Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 3: Ba Bà Mụ

 

Không biết bằng cách nào tin đồn tung ra rồi bùng nhanh như lửa ngọn có gió thổi.

Sáng, trưa, và lạ là nhất là trưa, những buổi trưa đông xuân lành lạnh ớn sống lưng, và mặt trời he hé, và người lớn xoa tay xoa gáy lấm lét nhìn nhau, và bọn trẻ thì tha hồ nhấp nha nhấp nhổm. Ai cũng ráng giữ vẻ yên lặng trước giông bão, lòng nôn nao, làm sao lao đến nhà thương đẻ bây giờ đây, vì những người đàn bà đi chợ về đã xôn xao… Ðể xem tận mắt, kiểm chứng những tin đồn hàng loạt loan ra trưa nay, một bé có hai đầu mới sinh, một đầu, tóc phủ dài như con gái, một đầu trọc lóc là mặt con trai. Mấy ngày trước đó, một đứa khác, đít phẳng lì như tấm thớt, không ra trai cũng không ra gái, mới sinh đã có một cái vảy cá lớn mọc bên hông, khi đái, cái vảy tự động dựng đứng bật lên, nước đái phun ra. Tháng trước, một thằng bé mới đẻ tóc đã bạc nguyên cả đầu, và hàm răng dài lởm chởm, vàng xỉn như răng người già…

Tôi đứng tim, nín thở.

Mẹ đứng gần đó, quắc mắt, cảnh cáo:

"…Không phải chuyện của con nít, không được nghe những chuyện bậy bạ."

Tôi không nghe, mà cũng chẳng biết nó chui vào tai vào đầu tôi lúc nào.

Bà mụ Phương, bà đỡ, là bà họ xa của chúng tôi. Suốt trong vùng, các trẻ sinh ra từ bốn xóm, Sài, Củi, Vôi, Xưởng, tất cả hầu như đều lọt lòng qua tay bà. Ðến nỗi sau này có đứa lớn lên nổi danh đã tự kê tiểu sử như sau: tên…sinh ngày…tháng…năm…tại nhà thương đẻ Bà Mụ Phương xóm Củi, thành phố…vân vân.

Mẹ tôi gọi chồng của bà mụ lừng lẫy này là cậu, và như thế, ông là ông cậu của chúng tôi. Làm chồng của một người đàn bà lừng danh như vậy, hình như ngoài nghề làm chồng ra, ông không phải làm nghề gì khác. Bất cứ giờ nào ông cũng có thể thình lình lui tới thăm mẹ tôi, nói dăm ba câu gì đó, và rồi biến mất, để lại trên bàn các thức ăn ông mang theo nhấm nháp trong khi nói chuyện. Là những thức đắt tiền và hiếm, cam tàu vỏ vàng, ruột mềm óng mượt, nho xanh nho đỏ nước ngoài, táo tây dòn thơm ngát. Tôi tin chắc ông phải rất giàu. Ăn mãi cũng chán chăng, dường như ông có vẻ chán ngán các thứ quả thơm tho đắt tiền này, đem theo dăm ba quả cam, táo, chỉ nhấm nháp một hai múi rồi tất cả để lại óng ánh trong chiếc dĩa trắng. Cho chị em chúng tôi hưởng. Hay ông có ý kín đáo nhường cho đám con nít nhà nghèo, hay ông ăn nhiều đã quá ngán, thuở đó không chắc được, cho đến giờ, ông mất đã lâu, tôi tuy băn khoăn cũng không dứt khoát tìm được câu trả lời.

Nhưng dầu gì là những chuyện vui đáng nhớ. Nhớ ông, với chút lòng biết ơn, có ông, những đứa trẻ nhà nghèo như chúng tôi lúc đó, cơm ăn chỉ có chút cá vụn kho với rau luộc, đã biết đến những món ăn xa xỉ nhập cảng tận những phương trời nào. Có ông, tuy ông hơi lạnh lùng và kỳ dị một chút, nhưng bọn trẻ chúng tôi ngày ấy đã không chỉ tranh nhau nhặt, ngửi, và hít hà mùi thơm mát lạnh toả ra từ những tờ giấy tím mịn bọc táo, cam, nhờ ông, ông còn cho chúng tôi biết mùi vị khi ăn cam tàu, ăn táo tây là thế nào.

Nhưng bà vợ tiếng tăm lừng lẫy của ông thì chỉ được nghe tiếng mà ít được thấy.

Một dịp may đến, mẹ sai tôi đem trả lại quyển sách bói toán ông đọc xong để quên trên bàn nhà tôi.

Thỉnh thoảng nghe ông bảo mẹ:

"Mẹ con Nga, mỗi người đều có một cái số. Số mụ bây giờ vất vả vậy nhưng về già sẽ khá lắm, tuổi già nằm ở cái miệng!"

Mẹ thở dài:

"Biết chừng nào mới khá?…"

Một hôm tôi đi ngang, khoanh tay cúi đầu chào ông, ông nhìn tôi:

"Con nhỏ này lễ phép, nhút nhát bên ngoài, nhưng nghịch ngầm bên trong, mẹ mày phải coi chừng!"

Mẹ băn khoăn nhìn tôi, tôi giật mình ngó mẹ, nếu không nghĩ tới mấy món cam táo ông thường để quên, tôi đã dám xụ mặt nhìn thẳng vào mắt ông.

Nhưng hôm đến nhà ông, dãy nhà quét vôi vàng là một khu nhà ở riêng biệt tuy vẫn chung khuôn viên với nhà thương đẻ, mắt lấm lét, tôi nhìn vào dãy nhà thương, ôi, ước ao dịp may này, bỗng nhiên có một tiếng khóc oe oé giật bắn người vang lên, một em bé quỷ như nhiều tin đồn xưa nay bỗng ra đời, một em bé mặt người mình khỉ, một em bé có những sợi tóc dài trên đầu xoắn tít là những con rắn lưỡi dài lo le nọc độc, sẽ lợi dụng dịp mọi người xôn xao chen lấn, tôi sẽ nhanh chân lẻn vào xem một lần trong đời cho biết, những dịp may dễ gì có được…

Nhưng rồi những dịp may quí giá ấy chưa bao giờ đến thật, nên chỉ là những buổi đem trả sách nhạt nhẽo, lí nhí hai tay đưa cuốn sách cho ông, vòng tay thưa ông con về, nếu ông không có đó, đang ngủ hay đi chơi đâu, tôi càng bơ vơ, các con ông và bà mụ Phương, và những người khác trong nhà, dường như không màng muốn biết tôi là ai, tôi xớ rớ, nói đại với ai đó là ông con để quên quyển sách ở nhà con, ai đó qua loa hờ hững bảo, để nó trên bàn đi, tôi làm xong rồi cũng không biết thưa ai mà về.

Nhưng tin đồn hấp dẫn kỳ lạ và lạnh gáy về các bé sơ sinh của nhà thương đẻ vẫn khiến tôi hứng thú tiếp tục đến nhà ông, và cũng tiếp tục hứng thú lắng nghe những xì xào bàn tán về bà mụ Phương. Người lớn và trẻ con xanh mắt sợ sệt thầm thì về các em bé kỳ dị vẫn tiếp tục ra đời ở nhà thương bà, tôi lại càng âm thầm ngây ngất, dẫu sao, tôi hãnh diện được làm bà con với bà, một người đàn bà gan dạ, quyền uy đã làm ra được các em bé doạ chết khiếp mọi người .

Một thứ quyền uy mà ngoài bà ra, tôi không thấy có ai có được.

Một lần bất ngờ tôi được xem đỡ đẻ, nhưng không phải ở nhà thương bà tôi. Buổi tối, mẹ đến nhà thương thí của thành phố thăm một ai đó, bạn của mẹ đang đau nặng thì phải, tôi vơ vẩn chờ mẹ ở phòng ngoài. Một người đàn bà lạ thình lình ngoắc tôi đến trước một cánh cửa, dúi đầu tôi vào một lỗ khoá, qua lỗ khoá, tôi như bị hút hồn vì cái hoạt cảnh sững sờ mà chậm chạp, dưới ánh đèn trắng trưng sáng quắc, nhợt nhạt một người đang nằm, một hai người đứng lúi húi cố sức kéo dạng chân người nằm, và người nằm thì quằn quại, liên tục rên, rú. Không chắc là từ người nằm hay người đứng, thình lình, một tiếng hét thất thanh phát ra, người đứng khom lưng lôi mạnh ra vật gì đen nhẻm bết bê máu đỏ đầm đìa, quăng đánh phịch vật nọ cho một người áo trắng đứng cạnh ôm xốc nó đi ra. Người đứng ngồi phịch xuống cái ghế gần đó, thở dốc. Và tôi rùng rợn lần đầu nhận ra đó là một ca đẻ.

Quay chạy ra tìm mẹ, thì đã không nhớ mẹ đã vào bằng lối nào.

Người ta đẻ bằng đít, không phải bằng nách như giờ giáo lý sư ông dạy ở chùa, không phải bằng miệng như truyện cổ tích kể. Nhưng gà đẻ trứng thì đứng, người đẻ con thì nằm cho đứa con vọt ra.

Gió ớn lạnh làm tôi tỉnh lại, và nhớ là phải đi tìm mẹ.

Thình lình ở phía tường đối diện, một dãy các tủ kiếng dưới ánh đèn tù mù, tôi đâm thẳng vào mặt tủ, chạm ngay một cái mặt nhăn nheo của một cái đầu to phình ngâm trong hủ nước chưng. Lùi lại, tôi ngó lại nó một lần nữa, rồi quay đầu bỏ chạy.

Lần này tôi đã thấy quỷ thật, nhưng quỷ đã chết được ngâm trong bình. Tôi lấy tay bịt mặt, và khóc, kinh hoàng trong sân tối một mình.

Từ nay đã hết mong thấy các em bé quỷ chưa? Tuy vậy, nỗi kinh hãi vừa rồi làm tôi không còn thấy sợ và phục bà mụ Phương nữa, mà lại thấy hơi thương thương bà.

Đứng chôn chân cả đời trong phòng sanh rên la đầy máu, đầy những hoạt động hối hả, dồn dập, chắc bà phải mệt, và làm ra một bé quỷ không hề dễ, mà cũng không vui. Chỉ có lũ người hóng chuyện là vui thôi.

Tôi âm thầm thương bà và thương những bà mụ khác. Bà mụ Trang. tôi mới biết tên sau này, ở ca đẻ ở nhà thương thí mà tôi bất ngờ coi được, bà mụ Như ở nhà thương chợ Ðầm, lần tôi theo mẹ đến thăm một người hàng xóm đi đẻ, tôi thấy chiếc áo bờ-lu trắng của bà lốm đốm đầy những vết máu bầm đen cũ vấy bẩn. Bà mụ Như nhỏ người thấp bé không cao lớn như bà Phương, bà Trang. Lụng thụng trong chiếc áo rộng, không hiểu sao, tôi thấy bà càng tội nghiệp hơn.

Có một thời tôi đã ớn lạnh sợ bà mợ tôi, thương bà Trang, và tội nghiệp bà Như. Nhưng xa vời và đáng nể nang nhất xưa nay đối với tôi vẫn là bà chủ Madeleine của mấy chị.

Thình lình có tin mật thám Tây xét nhà. Nhanh như một con sóc, anh Nghĩa con bác Hồng Nhật lao vào nhà tôi lôi ra cái bao bố nhỏ vác gọn lên vai, hất cánh cửa sổ lắp hờ mở ra con hẻm sau. Nghĩa phóc qua cửa sổ, vai vác theo bao thuốc tây, nhanh nhẹn khuất bóng vào con hẻm. Con hẻm dẫn đến nhà bà mụ Phương.

Mật thám Renault đi với tên điềm chỉ Việt lục soát khắp xóm không kiếm được gì, chỉ bọn con nít chúng tôi một phen xanh mắt vì ông tây mắt xanh mũi lõ cao quá khổ. Ðầu ông tây gần đụng trần nhà nhà tôi, mẹ tôi tay ẳm em bé, tay lục túi lấy chìa khoá mở tủ cho ông tây xét.

Ông tây nói rành tiếng Việt giọng Bắc hỏi mẹ:

"Việt Min của bà bao zờ về?"

Mẹ nghiêm trang đáp:

"Thưa quan, tôi không được tin tức gì của ảnh."

Chiều hôm sau, tôi đi với anh Nghĩa vào nhà bà mụ để vác bao thuốc lậu về. Anh vừa đi lơn tơn vừa huýt sáo, tôi lẽo đẻo theo sau.

Cái bao lộm cộm hình dáng những chiếc hộp lớn nhỏ.

"Là hộp thuốc hả, anh Nghĩa?"

Anh trợn tròn mắt, giá tay làm như muốn đánh xuống:

“Muốn chết hả?”

Nhưng rồi anh lại giỡn, lâu lâu anh vờ núp vào một khúc quẹo khuất để tôi dáo dác kêu:

"Anh Nghĩa, anh Nghĩa, chờ em với!"

Tôi hoảng hốt chạy theo thì lại thấy anh ló đầu ra, cười, ở cuối ngõ, lơn tơn.

Anh chỉ thích chọc lũ con nít chúng tôi thôi.

Những lần cận Tết, mẹ phải làm khuya ở tiệm may kết nút áo, luông áo, hay những lần mẹ ẵm em bé đi Sài-gòn, mẹ kêu anh Nghĩa qua ngủ với lũ chúng tôi. Bốn năm đứa nằm chồng chất vây quanh anh, mà anh thì hay kể chuyện ma, và chúng tôi thay nhau bấu chặt lấy anh …Không gì dễ sợ bằng khi đang kể chuyện ma, anh thình lình chỉ lên cái lỗ thông hơi đen ngòm trên trần nhà hét tướng lên:

"Bà Chúc Nị về kìa! Bả mới ló cái đầu xù ra đó!"

Bọn con nít ré lên, ôm chặt cái đùi to và cứng ngắc như sắt nguội của anh.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch