rõ rệt “nghề nghiệp” của ông, là một linh mục. Điều nầy dễ hiểu, và không có gì ngạc nhiên. Những gì tôi sắp đưa ra ở thật ra có lẽ không hẳn là “nhận định” mà là “đóng góp” về hai đề tài trên từ một khía cạnh khác, xuất phát từ bên ngoài những khuôn khổ của tín điều và giáo phái.

Nói về đạo và đời, tác giả dựa vào niềm tin của ông, hay nói đúng hơn là cách diễn giải Thánh Kinh của ông, để cho rằng “Đạo và Đời không tách rời nhau, trong Đạo có Đời, trong Đời có Đạo”. Theo tôi hiểu lời ông nói, đó là vì “tất cả cũng đều thuộc về một Thiên Quốc”.

Cái nhìn của tôi “thế tục” hơn. Nếu ai hỏi rằng đạo và đời có cần được giữ tách rời nhau không thì tôi xin trả lời là “Rất cần”. Câu trả lời nầy dựa trên ba lý do thực tế sau đây.

Thứ nhất, để có thể bảo vệ các quyền tự do căn bản nhất của mọi người.

Nếu bạn là công dân Hoa Kỳ thì việc nầy nằm trong Điều Khoản Thứ Nhất của Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền trong Hiến Pháp. Điều Khoản Thứ Nhất nói rằng mọi công dân đều có quyền tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tụ hợp bất bạo động và tự do đưa kiến nghị đến chính phủ.

Nói về tự do tín ngưỡng, điều đó có nghĩa là bạn được quyền lựa chọn tôn giáo nào bạn muốn, tôn thờ thần linh thượng đế nào bạn quy phục, mà không ai kể cả chính quyền được ngăn cấm bạn. Điều đó cũng có nghĩa là bạn có toàn quyền không lệ thuộc vào một tôn giáo nào hay không tôn thờ một thượng đế nào nếu bạn không muốn. Ở những nước tự do như Hoa Kỳ có rất nhiều vi phạm quyền tự do nầy nhưng ít được để ý đến hoặc ít được ai lên tiếng phản đối. Một thí dụ nhỏ là không ít trường công lập vẫn có khuynh hướng bắt buộc, hoặc cấm cản, học sinh tham gia các sinh hoạt tôn giáo mà phụ huynh không được tham khảo trước.

Theo Điều Khoản Thứ Nhất, đạo tách rời khỏi đời có nghĩa là các tổ chức tôn giáo không được nắm quyền hành trong chính phủ và chính phủ không can thiệp vào các vấn đề tôn giáo. Giữ đạo tách rời khỏi đời do đó rất quan trọng trong việc bảo vệ quyền tự do tín ngưỡng của bạn.

Thứ hai, để có thể giữ được một chính quyền phi-tôn-giáo.

Ở Hoa Kỳ rõ rệt nhất, có nhiều tổ chức tôn giáo năng nổ cổ động chính phủ tích cực để đưa ra những luật lệ và chính sách tuân thủ theo các giáo điều của họ. Luật lệ và chính sách quốc gia cần phải được soạn thảo dựa trên nhu cầu của số đông dân chúng và trên tiêu chuẩn công bằng, chính đáng cho lợi ích chung. Luật lệ và chính sách quốc gia không nên dựa trên bất cứ tín điều hay giáo lý của tổ chức tín ngưỡng nào.

Tuy vậy dù muốn dù không muốn nhìn nhận, luật pháp Mỹ vẫn chịu ảnh hưởng lớn bởi Thiên Chúa Giáo. Thí dụ, Giáo Hội Công Giáo luôn luôn chủ trương thúc đầy chính phủ liên bang lẫn tiểu bang trong chính sách Y Tế để cấm cản người dân Mỹ không được ngừa thai hay phá thai. Giáo Hội cũng tích cực chống đối quyền hôn nhân bình đẳng của những người đồng tính luyến ái. Gần đây nhất, mặc dù tuyên dương là đang dẫn đầu một cuộc cải tổ đáng kể nhất trong lịch sử Tòa Thánh, Giáo Hoàng Francis tuy không còn khắt khe với vấn đề vợ chồng ly dị nhưng vẫn cực lực lên án và nghiêm cấm hôn nhân đồng tính luyến ái. Nên nhớ, Francis là một giáo hoàng được xem là tân tiến trong nhiều vấn đề xã hội, người đã nổi danh với câu nói “Tôi là ai mà dám phán đoán?” (“Who am I to judge?”).

Thí dụ nữa, nhiều tổ chức tôn giáo xin xỏ, đòi hỏi được ngân khoản bảo trợ hàng năm của chính phủ, tức là từ tiền thuế của tất cả mọi người dân. Trong khi đó, các tổ chức nầy thường xuyên từ chối không thuê mướn nhân viên nếu những người nầy không thỏa các điều kiện tôn giáo của họ. Không những ở Hoa Kỳ mà ở các quốc gia khác như Úc, Đức, Đan Mạch có những trường học Thiên Chúa Giáo cũng như Hồi Giáo không mướn các giáo viên phi tôn giáo hay thuộc các tôn giáo khác mặc dù những người nầy thỏa đủ điều kiện nghành nghề và bằng cấp giảng dạy. Ngay chính quyền địa phương cũng thường gặp khó khăn khi muốn can thiệp vào các trường hợp nầy.

Lấy một thí dụ khác ở tầm mức nhỏ nhặt hơn, nhưng không vì thế mà kém phần quan trọng: Một số tổ chức Hồi Giáo bắt đầu đòi hỏi các món ăn Halal phải được cung cấp cho người đạo Hồi Giáo ở những trường học, bịnh viện, v.v. (“Halal” có nghĩa là “được phép”. Các món ăn Halal phải tuân theo các điều kiện và quy luật Sharia của Hồi Giáo về chăn nuôi, mổ xẻ, nấu nướng, v.v.) Tuy nhiên họ lại than phiền rằng các nhà bếp trong căng-tin của các cơ sở trên sẽ bị ô uế nếu các món ăn không phải Halal cũng được nấu nướng trong đó. Vì sự than phiền nầy, nhiều cơ quan điều hành đã hạn chế không cung cấp các món ăn bình thường (không Halal) ở đó nữa. Có nghĩa là, vì tín điều của một nhóm người mà quyền lợi của tất cả mọi người khác đều phải bị ảnh hưởng.

Bên trên chỉ là vài thí dụ cho thấy cần có, và cần gìn giữ một nhà cầm quyền phi tôn giáo để bảo đảm mọi người dân được đối xử bình đẳng hơn. Trong toàn Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Hiến Pháp của Hoa Kỳ không hề có chữ “Thượng Đế” hay “Giê-su”, đó là vì lý do trên. Khi chính quyền bị nhuộm màu tôn giáo, sẽ có những chính sách kỳ thị không những trên phương diện tín ngưỡng mà còn về văn hóa, chủng tộc lẫn khuynh hướng tính dục.

Thứ ba, để bảo vệ tự do tư tưởng.

Những nước tự do có rất nhiều tổ chức tôn giáo đủ hình dạng khác nhau. Một số tổ chức tôn giáo, nhất là ở Mỹ, chủ trương nếu bất cứ thứ gì trái nghịch với giáo điều của họ đều không được đề cập đến, hay giảng dạy, hay cả nghiên cứu, thảo luận. Cách đây vài tuần, đầu tháng Tư 2016, một trường trung học Công Giáo ở Melbourne, Úc, đã ra lệnh các học sinh lớp 9 xé bỏ một số trang trong quyển sách dạy môn Y Tế và Sức Khỏe nằm trong chương trình học của họ. Lý do là vì các trang nầy đề cập đến vấn đề tình dục trước khi hôn nhân và đồng tính luyến ái (http://www.dailymail.co.uk/news/article-3534418/St-Francis-Xavuier-College-students-told-destroy-pages-school-book-asked-questions-premarital-sex-homosexuality.html).

Nếu những cơ quan tương tự như trường học trên (đây chỉ là một trong rất nhiều các thí dụ khác) được sự ủng hộ của một chính phủ thiên về một tôn giáo nào đó thì chuyện gì sẽ xảy ra? Sẽ có những chiến dịch kiểm duyệt và tiêu hủy tất cả sách báo, tài liệu không đi “đúng đường lối”. Sẽ có những chính sách được nhà cầm quyền đưa ra để làm lợi cho “quốc giáo” của họ. Kiến thức khoa học, kỹ thuật sẽ đứng hàng thứ yếu sau những tư tưởng tôn giáo. Ở Mỹ chẳng hạn, các môn sinh vật học sẽ được thay thế bằng các lớp dạy về sự “Sáng Tạo” của con người và vũ trụ bởi Thượng Đế Thiên Chúa Giáo dựa trên Kinh Thánh.

Đạo và đời ở đây cần phải giữ riêng biệt để bảo đảm mọi người dân có được một hệ thống giáo dục hữu dụng, chính xác và thực tế. Giữ đạo và đời riêng biệt thì tư tưởng mới có thể được tự do trao đổi; những nghiên cứu, những tranh luận về triết lý, tâm linh cũng như khoa học mới có thể được tự do thực hiện và phổ biến.

Ý niệm đạo và đời riêng biệt cần phải được bảo vệ và quảng bá sâu rộng ngay bây giờ, và thường xuyên mỗi khi có dịp. Nếu cần, nếu có thể, tôi không ngần ngại nhắc lại nhiều lần với nhiều người, ở nhiều nơi chỗ về ý niệm nầy. Và tôi mong mỏi nhiều người cũng làm điều nầy. Nếu không, các quyền tự do căn bản của bạn, như trong các thí dụ trên, có thể sẽ bị đe dọa trầm trọng. Thường thì những thiệt hại chỉ xảy ra từ từ, từng chút nhỏ nên phần đông chúng ta không nhận thấy và do đó không quan tâm lắm. Như mối mọt gậm nhấm sườn nhà bạn, nếu không để ý và tích cực ngăn ngừa ngay bây giờ thì một ngày trong tương lai toàn thể di sản của ông cha ta để lại sẽ sụp đổ trên đầu chúng ta hay con cháu chúng ta.

Còn nhiều lý do khác nữa ngoài 3 lý do trên nhưng vì thời gian giới hạn nên tôi sẽ không đề cập đến. Thí dụ như nếu chỉ cần nhìn vào một nước như Syria chẳng hạn nơi mà giáo lý Sharia của Hồi Giáo được phối hợp vào trong luật pháp quốc gia thì sẽ thấy tại sao đạo và đời RẤT cần phải giữ riêng biệt.

Bây giờ tôi xin nói qua về vấn đề “Tìm ra Thánh Ý từ lời Chúa” được đề cập bởi tác giả Joseph B.

Trong bài nhận định của Joseph B, ông phê bình rằng tác giả Đinh Từ Thức đã “dẫn chứng nhiều câu Kinh Thánh, nhưng ông chỉ giải thích dưới nghĩa đen”. Joseph B cho rằng giải thích cách nầy sẽ “giản dị, dễ nghe và dễ nhớ… và chính vì thế, nó cũng dễ bị… hiểu lầm”. Ông cho rằng “nhiều câu Kinh Thánh, nói theo ngôn ngữ bình dị miền Nam thì, ‘thấy dzậy mà hổng phải dzậy’”.

Joseph B cũng cho biết rằng “Trong Giáo Hội, có một chuyên khoa quan trọng, mà mọi giáo sĩ bắt buộc phải học, đó là môn: Chú giải Kinh Thánh. Nếu chỉ đọc Kinh Thánh như một cuốn truyện, chúng ta sẽ tốn khoảng một tuần, nhưng để chú giải Kinh Thánh, chúng ta tốn một đời. Không phải chỉ là một đời người, mà là nhiều thế hệ đời người. Trải qua hai ngàn năm, hàng triệu triệu giáo sĩ và giáo dân đã cống hiến đời mình chỉ để học hỏi, nghiên cứu, đào sâu từng chữ, từng câu trong Kinh Thánh với một mục đích duy nhất: Tìm ra Thánh Ý từ Lời Chúa...”

Tôi rất đồng ý với tác giả rằng Giáo Hội luôn luôn khuyến cáo về việc giảng giải Kinh Thánh theo nghĩa đen của những câu chữ viết trong đó. Giáo Hội dạy rằng Kinh Thánh chứa đựng những ý nghĩa sâu xa hơn nhiều.

Theo cái nhìn của tôi thì có một vài lý do rất lớn để Giáo Hội chủ trương điều nầy.

Thứ nhất, Kinh Thánh là quyển cẩm nang nền tảng của Thiên Chúa Giáo. Tất cả mọi thứ đều dựa vào Kinh Thánh, kể cả sự sống còn của tổ chức tôn giáo gọi là Thiên Chúa Giáo. Và chỉ có Giáo Hội mới là cơ quan nắm chủ quyền trong việc diễn giảng Kinh Thánh. Nắm chủ quyền diễn giải Kinh Thánh là nắm quyền lực tối cao trong toàn thế giới Thiên Chúa Giáo, không chỉ riêng Công Giáo. Diễn giải Kinh Thánh theo nghĩa đen thì quá dễ dàng ai cũng có thể làm được (“chỉ tốn khoảng một tuần”). Nếu chủ trương như vậy thì cái quyền lực tối cao đó bị phân tán và pha loãng lập tức. Giáo Hội không thể nào cho phép chuyện đó xảy ra. Trong lịch sử đã có thời kỳ người thường dân bị nghiêm cấm không được tìm học hay cả sở hữu một quyển Kinh Thánh. Chỉ có Giáo Hội mới có độc quyền đó thôi. Trong lịch sử cũng đã có những cuộc chiến tranh đẫm máu giữa các chi nhánh Thiên Chúa Giáo để tranh giành ai hiểu “đúng” Kinh Thánh.

Kế đó, theo tôi, Giáo Hội không chủ trương giảng giải Kinh Thánh theo nghĩa đen của từng câu chữ vì có nhiều lời dạy trong đó không còn thích hợp với tiêu chuẩn đạo đức, hoàn cảnh xã hội và điều kiện chính trị nữa. Chủ trương “thấy vậy nhưng không phải vậy” có thể diễn giảng những lời dạy trên theo những ý nghĩa khác đi để giải cứu Kinh Thánh khỏi phải bị xem là lạc hậu và suy giảm giá trị. Vì tiêu chuẩn đạo đức, hoàn cảnh xã hội và điều kiện chính trị thay đổi theo không gian và thời gian trong hai ngàn năm nay nên cần thiết có một sự liên tục “học hỏi, nghiên cứu, đào sâu từng chữ, từng câu trong Kinh Thánh” để có thể dẫn đến những diễn giải cập nhật cho tư duy của cá nhân và xã hội trong từng thời điểm.

Tuy Kinh Thánh được ca tụng là chứa đựng “lời Chúa” nhưng vì không thể thỏa đáp được nhu cầu thay đổi không ngừng của tín đồ nên con người mới tiếp tục tìm kiếm “Thánh Ý trong Lời Chúa”. Cái gọi là Thánh Ý đó thật ra chỉ là những gì con người muốn có, muốn thấy, và muốn được mang một danh nghĩa thiêng liêng để bảo đảm giá trị của nó. Do đó những câu chữ trong Kinh Thánh không bao giờ “đủ” và “đúng” trừ khi nghĩa đen của nó trùng hợp với những gì người ta (Giáo Hội) cần thấy và muốn thấy.

Thí dụ, Psalm 136 dạy rằng “Hãy vinh danh Thiên Chúa, tình yêu Thiên Chúa không bao giờ tàn phai”. Tôi chưa bao giờ nghe ai bảo rằng “đừng hiểu nghĩa đen của câu nầy mà cần phải hiểu những nghĩa bóng sâu xa hơn”, hoặc “câu nầy thấy vậy nhưng không phải vậy”!

Trong khi đó, các lời dạy như “cỏ héo, hoa tàn, nhưng lời của Thiên Chúa chúng ta đời đời bền vững” (Isaia 40:8) và “Quả thật, Ta bảo các ngươi, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết cũng cũng sẽ không qua khỏi Lề luật” (Matthiô 6:18) luôn luôn được diễn giải theo khuynh hướng “thấy vậy nhưng không phải vậy” để biện minh cho lý do tại sao Giáo Hội lại chủ trương “đừng hiểu nghĩa đen của lời Chúa”.

Một điều mà tôi đã nhiều lần tìm hỏi nhưng chưa ai bao giờ giải đáp thỏa đáng được. Đó là tôi không tìm đâu trong Kinh Thánh một lời răn nào cho phép tín đồ làm điều mà tác giả Joseph B đã diễn đạt rất súc tích trong bài nhận định của ông, đó là “…ngôn ngữ Thánh Kinh, cần được đọc dưới nhiều góc cạnh: Đen, Bóng, Hẹp, Rộng. Tất nhiên, không phải câu nào cũng phức tạp, rắc rối. Có câu chỉ cần đọc sao hiểu vậy, thấy sao là đúng thế (nghĩa đen) nhưng nhiều câu khác, rất cần truy tìm về nguồn gốc Thánh Kinh tiếng Hy Lạp, Do Thái, xem xét bối cảnh lịch sử, văn hóa…rồi cần suy niệm, cầu nguyện mới hy vọng hiểu được ý nghĩa đích thực sâu thẳm của Lời Chúa”. Biết đâu tác giả, là một linh mục, có thể giúp giùm tôi việc nầy ở đây?

Trở lại việc Giáo Hội và Kinh Thánh, theo tôi, Giáo Hội chỉ là một tổ chức gồm một nhóm người có cùng chung một số tư tưởng, vị thế và quyền lợi giống nhau. Vì là những con người bằng xương bằng thịt, cũng giống như mọi người chúng ta, nên Giáo Hội có những thành kiến, những thiếu sót vô tình cũng như những mưu đồ cố ý khi giảng giải Kinh Thánh. Trong lịch sử có không ít thí dụ khi Giáo Hội đã sử dụng (diễn giải và áp dụng) Kinh Thánh theo những đường lối mà ngày nay chúng ta ai, kể cả người có đạo cũng phải công nhận là sai lầm. Điều tôi muốn nói ở đây là những diễn giải sai lầm đó có thể cũng đã từng được Giáo Hội gọi là “Thánh Ý” (hay những mỹ từ tương tự). Do đó, “Thánh Ý” theo tôi thật ra chỉ là “Nhân Ý” của những kẻ đương thời nắm quyền quyết định.

Như đã nói, vì thời gian có giới hạn nên tôi xin dừng ở đây. Và trước khi chấm dứt tôi xin có lời xin lỗi trước với tác giả nếu những nhận định ở đây làm ông phật lòng vì sự thẳng thừng trong ý tưởng và nhận xét của tôi. Tôi chỉ mong ông không nghĩ rằng tôi đang tấn công cá nhân ông, hay tấn công niềm tin của ông. Ở đây tôi chỉ muốn nói đôi lời về những vấn đề xã hội, nhân sinh và quyền lợi của con người, những thứ bị ảnh hưởng – một cách sâu đậm nặng nề – bởi cách vận hành của tổ chức tôn giáo khi nó nắm giữ quyền hành đáng kể trong tay.

bài đã đăng của Nguyễn Nhân Trí


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch