Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Nước đen

 

 

 

cuối cùng
tôi bước ra khỏi giấc ngủ
nguyên do- con thạch sùng
cứ kêu “ông ơi… ông ơi… ông
đang đâu?”

người đeo đầy huy chương
có cái đệ nhất đẳng huân chương
hình cái đầu lâu
hai nhành cọ vàng
trong tôi hết còn nỗi chết
cả sự sống- nhưng
tôi vẫn ăn

bằng cách mút các huy chương
thiên đàng thì ở khá xa- và
không chào đón
tiếng quê
nói
phải kèm bạo lực

hễ người việt bước
một bước
thân tôi tung cao- để dằn xuống
tôi lột hết huy chương này
huân chương khác
chùi
cốt đối thoại cùng tâm tánh
sáng em chuẩn bị đi làm

không quên cảm ơn tôi
về lời khen- tối qua em xinh đẹp
tốt tướng
bụi pháo còn lầy lội dưới chân
chả biết cái hố thẳm

chết dở
nguyên uỷ từ đâu- sâu tới cỡ nào
tôi đang như con cu no mồi
chuyền cái mõ cắm từ bờ
bên này
sang bờ bên kia

thằng ông nội thắt nơ xanh
vận tuxedo
phô hàm răng chiếc còn
chiếc mất- cười
hiện thời
lại chính là tôi- à
em nhớ vận áo bà ba

khâu cái tiền đồ
nhăn nheo- dưới bâu
vào ngày giỗ tổ các con kinh
nước mặn
chờ

theo dõi anh bắn
pháo hoa.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch