Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Nóc

0 bình luận ♦ 6.04.2016

 

Mỗi người vác một cái thang và bắt đầu leo.

Vài năm trước tôi đã nghía một hướng nóc rồi bắc thang lên. Khoảng cách của nóc luôn vượt tầm cái thang dù có đốn bao nhiêu cây để làm bậc. Quan trọng là phải có một cái thang bền, chịu lực khi lên cao. Thiếu gì kẻ ham hố đã làm một cái thang dài quá khổ khi nghĩ rằng sẽ mau lên nóc để rồi loay hoay giữa khoảng không. Đếm không xuể số người thuê thợ tạc hoa văn, đính đủ thứ đá quý lên cây thang của mình, và ngã lộn cổ vì thang rơi nửa chừng. Vàng ròng nâng giá trị và làm nặng bậc thang, những chạm trổ rồng phượng luôn là lựa chọn của các trưởng giả tuy nhiên chúng phù hợp cho một lễ hội phù hoa chứ không phải để leo nóc. Mấy cái thang hạng sang đấy thường gãy nửa chừng, hoặc người leo tụt xuống khi quá uể oải. Một cái thang, như tôi nói phải bằng gỗ cứng. Chất lượng của gỗ không phải vấn đề, cái nóc cần một cơ thể thật khỏe. Thang của tôi chưa đến mười bậc, còn cái nóc trên đầu thì xa xăm dù có với trăm trượng thang. Quy luật ở đây là đặt thẳng cái thang của mình, ướm đúng vị trí nóc và leo lên. Thể lực và cơ bắp, không được để mình nghiêng theo chiều đổ của thang. Leo hết các bậc trên cái thang từng vác trên vai, bậc sẽ kéo bậc. Việc sau đó chỉ là leo tiếp. Đã bao lần tôi chọn sai nóc và phải tụt xuống trước khi thang đổ. Lắm lúc tôi còn bị ngã khỏi thang, vận may cho thất bại là tôi giữ được mạng sống với cái cơ thể gãy đôi. Lành bệnh, tôi làm một cái thang khác, chịu lực hơn. Một số người sau khi ngã nóc, liền bỏ cuộc. Các anh chàng cơ bắp cũng nhụt chí. Bạn leo nóc của tôi phần lớn vẫn tiếp tục. Làm một cái thang, vác trên vai và leo nóc là điều hay nhất mà lũ chúng tôi kiên trì suốt thời gian qua. Họ có hỏi tôi về lý do tôi leo nóc và tôi ỡm ờ mãi. Bí mật của tôi là thế.

Bạn thang Thứ Nhất của tôi đã lên nóc từ lâu. Bạn thang Thứ Hai sau nhiều lần ngã thì không thấy đâu nữa. Tôi không quả quyết về một cú đau đến mức gây suy sụp và mất trí. Không một ai coi việc vác thang sau khi ngã hai lần là trò đùa. Một vị trí khuất tầm mắt, và một cái nóc khác khiến tôi không thể thấy bạn đường của mình. Tôi nhớ rằng bạn thang Thứ Hai đã leo nóc trước tôi cả chục lần. Anh ta hỏi tôi về cái cớ leo nóc của tôi và tôi vặn lại anh ta bằng chính câu hỏi này. Một cái cớ, bạn thang Thứ Hai trả lời tôi.

Quanh tôi đâu chỉ mình tôi và càng leo cao tôi chỉ thấy lác đác người quanh mình. Gió là một trở ngại với những cơ bắp đã đuối sau chặng leo dài. Số bậc thang nối dài nhiều lần làm nhụt tôi. Nước và lương khô rồi sẽ hết, sự tiếp tế tiếp theo là từ bạn đồng hành hoặc nếu quá côi cút, tôi buộc phải bắt một con chim bay ngang, ngấu nghiến cả thịt xương lẫn lông vũ. Trong lúc khô quắt vì nắng quay từng người như heo sữa, mưa là một ân điển. Cơn mưa cứu chúng tôi và giúp từng người có nước dự trữ. Tiếng ré từ đằng xa, một vật nặng rơi vọt xuống và chìm nghỉm. Cái thang anh leo vẫn lừng lững, rồi cô đơn giữa trời. Tôi leo hết các bậc mới, thang dài thêm. Cuộc leo nhọc thêm bởi thể chất và vì sự xảo quyệt của cái nóc thích gian dối người bằng trò ú tim. Nhiều trường hợp người leo đến bậc cuối thang vẫn không lên được nóc. Vấn đề ở cái thang không dài tiếp nữa trong khi người leo vẫn sung mãn mộng tướng quân. Kẻ đấy cố với lên nóc trong vô vọng, thế rồi ngã lộn cổ. Đôi lúc, anh ta đay nghiến cái nóc hiểm, vô tình đu ngã cả mình cả thang trong tiếng cười bê bết phẫn nộ. Bởi lo chưa đến bờ kia, thuyền đã chết máy nên nhiều người đã nảy ý định nhảy cầu thang. Không phải họ tự đạp đổ thang hay đứng trên bậc cuối cùng, lấy đà nhảy lên nóc. Họ nhảy vào cái thang của người khác, một hành động gần với giặc giã hơn là người leo thang. Để thuận lợi, họ sẽ nghía một bạn leo thang gần nhất, đợi khi anh chàng sơ ý thì lấy đà nhảy. Như con vượn đu cành, gã tóm lấy cái thang và bằng mọi cách hất văng bạn leo thang. Nhiều trường hợp thang đổi chủ, cũng nhiều trường hợp nhảy hụt hoặc do xô xát, cả hai cùng ngã khỏi thang và biến mất dưới mặt đất. Cái nóc là một thách đố mê hoặc. Tôi ngờ vực những cái nóc cao và cố chọn cho mình một nóc phù hợp. Chưa ai lên nóc lại thụt xuống nhưng vẫn có trường hợp trèo lùi khi mơi nửa con đường. Một bạn thang Thứ…sau khi vắt hết sức trong ngàn bậc thang thì gần kề nóc. Chỉ cần bám, leo lên là anh ta sẽ đến đích. Cái nóc mong đợi, kho tàng với bờ cõi vô hạn sẽ của riêng anh. Tôi luôn mong được như anh ta. Bước chân lên nóc được thay thế bằng một cú lộn nhào xuống thang từ đúng vị trí nóc. Tiếng cười rồ rại, không hả hê nhưng có gì đấy kiêu hãnh. Giọng cười chói tai bọn tôi và làm nóng bỏng lưỡi tầm sét của những kẻ còn lâu lắm mới chạm nóc. Cú lao mình vun vút, mang theo chuỗi cười ngùn ngụt ngạo khí giáng xuống từng nấc thang cho đến khi tất cả đắm khỏi tầm mắt. Tôi ngờ rằng anh bạn đấy hóa điên vì sung sướng khi tháp ngà sắp vào túi. Ai đấy từng nói Thiên Đường là lối tắt của Địa Ngục còn Địa Ngục là cửa ngõ của Thiên Đường, hai ranh giới giáp ranh bởi một viên gạch.

Thang của tôi vẫn rất dài. Lâu rồi tôi không nhìn lên nóc. Đồng hồ không có tác dụng ở đây và tôi đã vứt béng mọi thước đo thời gian. Cán cân năm tháng được tính bằng tuổi bọn tôi. Râu tóc và sức khỏe là bằng chứng viết lịch. Ký ức luôn khùng điên, ở đây chỉ có một cái nóc sâu mỡ màng, gây nghiện như khe hở thiếu nữ. Vừa rồi do quá mệt, tôi sảy một bước chân. Hú vía tôi đã bám tay vào một bậc thang, ghìm cái thế cheo leo như xiếc dây và thận trọng trèo vào.

Một cái thang thẳng, cắm xuống đất rồi từng cá thể leo lên. Tôi từng cố tìm cho mình một bạn thang để cùng leo. Phương án này từng có rồi, một cặp đôi hoặc cặp ba đã leo cùng một cái thang. Mối họa về lương thực khiến họ nghĩ phải có thêm đồng hành chậm chạp bậc dưới cùng chỉ với một bao tải lương thực trên lưng. Cuộc leo vẫn gián đoạn khi mệt sức, vậy nên, có một đồng hành gần kề sẽ ích vì núi đá được xẻ hai bên vai. Họ có thể trò chuyện, hát nhau nghe, cùng nuôi một móng lửa và truyền nhau sưởi. Cái thang đổ nhào, chấm dứt cuộc leo của các cặp người. Chết là sự xóa tên khỏi bảng đen. Sức nặng một cơ thể tám mươi cân không quá tải với cái thang, còn trọng lượng của hai cơ thể người làm đổ thang. Một cái thang nhiều người leo không khác gì cuốn sách nhiều người viết dưới một cái tên. Vải thưa làm gian mắt người chứ không dối được cuộc đời và sự thật.

Bậc thang lại nối dài, tôi leo tiếp và nghĩ ngợi về cái nóc ban đầu.

Bạn thang Thứ Hai của tôi leo nóc vì một cái cớ. Cái nóc anh ta chọn chắc xa vị trí tôi leo. Lần gặp cuối cùng giữa tôi và anh là dưới mặt đất. Cả hai đều ngã thang. Chẳng biết ai leo cao hơn ai. Trong viện xá, bạn thang Thứ Hai vẫn hỏi tôi về một cái cớ leo nóc. Không có câu trả lời, tôi nhắm cái nóc của tôi còn anh ta phải lựa cái nóc cho mình. Vừa leo lên, tôi vừa chắc chắn bạn thang Thứ Hai cũng đang leo. Cái cớ của anh là cái nóc trên đầu, đấy là câu trả lời của tôi dành cho anh. Thậm chí, tôi còn nghĩ anh ta vốn đã là một cái cớ hay nhất để thang tiếp tục dài cho đến khi chạm nóc. Tôi hít một hơi sâu, rồi leo tiếp mà chẳng ngẩng xem nóc. Số bậc thang để lại vết chai trên tay tôi, mặt khác tôi cũng thành dấu ấn của thứ khí cụ lạ thường này. Cạnh tôi có một cái thang nhưng không thấy ai leo bên cạnh. Người bạn thang đang chờ tôi phía trên hoặc đã loại mình khỏi chuyến đi bằng cú bổ nhào cá kiếm.

Bạn thang Thứ Nhất và cái cớ leo nóc của anh ta: Người bạn thang này hơn tuổi tôi và sung túc hơn tôi khi có một gia đình nhỏ. Anh sống thật tốt. Một công việc chất lượng nơi công sở và khi về nhà anh được hưởng luồng khí ấm. Có ao ước nào tuyệt hơn việc có nghề nghiệp, gia đình đùm bọc, lo cho nhau từ cái hắt xì. Anh bạn tôi thở than rằng mình bị đánh cắp ký ức cùng đôi bàn tay. Vấn đề của não hoặc tuổi già khi tóc vẫn tươi xanh. Anh bạn kể đã trải qua một tuổi thơ đẹp hơn mọi phép màu. Anh được yêu thương, cung phụng như con Giời. Nghiêm nghị và đứng đắn, đấy là chất của đàn ông nhưng với một đứa trẻ thì thật ác mộng. Suốt tuổi thơ anh bạn tôi chỉ biết đến các con toán, những bài tập nâng cao hoặc các kỳ thi làm dày mắt kính. Thành tích làm gãy cánh và già nua Thiên Thần nhỏ. Sóng gió của tuổi học trò chỉ là việc điểm số và giữ mãi phong độ ngựa chiến bất kham. Bàn tay của anh chỉ dùng để cầm bút làm toán, chuyện lao động đã có các bàn tay lớn trong gia đình. Tôi cố nghĩ đến một tờ đô la được nhét trong nhiều phong bao nhưng thế quái nào lại liên tưởng đến cánh bướm bị gói trong hàng tầng hàng lớp các cánh hoa ăn thịt. Anh bạn tôi nói rằng đứa trẻ chưa từng nấu cho mình một bữa cơm thì suốt đời ăn cơm cúng. Một cây học có hạng đồng nghĩa với bó củi đốt không cháy, gã bù nhìn vô hại chẳng bảo vệ nổi cánh đồng khỏi con quạ nhép, thằng châu chấu tép riu. Anh bạn tôi lớn lên vẫn ăn cơm nhà, những chuyến đi xa của anh không quá một trăm mét về cơ quan. Gia đình anh dành cho anh những bao tải gạo cùng vòng ôm thít chặt. Cha anh là một tín đồ của công nghệ điện tử, mẹ anh, một nữ tướng bếp núc. Hạnh phúc gia đình anh chỉ là sung túc áo cơm. Ngày lại ngày, anh về nhà và lắng nghe tiếng mẹ trong bếp, tiếng cha mình khật khưỡng trong rổ phim tàu. Một cái cốc vỡ lập tức đánh động cả nhà để rồi đâu lại vào đấy nếu không ai đứt ngón tay. Một cuộc sống đồi trụy! Bạn thang Thứ Nhất của tôi nói và tôi không hiểu lắm. Anh không thể ngủ yên trong nhà mình. Trong công sở, anh được biết đến về một nhân cách khiêm nhường, người bình yên nhất thế gian. Anh quyết định leo thang khi phát hiện cái chết của vật nuôi trong gia đình. Một cậu mèo tên Su, nếu tôi nhớ không nhầm. Anh quỵ xuống trước xác mèo. Màu vàng của lông và dịch hủy cứa buốt đôi mắt anh. Tôi nói với anh rằng tuổi thọ của loài vật rất thấp, khi nuôi thêm một thành viên nhỏ, anh phải hiểu chúng sẽ bỏ ta đi. Vấn đề chỉ là thời gian và sự khăng khít làm ta rưng rưng hay òa khóc. Bạn thang Thứ Nhất vò đầu, hét to trong khi vẫn đang trèo thang. Tôi không leo cùng anh ta, tôi ngồi dưới một nấc thang, nghe từng chữ rơi xuống như bồ công anh. Su, mèo nhà anh đã chết trong gầm giường. Không có triệu chứng trúng bả hoặc trọng thương. Nó chết vì đói, anh chắc chắn thế. Một choáng váng khác là anh chỉ biết đến sự có mặt của Su khi con vật bị kéo ra khỏi gầm giường. Bấy lâu anh không hề biết rằng nhà mình nuôi mèo, còn mẹ anh có lẽ đã quên phải chuẩn bị một phần cơm nhỏ cho đứa em cưng bé bỏng. Cha anh không quan tâm gì ngoài cái bao tử của gia đình. Chuyện cậu bạn mèo thế là xong. Họ bỏ đói Su và vỗ béo anh thành đần độn. Lúc vứt mình ra xa, anh tìm thấy những đổ nát cuộc đời. Mắt kính anh được lau, sáng lên. Tôi lại nghĩ ai đó đã tháo mắt lão khỏi kính anh, thay vào cặp viễn vọng. Anh tự hỏi sẽ phải sống bao lâu thế này. Bình an, hoặc anh dính bết vào chất keo hương hoa hồng. Ai sẽ chịu trách nhiệm về cái chết của Su? Anh bạn bảo mình đang sống trong tiếng mũi khoan, bản nhạc của ruồng rẫy và lười biếng. Bởi không phiền não, tất cả đều ngủ ngon và không mộng mị. Những giấc mơ trắng muốt như bạch biến. Giải quyết cái chết của Su thì thật đơn giản, nhưng sau đó…Cha anh tiếp tục hiến tuổi đời cho phim truyền hình, mẹ anh say mê bếp núc và cả hai cố kiểm soát đời sống anh, coi đấy như cuộc sống lớn của cả gia đình. Anh tỏ tường rằng sẽ chẳng ai có cuộc đời, đấy chỉ là sự ăn bám hút máu lẫn nhau. Thế này còn đáng sợ hơn cái chết bị bỏ đói trong lãng quên của Su. Những kiếp sống ung thư. Cuối cùng, anh viết cho gia đình một lá thư rồi vác thang leo nóc.

Lên cao, số thang thưa dần. Tôi vẫn không nhìn ra cái nóc. Các bậc thang dài, kéo vô tận. Sau tiếng hét vang, một bạn thang rơi xuống. Lên cao hơn, tôi thấy nhiều thang gãy nửa chừng. Trên cái thang đằng kia, một thân người uể oải. Vẫn có người hỏi về cái cớ leo thang. Tôi chỉ tay lên nóc. Bạn thang đòi tôi chỉ đúng cái nóc và tôi điệu bộ rằng nó sắp gần kề. Tiếng cảm ơn với vẻ hớn hở vì sau đêm nay là ngày tự do làm tôi chạnh lòng, thế rồi tôi leo tiếp. Lúc không ai nhìn mình, tôi đã khựng lại để tìm một cái nóc. Thang sẽ còn dài đến bao giờ, tôi tự hỏi rằng mình có leo quá nóc không…Bầu trời thách đố tôi về một cái nóc, còn cái thang, sao mày vẫn nối dài thế. Gió hong hết mồ hôi trên người tôi. Chỉ một cái thả tay, tôi sẽ có một chỗ đáp. Rơi xuống và để mình nhẹ nhõm trước khi ngủ giấc sâu, quên đi chuyện thang và nóc. Ý nghĩ bập bùng, tôi quét sạch mộng mị bằng cái tát đau. “Không được.” Tôi nói to. Tôi ngán phải leo mãi các bậc thang. Tôi gồng mình, nhảy một cú dài và bám được một cái thang khác. Từ đây, tôi leo nhanh hơn. Vừa leo, tôi vừa hỏi người ở trên. Tiếng của tôi bắn vút rồi hết lực, vỡ tan nát. Leo một lèo, tôi leo một lèo nữa và may mắn sao, tôi lên nóc. Đây là một cái thang của người chinh phục.

Nóc, tôi ở đây, bạn thang Thứ Nhất của tôi đây.

Phải anh đấy không. Tiếng tôi đáp vào tôi. Này, là tôi đây. Vẫn tiếng tôi đáp vào tôi. Chân tôi nặng hơn mọi khi, hai đôi bàn tay cũng vậy. Dự tính của tôi, một cái đập vai hoặc cái xòe bắt tay mừng rỡ trước người đàn ông thép. Anh bạn bên kia, còn tôi bên này. Tôi khó nhích mình đi xa nên chỉ có thể đứng đây, đánh động anh ta bằng tiếng của mình. Bạn thang của tôi đã không biết tôi ở đây, một góc khuất tầm nhìn ở ngay lối lên nóc. Lúc anh ta đi về phía tôi, tôi cố ra hiệu bằng cái vẫy tay. Có lúc anh ta va vào tôi khiến cả hai xiêu vẹo. Tôi bực bội, còn anh ta lấy lại thế đi rồi đi tiếp. Ê, tôi đây. Tiếng tôi. Tôi được ở đây không. Chỉ tiếng tôi và chỉ tiếng tôi. Anh bạn chẳng hay biết gì.

Mỗi ngày, tôi thấy bạn thang Thứ Nhất đi lại. Anh gầy đi nhiều. Chậm và lê thê, đấy là điều tôi thấy. Ngày ngày, anh bạn tôi ăn, uống trà thư giãn rồi chìm thật lâu vào cái tivi khổ bức tường. Chương trình hài kịch. Các vở diễn thất bại vì bạn thang luôn ngái ngủ, còn tôi thì chẳng nhớ gì dù một cái tên. Lâu lâu lại có khách đến chơi. Hai, hoặc ba người tính cả bạn thang Thứ Nhất. Các mẩu chuyện tủn mủn, lắm khi mỗi người nói một nẻo. Hết một ấm trà, họ pha ấm mới, rồi lại một ấm trà nữa, cứ thế…Tôi gục ngủ một xó còn họ vẫn lải nhải cùng nhau. Tiễn khách xong, anh bạn tôi mở tivi. Một chốc, tôi thấy bạn thang ngồi ngoài vườn và ngủ gật trong lúc đọc sách. Vẻ an nhàn trên ghế mây, xung quanh là tiếng chim hót từ những cái lồng rỗng không cả lông vũ. Đàn bướm vật vờ như mô hình origami hơn là những sinh vật xòe váy. Trong một ánh chớp lẹ, bạn thang của tôi mở tiệc nướng và đánh chén, no nê, anh tìm đĩa và làm héo mình theo từng tập kịch. Một ngày chấm dứt trong giấc ngủ đêm. Bạn thang Thứ Nhất ngủ trên tấm đệm da cọp, anh chùm chăn ngủ và kéo kín đầu, co quắp mình trong ruột chăn như chú chuột túi con.

Anh bạn tôi nuôi mèo, một con mèo lông vàng và phát phì như cái lốp được bơm căng. Su, tên của mèo. Anh bạn tôi quý con mèo và cho nó ăn quá ba bữa. Ăn xong, anh nhốt mèo vào lồng. Tiếng cào cửa lồng của Su làm rát tai tôi. Anh bạn tôi ngáp dài, và lên giường đi ngủ.

Cái gì đây? Nóc của bạn thang Thứ Nhất hay tôi đang ngồi ghế khán giả, buộc phải thẩm định một vở kịch nhàm chán. Tôi không thể quên lý do anh bạn thang Thứ Nhất vác thang leo nóc. Và bây giờ, anh ta sống lại cuộc đời trước kia của mình. Cuộc sống giờ đây của anh thật nhàn nhã. Anh ta thụ hưởng các thú vui nhạt nhẽo nhất trần gian. Ăn và ngủ, cái no nê của người thực vật. Nhìn anh nhom nhom như xác ướp cuốn băng. Chú mèo của anh béo quá và tôi ngờ rằng anh đang cố chuộc lại tội lỗi của mình trong quá khứ. Nhìn kìa, anh bạn tôi đang đọc sách, không, cuốn sách anh chỉ mở lướt. Đôi mắt anh ta lờ đờ, vừa đọc vừa lim dim như người tìm ngủ bằng liệu pháp đếm cừu. Một lúc lâu, anh giở lại cuốn sách, từng trang, từng trang một, và ngủ gật. Thân thể tôi quá nặng, và khó lắm cho một cú vùng. “Đừng như thế, hãy tát thật đau.” Tôi nói và tự nghe tiếng mình. Cái nóc. Tôi chưa thấy cái nóc của mình, còn anh thì đã xong sứ mạng và…sao thế này, “Anh sao thế này?” Anh ta lại xem phim, ăn uống với vẻ ủ rũ và làm buồn các cuốn sách bằng kiểu cách trưởng giả. Vừa ngáp vừa gật gù trước trang sách, anh bạn tôi đọc gì hay sách đang chứng kiến một cuộc đời xanh xao vì chất bổ. Tôi ôm đầu, nghĩ ngợi mãi về cái thang.

Anh bạn tôi quát tháo. Con mèo Su phóng vọt về phía nóc và rơi xuống. Bạn thang Thứ Nhất lắc đầu, bảo rằng này cá quả, này thịt ba chỉ, này gà rán, này heo quay, này xúc xích, này sữa tươi, này giường lớn, này đệm mút, này sân chơi…thế tại sao. Anh bạn tôi lải nhải, và nói rằng đã đến giờ ngủ. Anh lên giường, kéo chăn, rút cả đầu lẫn đôi bàn chân vào chăn. Tôi nhìn thấy những chuyển động trong chăn. Cái lạnh khiến anh bạn tôi co quắp, hết cựa trái rồi lật sang phải, thế rồi anh ta chui khỏi chăn, với lấy một cuốn sách. Bác sĩ Zhivago. Tiếng đọc nhẩm như nguyện kinh và anh gật gù. Trong lúc cố để tỉnh táo trước từng trang sách, người bạn hữu của tôi ho sù sụ. Cơn ho kéo trận làm người anh run lên, những cái hắt hơi đứt quãng gây mệt. Anh bạn tôi làm rơi cuốn sách và cố tìm lại. Vừa loay hoay, anh vừa thất thanh bác sĩ…Sách không có chân cũng chẳng có cánh. Sau cái hắt xì quá mạnh, anh run bần bật và suýt nằm đất. Cuốn sách rơi gần chỗ anh còn anh không thấy, vẫn tìm bằng cách lần mò như ông lòa mất gậy. Một chốc, anh gục xuống và thoi thóp tiếng ngáy khò. Tivi chạy không. Người bên trong cười không ra tiếng. Kịch câm, chính xác, một kịch câm.

Tôi ra khỏi cái nóc và đứng ở thế leo thang. Cái thang tôi…

“Leo tiếp lên, cái nóc của anh.” Tiếng từ cái nóc của bạn thang Thứ Nhất. Tôi lần vào nhưng nóc hẹp lại rồi đóng chặt không dấu vết.

Thang dài tiếp, nối muôn bậc. Tôi bắt đầu leo, hướng bậc thang. Nóc.

Chúa Nhật Lễ Lá, 2016

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch