Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn, Văn Chương Nam Mỹ Email bài này

Thư cho Người Bạn gái đang Du hành


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 1.03.2016

.

 

Trần Vũ chuyển ngữ

 

 

clip_image009

 

 

Sau Jorge Luis Borgès, Julio Cortázar được xem là nhà văn lớn thứ nhì của Á Căn Đình, và rộng hơn nữa, một thuật sĩ kỳ tài của văn chương Nam Mỹ. Vui tươi, trào phúng, cùng lúc cay đắng tuy ít uyên bác bằng Borgès, không ngăn Cortázar trở nên một thủ lĩnh của trường phái Siêu thực mà “Thư cho Người Bạn Gái đang Du hành” trong tập Thú Vật là một sáng tạo lạ lùng. Câu chuyện một thanh niên dọn vào sống trong chung cư của một người bạn gái đang vắng mặt, khi bước chân vào thang máy, lập tức nôn ra một con thỏ. Rồi những ngày sau tiếp tục nôn ra những con thỏ khác, sinh sôi lúc nhúc đến mức phải giấu vào trong tủ áo, cho đến lúc nhà văn không còn chịu đựng nổi phải tìm cách giải quyết…

Huyễn ảo đến kinh ngạc, khiến người đọc đến dòng chữ cuối cùng không thể không tự tra vấn: Những con thỏ mang thông điệp gì? Thỏ, trong văn hóa La-tinh và Anglo-Saxon, biểu trưng cho tình dục và sự quỷ quái của đời sống. Nếu khảo sát cuộc đời Cortázar, là một nhà văn dấn thân chính trị, và nhìn vào ngày hoàn tất tác phẩm vào cuối năm 1950, ngay trước khi Cortázar lưu vong sang Pháp, thì có thể đoán là nhà văn đã chối từ cuộc sống tầm thường ăn ngủ sinh đẻ trên quê hương của mình. Với Cortázar, làm một trí thức khiêm cung dưới nền độc tài Péron, kiếp người ấy không đáng sống. [Trần Vũ]

 

–oOo–

Andrée, anh không muốn đến sống trong căn chung cư của em trên đường Suipacha. Không hẳn vì lũ thỏ nhỏ mà vì khó khăn cho anh phải xâm nhập vào một trật tự sẵn có, bài trí vào tận chi tiết, đến từng mắt cáo của không khí, thứ lưới khí quyển còn giữ trong căn phòng em thanh nhạc của hoa oải hương, sự run rẩy của một búp lông dồi phấn, cả tiếng chuyện trò giữa vĩ cầm và trung cầm trong một tứ khúc Rara. Khổ sở cho anh phải bước chân vào nơi chốn của một người yêu cuộc sống hài hòa đã sắp đặt mỗi đồ vật như từng tia phản chiếu tâm hồn mình, nơi này là những quyển sách, nơi kia là những chiếc gối màu lá cây, rồi trên vị trí chuẩn xác giữa mặt bàn là một gạt tàn pha lê mang hình dáng cắt đôi của miếng xà phòng, và luôn luôn một mùi hương, một âm thanh, một cựa mình của cây kiểng, một bức ảnh người bạn quá cố, cách bày biện nghi lễ của một mâm trà với kẹp gắp đường… Vâng, Andrée yêu mến, không dễ để một người có thể tự hòa nhập ngay cả khi người ấy tuân thủ toàn phần trật tự tỉ mỉ do một người đàn bà tạo lập tinh diệu chung quanh nàng. Tội lỗi làm sao động tác nhấc lên một chiếc tách kim loại rồi lại đặt chiếc tách này xuống phía bên kia bàn, vì có kẻ đã mang đến những quyển tự điển tiếng Anh và muốn những quyển tự vị này nằm trong tầm tay mình. Dời chỗ chiếc tách tương đương với việc vấy một mảng đỏ vô cớ giữa một bức họa của Ozenfant; giống như tất cả các dây đàn trên tất cả những đại hồ cầm vụt đứt phựt cùng một lúc, cùng phát vang âm thanh của tiếng ụa nôn ở chính giữa trầm lắng nhất của một bản đàn giao hưởng Mozart. Dời chỗ chiếc tách làm thay đổi mối tương quan tinh vi sắp sẵn giữa tất cả những đồ vật, giữa mỗi thời khắc trong tâm hồn em với toàn thể linh hồn của ngôi nhà. Anh không thể nào với tay lấy một quyển sách, điều chỉnh chút ít vị trí chụp đèn, mở nắp đậy của chiếc máy hát mà không thách thức và xúc phạm đến những gì trưng bày như thể có một bày sẻ vừa đập cánh làm náo loạn trước mắt anh.

Em biết vì sao anh đến nhà em. Bước chân vào căn phòng khách yên tĩnh tươi sáng vào buổi trưa. Tất cả dường như vô cùng tự nhiên khi một người chưa biết đến sự thật. Em đã sang Paris, đã giao lại căn chung cư trên đường Suipacha cho anh, chúng ta đã quyết định một thu xếp giản tiện cho cả hai, cho đến khi em quay về lại Buenos-Aires vào tháng Chín này rồi sẽ ném anh vào một ngôi nhà khác, nơi có lẽ… Nhưng không phải vì vậy mà anh viết thư cho em, mà vì lũ thỏ, vì anh tin thuộc về trách nhiệm của mình phải thông báo cho em, cũng vì anh thích viết thư, cũng có thể chỉ vì trời đang mưa.

clip_image003Andrée, anh dọn vào nhà em thứ Năm vừa rồi vào lúc năm giờ chiều trong tiết trời mù sương đầy chán chường. Anh đã đóng vali rất nhiều lần trong cuộc đời này, anh từng bỏ biết bao thì giờ thu xếp hành lý để cuối cùng không đi đâu, nhưng thứ Năm vừa qua là một ngày đầy bóng mờ với những dây ràng. Khi nhìn thấy những dây đai hành lý, anh dường như nhìn thấy những tăm tối, những sợi roi đang quất vào anh hết sức tinh vi và kinh hoàng. Nhưng anh vẫn sửa soạn hành lý, anh đã báo cho người giúp việc của em thời gian anh đến và rồi anh bước vào thang máy. Chính khi ở giữa tầng thứ nhất và tầng thứ nhì là lúc anh cảm thấy anh sắp nôn ra một con thỏ. Anh chưa bao giờ nói với em điều này, không phải vì muốn che giấu em điều gì nhưng thật vô cùng khó khăn để giải thích thẳng thừng với mọi người là thỉnh thoảng anh lại nôn ra một con thỏ nhỏ. Và vì chuyện này luôn xảy ra khi anh chỉ có một mình, nên anh giữ kín sự việc cho riêng anh như biết bao yếu đuối sâu kín mà con người luôn giấu nhẹm. Đừng giận anh, Andrée, đừng giận anh. Chỉ một sự thật, rất thật, là thỉnh thoảng anh nôn ra một con thỏ. Đây không là lý do để anh phải cảm thấy xấu hổ rồi tự giam kín mình.

Khi anh bắt đầu buồn nôn, anh liền thọc những ngón tay banh rộng ra như một chiếc kềm mở toang vào trong miệng mình, rồi chờ nghe ngóng trong cuống họng cảm giác của một mảng lông ấm nhú lên giống như sự sủi tăm của một viên thuốc sủi bọt khi hòa tan. Tất cả diễn ra thật nhanh và thật sạch. Anh rút những ngón tay ra khỏi miệng, nắm gọn hai tai một con thỏ trắng. Con thỏ ra vẻ hài lòng, một con thỏ hoàn toàn bình thường, chỉ có điều rất nhỏ như con thỏ làm bằng chocolat nhưng rất trắng và thật sự là một con thỏ thật. Anh đặt nó trong lòng bàn tay, vuốt xù lông nó lên, nó có vẻ thích thú được sinh ra, cựa quậy và dán chặt cái mõm bé xíu lên gang bàn tay anh, cù nhẹ tay anh bằng cái mõm chúm chím run run liên tục như mõm của tất cả mọi con thỏ.

Nó tìm thứ gì để nhai, nên anh mang nó ra bao lơn (lúc anh còn sống ở ngoại ô), đặt nó vào trong chiếc chậu đất lớn trồng cỏ nhãn hương, mà anh đã trồng cho mục đích này. Con thỏ dựng đứng hai lỗ tai, dùng cánh mũi xoắn lấy quay tròn một cọng cỏ mềm mại và lúc ấy, anh biết có thể để nó ở đó, rồi bỏ đi, tiếp tục cuộc sống như bất kỳ những ai từng mua thỏ ở các trang trại.

Andrée, giữa tầng thứ nhất và thứ hai anh cảm giác là anh sắp nôn ra một con vật (như một điềm báo trước về cuộc đời anh sẽ diễn ra trong nhà em). Bất chợt anh cảm thấy sợ hãi (có phải đây chính là khác lạ, hay nỗi sợ hãi xảy đến vì anh biết khác lạ?), vì anh vừa nôn ra một con thỏ cách đây hai hôm mà thông thường sau những lần nôn như vậy anh được yên khoảng một tháng, đôi khi là một tháng rưỡi nếu có chút may mắn. Em thấy không, anh hoàn toàn giải quyết được vấn nạn của lũ thỏ, anh trồng cỏ nhãn hương trên bao lơn nhà anh rồi mỗi khi anh nôn ra một con thỏ, anh bỏ con thỏ trên đám cỏ và sau một tháng, khi anh cảm thấy sắp sửa nôn ra một con khác, anh tặng con thỏ đã lớn cho bà Molina. Bà luôn tin chỉ là một trò ngông của anh, nên giữ im lặng về chúng.

Cỏ nhãn hương đã xanh tươi trong những chiếc chậu khác và anh chờ đợi không chút lo âu ngày một bộ lông nhẹ nhàng kích thích cổ họng mình. Những thói quen, Andrée, là những biểu hiện cụ thể của nhịp điệu cuộc sống, là những hạn ngạch về nhịp điệu giúp chúng ta tồn sinh. Không có gì là quá kinh khủng việc nôn ra những con thỏ nhỏ một khi chuyện đó đi vào một tuần hoàn bất biến, một khi chúng ta nắm vững chu kỳ, có phương pháp giải quyết. Chắc chắn em sẽ tự hỏi vì sao ngần ấy thận trọng, vì sao ngần ấy cỏ nhãn hương, chưa kể bà Molina. Tốt hơn hết nên giết ngay con thỏ lập tức, em nghĩ vậy phải không? Không, nếu em đã từng nôn ra một con thỏ, chỉ một con thôi, nếu em đã từng lôi nó ra từ cuống họng mình, bằng các ngón tay em và đặt nó vào lòng bàn tay em, thấy nó còn nối vào em qua chính hành động này và em cảm thấu một hào quang đang sáng bừng từ mối liên hệ mật thiết chỉ vừa đứt… Sau một tháng, ngược lại, thời gian làm thay đổi và xa cách; một tháng con thỏ sẽ lớn hẳn, lông dài ra, những cú nhảy, những trò gặm nhấm hung tợn, chắc chắn là đáng ghét. Một tháng, Andrée, thật sự thành một con thỏ, con vật trở thành một con thỏ đích thực; nhưng phút đầu tiên, thời khắc mà nhúm lông ấm và sinh động này tỏ rõ một sự hiện diện không thể chối bỏ được, giống một bài thơ vừa sáng tác, là tặng phẩm từ một khả năng bẩm sinh, và nó thuộc về em như chính da thịt em… Để rồi không còn gì là em nữa, quá khác biệt và hoàn toàn xa cách thâu hẹp vào trong một thế giới trắng và phẳng, mang kích thước của một tờ giấy.

Tuy vậy, lần này anh quyết định giết chết con thỏ ngay lúc nó sinh ra. Anh sắp sinh sống trong nhà em bốn tháng: bốn thìa rượu trút vào mõm nó, với chút may mắn thì chỉ cần ba. (Em có biết không, ơn trời, có thể giết tức khắc một con thỏ nhỏ bằng cách cho nó nuốt một thìa cồn. Người ta nói cách này làm cho thịt thơm hơn, sau đó, ném vào bồn cầu hay cho vào một túi nhỏ vất vào sọt rác).

Lên đến tầng thứ ba, con thỏ giật nẩy mình trong lòng tay anh. Sara đang đợi ở tầng trên để giúp anh mang hành lý vào nhà. Làm cách nào giải thích? Bịa đặt lập tức một câu chuyện, mua con vật trên đường tới đây? Anh bọc con thỏ trong chiếc khăn tay rồi bỏ nó vào trong túi áo khoác không cài cúc để không làm nó đau. Nó gần như không nhúc nhích. Ý thức bé bỏng của con vật phải báo cho nó biết những điều trầm trọng, là cuộc đời chuyển động theo hướng đi lên với một kết thúc bằng một tiếng động gỏn lọn, còn thế giới là một khoảng trần thấp, bọc kín, ngào ngạt mùi oải hương bên trên một miệng cống ẩm ướt.

Sara không nhận ra chuyện gì, quá bận rộn với những thu xếp hết sức tế nhị giữa dung hòa tinh thần ngăn nắp của bà với chiếc rương khổng lồ của anh, cùng với mớ giấy tờ bề bộn và thái độ ngập ngừng của anh khi nghe bà giải thích, lặp đi lặp lại cụm từ « ví như »… Ngay khi khả dĩ, anh lập tức trốn vào trong phòng tắm: nhanh, giết ngay con thỏ. Một vầng hơi ấm nhẹ nhàng toát ra từ chiếc khăn tay, con thỏ nhỏ trắng như tuyết, anh tin, cũng đẹp hơn những con khác. Nó không nhìn anh mà chỉ gây tiếng động vui thú sột soạt trong lòng tay anh, là một cách nhìn khủng khiếp. Anh nhốt nó vào trong tủ thuốc trống và trở ra dọn dẹp hành lý, bối rối, nhưng không hề ân hận. Anh biết anh không thể giết nó. Chỉ có điều, khi đêm xuống, ngay trong đêm đầu tiên anh nôn ra thêm một con thỏ nhỏ nữa, lần này là một con thỏ đen. Rồi hai ngày kết tiếp, một con trắng. Đến đêm thứ tư, lại một con xám.

Anh mường tượng em yêu thích thế nào tủ áo tuyệt đẹp trong căn phòng em với hai cánh cửa mở rộng với những ngăn tủ trống chờ đợi những bộ quần áo của anh. Tuy nhiên, anh phải nhốt những con thỏ vào trong đó. Dường như chuyện này không nên làm, anh hiểu điều này, và ngay cả Sara cũng sẽ không tin vào mắt bà. Tuy Sara không nghi ngờ gì, chính vì anh chu toàn mọi chuyện, tuy làm cho công việc của anh càng thêm phức tạp, một công việc kinh khiếp ném đêm ngày của anh vào một lưỡi cào, thiêu rụi dần dần bên trong linh hồn anh, khiến anh hóa đá như con sao biển em đặt trên thành bồn tắm, mà mỗi khi anh tắm, phả xuống người anh muối biển, nắng nóng cùng những lời rì rầm đồn đãi của đại dương.

Ban ngày, chúng ngủ. Mười con cả thảy bên trong tủ. Khi cửa tủ khép lại, đối với chúng thành đêm tối giữa ban ngày. Chúng vâng lời ngủ ngoan ngoãn. Anh đem theo chìa khóa phòng mỗi khi đi làm. Chắc chắn Sara nghĩ là anh thiếu tin cậy bà ấy, ánh mắt bà đầy rối rắm. Anh thấy rõ là mỗi sáng Sara đều muốn hỏi anh một điều gì và anh chỉ thật sự thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng bà từ bỏ ý định tra vấn. (Những khi Sara dọn phòng từ chín đến mười giờ, anh tạo ra tiếng ồn ở phòng khách, anh để một đĩa hát của Benny Carter giúp cho không gian tràn ngập âm thanh và vì Sara, cũng là vũ công nghiệp dư, ưa điệu pasodoble và saetas nên tủ áo có vẻ như yên tĩnh và có lẽ yên lặng thật, vì lúc ấy là đêm tối, giờ nghỉ ngơi của chúng).

Ngày của chúng bắt đầu ngay sau bữa tối, ngay khi Sara mang mâm đi trong tiếng khua nhẹ nhàng của muỗng nĩa và bà ấy chúc anh ngủ ngon. Đúng vậy, Andrée, anh cần một đêm yên lành; nhưng là sự nhạo báng tột đỉnh khi Sara chúc anh ngủ ngon. Sara về phòng riêng đóng kín cửa và anh còn lại một mình, đơn độc trước tủ áo khóa kỹ, đơn độc với nỗi buồn bã và nhiệm vụ của anh. clip_image005

Anh thả chúng ra và lập tức chúng phóng vào buồng khách, hít hà vui sướng mùi cỏ nhãn hương anh giấu trong túi và rồi là chấm dứt tấm thảm cùng với những dải ren bị chúng làm rối bời, tung tóe và biến mất chỉ trong chốc lát. Chúng nhai ngấu nghiến, sạch sẽ, trong im lặng, đến đây anh không có gì để than phiền; anh chỉ biết ngồi trong ghế bành canh chừng chúng, cầm hờ hững một quyển sách, anh thèm đọc biết bao bộ tiểu thuyết Giraudoux của em, Andrée, và lịch sử xứ Á Căn Đình của López.

Mười con cả thảy. Gần như tất cả đều trắng. Chúng hếch những chiếc mũi âm ấm về phía những ngọn đèn trong phòng khách là ba vầng thái dương ngộ nghĩnh trong ngày của chúng, hình dung được là chúng rất thích ánh sáng này, vì đêm của chúng không trăng, không sao, không ánh điện đường phản chiếu. Chúng nhìn ngắm ba vầng thái dương và chúng thích thú. Chắc vì vậy làm chúng nhảy cỡn trên thảm, phóng lên ghế, mười vết ố nhạt nhào lộn tới lui không dứt tựa một chùm sao băng. Còn anh chỉ muốn chúng đừng động đậy, nằm yên dưới chân anh - như chút giấc mơ của các vị thần, là một giấc mơ mà vĩnh viễn anh không thể thực hiện, Andrée -vì không chỉ là chạy nhảy phía sau chân dung của triết gia Unamuno, chung quanh bình hoa màu lá cây hay trong gốc tối của tủ bàn giấy, mà vì chúng không bao giờ đầy đủ mà luôn luôn là sáu hoặc tám con và anh cứ phải không ngừng tự hỏi còn đâu nữa hai con còn lại, cùng lúc lo sợ Sara có thể đột ngột thức giấc vì một lý do nào đó, chính vì vậy mà mãi mãi anh chẳng bao giờ có thể đọc hết lịch sử cầm quyền của tổng thống Rivadavia.

Andrée, anh không biết làm sao có thể kháng cự lại tất cả những chuyện này. Chính vì muốn nghỉ ngơi anh đã đến nhà em, em nhớ không. Không phải lỗi của anh nếu thi thoảng anh nôn ra một con thỏ nhỏ sự thay đổi cuộc sống lúc này đang làm đảo lộn mọi thứ bên trong anh -, tuy không là một sự kiện bất thường mà đơn giản chỉ vì con người không thể thay đổi đột ngột dòng chảy của cuộc đời mình; nhưng đôi lúc mọi thứ biến chuyển bạo liệt làm con người ngỡ sắp bị tát tai vào má phải thì lại nhận một bạt tai vào má trái… Andrée, sự việc luôn xảy đến thế này hay thế khác nhưng vẫn luôn là sự việc.

Anh viết cho em vào đêm khuya, giấc ba giờ chiều nhưng là đêm khuya đối với chúng. Thật dễ chịu làm sao được sống trong văn phòng với đầy những tiếng ồn ào la hét, tiếng máy đánh chữ, của những vị phó chủ tịch hãng và những máy sao y. Khuây khỏa làm sao, yên bình làm sao, và kinh hãi làm sao, Andrée! Chỉ cần anh nhận điện thoại, là những người bạn gọi cho anh, lo lắng cho cuộc sống ẩn sĩ của anh, vì anh không còn một tối tự do nào nữa. Nào Luis rủ anh cùng đi dạo, nào Jorge giữ cho anh một chỗ xem hòa nhạc, gần như anh không còn dám nói “Không” với họ nên anh phịa ra liên miên những lý do bất tận và gian dối; nào là vì mệt mỏi, vì trễ hạn nộp các bản dịch, vì nhu cầu cần sống một mình… Để rồi mỗi chiều khi trở về lên thang máy, giữa tầng thứ nhất và tầng thứ nhì, anh đều khát khao một tia hy vọng hão huyền là tất cả mọi thứ diễn ra đều không có thật.

Anh làm tất cả những gì khả dĩ để chúng không phá hư quá nhiều đồ đạc trong nhà em. Lúc này chúng đã bắt đầu gặm nhấm những quyển sách ở ngăn kệ thấp nhất khiến anh phải giấu vội chồng sách ấy không để Sara nhìn thấy. Anh không nghi ngờ là em rất thích cây đèn bình tròn bằng sứ tô vẽ họa tiết những con bướm bay quanh các võ sĩ. Gần như không nhận ra vết nứt, vì anh đã trải qua suốt một đêm để đắp lại bằng một loại xi-măng đặc biệt mua ở một cửa tiệm bán sơn vật liệu sản xuất từ xứ Anh - có thể tìm thấy ở cửa hàng này những thứ tuyệt hảo nhất. Vào lúc này đây, anh đang ngồi cạnh cây đèn để ngăn không cho chúng lao đến thêm một lần nữa. Gần như chúng làm cho anh thảng thốt bằng cách đứng dậy bằng hai chân sau, giống như chúng đang hồi tưởng về một kiếp người xa xôi, hoặc đang bắt chước thượng đế của chúng, là anh, đang tới lui và nhìn chúng với ánh nhìn tức tối. Em có hiểu -trong ký ức tuổi thơ của một đứa trẻ -thằng bé có thể trừng phạt một con thỏ nhỏ nhiều giờ liền bằng cách không cho nhúc nhích, bắt đứng thẳng, chân áp sát tường?

Năm giờ sáng, anh chợp mắt giây lát - nằm dài trên bộ ván màu lá cây, sẵn sàng thức giấc vì một cuộc rượt đuổi lướt qua hoặc vì một tiếng khua nhỏ nào - anh nhốt tất cả bọn chúng vào trong tủ rồi lau chùi căn phòng. Sara luôn thấy mọi thứ trật tự nhưng đôi khi anh thấy ánh mắt bà ẩn chứa sự kinh ngạc lúc nhìn một vài đồ vật, hoặc vòng tròn bị phai màu trên thảm; Sara cháy bỏng ước muốn tra khảo anh nhưng anh thì cứ liên tục huýt sáo những biến tấu của Frank, nên bà đã không thể truy vấn. Nhưng tại sao anh lại kể chuyện này với em, Andrée, những bất hạnh nhỏ trong những buổi bình minh câm của một kiếp sống thực vật khi anh lầm lũi trong trạng thái nửa thức, nhặt nhạnh những cọng cỏ nhãn hương, những túm lông trắng, va chạm đồ đạc, dật dờ vì thiếu ngủ, và quyển tiểu thuyết của Gide mà anh bỏ dở dang, và tác phẩm của Henri Troyat mà anh chưa dịch, rồi những bức thư anh phải phúc đáp cho một mệnh phụ ở tận xa xăm đang tự hỏi có phải là anh… Tiếp tục ích gì, viết tiếp lá thư này giúp ích gì khi mà anh phải viết giữa những điện đàm và những cuộc hẹn công việc?

Andrée, Andrée yêu mến, niềm an ủi duy nhất của anh là bọn chúng chỉ có mười con, không thêm con nào nữa. Con cuối cùng cách đây mười lăm ngày và từ đó, không hề có thêm. Nhưng mười con kia đã lớn, chúng trở nên xấu xí, lông chúng mọc dài ra, thế đấy giờ chúng thành những thiếu niên đầy nhu cầu với tính khí bất thường. Chúng phóng lên bức tượng bán thân Antinoüs (có đúng là Antinoüs, tình nhân của hoàng đế Hadrien mang đôi mắt rỗng mù lòa?), chúng thất tán trong phòng khách với tiếng móng chân rào rạo lớn đến nỗi anh phải săn lùng chúng vì sợ sẽ làm kinh động Sara (trong áo ngủ bông vì bà bận áo ngủ bằng vải bông). Bọn chúng chỉ có mười con, em hãy tin đó là niềm sung sướng nhỏ bé của anh, bất kể mọi chuyện, từ mười lăm ngày qua giúp anh thêm bình tĩnh khi anh trở về vượt qua ngưỡng trần cứng ngắc của tầng thứ nhất với tầng thứ nhì.

–oOo–

Hôm qua anh đã phải gián đoạn thư vì anh buộc phải tham dự buổi họp với ủy ban. Anh viết tiếp ở nhà em, trong một bình minh câm nín âm u. Có thật sự đang đến một ngày mới không Andrée? Một khoảng trắng trên trang giấy đối với em sẽ là một quãng lặng, một cây cầu nối mong manh giữa lá thư của anh hôm qua với hôm nay. Nhưng anh phải nói với em là quãng lặng này đã tự chọc vỡ, tất cả đã sụp xuống, nơi em nhìn thấy một chiếc cầu dễ dàng vượt qua, thì anh, anh nghe thấy tiếng gầm của nước phá vỡ đê. Trong không gian đêm tối thanh vắng vuông vức của bọn chúng, lúc này có mười một con đang nằm ngủ, có thể sắp thêm nữa… Mà không, sẽ muộn hơn, trong thang máy hay vào buổi chiều khi anh trở về, bất kỳ nơi đâu, một khi điều này có thể xảy đến bất chợt trong bất kỳ lúc nào của những tháng ngày còn lại trong cuộc đời anh.

Andrée, như thế đã đủ, anh viết ra hết những điều này vì muốn chứng minh với em là anh không hoàn toàn mang hết trách nhiệm đã gây ra những thiệt hại không thể cứu vãn trong nhà em. Lá thư này nằm đợi em ở đây, vì sẽ tàn tệ nếu người phát thư trao cho em vào một buổi sáng trong lành ở Paris. Hôm qua, lúc anh trả những quyển sách trở về vị trí ở tầng hai của kệ sách, bọn chúng đã lao đến và với được tới bằng cách đứng dựng trên hai chân, hoặc phóng lên, và chúng đã gặm nát gáy sách để mài răng-không vì đói, chúng có dư cỏ nhãn hương ngập trong ngăn kéo tủ bàn giấy-. Chúng cắn nát màn cửa, vải bọc ghế bành, khung bức chân dung Augusto Torrès tự họa, rũ ngập lông vương vãi trên thảm và chúng thét vang, ngồi quây thành vòng tròn dưới ánh sáng ngọn đèn, một vòng tròn thật sự như thể chúng mê mẩn anh, và thét vang như anh chưa từng ngờ rằng bọn thỏ có thể thét to đến vậy.

clip_image007 Anh cố hết sức để tước hết lông thỏ trên thảm một cách vô vọng, để kéo thẳng lại những bờ viền của lớp vải đã tan tành. Ngày lên dần, Sara sắp sửa thức dậy. Kỳ lạ là anh gần như không còn nghĩ đến Sara. Thật kỳ lạ là anh chỉ thấy dửng dưng khi nhìn những con thỏ chạy nhảy khắp nơi nhào vào những trò quỷ quái. Tất cả những chuyện này không hoàn toàn do lỗi của anh, khi trở về em sẽ kiểm chứng là anh đã cố gắng sửa chữa mọi hư hỏng, anh làm tất cả những gì có thể để giảm thiểu sự giận dữ của em… Phần anh, khoảng cách giữa mười con và mười một con thỏ là một hố thẳm sâu hút không thể nhảy qua. Em hãy hiểu cho anh, mười còn có thể chăn, bằng tủ áo, cỏ nhãn hương, với chút ít hy vọng, điều gì mà anh không quản… Nhưng mười một con, không, mười một có nghĩa sẽ trở thành mười hai, mười hai sẽ thành mười ba, Andrée. Mà ngày đang dần đến, với nỗi cô đơn lạnh lẽo làm chấm dứt những niềm vui, kỷ niệm, cả em nữa… và vài thứ khác. Bao lơn đang tắm ánh bình minh trên đường Suipacha, rộn ràng tiếng động vừa chớm của thành phố. Anh không nghĩ thiên hạ sẽ quá khổ nhọc nhặt xác mười một con thỏ dập nát trên vỉa hè, vì có thể họ không nhìn thấy cả chúng, do quá bận rộn phải khiêng đi nhanh một xác chết khác trước khi các học trò nhỏ đầu tiên băng qua đường.

Julio Cortázar, 1950

 

 

 

 

Trần Vũ dịch từ bản Pháp văn Lettre à Une Amie en Voyage của Laure Guille-Bataillon với tham khảo bản dịch Anh văn Letter to A Lady in Paris của Alberto Manguel. Vì hai bản dịch trên nhiều khác biệt, nên bản Việt ngữ là một cố gắng tổng hợp của hai bản dịch này.

http://www.mshs.univ-poitiers.fr/crla/contenidos/Cortazar/image.php?Id_img=3368&Code=6.006

http://mrcampbellrocks.com/letter-to-a-young-lady-in-paris-by-julio-cortazar/

https://pegamequemegusta.wordpress.com/2011/11/24/letter-to-a-lady-in-paris-julio-cortazar/

bài đã đăng của Julio Cortazar


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch