Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 4: Ngày Lên

Sáng

Ngày bắt đầu đìu hiu từ một tiếng chửi thề xanh tươi của vị phó tổng thống của nước tôi đang ở, nước tự xưng và được xưng tụng là siêu cường hàng đầu kiêm cầm đầu thế giới tự do. Chiến tranh lưỡng cực, thế giới tự do nghe như chia được một nửa trái đất, cứ tạm coi như toàn thắng, ngày nay, cầm đầu phe tự do dám là đám cầm đầu toàn bộ loài người trên trái đất rồi nghen.

Khi con người sục xuống biển, bay lên trời, lặn xuống nước, không chỗ nào không rình mò bới xóc, hành tinh nào có giống người nào khác thì chưa chắc, nhưng đứng đầu loài người là bá chủ trái đất rồi.

Trời ở đâu chưa biết, nhưng không chừng ông cũng phải ngán cái thằng đứng đầu trái đất này a.

Bị chất vấn về những bê bối của một công ty (phó quặm xị ta trong ban điều hành và nắm đa số cổ phần), công ty đang ở một nơi tình hình an ninh dễ nể, có bom tự sát, có máy bay ta bỏ bom giết bọn nổi loạn, và giết nhầm vài thường dân vô tội, có vài tên bản xứ đáng ghét, đáng bị bắt vào tù để được vô lột truồng, hay biểu diễn thủ dâm, hay cho chó cắn, hay chụp xì líp lên đầu cho các cai tù Mỹ chụp hình. Và cũng có cả nhân dân ta bị Al Queada nổ bom giết chết hay bắt cóc về chặt đầu (bụp bụp). Bị chất vấn sát nút, phó ta ú ớ đã nhanh trí ( f.u.c.k.) một tiếng, đối thủ sững người, im, chất vấn dẹp tuồng xuống, hạ màn, vậy là thoát hiểm. Cùng lúc, ở nước cũ của tôi bên kia nửa vòng (vèo) trái đất, cũng một tiếng thối um vang lên (đ.i.t m.e.) thế là xong, phe chỉ trích là phim làm dở ẹc, phí tiền tỉ của nhân dân và nhà nước, phim làm xong chỉ chiếu một lần ra mắt rồi ra đắp chiếu* cũng phải im miệng.

Tuy nhiên, tôi chú ý đến chi tiết mấy vụ tra tấn hơn.

Tên tù vô danh tiểu tốt

Tháng 5 này cả nước Mỹ kinh hoàng và hơi hơi nhục nhã vì những vụ tra tấn tù nhân ở nhà tù Abu Ghrab bị ra, ngày ngày trình chiếu trên các chương trình ti vi khắp thế giới. Binh lính Mỹ phạm tội tra tấn và hành hạ tù nhân sẽ lần lượt bước ra vành móng ngựa. Quốc hội cũng đã gọi bộ trưởng quốc phòng Rumsfeld ra điều trần, tổng thống kiêm tổng tư lệnh quân đội Bush cũng quýnh lên đích thân lên đài I-rắc lên án (bằng miệng) các vụ tra tấn dã man này (và chưa thấy xin lỗi.) Mới nhất, các quan lớn Mỹ ở I-rắc đã ra lệnh phóng thích ồ ạt hàng nghìn các tù nhân vô tội vạ ở nhà tù Abbu Ghrab. Bắt dễ thì thả dễ, quyền sinh sát trong tay của kẻ mạnh, cho sống thì sống, bảo chết thì chết, sá chi bảo lạy, bảo quỳ, bảo thủ dâm, hay cởi truồng xếp thành hình tháp? Bắt khoan, bắt nhặt, bắt quỳ, bắt chào tận mặt, bắt mời tận tay*, những trò này có từ mụ nhà quan Hoạn thư đánh ghen thời Minh bên Tàu nên không lạ.

Dù sao thả còn hơn bắt. Các đàn anh lớn tiếng nhân danh bảo vệ hoà bình thế giới, tiêu diệt khủng bố cũng bớt miệng cao rao cứu cánh biện minh phương tiện.

Dù sao, hàng năm cứ tháng 4, một Uỷ ban thuộc Bộ ngoại giao Mỹ đều đưa ra một bản báo cáo nhân quyền, dạy dỗ các nước đàn em (bé, nghèo, yếu hơn) phải tôn trọng quyền làm người, phải tôn trọng con người, và thế nào là đạo đức làm người trên trái đất này, nếu không nghe theo, đàn anh sẽ trừng phạt thẳng cẳng: cấm vận, rút tối huệ quốc, cắt đứt ngoại giao vân vân.

Hù doạ thôi, vì khi xe tăng Thiên An Môn cán người, đàn anh làm lơ đẹp, anh Ba càn quét tiêu tùng luôn cả nước Tây tạng, chú Sam dám làm gì…? Dù sao, lộ liễu quá, tháng 5 năm nay rồi, đàn anh vẫn chưa đưa ra được bản báo cáo nhân quyền nào.

Tù nhân tên Abdou (Hussain Saad Faleh)* là một trong hàng ngàn tù nhân I-rắc khai với nhân viên điều tra rằng anh đã bị lính Mỹ buộc dây điện vào đầu ngón chân, ngón tay và dương vật, và bị doạ rằng sẽ bị cho chạy đìện, nếu anh ta không đứng vững trong tư thế bị phạt trên cái thùng giấy các-tông .

Chuyện xưa, cách đây 5, 6 chục năm, một tên tù Việt nam vô danh tiểu tốt đối với thế giới và Việt nam, nhưng tất nhiên đối với gia đình ông ta và nhà tù Việt, ông ta có một cái tên. Tù nhân Việt này sau khi sống sót trở về đã kể lại với vợ con, không phải hắn bị doạthực sự đã bị tra tấn bằng điện giựt gắn ở đầu ngón tay, ngón chân và dương vật tại nhà tù Lâm Viên, Ðà lạt (tức Hoàng triều Cương thổ của vua Bảo Ðại) sau khi bị thực dân Pháp bắt và tra tấn vì tội làm Việt Minh. Mỗi lần như vậy, y đều té xỉu, ngất đi. Ngoài ra, những trò như cho đi tàu bay, cột tù nhân rút lên cao rồi thả gấp xuống, chế nước mắm vào mũi, đánh hộc máu, bắt uống nước no bụng rồi cho tù nhân khác dẫm đạp lên cho hộc nước lẫn lộn máu ra, cho chó berger cắn hội chợ, mấy trò này, đối với những ai là tù nhân chính trị của thực dân Pháp không lạ lùng gì. Hồi ký của các bác Việt Minh gộc vẫn kể đều đều.

Người đàn ông vô danh tiểu tốt có liên hệ thân tộc với tôi này, cũng chỉ là một hạt cát trong hàng ngàn ngàn, triệu triệu hằng hà sa nhân chứng sống ở Việt nam dưới sự bảo hộ của các quan tây thuộc địa và bọn tay sai đẫm máu.

Tháng 3 năm 1979, con gái người đàn ông này vượt biên cùng gia đình không lọt, dĩ nhiên vô ngồi nhà tù. Kinh nghiệm ở tù là trả lời điều tra của hai bậc công an, một ông thiện, một ông ác. Ác là quần đen, áo nâu vải nội hoá, vai đeo ba lô xô bàn đá ghế, bạt tai, lớn tiếng mắng mỏ. Ông thiện dỗ dành phủ dụ, cứ khai ra hết, sẽ được phục hồi công tác, bằng cấp, nhà ở vân vân. Nhà tù mang tên nhà thơ lừng danh hát nói Nguyễn Công Trứ bên hông chợ lớn, tù đông như ép cá, tù nhân kháo nhau như vậy còn tốt hơn, rộng hơn nhà tù mang tên người anh hùng cộng sản Trần Phú xây ngay trước bãi biển danh lam thắng cảnh nhiều.

Người đàn ông vô danh đã từng bị tây thực dân tra tấn đến bất lực rồi thả ra, lần thứ hai năm ông ta 75 tuổi , ông lại bị công an ta bắt nhốt một lần nữa vì đã nói lời xúc phạm lãnh tụ. Ông qua đời ngay sau khi được thả ra. Trước khi thả, công an buộc người bảo lãnh (bà vợ già) phải viết tờ kiểm điểm, vì ông già say rượu quá nên bị bắt, tất nhiên người vợ đã không chịu ký.

Họ là hai bậc sinh thành, là cha và mẹ tôi.

Tôi tức cười, nếu có đội mồ sống dậy được, cha tôi sẽ sửng sốt biết mấy về các kỹ thuật tra tấn của Abu Ghrab. Tất nhiên là một người đã từng bị tra tấn tù đầy cách đây hơn nửa thế kỷ, ông sẽ thắc mắc rằng, hoá ra đời sống con cháu ông gọi là văn minh tiến bộ thì theo ông đâu có gì khác với nhà tù thời của ông? Vẫn chừng ấy chuyện, vẫn chừng ấy kỹ thuật (văn minh hiện đại), vẫn chừng ấy quyền tự do, dân chủ, nhân quyền, và quyền hạn vô biên của cai tù đối với tù nhân. Tôi thì sẽ vẫn nhớ mãi trò viết kiểm điểm, viết đi viết lại cho đến khi…khai láo nhận bừa cho xong chuyện thì có đấy.

Rạng sáng

Rạng sáng, vừa đọc internet vừa ngáp. Lại ngáp.

Đêm qua, người bạn gọi cho biết ung thư vú đã chữa lành của bạn giờ di căn đang tái phát ở xương sống. Nếu là xương đùi hay xương tay thì cắt bỏ mẹ nó là xong, cũng là tạm sống, dù là sống què. Im lặng. Qua điện thoại, cái giọng hơi rung như thường lệ của bạn vừa bình thản lại vừa không. Chuyện chữa trị, cố ơ hờ bình thường hỏi như hỏi một người bị cảm xoàng, mày uống thuốc gì chưa, đi bác sĩ nào, bây giờ thấy có đỡ hơn không, vân vân…

Cuộc điện đàm yên lặng nghẹt thở chỉ khoảng dăm phút, vậy mà chịu không thấu. Cứ tưởng mình táo tợn lắm. Những chuyện chiến tranh, giết chóc, hãm hiếp, diệt chủng đâu đâu thì cứ cùng lắm là mình nổi giận, là căm thù, là nghiến răng nghiến lợi, là phê phán tranh đấu bằng mồm. Nhưng những đau đớn lột da xé thịt, tê tái ruột gan của người trong cuộc thì mới thật là đau.

Tôi tranh đấu được gì cho bạn mình đây? Đêm nay ở đây, bạn lại nằm nghe buốt nhức rúc từ trong tuỷ, đêm nay ở I rắc, những tiếng kêu thét vì bị tra tấn, đêm nay ở Sudan, những con bé da đen bị tụi đàn ông Á rập hãm hiếp để thanh lọc chủng tộc, và những đêm năm xưa, cha tỉnh dậy sau những lần ngất đi vì bị tra tấn, tôi đã chia sẻ được gì?

Cuộc sống tỉ mẩn từ đây của người bạn, sáng tối, áo quần mặt mày bạc bệch, lò mò xuống giường, lặng lẽ kiếm thuốc, uống, lặng lẽ cân đo bao nhiêu thuốc cho vừa, bao nhiêu nước cho thuốc ngấm, vừa đỡ đau vừa đủ chữa trị? Anh chồng bạn sẽ nặng nề và lủi thủi ra đi để người vợ ung thư ở lại nhà, vẫn phải tiếp tục cấy cày, tuy hai vợ chồng không con cái nhưng cũng vẫn không thể không ăn cơm, và không nhà ở. Anh ta có thể chờ, chờ vài ngày, vài tháng, hay biết đâu vài năm, người vợ sẽ qua đời vì bản án kêu đã rõ. Có thể tính toán được gì, có thể sống thêm vài năm, chờ một bản án khác, có thể có, có thể không, cho mình. Không chắc lắm, sống với bản án rõ ràng như vợ mình đang có, hay sống với một bản án treo vu vơ trên đầu mà mình cứ quên bẳng đi là tốt hơn, anh chồng bỗng ngáp một tiếng khẽ trong cầu thang, rồi vội vàng nuốt cơn ngáp xuống, lo lắng nhìn quanh, và điều chỉnh lại ngay cái vẻ mặt không được tỉnh táo lắm sáng nay của mình.

Bây giờ ngồi ở văn phòng một mình, tôi lại ngáp.

Ban đầu là một cục u cứng ngắc ở vú, Hoa Ban phát hiện thì đã trễ. Nhưng tên bác sĩ già Việt Nam thì lại càng ngu ngốc hơn, hắn phán, cục bướu thường thôi, muốn mổ thì mổ, không thì từ từ, cũng được. Thế là bệnh nhân cứ nhơn nhơn, từ từ. Vào viện thì đã trễ, rễ ung thư đã tràn lan ra cả vú, và phải quyết định cắt nhanh, bỏ gọn. Người chồng chỉ kịp vịn tay chạy theo chiếc xe đẩy, chỉ kịp vẫy tay từ giã, tính chàng vốn lờ đờ chậm chạp, chợt một cái là đã một màn trắng xoá, và khi Hoa Ban tỉnh dậy, một bên ngực đã nhẵn thín đìu hiu. Tóc bắt đầu rụng dữ dội, Hoa Ban vuốt tóc, từng nắm rơi nhẹ vào lòng bàn tay.

Có lẽ Noah nó nói đúng, có lẽ văn hoá Việt Nam là văn hoá của mặt mũi.

Mặt mày xanh lướt, mới có vài hôm mà đã vậy. Hôm qua, bệnh viện giới thiệu một bác sĩ chuyên về ung thư vú, mới nhìn thấy cái tên Việt nam, Hoa Ban đã điếng hồn. Cái anh bác sĩ già Việt nam vừa dốt vừa lười đã bảo Ban cứ thư thả chờ khi nào muốn mổ bướu thì mổ, giờ một anh Việt nữa, không dốt có thể, nhưng, chỉ nửa ngày sau, ít nhất có 50 mạng A-na-mí-tà trong cái thành phố có hơn 200 ngàn dân Tây Tàu Xì Mỹ Việt này sẽ biết vanh vách và thuật vanh vách với nhau về một con mụ Việt 41 tuổi, một chồng, không con, và một vú. Hoa Ban lật sổ tìm một tên bác sĩ khác, đàn bà và không phải là Việt. Và vì vậy, quen Diane West từ đó.

Lần này vẫn là Diane.

Diane nói, lần này, không làm hoá học trị liệu nữa, và cười, mày sẽ cứ đẹp như thường lệ vì sẽ không rụng tóc gì đâu. Vừa lật hồ sơ Diane lại vừa cười, vậy là tốt lắm, từ 41 tuổi, mày giữ được đến 49 tuổi, mày là một bệnh nhân biết tự chữa trị lý tưởng đó Ben à. Lần này chạy phóng xạ và uống thuốc thôi, mày muốn tham gia mấy hội của bệnh nhân ung thư cho vui không? Không thì thôi.

Nhìn Diane cười nói, Ban hiểu tình thế lần này khác.

Lần trước cách đây 8 năm, nó đã hoảng hốt tới cỡ nào khi gọi hẹn Ban phải vào ngay phòng mổ. Lần trước nó đã vui thế nào khi tóc Ban dài trở lại, mặt Ban đã trở lại sắc hồng hào sau những ngày tháng tham gia chạy bộ trong im, ngoài nắng, Diane đã cười rạng rỡ, không giống cái cười như hôm nay. Ban nhìn nó, ánh mắt nó xa xăm, và không hiểu tại sao, Ban muốn cười, nhìn lại ánh mắt đó như muốn ương ngạnh đối phó và khích lệ nó một chút…

Tôi cũng cười. Tính thầm, tan sở sẽ ra tiệm mướn phim bộ, kiếm mấy bộ chưởng hay chuyện tình lâm ly bi đát ghé bỏ cho Ban xem. Ban cần đánh trống lãng lúc này, may ra nếu còn sức.

Mà Ban xem xong tôi cũng xem, tôi cũng cần giải trí. Tính vậy đi. Dịch vụ kinh doanh giải trí, rượu chè, ma tuý vẫn mãi mãi là một nhu cầu thiết yếu cho đến khi nào con người vẫn còn nhu cầu đánh trống lãng. Dịch vụ tấu hài bây giờ đang nở rộ trên quê hương cũ tôi, là một bước tiếp nối đáng kể của tuồng chèo chống phong kiến xưa kia. Ở đây, ti vi Mỹ mỗi ngày có ít nhất năm chương trình thọc-cò-lét. Cười là mười thang thuốc bổ, cứ cười khan lên một tiếng rồi im, rồi cũng thấy thoải mái thật.

Hoa Ban, đứa bạn cùng xóm sau khi Bộc Đền dọn đi, Ban, mà theo con Bắc-kỳ thì “cái Mai ăn lồn cái Ban” khi chúng tôi còn nhỏ, lớn lên không biết thế nào lại trọ học chung một lưu xá cho bọn sinh viên nghèo tỉnh lẻ về thủ đô trọ học, và giờ trôi dạt thế nào lại cùng tôi, tuy không một thành phố nhưng chung một tiểu bang, trên cái vùng đất mới mênh mang này, cũng đã là gần gũi lắm.

Vậy mà giờ nó sắp bỏ chúng tôi, đi xa, đi mãi?

____________

*về vụ việc phim Điện Biên Phủ

*Kiều, Nguyễn Du

*Washington Post, số ngày thứ sáu 21 tháng 5 năm 2004

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch