Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

truyện ngắn cực- 59- 55

Những truyện cực ngắn này được tác giả viết trên tinh thần góp vui trên cộng đồng mạng, kèm theo các ảnh khá tùy hứng,  có tác dụng tương tác với nhau, và tương tác với người khác theo cách mà người viết tưởng tượng. Đây là một thể loại của thời đại facebook nhằm  ứng biến với dòng thời sự… Nói  chung, đó là một  sản  phẩm nằm trong dòng chảy mà một cá nhân  muốn xuất hiện trong News Feed – Lê Anh Hoài

 

TRUYỆN NGẮN CỰC (59)

Long có nghề đóng giầy gia truyền, nhiều nhân vật khét tiếng Thủ đô thường lui tới. Trong số này có ông nghị xuất thân giáo sư, trên thông thiên văn dưới tường lịch sử. Thường kể chuyện anh hùng bất khuất của các vị tiên liệt nước Nam. Lại hay lên truyền hình phân tích phản biện. Lúc chỉ riêng hai người ông nghị tiết lộ đi họp nhiều khi phát cáu chỉ muốn ném giầy vào mặt quan trên vì thấy chúng vừa ngu vừa đểu. Long khoái lắm, nên làm được đôi giầy quý nào thì thường nói khéo để ông nghị vui lòng mà nhận cho, hoặc Long chỉ lấy giá tượng trưng.
Biết Tập Cận Bình sắp sang, và có cuộc nói chuyện trước các ông nghị, Long tức tốc thâu đêm làm ra một đôi giày vô cùng sang trọng, đẳng cấp ngoại giao quốc tế. Điểm mà Long tập trung bao công phu đó là khi ném giầy phải bay đi được xa nhất có thể. Và khi đi thì rất chắc chắn nhưng khi lột ra thì cũng rất nhanh. Long tìm bằng được ông nghị để biếu đôi giầy, khéo léo thuyết để ông đi đôi giầy ấy vào hôm tiếp Tập.
Hôm sự kiện xảy ra, Long hồi hộp chờ đón giây phút ông nghị tức điên người, lột giầy ném thẳng vào mặt thằng xâm lăng đầu sỏ. Mà đôi giầy ấy là do Long tự tay đóng. Nghĩ thôi mà đã sướng tê người.
Nhưng chẳng có gì xảy ra. Long uất. Mấy hôm sau, nghị ta lại đến. Không để ý đến vẻ mặt lầm lầm của Long, nghị lại thao thao chuyện yêu nước thương nòi, phản biện chém gió. Long mới cười nhạt, bảo:
– Ông không dám lột giầy ném vào mặt thằng Tập, thì cũng với đôi giầy ấy, ông bỏ ra khỏi phòng để khỏi phải nghe nó nói. Có phải tôi là thằng đóng giầy thôi cũng được thơm lây không?
Nghị tái xám mặt mày, lỉnh mất. Mà vẫn đi đôi giầy ấy Long mới cú chứ.

 

TRUYỆN NGẮN CỰC (55)

Tiên thành lập một hội bảo vệ quyền lợi đàn bà, lấy tên Hội Chính Nữ Việt Nam. Long vội đến phỏng vấn:
– Thưa cô, vì sao cô lại lấy tên hội như vậy?
– Tại sao chúng tôi lại là phụ? Phải khẳng định ngay rằng chúng tôi là chính! Nhân đây tôi cũng phản đối sự tồn tại của Hội Phụ Nữ, bởi ngay từ cái tên nó đã rất hèn hạ, phụ thuộc!
– Vâng. Vậy những ngày 8/3, rồi 20/10 hội của cô có công nhận không? Dù sao thì đây cũng là những ngày khá vui của phụ nữ, ah, chính nữ, nói theo cách của cô.
– Dĩ nhiên là không! Đối với hội chúng tôi, tất cả các ngày trong năm đều của chính nữ hết!
– Vâng. Cô có ý kiến gì về vai trò của phụ nữ, ahhhh, haizzzzz…. chính nữ… trong lãnh đạo xã hội. Chẳng hạn ai cũng thấy, trong Bộ Chính Trị, hầu như không có nữ?
– Chính vì thế nên chúng tôi cũng tẩy chay những cơ quan này. Cho đến khi chính nữ chúng tôi làm chủ ở đó. Hiện tại, chúng tôi gọi đó là Bộ Phụ Trị, và Phụ Phủ!
– Vâng, xin cảm ơn cô.

bài đã đăng của Lê Anh Hoài


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch