Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 5: Âm Mưu

 

Tôi đang mười chín tuổi. Xôn xao. Náo động.

Nhưng thật ra tôi đã đủ lớn từ lúc mười một.

Mười hai tuổi, tự biết nhận ra Bộc Ðền là cái nhà chứa đĩ công khai để phục vụ cho lính Pháp mà mẹ tôi và những người lớn đã tránh né không muốn giải thích với bọn con nít chúng tôi.

Mười hai tuổi, các chị mà tôi chung đụng quyến luyến là các chị đĩ. Lờ mờ biết rằng đĩ  là một từ không đẹp và đĩ  là một nghề mà xã hội dường như xa lánh, khinh khi.

Mười hai tuổi, đọc lén Ðời Mưa Gió*, thì ra cô Tuyết cũng cứ khóc lên khóc xuống, cũng hơi giống các chị Tùng, chị Lệ…của tôi.

Nhưng Tuyết thì mơ hồ trên trang giấy, còn các chị tôi thì sờ sờ bằng thịt bằng xương.

Lúc này nhà Bộc Ðền đã giải tán, quân Pháp đã rút đi, các chị cũng đã tứ tán về đâu. Tôi ráng gợi lại trong hồi ức, có lần tôi đang chơi nhảy dây với bọn bạn cùng xóm thì nghe tiếng một chị la rống thất thanh, rồi tiếng thằng tây chửi mẹc, mẹc, phẹc mê ta gơn, rồi tiếng dộng đạp xô xát um sùm. Lại có tiếng xâu chìa khoá khua loảng xoảng, tiếng chị Chín Lùn tới tấp mẹc mẹc, cu son, xà lù, chị Chín lao tới mở cửa tiếp cứu một chị gái bị tây đánh trong khi làm việc.

Nghe mấy đứa lớn hơn trong xóm kể lể vậy, còn tụi nhỏ cứ tỉnh khô tiếp tục chơi lò cò trong mảnh sân giữa Bộc Ðền và khu xóm.

Mảnh sân, bao nhiêu trò vui của chúng tôi. Mùa đông sắp có bão, chuồn chuồn nghiêng cánh thấp, chúng tôi bận rộn quấn mủ mít vào nhành cây để quất chuồn chuồn, mùa hè nóng rực ngày nghỉ đổ mồ hôi, chúng tôi chia hai phe đánh trận thuỷ chiến Bạch đằng giang với chiến thuyền là hai chiếc ghế bố rách vứt giữa sân.

Tấn là cháu bà chủ Madeleine làm thư ký phát lương cho các chị, đem cho bọn con nít một mớ bao cao su trắng đục nhờ nhờ to gấp hai ba lần loại bong bóng xanh đỏ mà lâu lâu bọn con nít nhà nghèo chúng tôi mới được mẹ mua thưởng cho vì học giỏi chẳng hạn. Bọn con nít hứng thú phồng mang trợn mắt thổi, cái bong bóng to dài dị thường, có đứa nghịch hơn, đổ cả nước vào bong bóng xách chạy le te.

Thình lình mấy người lớn thấy được, quát tháo om sòm, kêu chúng mày phải vất hết mớ bóng đó đi, đã thổi cũng vất, chưa thổi cũng quăng vào thùng rác, và cấm từ nay trở đi, dù có ai cho cũng không được chơi loại bong bóng này.

Bọn con nít nghệch mặt ra tiếc rẻ, và người lớn thì tỉnh khô quay qua râm ran kể chuyện lần chị Sương bị tây đánh, chị Chín Lùn đã dũng cảm cứu chị Sương ra sao.

Một đêm chắc là đã khuya lắm, mắc đái quá, tôi phải dậy đi một mình. Từ buồng tắm lò mò ra sân, tôi giật nẩy người và nổi da gà, ai như một người tóc tai chờm bơm rối rít, tóc từng cục bện lại như đội cái nồi đen lọ nghẹ trên đầu, áo đầm dài lê thê quệt quét đất, tay đang kéo xách vật gì to như cái va-ly, trăng lờ mờ, bóng người đó đi ngã nghiêng, yếu ớt, rồi thình lình ngã ngữa chổng cẳng bốn vó lên trời, giữa sân.

Tôi thét lên một tiếng, và té sấp, và đái bậy xoà ra ướt cả quần.

Nhiều ánh đèn sáng lấp loá từ các cửa sổ Bộc Ðền bật mở, có tiếng một người gọi, rồi nhiều người nói, và tiếng chân chạy rầm rập trong sân, và tôi thiếp đi.

Sáng bét ra, tôi tỉnh dậy, mọi người nói với nhau là con Chúc Nị đã chết rồi, con Ðào con cô Ba thấy nó trước, kêu cô Ba ra, con nhỏ ngất xỉu bất tỉnh bên cái xác hấp hối.

Chị Chúc Nị chết, bật đèn soi sáng một vòng tròn chứa ngời ngợi những cái chết tưởng đã lâu, đã vùi sâu trong tâm tư quá khứ tôi, đứa bé chin, mười tuổi.

Quá khứ như bao điều vô thức, chúng vẫn im lìm tử thủ đâu đó như đông trùng hạ thảo nằm sâu trong lòng đất, chờ mưa hoà gió thuận là ngóc đầu vùng dậy sinh sôi nẩy nở. Như bao điều hy vọng, thất vọng, ước ao, khát khao không thành của mỗi kiếp người nhỏ nhoi, khôn khổ, vẫn tội nghiệp nằm đó dù đã cố quên đi.

Cô Vinh khi còn sống đã rất đẹp, cô thường mặc áo tím dài, tóc dài đen bới lỏng ngang vai, môi tô đậm son cũng màu tím, xách bóp đầm da màu nâu vàng, đi giày cao gót da cùng màu, và bước đi nghe côm cốp mỗi khi cô đi về, lên xuống cầu thang. Căn phố lầu hai tầng cô thuê, cô nhượng lại cho chúng tôi ở tầng duới, cô một mình tầng trên.

Lớn lên chút nữa, tôi mới biết đó là một tính toán kết hợp giữa hai người đàn bà, bà goá là mẹ tôi và người đẹp độc thân là cô.

Cô độc thân và làm nghề gái bao kín đáo và sang trọng cho mấy ông lớn nhà giàu đang chán vợ nhà và sợ vợ già, thèm của chua, nhưng phải là của chua sạch sẽ, kín đáo và có chữ có nghĩa.

Mẹ tôi vốn là cô giáo tiểu học, cô Vinh là cựu học sinh trường đầm, đôi khi tôi nghe cô nói tiếng tây lốp rốp với mẹ, và mẹ vừa gật đầu vừa liếc sang đám con nít để cầm chắc là chúng tôi chẳng hiểu họ đang nói gì.

Trong lối sinh hoạt đặc biệt của cô, nhiều bữa cô say khướt lảo đảo về nhà trong tay một người đàn ông, khi là ông tây, khi là ông Việt, đôi khi không đi đâu cả ngày, cô xuống hỏi tôi có muốn lên lầu ra ban-công đứng ngắm xe với cô không, tôi sợ mẹ bắt phạt nên lắc đầu, cô lại đi lên lầu một mình, đóng cửa ỉm im.

Khách của cô yên tâm ra vào bằng lối cửa nhà tôi, cũng là một cách để các ông khách che mắt thiên hạ, chối tội, nếu thiên hạ có ai xì xào dị nghị, họ có thể bảo là bạn bình thường của gia đình chúng tôi. Nhưng đó là cách lý giải hàm hồ khi đã lớn của tôi, còn lúc đó, chỉ đơn giản là chúng tôi ở tầng dưới miễn phí, và cô ở tầng trên, thế thôi.

Nhưng rồi cô chết bất ngờ và đột ngột. Nửa đêm, đèn sáng đánh thức tôi dậy, và tôi thấy chị nấu bếp của cô dìu cô rũ rượi trong chiếc áo khoác nhung đắt tiền ra cửa, có chiếc ô tô đến đón cô chạy vút đi.

Hôm sau, cả xóm xôn xao ồn ào lên vì một đoàn tây nhà thương kiểm dịch bịt mặt xông vào, bơm xịt một thứ bột trắng gì đó, và tuôn lên lầu nhà cô rắc vôi trắng xoá. Cả nhà chúng tôi mỗi người được phát một sợi dây chuyền đeo cổ mặt long não tròn màu ngọc thạch xâu bằng dây chỉ đỏ.

Vậy là cô Vinh chết, chết vì dịch tả.

Những buổi tối nhìn lên cầu thang đồ sộ vắng hoe và căn lầu đóng cửa im ỉm dán tréo hai mảnh giấy niêm phong, mẹ kể, cô Vinh bỏ nhà ra đi sống một mình, giờ đây cô chết, không thấy có ai bà con đến nhận xác và của cải cô để lại. Tôi chẳng rõ là của cải gì.

Chị Chúc Nị cũng chết, và mọi người nói, của cải chị để lại chỉ có cái rương, trong rương có mấy bộ quần áo con nít bé xíu, và mấy xấp vải còn nguyên chưa may. Nóc rương dán đầy hình bé trai bé gái cắt từ trong các báo Tàu màu mè ra. Chị Chúc Nị người Trung quốc nói tiếng Việt không rành, và mọi người nói với nhau, chị bị bà chủ bắt phá thai và bị làm băng mà chết.

Mười chín tuổi, tôi sợ Bộc Ðền phát khiếp, sợ như sợ cọp, và dấu như mèo dấu cứt, đau khổ tránh nói đến các chị như tránh hủi. Mặc dầu Bộc Ðền đóng cửa đã từ lâu, và các chị đã tan tác hết về đâu, tôi vẫn cứ sợ, sợ nếu nhỡ có ai đó nhớ lại thời nhỏ của tôi, nói với mọi người là gia đình tôi đã ở gần xóm Bộc Ðền, và chúng tôi đã là bạn bè thân thiết với các chị làm gái.

Nhiều ngưòi cũ đã dọn đi, người lạ đã dọn đến, người mới phần lớn là công chức người Bắc mới di cư vào Nam, họ không hề biết gì đến xóm Bộc Ðền trước, mà cũng chẳng hiểu nghĩa Bộc Ðền là gì, và cũng có thể nhờ họ vô ra long trọng và nghiêm trang quá, xóm tôi đã có thể bắt đầu có một bộ dạng khác.

Hai trích đoạn

1. tuổi đời lớn khi biết nhìn soi mói
ngó trước nhìn sau
sợ lạc hồn vào đêm tối
con nhìn lên vầng trán
những đường gân
bàn tay khẳng khiu muốn khóc khi nhìn gần
mắt xa lạ những đường gân máu đỏ
bàn tay ấy đôi mắt nhìn ngày đó
sáng long lanh bừng sức sống dị thường
bước vào đời bằng những bước mạnh
nặng tình thương
bàn tay dũng mãnh
ba nâng hồn kháng chiến
ngày xưa đó
ba má yêu nhau bằng tình đồng chí
ba ngồi tù má khắc khoải từng cơn
nuốt căm hờn ôm con dại giữa cô đơn
gạt nước mắt nhìn thân ba gầy yếu
trời đà lạt
những chiều hôm gió lớn
hai vai gầy má lặn lội chợ xa
đón chuyến tàu đêm gió lớn đầy ga
trời mùa đông không khí nặng sương sa
leo dốc ngược thăm ba nơi tù ngục
ngày thơ dại con chưa từng biết khóc
ba xa rồi
theo kháng chiến hậu phương
những ngày xa
má thường hát ru em
khi độc lập sẽ có ngày tái ngộ
hình ảnh ba thiêng liêng
trong quãng đời gian khổ
quên gia đình
hướng mắt ngó tương lai
tổ quốc yêu đương
gia đình ta đâu dám ngậm ngùi
tiếng súng quê hương đồn gần một chiều không thấy nổ
con ra ga ngó đoàn lính xếp dài
má thầm thì
đoàn lính viễn chinh
về quê họ vì chiến tranh vừa chấm dứt
biển sóng nhatrang đón nhìn ba trong ghe buồm rét mướt
má khóc ròng
đàn con nhỏ nhìn ba
trong ánh mắt thoáng dâng niềm xa lạ…

2.
sáng mai tôi sẽ dậy/ trong cơn mưa tạnh dần/ khi đất mềm còn ướt/ gió đưa cành qua sân.
cửa sổ lầu sẽ mở/ rộng như hồn bao la/ mây trên trời trắng đọng/ nắng gieo ngoài xa xa.
đường nhỏ vắng hàng cây/ vắng và lặng im đầy/ không còn ai đến nữa/ náo động đời thơ ngây.
những lỗi lầm nhỏ bé/ xin mỉm cười thứ tha/ xa mắt nhìn dịu vợi/ ánh sáng đã chan hoà.)

Mười chín tuổi, tôi muốn nhìn ba mẹ sít sao theo những hình ảnh họ kể. Kháng chiến, hậu phương, cuộc sống an bình và tương đối sung túc của gia đình trước ngày ba bị Pháp bắt. Những ngày tù tội, những ngày ở chiến khu Năm khi ba bị Pháp trục xuất ra đó. Xa hơn, tôi mơ màng đến một ông ngoại ruột vốn là quan lại Nam triều, một ông ngoại họ từng là ký giả tiên phong một thời của Sàigòn Mới,Tản Đà, Bút Trà.

Ai mà chẳng khát khao tự gắn mình với một quá khứ, và quá khứ nào lại chẳng huy hoàng hơn hiện thực, dẫu tôi mới mười chin.

Những bạn thân mới thường hay kể cho nhau nghe những chuyện cũ, khi ngắn, khi dài, khi đứt đoạn, rồi thỉnh thoảng tự ngợp thở với trí nhớ của mình, tôi và Lài, con bạn nhỏ cùng xóm và lớn lên mới gặp lại, đã âm mưu cùng nhau dựng chung một quyển tiểu thuyết.

*

Ði học về, như cảm thấy có điều gì khang khác. Mẹ mới đi đâu về còn mặc nguyên áo dài và em bé út thì đang mặc chiếc áo đầm đẹp nhất của nó, đầu có kẹp nơ. Mẹ lại chuẩn bị đi, dặn với chị người làm, lúc này mẹ buôn bán khá hơn đã mướn thêm một gian phòng nữa, và nhà có thêm chị Chiều là người nấu ăn và giúp việc:

"Dọn cơm cho tụi nhỏ ăn trước, đừng chờ!"

Sao mẹ có vẻ hối hả và hồi hộp, và hình như khác hẳn mọi hôm?

Giọng cũng khác, ngắn mà không nghiêm:

"Má đi đón Ba."

Tôi há hốc, trợn mắt.

Suốt năm, thành phố đã náo động vì nhiều đợt hồi cư rải rác từ các chiến khu về.

Họ là những người già, trẻ, trẻ con lóc nhóc, và đa phần họ mặc quần áo đen, không bông ba màu mè như người ở đây. Ở dãy hành lang sân chơi ngăn cách hai trường nam và nữ tiểu học của tôi, mỗi ngày thấy họ lui cui nấu cơm trên mấy cục gạch đen ám khói làm bếp, và trong số họ, có thể có ba tôi, mẹ nói.

Mẹ đem tấm ảnh nhỏ của ba lâu nay giấu sâu trong hộc tủ giấy tờ, mỗi đêm trước khi đi ngủ, bắt chúng tôi xem, và dặn kỹ, giờ ra chơi, phải đi nhìn mặt từng người, coi có ai giống như trong hình thì về cho mẹ biết.

Ngày nghỉ, chị em tôi ở nhà với chị Chiều, mẹ đích thân đi lục lạo khắp các trường tìm ba.

Người hồi cư về càng đông, không khí trong nhà càng nôn nóng, bồn chồn. Từ ngày đi thăm ba thỉnh thoảng xuất lao làm tạp dịch ở biển, gia đình không còn dịp nào gặp ông nữa. Mơ hồ trong trí nhớ nhạt phai của đứa trẻ, 5, 6 năm là một khoảng thời gian dài.

Chiều nay trên chiếc xích lô chở ba mẹ con chúng tôi, em bé và mẹ ngồi ghế trên, tôi ngồi dưới chân mẹ, mốt xích lô chở hai tầng, bác xích lô vẫn đạp phom phom.

Nguời đàn ông từ phía phòng sau của sở Mật thám bước ra, da mặt hồng hào, sơ-mi ngắn tay và quần sọt vải tuýt-xo trắng ngà, bước ra tươi cười. Tôi thấy giữa chiếc hai răng cửa của ông có một khe hở nhỏ, đích thị là ba tôi, như dấu hiệu đặc biệt mẹ dặn dò theo ba-trong-hình.

Ba bị bắt lúc chúng tôi còn bé quá, lờ mờ trong ký ức. Những buổi sáng sương mù bao phủ, thức dậy, thấy chiếc xe đạp giàn đen, ghi-đông trắng dựng ở hành lang biến mất thì biết là ba đã đi làm rồi, ngày khác, dù dậy trễ vẫn thấy ba còn trùm mền ngủ say trong giường, thế là đám con nít bỏ giường mình tranh nhau đạp nhảy vào giường ba, vò đầu, kéo áo, ôm cổ, vạch mắt, đánh thức ông dậy, ba vừa ngáp, vừa dụi mắt, và dang tay ôm cả đám chúng tôi. Ba rất chìu trẻ con, hình như chưa bao giờ tôi nhớ ông đã lớn tiếng quát tháo gì chúng tôi. Không hiểu sao mẹ nằm sát ở giường bên cạnh mà bọn trẻ không bao giờ dám nhảy vào giường mẹ, theo cái kiểu như đã nhảy vào giường ba. Ký ức lờ mờ mà rõ rệt như vậy.

Vậy đó là ba tôi đó, ba tôi, giống như cái gì đã lâu không nói tới, dù biết là mình đã có, nghe là lạ, quen quen. Những đứa bạn khác có thể thản nhiên nói “ba má tao” nhưng tôi thì không, tôi đã khổ sở ấp úng biết bao nhiêu lần khi tụi bạn vô tình và tò mò tọc mạch hỏi, “mày có ba không? “mày là con không cha?” “ mày không có ba thiệt hả?”, có đứa còn xúi cả đám êu êu tôi là “đứa con hoang” khi tôi không cho nó dùng chung cây chì xanh đỏ hay cục gôm chẳng hạn. Tôi nghĩ con hoang có nghĩa xấu lắm, gần như con ăn cắp hay thằng ăn trộm, nếu không sao tụi nó dám êu êu? Tôi cũng muốn lắm, dõng dạc hét vào mặt tụi nó, tao cũng có một ông ba như tụi mày, nhưng ba tao đang ở xa, nhưng sực nhớ lời má dặn đi dặn lại nhiều lần, “ai hỏi thì nói ba con chết rồi, nhớ chưa?”nên gục mặt và nghiến răng, rơm rớm nước mắt. Dù vậy, nói ba chết tôi thấy là nói láo nên tôi không muốn.

Ba tôi nói gì rôm rả, cười luôn miệng, mẹ im lặng. Nhưng tôi thấy mẹ đẹp ra, lộng lẫy quá, quần xa-tanh đen láng mướt, áo dài lụa ngà, ống quần dài tha thướt kín hở phủ đôi giày da nâu. Xưa nay tôi vẫn nghe mọi người nói mẹ tôi rất đẹp, và tôi cũng khó thấy có ai đẹp hơn mẹ, nhưng hôm nay thì mẹ quả thực lộng lẫy hơn hẳn mọi người.

Ba về lại khi tôi đã 11 tuổi. Mười một tuổi, đôi ba tháng, tôi chứng kiến hoặc nghe ba mẹ tôi cãi nhau hoặc xô xát nhau một lần. Ba má nào chẳng cãi nhau, chẳng đụng chạm xô xát? Nhưng tôi nói thầm và nói với Lài, đứa bạn thân, mình thương ba má mình thì đừng nghĩ tới, nhớ tới, chắc vậy. Do vậy, ký ức tôi rất lờ mờ và nghèo nàn hình ảnh những lần ba má tôi kình cãi, hình như có lần ba tôi vung tay khá bạo lực hất tung chiếc quạt đang quay tít trên bàn, quạt quay ngã ụp xuống, gảy rụng cả cánh. Vậy mà tôi vẫn cố quên, vẫn ép mình chịu trận, và quên đi.

Có những tình cảm vô lý tự nguyện như vậy, nhưng sự vô lý tự đáy lòng tôi. Lần đó má ghen với một người đàn bà tên Chăn. Lần khác, sau khi cãi nhau kịch liệt, ba tôi bỏ đi đâu mất tiêu mất một ngày, chiều tối ông trở về, nét mặt nhợt nhạt, và sau đó là một cơn bịnh kéo dài cả tuần lễ. Ông đắp mền nằm rên khừ khừ, mẹ lặng lẽ sắc thuốc, và sai chị Chiều băm thịt nạc nấu cháo cho ba, mẹ một lần nào đó sau này, âm u kể lại, lần đó ba tôi đã nướng hết cả tháng lương mới lãnh về.

Con bạn di cư hàng xóm của tôi đi ngang cửa sổ, đọc ám hiệu để gọi tôi ra, tôi liếc nhìn thấy má đang suy nghĩ nghiêm nghị, ba nằm lặng lẽ trên giường, tôi vờ cúi đầu nhìn vào trang sách. Tiếng con Bắc-kỳ hàng xóm lượn qua lượn lại véo von bên cửa sổ nhà:

Sên sển sền sên,
Mày lên công chúa,
Mày múa tao xem,
Tao may áo đỏ quần đen cho mày.
Áo đỏ thì để đi cày,
Quần đen thì để đợi ngày vua ra…à…á…a…

Con Bắc kỳ này lạ, tên bất cứ đứa con gái nào trong xóm nó gọi cũng bắt đầu bằng chữ "cái": cái Mai, cái Đào, cái Ngọc, cái Vân, cái Ban, cái Lài…

Mỗi khi giận đứa nào, thù đứa nào thì nó lấy bút chì viết nguệch ngoạc lên vách tường ngoài bất cứ nhà ai, đi lại cũng là cái câu “cái Mai ăn lồn cái Ban” chỉ có lần khác nó thay tên đổi chữ đứa nó ghét nay đã thành thương như “cái Vân ăn lồn cái Mai” vân vân. Lần lượt bọn con gái chơi cùng xóm đều được ăn lẫn cái của nhau, trừ nó và thằng Long Nhi. Long Nhi là thằng con trai duy nhất bằng cỡ tuổi chơi chung cả bọn.

Long Nhi cũng có lắm trò. Khi con mèo con nhà tôi chết, nó bày trò đám ma, kiếm vải vụn liệm xác mèo, nó đào lỗ chôn, bắt tụi con gái đi hái bông về cúng, và khóc, trong khi nó gõ 2 thanh tre lóc cóc vào nhau gọi là đánh tù tì. Bị ba nó là ông Bảy Đạo bắt gặp, tưởng đâu ổng sẽ rầy la cả đám, ai ngờ ổng còn đứng lại dạy:

“Làm đám ma thì phải đọc thiên đường, địa ngục…”

Tụi nhỏ khoái quá, đọc rùm trời, lập tức đám ma biến thành trò chơi thiên đàng địa ngục: “thiên đàng địa ngục hai bên, ai khôn thì nhờ ai dại thì xa, đêm nằm nhớ chúa nhớ cha, đọc kinh cầu nguyện chớ xa linh hồn, linh hồn phải giữ linh hồn, đến khi gần chết được lên thiên đàng…”

Cả đám thi nhau đọc lui đọc tới và đi vòng vòng không biết mệt.

Vài ngày sau khi bọn con nít đã quên tuốt chuyện đám ma, ông Bảy Đạo mặt đỏ gay, chắc mới nhậu bia với bạn về, ổng hơi to tiếng:

“Mấy con, mình là con cháu của Phật, mấy đứa đừng có đọc đêm nằm nhớ chúa nhớ cha nghen… hừm… đêm nằm nhớ phật thích ca…phải đọc vậy mới đúng, nhớ chưa?

Rồi ổng khe khẽ ngâm nga một mình, giọng hơi lựa nhựa:

“ …Nói thiệt, đêm nằm nhớ Phật Thích Ca, tới khigần ch…ế…t, gần chết được lên thấu niết bàn, phải rồi, chết được lên niết bàn…”

Con Bắc kỳ cũng khoái chơi trò đám ma và cũng tham gia đọc đêm nằm nhở phật thích ca với cả bọn. Nhưng ám hiệu nó gọi ra sân chơi vẫn là xênh xểnh xền xênh. Những khi thơ thẩn ngoài sân một mình và chờ hoài không thấy đứa nào ra chơi với nó, nó lại lượn qua lượn lại trong sân, khi thì bắt đầu bằng câu đầu, khi thì câu cuối:

Quần đen thì để đợi ngày vua ra…à…a…
Sên sểnh sềnh sên…

Có lần nó rủ tôi vô nhà nó, nhà năm mạng, chật ních, trên tường treo hình Ngô tổng thống tổ bự. Nhà thằng Chảy bán hủ tiếu không treo hình gì, nhưng nhà chú nó là ông tàu- trồng- răng thì ngoài mấy ảnh hàm răng giả ngoằn ngoèo đầy dây xanh dây đỏ gớm chết thì treo tấm hình mà tía má nó nói là hình ông Tưởng, (là ông nào tôi làm sao biết?) Trước Ngô tổng thống, các lớp ở trường tôi, sau bàn cô giáo, đều có hình vua Bảo Đại. Sau lần nghe ra-đi-ô đọc tin ông bà hiệu trưởng hai trường nam nữ gởi điện tín vô Sài-gòn “khẩn thiết xin Ngô thủ tướng lên chấp chánh”, bắt được tin đó, các cô trong trường kêu các chị lớp lớn họp mít-tinh rần rần hạ bệ quốc trưởng, hình vua Bảo Đại từ đó bị gạch chéo, quẳng vô đống rác, và thay bằng hình Ngô tổng thống.

Ảnh chủ tịch Hồ Chí Minh được treo khắp mọi nơi, mọi nhà, mọi xóm là chuyện về sau, khi tôi đã rời xóm cũ.

____

*tiểu thuyết của Khái Hưng

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch