Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MỘT CHỐN HẸN CHO ẢO TƯỞNG



Lý có lợi điểm: nhà anh ở đường Tôn Đản – quận Tư, cách xóm cù lao cũng thuộc quận Tư chỉ trên dưới một cây số. Nơi chúng tôi gặp gỡ hằng ngày ở mép rìa dải đất nổi giữa sông nước, nhìn ra một vòng cung đen óng ánh dưới nắng sớm. Không riêng chúng tôi gặp nhau tại quán ở xóm cù lao này, còn bạn bè của mỗi người trong những cái hẹn bất chợt.
Lý tới trước, luôn luôn tới trước, dù tôi thức dậy sớm, đi chuyến xe buýt đầu tiên để tới đây. Có thể hình dung một nơi ở đầu kia của thành phố, thời gian chờ chuyến xe, thời gian xe ngừng ở vô số trạm, rồi lại chuyển sang chuyến xe khác, lại chờ đợi xe chuyển bánh, ngừng ở các trạm, để tới một nơi ở đầu này.
Tới nơi thấy Lý đã ngồi thẳng lưng, dang rộng tờ báo đọc mặt trong, khói thuốc chờn vờn ở khoảng giữa một bên vai và trang báo. Trên mặt bàn, phin cà-phê nhỏ những giọt cuối. Bồn chồn tất bật với di chuyển, tôi vẫn là người tới trễ; thèm được như Lý, người khách đầu tiên, để sau đó những bước chân khoan thai, cô chủ quán trong bộ đồ bà ba mới ủi phẳng phiu, bưng cái khay có ly cà-phê đầu tiên của ngày. Một mình Lý trước vòng cung đen óng ánh.
Dòng nước vẫn đen óng ánh lúc bảy giờ, nhưng cô chủ quán không bước đi khoan thai nữa, cô đi nhanh qua lại giữa những cây dừa trên bãi đất, mang thức uống tới các bàn. Xa phía dưới, những đứa trẻ ở trần đã xuất hiện, tìm lượm bao ny-lông trên bờ sông.
Đấy là dòng sông bao quanh xóm cù lao, chẳng rõ từ bao giờ nước bị ô nhiễm đủ thứ phế thải của thành phố, ứ đọng trên lớp bùn dưới lòng của nó, trở thành một dòng sông đen, như Lý đặt tên cho truyện ngắn của anh viết về dòng sông này. Buổi sáng, gió lùa hơi lạnh của nước gần như không mùi, nhưng có những lần chúng tôi ngồi tới trưa, mặt trời rọi thẳng, mùi hôi tanh nồng dậy.
Nhưng mùi chẳng ảnh hưởng gì cả, về chuyện này bệnh nghẹt mũi kinh niên của Lý cũng lại là một lợi điểm. Còn tôi, cho rằng tôi đã chịu đựng được, hay đã vượt qua được cái mùi hôi tanh ấy, có thể đều đúng.
Lý có ba bút danh cho nghề nghiệp của mình: viết tiểu thuyết là Hoa Thiên Lý, viết truyện ngắn là Hữu Lý, khi chuyển dịch gì đấy từ ngôn ngữ nước ngoài là Thiên Lang. Một người bạn nói với Lý anh chàng Lý thiệt khôn, nếu truyện ngắn viết dở thì không phải nhà văn Hoa Thiên Lý viết dở, mà chàng Hữu Lý nào đó sẽ chịu lời chê. Lý nói anh chỉ dùng bút danh Thiên Lang một lần, vì anh chỉ dịch có một lần. Đó là lần anh dịch một truyện ngắn của cô bạn Mỹ tên là Patsy Stilphen.
Patsy Stilphen mà Lý kết bạn từ nhiều năm về trước, khi anh du học ở Mỹ, cách đây vài năm tới Sài Gòn, gặp Lý ở nhà đường Tôn Đản, ngồi vài lần tại quán ở xóm cù lao. Patsy viết một truyện ngắn có bối cảnh là dòng sông nước đen trước mặt quán. Sau đó, nhớ cô bạn người Mỹ, Lý dịch truyện ngắn ấy, gửi đăng trên một tờ báo văn nghệ của thành phố.

*
Hơn một tháng nay tôi không tới quán gặp Lý, tôi bận rộn với mưu toan đi du lịch để sẽ ở lại luôn xứ Úc Đại Lợi đầy đủ những cơ hội tốt đẹp, những thuận tiện các thứ cho cuộc sống. Dĩ nhiên không phải vì chán ngán cái việc xê dịch bồn chồn tất bật chỉ để tới được một quán nước hẹn với bạn. Nhưng cái việc cỏn con đó mà cũng có phiền phức, tự nhiên hằn sâu thêm những bực dọc những khó khăn của đời sống nơi đây. Mưu toan của tôi xem như đã thành, chỉ còn cái thủ tục cuối cùng, cái thủ tục cho có mà thôi.
Tôi thức dậy sớm hơn thường lệ, lần đầu tiên đi một cuốc xích-lô dài từ đầu này tới đầu kia của thành phố, rồi lại thêm một chặng, lối độc đạo, có chiếc cầu đúc bắc qua xóm cù lao. Lý tới quán hẳn sẽ ngạc nhiên. Cái mưu toan trong những ngày tôi vắng mặt, Lý không biết. Phía trong cửa sổ của ngôi nhà lùi sâu trong bãi đất, thấp thoáng cử động của cô chủ quán đang chải tóc. Tiếng cô vọng ra:
– Anh Đăng đi đâu mất biệt? Bữa nay lại tới sớm quá chừng…
Tôi ngồi trên chiếc ghế hướng ra vòng cung đen, ngoái lại, nói:
– Để uống ly cà-phê đầu tiên của ngày, cuối cùng ở đây.
Cô chủ quán nghĩ tôi nói câu văn hoa đùa giỡn gì đấy, cười lục cục trong cổ họng.
Nhưng tôi không đùa giỡn, tôi ngùi ngùi xúc cảm: chỉ còn một lần gặp gỡ rồi từ biệt tất cả. Lý chưa tới, tôi sắp đặt những gì sẽ nói, từ biệt Lý ra sao… Tôi nghĩ, khi thấy tôi, Lý sẽ ngạc nhiên cảm động thế nào.
Vậy mà tôi là người phải ngạc nhiên trước hết, hay ít nhất cũng ngạc nhiên cùng lúc với Lý. Tôi thấy từ xa, không phải một mình Lý, mà hai người cùng đi tới, qua chiếc cầu đúc nhỏ hẹp, vào trong dải đất cù lao. Tôi lại thừa nhận một lợi điểm nữa của Lý: thông thạo ngoại ngữ, Lý có nhiều bạn người nước ngoài. Anh tới cùng một cô gái tóc vàng.
Lý giới thiệu, hóa ra trước mặt tôi là Patsy. Lý bảo tôi gọi cô là Pat.
Patsy đẹp, lại rất giống Sinead O’Connor, cô ca sĩ người Ái Nhĩ Lan, xuất hiện trong chương trình ca nhạc quốc tế tôi xem nhiều lần qua truyền hình. Đấy là khuôn mặt tạc trên khối băng trong suốt, trên bia cẩm thạch thời cổ Hy Lạp, một vẻ đẹp tân cổ điển đạt mức hoàn hảo. Mái tóc ngắn vàng óng, ép sát khuôn đầu tròn. Patsy vận bộ đồ đen, thứ vải giống vải trúc bâu của Việt Nam, đi giày cổ lửng dây cột chắc chắn như loại giày của các nhà thám hiểm những vùng núi tuyết.
Tôi nói tiếng Anh tạm được, nghe thì dở hơn, tuy nhiên câu chuyện giữa ba người vẫn xuôi chảy. Patsy bảo cô thích đất nước Việt Nam.
– Hiện nay tôi làm việc trong đoàn khảo cổ. Chuyến này chúng tôi đi Tây Tạng. Tôi không thể không ghé Việt Nam, dù một mình.
Lý nhắc lại với tôi, Patsy rất thích Sài Gòn. Có lẽ Patsy đoán hiểu, cô nói:
– Ồ đâu riêng gì tôi. Ai tới Sài Gòn cũng thích thành phố này. Tôi vừa đọc báo Pháp về diễn viên điện ảnh Alain Delon, ông ấy không quên Sài Gòn, không quên cả vỉa hè đường Catinat mà ông ấy đã đi qua từ năm 1954.
Lý cười, bảo:
– Thật mừng cho chúng tôi… Đất nước chúng tôi còn bao khó khăn vất vả.
Như phản xạ, Lý đưa cánh tay xòe ngón chỉ vòng cung đen. Lúc này trên bờ có hai đứa bé ở trần, một đứa cố kéo vật gì lên khỏi mặt bùn, hình như một thanh nhôm dài. Đứa bé nhìn lên cười, vẫy tay chào lại Patsy.
– Còn tôi, mỗi khi nghe bài hát Les Hirondelles, tôi lại nhớ Sài Gòn. Trời chiều Sài Gòn sao lắm chim én, chúng bay rối rít không trung.
Patsy nói xong, nheo mắt nhìn hai đứa bé, lông mi vàng óng sát gần nhau. Hai đứa bé cùng cười với Patsy, một đứa tiếp tục vuốt bùn ở thanh nhôm.
Lý hỏi Patsy:
– Pat vẫn sống trong ngôi nhà cũ ở Atlanta đấy chứ?
– Tôi vẫn ở đấy. Cha mẹ và em tôi về ở hẳn biệt thự trên đồi, tôi đã tả trong thư gửi anh đó. Ngôi nhà cũ tôi ở đã hư nhiều, chắc phải sửa lại.
Lý nói thêm cho tôi biết, Patsy không chịu rời ngôi nhà bà nội mua từ lúc cha cô còn nhỏ. Cô sinh ra và lớn lên tại đây. Cha mẹ Patsy phải chấp nhận cho cô ở đây dù có nhiều phiền toái, vì một lần đã nửa đêm, từ biệt thự trên đồi cô lái xe về nhà cũ. Cô quá nhớ nó.
Tôi chợt nhìn Lý, nhớ rằng mình muốn bày tỏ với anh đôi điều trong buổi sáng này. Trên vòng cung đen, hai đứa trẻ đã đi khỏi. Một chiếc xuồng nhỏ từ chỗ khuất ở phía trái của vòng cung đen hiện ra. Người thanh niên chèo xuồng đội nón vải, cả chiếc nón và quần áo anh ta lấm lem dầu. Patsy cũng đang nhìn anh ta, hỏi chúng tôi anh ta làm gì vậy, với vẻ thắc mắc thật sự. Lý nói anh ta vớt dầu loang trên sông. Lý nói tiếp, không phải anh ta bảo vệ môi trường, mà kiếm sống, vớt dầu để bán lấy tiền.
Tôi nhìn Lý và Patsy, tự nhiên thấy đôi điều mình muốn nói với bạn không quan trọng gì nữa. Ngày mai, ngày mốt, ngày kia…, chúng tôi lại gặp nhau ở chốn hẹn này, như thường lệ. Lúc này đây, tôi có cảm giác chắc chắn, cảm giác có thể sờ nắm được: tôi vừa nhận được quà tặng đặc biệt và quý giá, từ người bạn Mỹ mới gặp.
Đứng chờ chuyến xe buýt trở về nhà, tôi chợt hiểu ra rằng, món quà ấy chính là ảo tưởng mà Patsy Stilphen đã hồn nhiên trao tặng.
./.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch