Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tùy bút phút ghì thơ & buổi điểm tâm

tùy bút phút ghì thơ
           (hay phác thảo nhật ký phút rùng mình)

1.

hắn quăng mình ngày
bất tận
hắn rình bóng đêm nhai khuya
chắp cánh ngôn từ
neo hốc mắt

nàng thơ của hắn không hương hoa
nàng thơ của hắn không dạ thưa
hắn và thơ lạc vần giữa đám đông…
xương rồng nở hoa giữa hoang sơ sa mạc
lạc đà mặc nhiên đi dẫu bão cát xóa mất dấu chân đồng loại

ngôn từ hắn trải ra xâu trên mắt bà cụ tám mươi tư tuổi cầm xấp vé số nắng chạy dọc sóng lưng
ngôn từ hắn mặn trên từng luống cày cha gieo vụ mới mùa rộn rịp theo về
ngôn từ hắn cõng qua ngày chật chội
phía chim hót cuối vườn
tán bàng xõa bóng cho em gái phò chữ trường xã
áo hoa nhiều màu vá khít lên nhau
chân bấm đất thoắt qua cầu khỉ
chênh vênh gió
chênh vênh nắng
chênh vênh ngày tóc khét

khi kim đồng hồ qua 0 giờ cũng là lúc mẹ dậy vo gạo
khi kim đồng hồ qua 0 giờ cũng là lúc cha rít điếu thuốc đầu tiên trong ngày và chuẩn bị thăm ruộng
gió đồng thơm hơn cả gái xuân thì
và anh hắn mê đồng từ năm lên bảy
tóc dính sình, mùi trâu quện trong từng thớ thịt
cả nhà sắm chữ cho hắn

2.

khi kim đồng hồ qua 0 giờ cũng là lúc hắn phủi chân lên giường ngủ
khói đốt đồng
ui giấc mơ
đêm ấy hắn chờn vờn trong thành phố
nhưng có tiếng quát thét nắng dạt sang bên đường
quan râu rậm phi ngựa vung roi
tên kia mau tránh
hắn lúi húi đổ ầm ngày
mắt ghèn
ngọng nghịu lời quê
rớt bên giậu mùng tơi
Bụt ơi! Bụt ơi!…

giấc mơ chênh chao
chênh chao

***

gương mặt hắn giữa thành phố
là thằng chở cơm cho đoàn làm phim
là thằng phụ bếp
là thằng lang thang trọ trong bệnh viện Chợ Rẫy không tốn một xu
là thằng bạn của chuột cống đêm đêm gầm gừ ngôn ngữ lạ
và rồi gương mặt hắn giữa thành phố
ngô nghê đến thương lạ!
ngày một, ngày hai thành phố cũng nhận ra hắn khá đáng yêu
một góc trời
một vạt nắng
một miền thơ
ủ đầy hoa trắng
lộng hương

***

đôi khi hắn thèm những đêm trăng quê
rượu suông
nói sạt cả mé sông bồi lở ngàn đời cha ông cặm cụi dò đường cho lũ chúng tôi bây giờ

hắn đi trên cầu Sài Gòn, cầu Thủ Thiêm và nhiều cây cầu khác mà nhớ thắc thỏm đến nao lòng hồi nhỏ đi cầu dừa, cầu tre lắt lẻo mấy nhịp thương
những vuông đường quanh quanh
những chớp xanh, vàng, đỏ – tín hiệu ngày ken nhịp chảy
dòng người lơ đãng ánh nhìn
hối hả như triều lên, sóng dậy
gấp gáp như không còn phút giây tư lự
người đi
ngày vùn vụt

hắn nhớ thằng bạn ở quê đi đào đất mướn không rời cái radio nhỏ nghe chương trình Tiếng Thơ
và có thằng “mần thơ” nằm dài thượt trên giường chong đèn dầu rọi trang thơ nhòe nhoẹt mực, giấy học trò
mê thơ, nợ văn ngọ nguậy bút sao hổng biết đổ đèn dầu cháy mùng mền
thằng bạn hắn chỉ kịp ôm quyển thơ chạy khỏi giường, sau đó tri hô “cháy”
rồi sáng sau bạn hắn khoe đã trằn trọc đêm rồi mới có được một bài thơ nho nhỏ đọc cho tụi bạn nghe chơi tạm quên nhọc nhằn ngày chạy gạo
tuyệt nhiên thằng bạn không hề nhắc đến việc cháy mùng đêm qua do nó ham thơ(!)
rồi có thằng khi khoác áo “viên chức thơ” không bảng lương, khi chạy xe ôm, khi ôm ruộng lúa cho mùi sình, mùi thuốc sâu, mùi cơ khổ bện trong từng thớ thơ mong mỏi điều duy nhất rằng con trai ơi sau này đừng mê thơ như cha mà trầy trật nghen!
và có thằng ho đến giai đoạn sắp không còn tiền mua thuốc vì nghề giáo mà vẫn ăm ắp trang thơ, dòng văn phơi phới tăm tắp nụ cười
tiếng thơ
tiếng thơ
rền một triền sông lấp lánh sóng
thơm rượu miền tây!

3.

nhớ không nhớ không
ngày nảo ngày nao
quên rồi quên rồi
giấc ngủ cong vênh trọ hằn nếp gập hình chữ v
ngủ không còn mơ, không còn kịp biết mình vừa ngủ
xoạc chân hai bên Chánh – Tà hắn trở thành kẻ lầm lì càng đơn độc

ôi! Ngày châu thổ của ta ơi
ôi!…

4.

đêm nay chợt nhận được một tin nhắn lạ
ngay dòng đầu tiên đã tỏa hương trinh nữ
(dẫu em là gái một con và mang tên dòng sông xanh biêng biếc lấp lánh chuỗi ngọc gỗ)
anh bỗng vồ vập bằng một niềm tin yêu hơn thảy – Thơ!
đôi ta xòa bóng vào trang tin nhắn
đam mê
ghì thơ ngẩn ngơ đến lạ!
bỗng dưng ta lạc vào nhau như là duyên ngộ
bỗng dưng anh thành chàng thơ và em thành nàng thơ mặc cho cổ kim ngàn đời quy tắc
ta bước qua lời nguyền – dám không em?!
ta bước lên xuồng thơ
chênh chao thêm một khúc sông quê

ngày ngày em đến trường trước giờ quy định hành chánh xem học sinh xếp hàng và truy bài mười lăm phút thậm thượt
bài giảng em say sưa có những khi cháy giáo án bởi những điều em nói không nằm trong quy củ
biết làm sao cho học trò yêu đến nao nức “Tôi đi học,” nung nấu hồn Việt khúc bi tráng ca “Bình Ngô đại cáo,” quên những trò chơi đỏ đen tầm thường, giả dối mài lòng sâu hơn để yêu quê hờn giặc theo lời chiêu dụ của ngài Hưng Đạo Vương và trò ơi mãi giữ lòng trong sáng để còn “đánh thức trầu”…
đồng nghiệp nhìn em mang tia mắt ngờ vực
phó hiệu trưởng chuyên môn đôi khi không việc gì làm thường xem lại quá trình học tập và rèn luyện sư phạm của em; học trò quyến luyến em như con chiên mộ đạo, như những con bê đói sữa, như những vườn hoa thèm ươm nước
họ vẫn tin nhưng họ luôn nghi trước sức học và rèn luyện loại ưu của em
em thả nhật kí thơ trang trải cuối trang giáo án
xanh ngày!
em và ta lạc giữa tiếng vọng bầy đàn!

nhớ khi nào hắn cũng có học trò ngàn đủ cung bậc
cái gập lưng thật thấp cúi chào của hắn người đời vẫn nghĩ hắn đang miệt thị một ai đó
hắn đã mang bản án tử hình từ hôm khai sáng phận mình…
hắn thương cho cái nghề gieo hoa phấn vương lại khúc khuya
em thắc thỏm một hột thơ giữa khi gà vừa kịp vọng phút thứ sáu mươi của khởi thủy ngày mới
và có lẽ độc giả đầu tiên của em không là ông chồng có nhiều đồng cảm mà là lũ học trò đang ngây ra nghe thơ cô đọc và vỗ tay sau dấu chấm cuối cùng của văn bản – lập – trình – thơ
học trò và em lặn ngụp trong biển văn chương quên cả đói no nhọc nhằn ngoài kia nắng rám trước phút bốn mươi lăm hoặc trước phút chín mươi
sau tiếng trống giục cô – trò ngùi lòng nghe nắng xát
mùa bàng lại rụng lá đầy sân khô!

5.

hắn kịp quen chị vào lúc chị mắc bệnh u-n-g-t-h-ư bên triền đốc đời
ngày ngày vô cơ quan vẫn cười nói, chị cần mẫn
những lần chị gọi điện thoại về cho con gái cứ như đang sắp xếp một huyền sử cho ngày xa
là mẹ, là vợ, là viên chức, là thổn thức của thời xuân đương tươi rực
chị vẫn đi bên ác mộng của đời…

hắn muốn nói một câu
hắn muốn trìu mến ánh nhìn
nhưng sao khó quá
bởi đời bầm giập những vết roi
chị, chị ơi!
với tay lên bình minh mặt trời đỏ, trỏ tay xuống hoàng hôn đã liệm ngày
xin vốc tay nguyện cầu cho người đừng vội ngã
và xanh mơn trên môi gió người thiếu phụ
hát đi chị, hát đi tôi, hát đi cho những chuyến đời mãi mãi xanh thơm!

6.

hắn biết đêm đang rình hắn phút giây rơi tự do
hắn biết thơ không thể làm xiếc như bầy khỉ trên cọng dây ngôn từ
hắn biết nụ cười nở giữa đám đông có khi tối sầm giữa rằm trăng nức nở chờ một thằng khờ đi rong đêm thành phố ngắm sao, hớp trăng, uống sương sém bị người không hiền “làm thịt”

thơ thơ thơ
thơ thơ thơ
đừng ngủ mơ đừng ngủ mơ
đừng mộng hớ dừng mộng nhé!
chạy đi cho kịp với sức bác bảy cắt lúa bằng máy gặt liên hợp
chạy đi cho kịp trước giờ xổ số thấm giọng bằng li trà đá và rợn lưng từng giây giờ nóng ông cụ lê bước trên phố mời những vé cuối rặt mùi mồ hôi bỏng rát
chạy đi cho kịp chuyến hàng tinh tế qua xứ người mang đậm hồn dân Việt
chạy đi cho kịp chạy đi cho kịp
chạy đi cho hay chạy đi tít tắp mùa màng trẩy hội, mùa đời thăng hoa, mùa thơ sóng bước bên công chúa và bác ba lò rèn, anh hai lúa mà duyên ngầy ngậy ngày miên miết lăn qua, lăn qua…

tùy bút phút ghì thơ
ta lại trong veo
bắt đầu
quận 2, tp. HCM, ngày 18.7.2011

 

 

buổi điểm tâm

 

 

café vỉa hè
giật gân tin báo mới
cái nhíu mày nhiều quá!
dòng vắng lâu rồi cho những cảm ơn, xin lỗi
chữ Lễ mất thiêng

thằng bạn cúi mình tìm chút bóng trên nét xi da đánh giầy cho khách
lễ nghi sòng phẳng

phong bì thư chìa vội cùng cái gập mình rất thấp
lễ nghi đối tác rất thượng lưu

từ quán café sáng họ có thể điểm tâm bằng bài thơ vừa viết đêm qua, bản nhạc vừa xong, kịch bản phim đã hoàn tất, dự án công trình triển khai hợp nhất…
những lời nói dựng gió, nắng vẹt đường
góc phố bên có gã trai bắt đầu ngày mới từ vá ruột xe thủng chiếc đầu tiên

bầy sẻ nâu rời thành phố từ sớm, sẽ nấp trên mái tôn nhà hàng sau trưa
lá vàng rụng từ khuya
tiếng chổi vẫn nhịp đều quyện khói xe sớm mai

và có thể nhiều điều chưa kể
cháy rộn ban mai những ô rãnh cuộc đời
không thể dừng hoặc lùi chỉ có đi tới cho kịp đoàn xe lao thẳng dẫu đèn vàng
tôi ngỡ gió vẫy dựng sóng mép bờ gầy. Ô! Xe phố
thuở chân đất vọc sình nào biết đến café…

sáng nay điểm tâm café khét mà tôi khen
từng chùm nắng bung ra
chữ nhân lốm đốm trên phố nét nguệch ngoạc – lúc 8 giờ…
Sài gòn, 23 giờ 39 phút, ngày 14-10-2011

bài đã đăng của Trần Huy Minh Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)