Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

Gió Mỗi Ngày Một Chiều Thổi- Chương 2: Trưa Võng Đưa

 

Khi cháu chúng ta

Là cháu nội, cháu ngoại, không phải cháu trơn, để có thể hiểu nhầm là hai vợ chồng son chúng tôi sắp có con, hay vợ trẻ tôi đang mang bầu.

Nước người. Một buổi trưa, gió thu hiu hắt, các ông nội, bà ngoại quá niên trạc tuổi lục tuần, thất tuần, đưa tay níu ngày tàn sắp hết, ngày vui sẽ qua, lai rai tụ hội gặp gỡ nhau chuyện trò. Có đôi người gần ba bốn chục năm mới gặp lại nhau, tóc đã thưa răng đã mòn nhiều, dâu con cũng có, rể, cháu, nội ngoại đề huề cũng có, mà trơ thân cụ một mình cũng có (ít). Có lẽ dân gốc Á thường đông con chăng. Chả thế mà một cụ cứ kể chuyện con gái cụ mới mua nhà cứ than thở mãi là đã mua nhầm cái khu không tốt nhiều Ấn độ quá, trẻ con hàng xóm buổi chiều chạy giỡn um sùm trước sân nhà.

Trưa cuối năm ấm áp, chuyện trò xôm tụ, cảm động nhắc nhớ nhau những ngày vui vui ngồ ngộ, nghịch ngợm; điển cố và tiêu chuẩn hoá gọi là thời để chỏm đi học hay mài đít quần trên ghế nhà trường, (giả vờ như chọc quê bọn đi học, hay thực ra là tự gọi yêu để hãnh diện ngầm cái thời mà chỉ con cái nhà mình được thong dong đi học giữa đám trẻ con nhà nghèo lam lũ dốt nát?), chuyển sang đến chuyện tán gái thời trai trẻ của các ông, thời hoa hậu hoặc trưng trắc trưng nhị của các bà (một thời của các nữ sinh ở Nam Việt Nam, hầu hết có hai điều kiện cho các nữ sinh: không kể học giỏi hoặc học dốt, cứ thuộc hàng xinh đẹp nhất nhì trường, hoặc hơi xinh nhưng phải là con nhà quyền quý nhất nhì tỉnh, mới được đóng giả vai Trưng Trắc Trưng Nhị, đến ngày lễ Hai Bà, họ sẽ mặt bự phấn, cỡi voi thật, ngất nghểu đi riễu trong đám rước Ngày Phụ Nữ Việt Nam, trước các con mắt lác đi vì kinh phục, và nể sợ, và thèm muốn, ao ước, của đám nữ học sinh vừa nghèo vừa nhan sắc tầm thường như lũ chúng tôi.)

Sang đến thời xa xưa hơn, thuở bị thầy giáo bạt tai đá đít (thời bạo hành thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi, thời hoàng kim trẻ con cầu cho không được thương và mong cho được nhiều nhiều bị ghét.) Lộn xộn pha vào thời bị ba má cấm cửa, thời leo rào, và thời phải lòng nhau…

Vui, chúng ta cười nắc nẻ, khà khà, hụ hị, hư hư, hi hi, phì phò…Khi người ta trẻ * và khi người ta già. Cảm động, thương, tiếc, bâng quơ. Vài địa danh, vài con người, vài từ ngữ mất hút trong cõi thời gian đột nhiên được sống lại, ngỡ ngàng trong cái đời sống coi vậy mà lắm đổi thay, và sau buổi trưa này, chúng sẽ lại tan vào quên lãng, nhưng không mất tăm, nằm lặng đâu đó trong tiềm thức mọi người để chờ một buổi trưa khác, nửa nhớ nửa quên, nửa tình nửa mê, lọ mọ thập thò chúng sống dậy.


Khi chúng ta hạnh phúc

Hạnh phúc một đôi cặp điển hình được dẫn ra ca ngợi để làm nền cho cái không khí ấm áp thay vì trầm uất của những lần họp mặt bạn già. Những mối tình thành tựu, những cuộc tình đeo đuổi gay go nhưng rồi cũng đạt kết quả, những mối tình như những tiếng hát vượt thời gian và không gian (vượt bức tường âm thanh?) những hạnh ngộ trùng phùng… để ngày nay, họ ngồi đây làm chứng tích cho những điển hình hạnh phúc. Ðiển hình nhất là những cặp đã theo đuổi, hẹn hò khi yêu nhau, lấy nhau, sinh con đẻ cái trong hôn nhân với nhau, và con cái đã thành đạt đúng tiêu chuẩn dược sĩ, bác sĩ (các loại máy đẻ tiền được hiểu thông thường hơn là nghề cứu người như thường được tuyên dương) những cặp vợ chồng gương mẫu già này tự nhiên trở thành những khuôn mẫu an toàn, ổn định, bất hủ, và đắt giá, mà các gia đình có con cái sắp lấy vợ lấy chồng rất lấy làm hân hạnh được rước mời họ đến thắp nến, dâng hương, lạy trước bàn thờ, như một lễ khai mạc chúc phúc rập khuôn cho đám cưới của lũ con đàn cháu đống noi theo.

Anh theo chị hơn mười năm
Chị luôn là ánh trăng rằm của anh
Ði đâu cũng không rời nhau
Họ là chứng tích tình đầu không phai
Giận ông xã lắm chỉ một hai
Quá một ngày đã làm lành với nhau
Tôi yêu bả đã từ lâu lắm.
Và ngay mới lần đầu đã yêu
Năm năm học tập thật lâu
Mười năm vượt biển vẫn yêu vẫn chờ
Vợ chồng một dạ hai thưa
Một tân một kính một đời mười yêu.

(trích thơ Ðặc san Hội Ái Hữu cựu học sinh trung học ABC điển hình)

Ðáp tạ bài thi tụng trên của bạn bè thân hữu tặng anh chị, chị với hồn thơ lại láng cũng đã đưa ra một bài thơ của chính chị, nhân vật chính:

Hôm qua tôi nghe nói anh đi
Đâu biết hôm nay anh lại về
Anh nói máy bay anh bị trễ
Vì cơn bão rớt ở Cali.

(trích thơ Câu lạc bộ xướng hoạ Tao Ðàn XYZ)

Thi ca và tình ca hào hứng xướng hoạ đồng tình, những khúc khải hoàn dẫu trễ muộn còn hơn không, nhịp nhàng cất lên an ủi phần nào những người lính xung trận trở về đã lâu, và dường như đang bị bỏ quên trong dòng chính sử đa đoan và đôi khi là bội bạc. Những vòng nguyệt quế vội vã được đan tết bằng những tràng pháo tay khoác lẫn lên cho nhau như bù đắp phần nào cho những gian truân được thừa nhận.


Khi chúng ta được ngắm

Người đàn ông tóc hoa râm lớt phớt nét mặt đầy giông bão. Nếp trán gợn sâu, đuôi mắt chân chim âu sầu ánh mắt nhìn đâu đâu như thể một câu thơ tả tình như thế, tất phải hợp với một người vợ tròn tròn mập mập, như không đòi hỏi nhiều điều gay cấn phiền não gì cho cuộc đời vốn đã có nhiều phiền não. Cuộc tình bổ sung khởi đầu có thể có vẻ bắt đầu như gay cấn, về phía người đàn ông, đưa đến một ảo ảnh tình yêu hứa hẹn xa vời cho người đàn bà. Rồi ảo ảnh tan, rối mắt, người đàn ông hiện nguyên hình trở về đăm chiêu say đắm với một ảo ảnh đàn bà khác, không mảy may còn chút hy vọng thể hiện nơi người vợ. Bà ngậm ngùi rút lui về làm người đàn bà bình thường, một chút ích kỷ, một chút nhân từ, một chút hủ lậu và cố chấp, chấp nhận vai trò làm vợ như là cái gọi là. Họ là một đôi uyên ương tương xứng điển hình, và cuộc diện cuộc tình thuộc diện bổ sung.

Nhưng trong nghề chơi, tối kỵ (vì khó đạt) là các nhà thơ làm thơ tả vợ, nhà văn, nhà nhạc ca vợ, và hoạ sĩ vẽ vợ. Vì những nghề riêng này, quả tình các tay mơ nữ ca chồng đã làm lạm phát phất phơ rồi, cánh mày râu có làm cũng chỉ lộ vẻ vờ vịt vung vít.

Vậy, vợ là người yêu lúc trẻ theo đuổi rồi lấy được nhau, sống bên nhau đến răng long đầu bạc. Vẫn tóc ấy, môi ấy, vẫn mắt, vẫn miệng ấy qua nét truyền thần, nhưng người xem giật mình vì ánh mắt hoàn toàn là không. Người đàn bà trong tranh khô khan một cách đáng yêu, và u uất, ánh mắt nàng nhìn kỳ lạ, như không nhìn mà mãi nhìn, tựa như mang nặng một nỗi sầu một chốn nhân gian không thể hiểu.* Nàng, người tình trong mơ của chàng? Ô, Juliet đã chết lúc còn son trẻ để mãi mãi là Juliet người tình muôn thuở của các Romeo? Chưa thấy ai mường tượng, tả hay vẽ nàng Juliet tóc đã hoa râm.

Vậy, người đàn bà tóc hoa râm nhưng cắt uốn tỉ mỉ, hàm răng đều, trang điểm nhẹ, thanh lịch, miệng cười thụt sâu vào tạo nét mặt nghiêng còn rất đẹp ở tuổi sáu mươi lăm. Người chồng hơi thấp, nhỏ con và trẻ trung hơn so với bà bởi luôn luôn có nụ cười rất thơ trẻ. Câu chuyện lâm ly như tình sử, lúc hai người gặp nhau ở đại học, bà đã là hoa khôi của đám du học sinh Việt ở trường, và nét đẹp rất đầm của bà từng làm đám sinh viên da trắng đi qua đi lại mắt la mày liếc không ít. Bà đến nước người trước, học trước ông một năm, và cũng là người đồng chủng đỡ đầu ra đón ông ở cái phi trường hiu quạnh nhưng sạch bong, sáng bóng thuở đó. Tên sinh viên hơi còm, còn đen, bước chân hơi dính phèn nhà quê nhà quáo, nhỏ hơn bà một tuổi, học sau bà một năm, và cuối tuần nào cũng mò đến lưu xá của bà để hỏi bài. Và khi họ chống lại quyết định của hai gia đình còn ở trong nước, họ đã thành đôi vợ chồng tự do kết hôn.

Quảng đời bốn mươi hai năm làm vợ chồng từ đó cho đến giờ, ông luôn luôn giữ được nụ cười thơ trẻ để luôn đóng vai chàng sinh viên đến lưu xá hỏi bài, mượn tiền, đi xe ké, để hầu hết việc nhà chờ bà cho ý kiến, bà quyết định sao đi, tuỳ bà, kể cả quyết định vượt biên tìm đường cứu nước sau này khi cả hai trở về cố quốc sau khi du học, họ cùng làm chung một sở. Trước ngày cả hai vượt biên, bà còn là giám đốc của ông, trong chính quyền mới tiếp thu cái xã hội đầy những mỹ nguỵ thời ấy. Ðối với chế độ mới nơi quê nhà, thái độ chính trị của nhân viên đàn ông chế độ cũ có thể luôn luôn dễ bị nghi ngờ hơn là của đàn bà, chắc thế.


Khi chúng ta thấy

Ðời sống không dễ cũng không khó, nhưng chúng ta vẫn như đang thiếu mất một cái gì. Ngày xưa chăng? Thì ngày xưa vẫn ở với mọi người vì…không có xưa sao lại có nay? Hay chúng ta đã ăn xưa nhiều quá đã quên chừa nay?

Bạn bè vẫn tìm lại với nhau, vợ chồng vẫn y nguyên (tất nhiên sẽ có ngày kẻ trước người sau, nhưng giờ thì chưa) nói trọn vẹn thì cũng là trọn vẹn, nói hạnh phúc thì cũng hạnh phúc, đôi đôi, lứa lứa, sống già, chết già với nhau, bạn bè tan tan hợp hợp, quả đất méo méo tròn tròn, đi một vòng, có phải đã có lại tất cả?

Tan buổi họp mặt, những cặp vợ chồng khác đã ra về, người chủ nhà ngồi lại im lìm trong căn nhà vắng, rỗng, người vợ lo lắng trở lại với nhịp tim đập mồn một của mình, chờ đợi nhìn chồng, người chồng lãng tránh ánh mắt nhìn vu vơ của vợ.

Như những lần họp mặt trước, khách về rồi, người vợ nhắc thêm vài kỷ niệm vu vơ về người nọ, người kia, người chồng lắng nghe, tưởng tượng và cười hưởng ứng, nhắc đi nhắc lại như thời họ mới gặp nhau với những con bạn thằng bạn giúp cho quan hệ của họ khắng khít hơn cũng có, mà phá đám chia uyên rẽ thuý họ cũng không ít. Bao nhiêu yêu thương nồng nàn, oán tan thù ghét, bỏ bụng thề bồi không gặp mặt thằng nọ, con kia, bao nhiêu tiếc hận cuộc đời bỗng như không cánh mà bay.

Ôi cuộc đời như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao, ba mươi năm tỉnh dậy biết chừng nào, vừa chợp mắt nồi kê đã chín*, một tướng công cổ điển nổi tiếng vì hay làm thơ cho cô đầu, bất chợt cũng đã có những câu thơ hay.

Dễ gì mà họ có được nhau như ngày trẻ, và cũng không dễ gì họ giữ được nhau, qua bao gian truân khổ sở của tuổi gần già. Nhưng lần này thì không được nữa rồi.

Như món ăn ngon nhưng dọn ra nhiều lần quá, mỗi ngày mỗi ăn, và phải ăn một món nhiều ngày, cả hai đều rùng mình ái ngại, không muốn thấy, và không thể thấy: mình đã không thể nuốt vô. Đám bạn già nói mãi một câu chuyện, tuyên dương mãi một điển hình, tô mãi một bức tranh khô đã lỗ chỗ những vết chàm, cười đùa mãi một câu chuyện tiếu lâm, giúp nhau hồi tưởng lại một nỗi hãi sợ đã không còn có thực.

Vẽ vời gì được nữa cho tương lai, người chồng bỏ vào phòng kiếm một việc gì đó vờ chăm chỉ làm, và người vợ gọi điện thoại nói lung tung chuyện về đám cháu trai cháu gái, với con trai con gái. Có khi đứa con trai bên đầu dây bên kia vừa nhồm nhoàm nhai cái gì, vừa lái xe, lúng búng trả lời nhát gừng với mẹ; có khi đứa con gái vừa gõ lóc cóc trên laptop, vừa kẹp ống nghe vào cổ trả lời tiếng được tiếng mất. Vậy rốt cuộc là những buổi chuyện trò lộn cổ xuống ao, cò con lại vô tư làm đau lòng cò mẹ .

Thật ra những uẩn khúc của cuộc đời là cái không nên phô bày lộ liễu trước mắt mọi người nhất là trong những buổi họp đông vui của chúng ta. Nó là vị chua của ly nước chanh đường giải nhiệt, vị đắng của tô canh mướp đắng chữa bệnh đái đường, cặn cáu của một dòng sông hay một con suối rừng từng được mệnh danh ngàn năm thanh thuỷ. Không nhìn, không nói, nhưng chúng ta thấy.

Cuối buổi họp mặt, một hai người bạn thân còn lại với nhau, họ nói rời rạc về bệnh tật, thuốc uống, về những đứa con trai con gái không chịu lấy vợ lấy chồng khác phái. Trước, không có dâu có rể đồng chủng hay đồng tôn giáo là vấn đề, nhưng vấn đề giờ là đồng tính. Dân tình nước Mỹ nơi chúng tôi đang ở không tha cho ai. Bất cứ việc gì cũng quậy tưng lên cho náo động suy nghĩ. Các cha cố nhà thờ mò mẫm con nít lai rai cũng phải được xử phạt công minh như khủng bố, khối gì nhà thờ đã phải khai phá sản vì tiền toà, tiền luật sư, và tiền bồi thường nạn nhân, có chuyện cho báo chí nhắc hằng ngày.

Có tiếng thở dài không dấu diếm, không muốn nén, có tiếng cười hô hố lạc quan che đậy, có ánh mắt nhìn thương xót cảm thông chia sẻ lẫn kẻ cả, có cả tiếng khanh khách ganh tị đáng đời mày, và có những tia mắt vô tư như không hiểu, và không thể hiểu vì sao bất cứ chuyện đời nào cũng cần phải được suy nghĩ.


Lên đồng

Ðêm sắp tàn và canh sắp tận? Tuổi già đến, dù cất tiếng cười hô hố hay khanh khách cũng không che lấp được cái bóng lừ lừ này, nên băn khoăn là làm sao để thấy ánh sáng ở cuối đường hầm?

Một nhóm lặn lội xông pha vượt khỏi vòng rào gia đình và bè bạn cũ, tìm đến những nhóm mới trong các công tác gọi là cộng đồng, công ích, từ thiện, văn chương giải trí, hay nghệ thuật thật, và giả. Nhóm văn, nhóm thơ, nhóm hội đoàn, hay phi văn đoàn, phi hội đoàn, nhóm sinh hoạt chính trị, hội họp, biểu tình, tuyệt thực, nhóm tổ chức văn nghệ, đêm không ngủ, ra mắt sách, nhóm quyên góp hướng về trẻ mồ côi, thương phế binh, cứu giúp đồng bào bão lụt nơi quê nhà, nhóm theo thầy xoã tóc ăn cơm chay vào thiền, mật tông hay thanh hải vô thượng sư, tự phát và tự nhiên, ồn ào và lặng lẽ, đáp ứng nhu cầu từng nhóm, mỗi nhóm một con đường, một thế giới, thế giới nào cũng được, miễn không là thế giới hiện hữu, quá khứ tương lai nào cũng được, miễn không phải là cái hiện tại không lối thoát này.

Nổi bật và bận rộn nhất, vẫn là lớp các chiến sĩ không mệt mỏi với công tác cộng đồng, tu tập, sáng tác, hội họp, yêu nước. Trường giang sóng sau dồn sóng trước (văn chương chưởng) ba mươi năm ở nước người, lớp (già) này mệt mỏi đã có lớp (già) tiếp theo thay thế. Vì chúng tôi tìm hạnh phúc. Hội họp, biểu tình, cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu, những trái tim già đã nghe máu chảy về tim*. Những thành phố mang những tên tây xa lạ, Westminster, FallsChurch, Houston, Paris, Montreal, nhưng mặc kệ, dường như đêm qua đã lọt vào tay bọn xâm lăng, hay bọn Việt gian nằm vùng nào đó, sáng nay đã lại vang lên tiếng hát trả ta sông núi*, cờ vàng đã lại phất phơ bay, cuộc biểu tình giữa xứ người của mười người, hai mươi người hoặc mười ngàn, hai mươi ngàn, chúng tôi ai có bút múa bút, ai có tay múa tay*, ai có giọng thì sang sảng lời hô, tiếng hát, đả đảo, hoan hô, nhịp nhàng, lộn xộn trong đoàn quân chiến thắng và khí thế (tưởng tượng.) Những trái tim già trẻ nam phụ lão ấu bỗng nhiên đang đập cùng một nhịp, ô, mấy khi có những buổi đồng ca ấm áp giữa xứ người lạnh lẽo này, ô, giữa đám đông cuồng nhiệt tiếng hát át tiếng bom*, các phu nhân xưa nhìn thấy lại hình ảnh người yêu xưa trong màu áo chiến binh kiêu hùng ngày nào, và bậc phu quân chính khách đường bệ một thời vẫy vùng cũ. Phải đánh đổ một bạo quyền xa lắc bên kia bờ đại dương, phải đập tan âm mưu hiện tại của bọn tay sai nằm vùng đang đe doạ sức mạnh của cộng đồng, những bóng ma ám ảnh chực biến chực hiện, chực phá tan những ảo ảnh của một thời lên xe xuống ngựa, và một thời quyền uy nghiêng ngửa của chúng ta. Bằng vô thức và ý thức, chúng tôi xuống đường bảo vệ quyền xuống đường và quyền của đám đông trấn áp thiểu số.

Những giây phút yên lặng sau sóng gió, và chờ mãi không có gió để nổi sóng, những người hoạt động nhất tạm thời tìm đến với những người yên lặng nhất. Ða dạng đa đoan, các thiền viện tạm thời được dựng lên một năm một lần hoặc hai lần, ở đó, mọi người yên lặng xoã tóc trầm ngâm nghiền ngẫm đến một ngày, một ánh hào quang trắng bật lên giữa trán, chứng ngộ mình giây phút quyết định.

Có những ao ước, ám ảnh thầm kín suốt một đời người ít khi có được dịp bộc lộ, có những ao ước bất chợt tới bỗng chốc có cơ hội bùng phát lên phất cờ quấy động. Sống là liên tục mơ ước, dù bộc phát hay thầm kín, tô thêm những nỗi hoan lạc, và thống khổ, và thói quen đều có trong mỗi kiếp người. Lúc hơi tàn lực kiệt, dẫu ngọn đèn leo lét, và sắp tắt phụt, chúng ta sẽ vẫn tiếp tục ước mơ một cơ hội xuất hiện để trở thành một cá nhân nổi bật và kiệt xuất trong một tập thể kiệt xuất. Ước mơ cháy sáng mãi trên bàn thờ như ngọn đèn của người đàn bà nghèo khổ nhưng biết tin Chúa, những cố gắng của một người, của nhiều người, của chúng tôi, là phi lý luận, là phi lô-gích. Nỗ lực chống lại sự tự đào thải đôi khi lấp lánh ánh lửa của cơn mê sảng cuồng sát tập thể vốn đã được điều kiện hoá để trở thành một tập quán khó đổi vì cần thiết cho cả hai phía từ trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn cũ, giờ đây đã được nhóm lên leo lét trong những cõi lòng già.

Chúng ta cùng lên đồng.

 

Emails

From: "Tap Nguyen" < tap@hotmail.com>

To: tbinh@yahoo.com

Subject: kinh xin co ThuBinh dua thu nay de tra loi ong David Huynh Tran

Date: Thu, 12Aug 2004 12:54:31 +0000

Kinh ong Huynh Tran,

Day la lan cuoi toi tra loi ong trong tinh than doi thoai. Ong khong ton trong nhung nguyen tac dan chu nhu buc thu ong da cho thay. Quy luat dan chu la thieu so phai phuc tung da so, ong khong biet sao?

Không khi chinh tri, van hoa cua mot Cong Dong ty nan la ty nan chinh tri khong the khac duoc. Ong cu dua len cong luan xem co bao nhieu nguoi dong y voi ong la khong can chong cong va toi da dung uy danh Cong Dong de tran ap moi nguoi.

Kinh chuc ong luon an khang

Kinh

NguyenhuuTap

Tin vui

Thưa quý văn, thi hữu.

Tờ báo của chúng ta vậy là đã sống được một thời gian khá dài là 3 năm! Mỗi số ra là mỗi số nói lên sự cố gắng giữ tờ báo của chúng ta. Một lần đi khám bệnh phải đi bác sĩ D., rồi đem báo tặng vị bác sĩ hảo tâm vẫn đăng quảng cáo trên báo chúng ta; bác sĩ D. đã hỏi thăm tờ báo, và đã khen ngợi chúng ta làm sao mà giữ được tờ báo lâu như vậy. Thật ra là chúng ta không có nhiều quảng cáo, không có độc giả dài hạn mua báo. Vị bác sĩ cũng nói dù bận công việc phòng mạch cách mấy, tối đến sau khi ăn cơm, hai vợ chồng ông đều nhín chút thì giờ để thưởng thức mấy truyện ngắn hay ngâm mấy vần thơ đăng ở báo của chúng ta. Vị bác sĩ cũng hứa sẽ giữ quảng cáo cho báo chúng ta cho đến khi nào chúng ta không làm báo nữa! Cám ơn vị bác sĩ hảo tâm!

Quý thi văn hữu thấy không? Làm báo cũng có tiếng tăm lắm. Xin kể tin vui này đến các bạn.

Nhân dịp tháng năm, ngày kỷ niệm Ðệ Tam Chu Niên của tờ báo chúng ta sắp tới, xin quý thi văn hữu trong nhóm nhắc nhau đóng tiền niên liễm như thường lệ để có đủ tiền in báo số tới là số đặc biệt. Bài vở gửi cho N.A. chi phiếu gửi cho T.T.

Chào đoàn kết và hăng say sáng tác.

Thay mặt ban chủ biên,

Lưu thị T.T., chủ bút tạp chí XYX

Chào các huynh,

-Cuốn video tên là Heart of Tibet: An Intimate Portrait of the 14th Dalai Lama. Cuốn này do con gái rụ của đệ mượn từ thư viện về đó các huynh a.

-Để phải kiếm video này mới được

-Đệ mạng phép quay lại cuốn phim khi cả nhà đệ nhìn Ngài vào lúc Ngài nhập chánh định.

Nhìn nét mặt nghiêm nghị khi Ngài nhập định thì con gái rụ của đệ nhận xét như sau:

-Ổng nhập định sâu ghê há!

Con nhỏ chỉ ở phần nông của Tứ Thiền Hữu Sắc nên nó cảm nhận qua linh tính.

Thằng oắt tỳ:

-Ổng làm lẹ hơn con và hơn ba luôn, con nhìn vô tráng (ý của thằng oắt tỳ là: quán đảnh) của ông thì không thấy một Đức Phật nào cã. Trong khi tráng của ba và con đều có nhửng Đức Phật.

Đệ:

-Người nói chuyện Phật và làm chuyện Phật mà trên đảnh có hình của những Đức Phật là những Bồ Tát.

Người nói chuyện Phật và làm chuyện Phật mà trên đảnh không có hình của những Đức Phật nào cả thì có ba trường hợp xảy ra:

1.Họ là những người đang học và chĩ nói lại những chuyện họ đả biết và không cách gì mà nhập chánh định cho được.

2.Họ là Độc Giác Phật trong trường hợp này họ khó có thể truyền đạc được kinh nghiệm tâm linh của mình cho người khác hiễu.

3.Họ là Phạt vì họ có thể truyện đạt được kinh nghiệm tâm linh của mình cho người khác hiễu và có thể soi sáng tất cả những câu hỏi cho dù lắc léo đến như thế nào đi nhhã. Và biết dừng đúng lúc khi đối tượng chưa đủ trình độ tâm linh để tiếp thu.

Cả hai đứa:

-Thấy ổng nhập định mà mình thấy thích luôn đó!

-Ừ.”

………………………………………………………………………………………

“-Ngài sẽ không bao giờ nói rõ vì giới Mật tông Tây tạng cấm tiết lộ về trình độ chứng ngộ của mình. Đọc Dalai Lama mình sẽ thấy ngài nói trình độ ngài rất kém cỏi, còn rất nhiều vị hơn ngài xa. Thế thôi.

-Tôi thấy trong Dogzhen (nếu tôi không nhớ lầm, nếu không thì trong Mahamudra) Dalai Lama khi nói về điều kiện của vị thầy cho initiation, có nói đến Kalachakra. Ngài nói trong trường hợp của Kalachakra, vị thầy bang initiation được ban ra (có tất cả 14 initiations trong kalachakra, chắc các huynh đều biết) Ai cũng biết Dalai Lama đã từng cho đủ bộ sậu của Kalachakra initiation. Vậy có nghĩa ngài đã chứng ngộ toàn bộ pháp môn Kalachakra…

(vì trích đăng dựa theo từ các thư từ, emails nên phải giữ nguyên bản những dấu hỏi ngã, chính tả, dù đúng dù sai của các nguồn này)

_______

*tập truyện của Phan thị Vàng Anh

*tập thơ của Du tử lê

*hát nói Nguyễn công Trứ

*thơ Nguyễn Bính

*nhạc của nhạc sĩ hưng ca Nguyệt Ánh

*ai có súng dùng súng, ai có dao cầm dao, tầm vông vạt nhọn, Lời kêu gọi kháng chiến

của Hồ chí Minh

*cụm từ thường dùng trong những năm Mỹ ném bom Bắc Việt nam

bài đã đăng của Nguyễn Thị Hoàng Bắc


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch