Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Những khúc rời cho thành phố

0 bình luận ♦ 19.04.2016

(1)

Nơi chúng ta tụ tập ở đây – thế giới
có những cơn nghiện lâu dài
nơi chúng ta tụ tập ở đây, nhăn như tờ bạc cũ
thành phố nhô lên những dãy dài mệnh giá
giáo phận đầy tội đồ – cột mốc nhỏ nhoi cắm giữa bao la
đánh đấu đường tới một chân trời chung cuộc.

(2)

Nhật ký bị ném bừa bãi trong những năm tháng này
chỉ có tiếng bom rung lên bên xác chết
thánh kinh không thể thay chìa khóa
mở được một cánh cửa nào
để thoát ra bên ngoài thành phố
thế thì trong cuộc giết chóc này
những người hùng của chúng ta
chỉ còn được du dương đôi chút
bằng cách lau bóng cây súng của mình
trong một góc tường đổ nát.

(3)

Thành phố không còn một miếng thịt
những đứa trẻ đã lỡ sinh ra,
được nuôi dưỡng bởi hận thù
được ru bằng những tiếng bom đêm trắng
để có thể quay về trong đau đớn đỏ lòm.

(4)

Thần chết vừa chạy thoát
sau một trận ném bom
nhọc nhằn ngồi nghỉ
lấp ló dưới một chiến hào
chiếc liềm cũ kỹ
viết vài dòng hồi ký.

(5)

Một cánh chim vô tình lạc qua,
không ai thèm thấy
(khi chúng ta đều đang bận trả thù)
Cho đến lúc một người kêu lên rồi câm lặng
Như chợt nhận ra, đó – tiếng kêu lạc lõng giữa bầy.

(6)

Tuyết rơi chôn hết những xác người
ngày hôm nay đã trở thành lịch sử
ngày mai hy vọng có tiếng cười.

trên nền trắng – mọc thành phố mới
khởi hành theo những vết xe cũ
của những kẻ vô ơn
lại thở tiếp một hơi dài
trong giấc mơ tội lỗi
sẽ bán súng cho toàn nhân loại
thu lời bằng khẩu hiệu hòa bình.

Tuyết rơi cho đến tận chân trời
và không còn có nhiều dấu hiệu.

(7)

Bức tường loang lổ những bóng người
hôm nay đi qua trong ánh chớp
rung động trên đại lộ mới không ngừng
những chấm nhỏ đào sâu vào lòng thành phố –
những chiếc bóng muốn băng qua ranh giới khác
song song cám dỗ rình mò trong bóng tối triền miên.

(8)

Thành phố bị xé đôi rõ ràng đến nổi
như hai bờ môi
như tiếng khóc với nụ cười mãn nguyện
nhất là khi đêm xuống hai bên chia sáng tối
những khu ổ chuột bị đẩy ra rất xa xôi đại lộ
xe sang, vũ trường, quán đẹp dập dìu
kẹp lấy những tiếng rao đêm như mắc nghẹn.
Đấy là nơi ta đến sống phần còn lại của đời mình
cố rửa sạch đôi chân lấm bùn, vì những lời quảng cáo.

(9)

Thành phố vui hơn khi bị xâm lược vô hình
vũ khí trưng bày vô cùng quyến rũ
kẻ thù không đến bằng những đạo quân
ai nấy cũng đều dễ chịu
tranh nhau tiêu thụ những cái nhìn
khinh khỉnh của những nhà buôn đã lọt
qua những tay quản lí thị trường béo bở.

(10)

Thành phố thèm xóa xổ những cô gái điếm
nhưng những cô gái điếm đã đẩy lui những tay cảnh sát
trong những lần đổi chác: Thân xác đổi thân xác.

(11)

Bà mẹ ẵm ngửa đứa con ba tháng tuổi
chìa ra mấy tờ vé số  
nhận hẳn lấy một tràng lặng im, báng bổ.

(12)

Mùa thu đang chạy xe hơi
mùa đông đến bằng máy lạnh
ly rượu vừa chạm môi
cô quán xinh tươi,
tất tả pha thêm mùi đồ lót.

Tín đồ hô vang:
                     “Thượng đế tiền
                                              tiền.”

Từng ngày một ai lo cho Thiện
đào ngũ theo cám dỗ triền miên?

(13)

Gió tiêu chảy
mây mảnh sành
trăng lưu manh
cánh đồng cơn nghiện
mọc đầy kim tiêm.

Mùa xanh, mùa đỏ
cứng ngắc, cứng ngơ
lai căng, sa ngã
lượn lờ phất phơ.

Hốt từng cát bụi
dựng lên thiên đường
xứ sở đáng thương
giờ đang phá sản.

còn bao cái đẹp
tồn tại nơi này
hay mờ mờ thấy
trên miệng đĩ dầy.

Gió tiêu chảy
mây mảnh sành
trăng lưu manh.

(14)

Thành phố có những thợ làm giả kỷ niệm
kiếm ăn, nhiều đến nỗi hơn tất cả ăn mày
máu bốc hơi thành mây bay đẹp đẽ
những ngôn ngữ đã bao năm cố xây dựng một túp lều
nhưng càng ngày lại càng đổ bể.

(15)

Thành phố như không còn độc giả
chỉ còn những tác giả
bơi bơi trong cái túi của mình
những cầm thú ném ra trái đắng
những đứa trẻ bị cai sữa bằng bạo hành
vì lo sợ sẽ trở thành nhân tài lật đổ.

(16)

Thành phố đêm không còn chậm rãi
những khẩu hiệu nháy đèn như cái máy
thứ ánh sáng mở ra rồi đóng lại
trong một gói thần kinh ăn bám vào thế giới.

(17)

Thành phố có những bến cảng
nhưng không bao giờ nhập sách
chỉ rượu bia và lòng lợn dạt dào.

(18)

Thành phố
bóc tách những cảm xúc đặt lên bàn đẫm máu
ngợi ca sắt, đá xi măng và những cây cầu.

(19)

Thành phố có những lò nung khẩu hiệu
nhưng chỉ cho ra đời toàn là thép đểu
vì vậy ta mới có toàn là những công trình xiêu vẹo
vĩ đại thay giữa bầu trời lở cánh
ngọn núi bị phong cùi.
Người hăm hở chạy lên cắm cờ thắng lợi
vậy là ta có những ngôi sao âm nhạc
chuyên đến hát ăn mừng.

(20)

Thành phố có quái vật chặn đường
luôn đặt ra hàng tràng dấu hỏi
làm chúng ta gãi đầu
rồi chìa ra hiện vật.

(21)

Thành phố có lũ trẻ con như món ốc nhồi
bị bắt yêu tổ quốc không bao giờ phải cách.

(22)

Thành phố có quá nhiều chất liệu
nhưng tệ là chưa chế được món nào
cho những người cùng khổ.

(23)

Trong mùa thu cứng như đá cuội
những đoàn người vẫn băng qua hăm hở
đến thành phố tìm chút sô cô la đồi trụy.

(24)

Ôi cái tham vọng được nhân lên rồi
không thể nào thu lại
trong quá khứ mục nát được tô vẽ của ngươi
sao dựng xây nên thành quả
ta tự hỏi và buồn bã bật ti vi
chờ một giọng chúc cuối năm kết thúc.

bài đã đăng của Lê Trinh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch