Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

ẢO GIÁC TÌNH YÊU

0 bình luận ♦ 24.02.2016

 

Đến một tuổi nào đó, phụ nữ (và một số phụ nam) nhìn những món ăn ưa thích trong nỗi tiếc nuối khao khát được hâm nóng lên bằng tất cả nồng nàn những cảm giác chai đá còn gợi lên được. Những tế bào còn run rẩy được sẽ run rẩy, trong khi hồi ức cuối cùng bộ óc còn gom góp lại về vị giác của món ăn làm choáng váng tất cả cảm quan khác. Sau bao nhiêu lần nhịn ăn từ thèm muốn đến khốn khổ, cái miệng đã biết mím chặt khi màu đỏ của trái dâu trên mặt miếng bánh chocolate nâu thẫm chúm môi mời gọi…Không khác nào trái tim đã rất mệt mỏi và cẩn thận đôi khi nhìn khuôn mặt quyến rũ mà chỉ nghĩ đến những gập ghềnh chông gai nếu nó liều mình xông đến. Đừng cho rằng tôi xuống cấp tình yêu chói lọi, đánh đồng thơ và mộng với nỗi thèm ăn phàm phu tục tử. Thích ăn không phải cũng là một tình yêu sao? Và nếu người ta gặp hay nghĩ đến người mình rất yêu nhưng không dám đến gần vì sợ rơi nước mắt, nhìn thấy hoặc nghĩ đến các món không dám ăn nữa cũng gợi lên một nỗi đau lòng nhiều khi còn nhức nhối hơn cả khổ vì tình. Nếu ai không đồng ý, tôi xin chúc mừng người ấy. Lãnh cảm với thức ăn là một thành phần trong công thức tuyệt hảo để giữ thân hình (và tình yêu của đàn ông).

Đến một tuổi nào đó, tôi (chỉ dám nói mình thôi, không dám vơ đũa cả nắm) nhận ra mình giống Hughes Hefner, người tuyên bố rằng tuổi của ông có tăng nhưng tuổi của những người ông yêu thì vẫn như dạo nào…Tháng năm qua, người đàn ông tôi thích dường như không thay đổi bao nhiêu: tuổi 30 gần đến 40, đã đủ trưởng thành nhưng chưa héo úa, không còn ốm nhom như thời mới lớn mà vững chãi, cơ bắp ra trò, đã hết ngượng nghịu nên biết bông lơn nhưng còn chút ngây thơ nên đùa cợt chưa chai đá. Yêu người như thế nên tôi thất tình đến tơi tả. Yêu người như thế nên càng thêm tuổi, khoảng cách sẵn có giữa cái tôi và chàng càng lúc càng rộng gần bằng Thái Bình Dương mất rồi. Nhưng trong tình yêu người cũng như tình yêu ăn uống, yêu thì khổ mà không yêu thì lỗ, thật là đã khó nghĩ lại càng thêm khó nghĩ.

Tôi đã đến "tuổi biết buồn" vì tình từ lâu lắm, và "tuổi biết buồn" vì ăn từ mấy năm trước, nên bây giờ tôi đã thành cao thủ trong việc loại bỏ tối đa những đau khổ có thể tránh được. Ngồi quán cafe, tôi ngắm các chàng trong mẫu lý tưởng của tôi (ít ra là về phương diện bề ngoài) lượn qua lại, gặp gỡ bạn bè, cười nói, tán tỉnh, không khác bao nhiêu cách tôi nhìn những miếng bánh kem hay phô mai trong tủ kính quầy hàng. Tôi chiêm ngưỡng vẻ thẩm mỹ của miếng bánh qua đường dao cắt ngọt và sắc, màu sắc gợi cảm thu hút, những thứ phụ điểm trang cho miếng bánh thêm phần hấp dẫn như trái cherry hoặc những vệt kem rất ấn tượng, thậm chí cách miếng bánh nằm trên đĩa, nửa lơ là nửa mời mọc. Nhìn ngắm như thế, tôi có thể tự dối mình, nhủ thầm rằng mình chỉ đang chiêm ngưỡng cái đẹp, và chút cảm giác day dứt thoáng qua nếu có là nỗi bâng khuâng, choáng ngợp thông thường của một người đứng trước cái đẹp mình không hiểu rõ, nhưng vẫn thấy đẹp, vẫn thấy yêu. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao khách đến viện bảo tàng, opera, kịch…đa số là khách lớn tuổi. Tình yêu thẩm mỹ vừa “sang”, trí thức lại vừa an toàn, không sợ bị ruồng rẫy, không phải khóc hết nước mắt, mất ngủ nhiều đêm (cho đến khi thẩm mỹ của chính con người mình bèo nhèo như đống rác chưa kịp mang đi đổ).

Bình yên trong một góc quán càfé như thế, vui cái vui tọc mạch (và khá sỗ sàng nếu người được chiêm ngưỡng biết ra) không khác lắm với cái vui đọc báo lá cải moi móc đời tư các nhân vận nổi tiếng, lâu lâu tôi mơ mộng đến một trường hợp không tưởng: nếu vì một lý do nào đấy, sự lầm lẫn của người phục vụ hoặc một xoay chuyển bí mật của định mệnh, miếng bánh đột nhiên nằm trước mặt tôi, trên một chiếc đĩa trắng đơn giản, cạnh một tấm khăn giấy trên có cái nĩa sáng bóng. Trong trường hợp như thế, tôi sẽ làm gì? Sẽ ngốn ngấu bằng miệng hay mắt, sẽ nâng niu ngắm nghía để kéo dài cái cảm giác chiếm hữu không mấy khi được có? Chưa có lần nào tôi tìm ra câu trả lời, vì thực ra suy nghĩ về một câu hỏi giả tưởng như thế vui hơn, như thế tôi đâu cần phải có kết luận bao giờ?

Khi Tiến ghé qua cubicle của tôi hỏi một vấn đề gì đấy về dự án anh đang làm, tôi trả lời rất nhanh, và anh rời khỏi cũng rất nhanh. Ở chỗ làm việc, những quy luật về cư xử nghề nghiệp đã luyện cho tôi vẻ bình tĩnh cần thiết, và bản năng thực tế luôn lộ ra rõ ràng nhất dưới ánh đèn neon lạnh lẽo của văn phòng, cho nên tôi mỉm cười lễ độ vừa phải và giải quyết vấn đề ngắn gọn. Tiến cám ơn, ném về phía tôi nụ cười hai ngàn watt và biến mất. Anh mới vào làm chỗ tôi ít lâu, thuộc về một phân ban khác, tầng lầu khác, nhưng tôi đã nhìn thấy anh và đám bạn trai lẫn gái la cà tán dóc trong cafeteria cũng như ngoài bãi cỏ. Đôi khi, ngồi ăn trưa trong cafeteria, tôi thấy anh qua khoảng sân nhỏ, cười nói ồn ào cùng đám bạn. Cafeteria không phải quán càfé, nên tôi lặng lẽ chúi đầu vào tờ báo mang theo, hoặc một bản in sudoku khó giải. Lâu lâu, nhìn lên, tôi thấy chiếc bàn nơi Tiến ngồi đã vắng, và sẽ bâng khuâng một chút, cũng không hẳn vì anh, mà vì mặt ghế trống trải trong vạt nắng buổi trưa.

Mấy tuần sau ngày tôi được thấy nụ cười của Tiến gần 1.5m (thay vì 20m), tôi gặp anh ở hành lang tòa nhà văn phòng. Hôm ấy ngày thứ Sáu, tôi về sớm, chẳng có tiết mục gì ngoài tivi và cuốn sách. Tiến nói “hi” và tôi máy móc trả lời “hi”, và vì không có cách nào khác hơn, đi vòng qua anh và đám bạn để ra cửa. Cánh cửa nặng, cho nên tôi mím môi gồng người chuẩn bị mở ra, nhưng cánh tay tôi hụt hẫng vì Tiến đã mở cho tôi. Không để ý đến câu cám ơn của tôi, anh hỏi tôi có muốn nhập chung bọn đến một quán bar nào đấy họ muốn đến. Phản xạ đầu tiên của tôi là nhận lời ngay lập tức, nhưng tôi vội trấn tĩnh lại. Trong tiếng cười nói vẳng đến từ sau lưng, tôi hình dung ra mình ngồi ngoài lề câu chuyện về iphone và những app, những game mới. Có thu nép người đến bao nhiêu, tôi cũng sẽ bầm mày mặt vì những cái liếc sắc lẻm của các cô trong bọn, không hẳn vì Tiến, mà vì tất cả lũ con trai trong nhóm. Phụ nữ học cao, ngay những ngành cần rất nhiều lý luận khoa học, chỉ hơn các phụ nữ đánh ghen chửi rủa ở chỗ biết che dấu, biết dằn cơn giận hơn. Hình như phụ nữ để lộ sự thiếu tự tin nhiều nhất trong lãnh vực tình cảm, hoặc nói tách bạch ra hơn, khi chuyện có liên quan đến người đàn ông họ muốn chiếm hữu hoặc nghĩ họ đã hoặc sẽ có quyền chiếm hữu. Khi đàn ông mắt la mày liếc, người phụ nữ của họ không trách họ lăng nhăng mà lại oán trách những con đàn bà dụ dỗ họ (đây cũng là một trong những trường hợp hiếm hoi phụ nữ tự tin vào tài năng giới tính của mình đến thế). Để phòng ngừa hiểm họa, phụ nữ đè chừng các phụ nữ khác chung quanh người đàn ông của họ ngày đêm, không bao giờ cho phép người phụ nữ khác có dịp lung lạc lòng đàn ông của họ. Vài năm trước, tôi còn vênh mặt xông vào đám phụ nữ quây quần canh giữ, càng tím mặt tím mày thì tôi càng chọc ghẹo. Đi dự đám cưới một mình, khi các bà vợ cau mày níu chặt cánh tay ông chồng là lúc tôi ngọt ngào tối đa với các ông thương cảm cho người phụ nữ lẻ loi. Nhưng bây giờ, ngày thứ sáu bắt đầu cuối tuần, tôi chỉ muốn được yên thân (chiếc bánh chỉ để ngắm thì dành giật làm gì cơ chứ?) Tiến nhận ra ngay vẻ ngập ngừng của tôi, và thả cánh cửa cho nó đóng lại, anh nói với: lần sau nhé, nụ cười hai ngàn watt trước khi cửa đóng làm tôi bỗng hối tiếc quyết định của mình, và trên lối đi ra bãi đậu xe, tôi nghĩ đến những thứ có thể đền bù cho nỗi hối tiếc ấy, đa số là những thứ có thể tiêu thụ rất nhanh và nặng calorie.

Tôi xem lời mời (có lẽ thoáng qua) ấy của Tiến như miếng bánh tôi dõi theo trên tay người phục vụ đi ngang bàn tôi đang ngồi. Tôi có thể gọi người phục vụ đặt miếng bánh, nhưng tôi đã tỉnh táo và hợp lý dằn lại được. Trong 5 giây ngắn ngủi từ lúc người phục vụ đến gần đủ để tôi lên tiếng gọi cho đến khi tiếng gọi trở thành phiền phức, những lý luận, quyết định, cảm giác trái ngược nhau chạy vòng vòng trong đầu tôi với vận tốc gấp mấy lần xe đua Grand Prix. Điều duy nhất giúp tôi giữ lại ngồi yên trên ghế là nhận thức rằng tôi chỉ cần níu mình và ham muốn của mình lại trong 5 giây trên mặt đồng hồ (với tôi khoảng thời gian ấy lâu hơn nhiều). Dù sao đi nữa, cuối cùng tôi đã vượt qua, tôi có thể tha hồ ngắm nhìn những miếng bánh quyến rũ khác còn trong quầy kiếng với chút tự mãn của người làm chủ được lý trí của mình.

Một tuần sau, cũng đúng ngày thứ sáu, tôi gặp Tiến trên lối đi đến cafeteria. Đúng ra, anh nhìn thấy tôi và chạy theo gọi. Chị đi ăn trưa phải không? Hay quá, mình đi chung nhé. Tôi đặt chữ “chị” vào câu Tiến nói cho phải phép, chứ thật ra từ lúc mở miệng nói chuyện với nhau chúng tôi chỉ nói tiếng Anh. Tôi không dứt nổi mắt mình ra khỏi nụ cười của Tiến, và vì thế những ý nghĩ của tôi dường như đi ngủ cả. Đáng lẽ tôi phải nói, tiếc quá tôi có hẹn ăn trưa (bên ngoài cafeteria, phòng khi Tiến đòi ngồi chung bàn), dịp khác vậy, vv và vv, nhưng tôi cứ đứng đấy (như phỗng, chắc thế, dù tôi không chắc tôi có một hình dung rõ ràng rằng “phỗng” trông như thế nào). Tóm lại, tôi không tìm được lời từ chối, và vì Tiến nhất định không nhìn ra vẻ miễn cưỡng của tôi, chúng tôi ngồi cùng bàn ăn trưa lần đầu tiên. Thường ngày là kẻ háu đói, ham ăn và ăn chẳng giống phụ nữ chút nào, bỗng dưng tôi ăn nhỏ nhẻ và chậm đến nỗi khi chúng tôi đứng dậy, tôi phải để tấm khăn giấy trên đĩa để che đi thức ăn còn dư và len lén thả đĩa vào thùng rác. Không phải tôi làm điệu (dù tôi cũng rất muốn làm điệu), mà thật ra tôi không đủ tỉnh táo để làm điệu. Ngồi đối diện với Tiến, cố gắng trò chuyện (trong khi trí óc rỗng không), lâu lâu giật mình dáo dác nhìn quanh xem có ai thấy chuyện tôi ngồi chung bàn với Tiến là lạ lùng hay không (vì chính tôi thấy rất lạ), tôi chẳng còn thấy đói bụng. Khi Tiến từ giã tôi ở cửa tòa nhà văn phòng, trong nỗi bàng hoàng, tôi vẫn thấy mình mơ màng nghĩ: nếu hôm nào mình cũng ăn trưa với Tiến thì không cần phải có kế hoạch giảm cân nữa. Buổi chiều, tôi đói ngấu, lục lọi ngăn kéo bàn làm việc kiếm ra cho hết những viên chocolate hay gói bánh nhỏ tôi đã quăng vào và quên bẵng đi. Chao ơi, thì ra lúc đói bụng chocolate đã lại đường cũng chẳng đến nỗi tệ. Khi những tư tưởng của tôi ngật ngừ thức dậy, tôi đặt ra giả thuyết: muốn có thân hình mảnh mai của dạo mới lớn, tôi phải luôn luôn ở bên Tiến. Nhất cử lưỡng tiện, tôi hí hửng nghĩ, rồi bật cười nghĩ đến phản ứng của Tiến nếu nghe được giả thuyết ấy.

Khi Tiến mời tôi đi ăn tối lần thứ ba, tôi nhận ra hình như anh đang muốn theo đuổi tôi. Nỗi vui mừng có đến, nhưng chậm hơn hoảng hốt và hoài nghi. Có thật Tiến muốn theo đuổi tôi chăng? Tại sao Tiến muốn theo đuổi tôi? Đây là trò đùa phải không? Sau khoảng thời gian cần thiết để cố nhớ lại những hành vi cử chỉ của Tiến, và không tìm thấy dấu hiệu đùa giỡn nào, tôi phóng mình đến trước gương. Lục lọi khuôn mặt phản chiếu trong ấy (một ấn bản đã có chỉnh trang vì tôi biết chắc tấm gương này là tấm gương “nịnh mặt” nhất trong số các tấm gương trong nhà tôi (tổng số: 3)). Dò từ vầng trán xuống hàng lông mày đến đôi mắt đến những vết nhăn mờ nhưng không dễ dùng phấn son che lấp, tôi tự hỏi Tiến nhìn thấy điều gì trong những đường nét lộn xộn bày ra theo tia nhìn của tôi? Chẳng thể nào có thể nghĩ rằng Tiến yêu “tâm hồn” của tôi được, vì chúng tôi chưa biết nhau nhiều. Ý nghĩ rằng Tiến mê vẻ bề ngoài của tôi còn nực cười hơn nữa. Cuối cùng, tôi vẫn chẳng hiểu được lý do nào làm Tiến chú ý đặc biệt đến tôi, cũng không kết luận chắc chắn được rằng mọi chuyện không phải là trò đừa tai quái, tôi chỉ còn lại một vấn đề cần giải quyết: sẽ làm gì với miếng bánh chẳng biết vì lý do nào đang nằm trước mặt tôi, chiếc nĩa xếp gọn một bên, và không có người phục vụ nào vội vã chạy đến bảo rằng đã có sự lầm lẫn xảy ra giữa số bàn tôi đang ngồi và số bàn của một người may mắn và can đảm nào đấy. Nhờ sự can đảm của ai đó, tôi chỉ cần thu thập đủ can đảm (hoặc liều lĩnh) thưởng thức miếng bánh như thể tôi là kẻ có quyền và có đủ may mắn.

Tôi cầm nĩa lên thật, và dù do dự khá lâu, nếm miếng bánh lẽ ra dường như chẳng thể nào là của mình. Bữa ăn tối diễn ra bình thường, không có sự kiện tai nạn nào đáng kể. Tiến không phản đối khi tôi đề nghị gặp ở quán ăn (ngõ sau cuối cùng để chạy làng buổi hẹn), không tỏ ra quyến luyến bao nhiêu khi từ giã. Tôi nhấm nháp miếng bánh đầu tiên như thế, hơi lấm lét và dáo dác, không thật sự vui thích bao nhiêu, nhưng không bị mắc nghẹn và không bị hạch sách. Suy ngẫm về bữa ăn, tôi tự hỏi có phải mình đã quan trọng hóa mọi chuyện quá mức không? Từ 0 cho đến 10, cho dù tất cả chỉ là một trò đùa, trò chơi, trò giết thì giờ, thì…có sao đâu? Nếu tôi đủ tỉnh táo và đừng quăng trái tim lẫn hy vọng vào cuộc, nỗi hồi hộp nửa vui thích nửa lo âu khi đến gần đối tượng trong ảo tưởng của mình thật dễ làm choáng váng.

Một buổi hẹn, một buổi hẹn nữa. Khi chúng tôi gặp nhóm bạn của Tiến giờ happy hour một ngày thứ Sáu, tôi đã không còn cảm giác ké né trốn tránh khi đi bên Tiến, cảm giác mọi người đang xét nét dòm chừng đã bớt. Vẻ tự nhiên của Tiến đã giúp tôi thu góp vẻ tự nhiên của chính mình. Đúng như tôi dự đoán, những cô gái phóng những cái nhìn sắc ngọt về phía tôi, nhưng thay vì rúm người trốn tránh, tôi nín thở gượng một nụ cười. Tỉnh bơ như bao giờ, Tiến kéo ghế cho tôi ngồi, và không biết vô tình hay cố ý, ngồi cạnh bên nhưng hơi lùi ra phía sau, trông chừng những câu trao đổi giữa tôi và các cô gái nửa tò mò nửa sắc mắc. Một lúc nào đó, sau khi gồng người cố gắng không bị các cô đánh gục bằng lời lẽ, tôi nhận ra Tiến đang nắm hờ những ngón tay của tôi giả vờ hờ hững buông từ tay ghế. Không có cớ rút tay lại, tôi để yên, và từ lúc ấy, tôi không còn sắc sảo, vì tôi bận lắng nghe hơi ấm từ những ngón tay Tiến ùa lên hai má tôi. Vâng, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng không hoàn toàn là cảm giác hạnh phúc của tình yêu (nếu chúng tôi đã đến mức tình yêu). Đúng ra, tình yêu, chưa nồng nhiệt và say đắm bao nhiêu, đã chìm lỉm dưới ngọn sóng hân hoan chiến thắng. Tôi đã và đang cầm miếng bánh trong tay, vui thích lẫn chút ngạo mạn của kẻ chinh phục (dù là kẻ chinh phục ngồi đợi dưới cây sung), và không ai thách đố quyền sở hữu miếng bánh của tôi. Tuyệt vời hơn nữa, ít nhất là ngay bây giờ, miếng bánh hoàn toàn thuộc về tôi vì miếng bánh muốn thuộc về tôi. Ngọn lửa liên hoan bừng lên mắt môi, nên chắc lúc ấy tôi đã xinh đẹp, hay đến gần với xinh đẹp hơn những lúc khác.

Nỗi thèm muốn ban đầu, lúc mùi vị miếng bánh chưa được biết, có thể vì rất nhiều lý do khác nhau. Vẻ đẹp, cách trình bày, thành phần/công thức lạ, khó tìm và đắt giá. Nó gợi lên rất nhiều ảo tưởng thú vị, ao ước bâng quơ, nhưng chóng quên và dễ thay thế. Mẩu bánh nếm đầu tiên, mùi vị thường không có gì rõ ràng, vì người nếm còn say sưa men chiến thắng, cảm giác sở hữu. Mẩu thứ nhì, thứ ba, đó là khi mối quan hệ giữa người và bánh bắt đầu. Có thể mối quan hệ ấy sẽ chết yểu, hay cũng có thể nó sẽ trở thành khao khát và thôi thúc người ấy phải ăn thêm một mẩu nữa.

Đáng lẽ mối quan hệ giữa tôi và Tiến phải có nhiều khó khăn phức tạp. Chênh lệch tuổi tác của chúng tôi, có thể là đàm tiếu chuyện gẫu giữa đám bạn, chắc hẳn là vấn đề nghiêm trọng trong gia đình. Trong gia đình tôi, tuy bố mẹ tôi đã hết hy vọng được dự đám cưới của tôi, chuyện tôi dung dăng dung dẻ với một “đứa nhóc” vẫn làm mẹ tôi hoảng kinh, mỗi lần nhắc đến Tiến là mẹ tôi nhìn quanh như sợ có ai nghe lén Bên nhà Tiến phản ứng thế nào, tưởng tượng tôi cũng chẳng dám, nhưng sẵn biết chông gai khó khăn, nên tôi khư khư chước tẩu tránh gặp gia đình Tiến. Tiến không ép, cũng không tỏ vẻ giận dỗi khi không được gặp gia đình tôi (những lúc Tiến đến đón tôi là những pha dàn xếp nhuần nhuyễn và xuôi rót không khác gì phim hành động, trong ấy Tiến gọi tôi trước khi đến và tôi ra mở cửa, đóng cửa, không lần nào chạm mặt gia đình tôi lúc đi hay lúc về). Phần Tiến, anh không trình làng cũng không trốn tránh. Ai tò mò muốn nhìn muốn gặp, thì thứ sáu chúng tôi thường có mặt ở quán rượu ưa thích của Tiến lúc happy hour. Bàn ra tán vào mãi, mọi người đều mệt hoặc chán. Còn tôi, người chiến sĩ chết nhát bị một phút liều lĩnh đẩy vào cuộc phiêu lưu kiểu Sinbad, sau khi vượt qua vài lần say sóng nhè nhẹ, đến vùng biển lặng thì gươm và khiên đã tuột ra khỏi tay. Trời và nước cùng một màu xanh nhưng vẫn khác nhau, như lý trí và trái tim tôi, cùng dè dặt e ngại, đã bắt đầu chia đôi. Tôi tự bảo mình biết rất rõ những nguy hiểm chực chờ của mối tình bất ngờ này, nhưng trái tim tôi, có lẽ khao khát niềm tin hơn tôi tưởng, muốn quăng tất cả vào cuộc. Lý trí canh phòng tương lai, và trái tim muốn chìm đắm trong thực tại. Thoát ra những suy tính phòng ngờ trong tâm lý của kẻ đang ăn vụng hoặc cố tình cầm nhầm một thứ chẳng thuộc về mình, tôi có đủ sức thưởng thức trọn vẹn mỗi miếng bánh ngỡ là hoang tưởng nhưng bỗng hóa thành thực tại. Đôi khi, lý trí ngủ gục trong vọng gác lẻ loi của mình, tôi dựa vào hơi ấm của Tiến, nhắm mắt lại, và thấy mặt biển gợn bọt sóng đã biến thành mặt hồ mùa thu soi bóng những mơ mộng ngày càng ửng lên một màu hồng ngọt ngào.

o0o

Chuyện tôi và Tiến, đến đây, hình như chỉ còn cần thêm một dòng. Và chúng tôi cứ hạnh phúc như thế. Và tình yêu, rốt cuộc đã chiến thắng tất cả cách trở, bao gồm cách trở về tuổi tác.

Tình yêu hình như đã chiến thắng, nhưng tên tôi và Tiến không nằm trong cùng một vòng rào hình trái tim. Phi lý và độc đoán như bao giờ, tình yêu đã làm được điều đánh gục lý trí: bắt tôi phải đứng dậy, dù rất miễn cưỡng, và để lại miếng bánh vẫn chưa bao giờ thuộc về mình. Cuộc chia tay không liên quan đến tiền bạc, cãi vả, kẻ thứ ba thứ tư. Một kết thúc lạ lùng và khó tin với đa số những người lẻ loi thường níu chặt lấy mối quan hệ đang có vì không còn muốn săn đuổi mối tình tuyệt vời của cuộc đời mình, hay dùng mối quan hệ ấy làm một trạm nghỉ chân trong khi lượng định những khả năng tình ái khác và phục hồi sức lực chuẩn bị sẵn sàng ôm cầm sang thuyền mới.

Đoạn kết đến không báo trước, và điều mỉa mai là tôi, e dè và dòm chừng ngay từ phút đầu gặp Tiến, hoàn toàn bị bất ngờ. Ảo tưởng tình yêu rất đẹp, đủ để biến những nhà thông thái thành kẻ ngốc, huống gì là tôi. Lúc thảm họa bước qua cánh cửa quán rượu, mang dáng hình của một cặp nam nữ, chúng tôi đang hăng hái bàn thảo chuyến đi chơi xa đầu tiên chỉ có hai chúng tôi. Tiến hỏi ba mẹ M. chắc không phản đối chứ. Thoạt tiên tôi đùa nói ba mẹ tôi sẽ phản đối lấy lệ, rồi đợi lúc chúng tôi về sẽ bắt đền Tiến và bắt anh phải lấy tôi. Tôi tiếp tục đùa rằng dĩ nhiên trăm phần trăm họ sẽ phản đối, nhưng tất cả mọi chuyện có cân bằng riêng của chúng, cho nên ba mẹ khó tính thì thường có con cái hay nói láo. Tiến không hiểu câu nói đùa thứ nhì, và tôi vội vã chuyển đề tài. Đấy là một điểm tôi yêu ở Tiến: anh thuộc vào một thế hệ khác, một lối sống khác, không cảm nhận được áp lực rất thật trong câu nói đùa của tôi, trong một gia đình nếp cổ vẫn nhất định dậm chân tại chữ cổ. Đấy cũng là đặc điểm khiến anh thậm chí không nghĩ đến bao nhiêu điều bất lợi khi có bạn gái lớn tuổi hơn, chứ không phải đã đong đếm kỹ lưỡng rồi quyết định.

Cặp nam nữ gồm cô bạn đã lâu không gặp của Tiến và bạn trai của cô ta. Tò mò của thiên hạ khi nhìn họ không có gì bất thường. Đàn ông ngưỡng mộ nét xinh xắn của cô và khen thầm (lẫn chút ghen tỵ) người bạn trai của cô may mắn được đi chung với người phụ nữ sáng sân khấu như thế. Đàn bà lượng định và so sánh vẻ bề ngoài của cô ta trong tương quan với nhân dáng của bạn trai cô, và cho dù hơi e dè với vẻ chững chạc (có nghĩa lớn tuổi hơn bạn gái nhiều) của anh ta, cho rằng anh ta nhìn rất phong độ. Họ đi ngang bàn chúng tôi đang ngồi, cô bạn của Tiến nhận ra anh, họ mừng rỡ kéo nhau ngồi chung, kháo chuyện với nhau giòn giã. Kết quả là tôi và người bạn trai ngồi nhìn nhau, nhìn vẩn vơ chung quanh, và khi những món ăn vặt của quán rượu bày ra đầy bàn, báo hiệu câu chuyện giữa hai người bạn còn dài, tôi và anh ta tìm cách nói chuyện với nhau. Câu chuyện giữa chúng tôi ngập ngừng, ngắt quãng, cho đến khi màn ảnh tv trên tường chuyển sang quảng cáo một phim sắp ra. Từ cuốn phim chưa chiếu ấy, chúng tôi tìm ra một đề tài cả hai cùng thích, và những đề tài khác đến dễ dàng sau đó. Khi những câu chuyện của Tiến và cô bạn thưa đi, chúng tôi còn mê mải nói. Cả hai cùng giật mình khi cô bạn của Tiến, có lẽ không quen chờ đợi, nhích lại gần bạn trai của mình và ngả đầu lên vai anh. Tôi quay nhìn Tiến, thấy anh chống tay lên cằm ngắm tôi, một nụ cười thoáng qua trên môi. Không hiểu sao má tôi nóng lên, lúng túng như người bị bắt gặp làm lỗi. Bên kia bàn, người đàn ông kia cũng bỏ ngang một câu nói không tiếp được nữa.

Nửa tiếng sau, họ rời khỏi. Tiến và tôi còn ở lại để chờ phiếu tính tiền. Trong khi Tiến đảo mắt kiếm người hầu bàn, tôi nhìn họ khuất sau ngã rẽ dẫn đến cửa quán, nhìn khoảng trống bên kia bàn, nhìn Tiến, cảm thấy tôi cũng muốn đứng dậy ra về, một mình, không có Tiến. Một miếng bánh không có dáng vẻ quyến rũ lắm đã đến bàn tôi ngồi, mùi vị rất ngon, và trong một lúc nó khiến tôi quên đi tất cả. Rồi trong khoảng trống nó để lại, tôi nhìn Tiến và nhận ra khoảng cách có thật giữa tôi và anh. Không phải tỷ tỷ phân tử không khí và triệu triệu vi trùng. Không phải con số còn lại khi trừ tuổi anh ra khỏi tuổi tôi. Không phải những bậc thang từ những ưu điểm của anh xuống đến sự tầm thường của tôi. Hỡi ôi, tôi đã gồng mình nín hơi như thế nào để băng qua những khoảng cách ấy, cố gắng và mê mải đến mức không biết mình đang rướn người đẩy bức tường của chính mình: một nhịp đập của trái tim. Dĩ nhiên tim tôi đã đập rất nhanh và rất mạnh trong khoảng không gian có Tiến, vì hồi hộp, vì e ngại, vì lo âu, vì đắc thắng, vì hân hoan…chỉ là nó chưa bao giờ thực sự có một nhịp đập chỉ dành cho anh.

Chúng tôi chia tay. Cuộc chia tay nhạt nhẽo, tất nhiên, cho xong mọi việc. Tôi không biết Tiến nghĩ gì, cảm thấy gì, tôi chỉ mong anh không có nhiều chua chát. Cuộc chia tay không có nước mắt, không có cả lời tuyên bố “nghỉ chơi” đúng mức. Sau buổi tối gặp bạn Tiến, tôi luôn có cảm giác mình đang lừa dối anh. Cảm giác ấy xóa mờ tất cả cảm giác khác, cho đến khi trao đổi giữa chúng tôi cũng mờ đục và mù mờ như một buổi sáng sương nặng. Tiến tìm cách hỏi tôi, nhưng tôi không thể nói gì. Trong những phút im lặng kéo dài, khi Tiến bỏ cuộc và lặng lẽ nhìn ra con đường tấp nập người qua lại trước quán cafe chúng tôi đang ngồi, tôi len lén ngắm nhìn anh. Có một chút buồn vương vấn dưới hàng mi anh, tôi nghĩ, đáng yêu như nhiều vẻ đáng yêu khác của anh, những thứ đáng yêu chỉ có được với tuổi trẻ, những dáng vẻ đã và vẫn sẽ còn khiến tôi tưởng nhớ, như tôi tưởng nhớ những điều đáng yêu trong tuổi trẻ của chính mình. Tôi đã nhìn tuổi trẻ ấy trôi qua, và nhìn Tiến trôi xa, những phút giây im lặng dài ra mãi, ngắt quãng là vài câu chuyện không đầu đuôi, cho đến khi Tiến khuất hẳn. Anh đổi việc sang một hãng khác.

Tôi vẫn giữ thú vui ngồi trong quán cafe ngắm những miếng bánh. Chút thèm muốn bâng khuâng đôi khi mang đến một nụ cười không hẳn buồn cũng không hẳn vui. Tôi vẫn giữ thú vui nhìn ngắm các đối tượng bồ nhí tưởng tượng. Chỉ đôi khi, thay vì người trước mặt, tôi sẽ nhìn thấy Tiến, nét lấp lánh trong đôi mắt anh, hàm răng dưới khóe môi mềm mại của anh. Giờ tôi đã biết những miếng bánh quyến rũ nhất tôi nhìn thấy bây giờ sẽ chẳng bao giờ sánh được với dư vị mê đắm trong hồi ức của tôi, hoặc hương vị trong mộng của tôi. Tôi biết mình chỉ nên để chúng ở nguyên chỗ của chúng, để còn được thỏa thuê nhìn ngắm và thỏa thuê ảo tưởng. Dù thế, tôi cảm ơn Tiến đã không bao giờ nài ép tôi điều gì, đã để tôi thảnh thơi đến và đi tùy ý, và để lại cho tôi những ký ức đẹp không gợn dằn vặt hay day dứt. Trong tất cả những hương sắc tôi không có được vì không thể và không dám, với Tiến ít ra tôi đã có đủ can đảm đối diện với đam mê cũng như ảo giác của chính mình. Tôi không mong và không hẳn muốn gặp lại Tiến, nhưng tôi luôn mong anh có được hạnh phúc. Như hạnh phúc anh đã mang lại cho tôi, những ngày bên nhau và bây giờ, trong những khoảnh khắc tôi nghĩ đến anh. Một miếng bánh rất đẹp, với sức quyến rũ tôi không cưỡng lại được, không những vì bản thân nó quyến rũ, mà còn vì không hiểu do đâu nó nhìn thấy được một vẻ quyến rũ nào đó của tôi, ngay cả trong góc tối yên lặng tôi hay nép vào. Anh đã là tấm gương “nịnh” mặt nhất của tôi, là bóng hình trong những giây phút đột nhiên tôi thấy lẻ loi, thấy thèm thương nhớ ai đấy, là mối tình hoàn hảo nhất của tôi vì nó kết thúc đúng lúc. Có lẽ tôi tham lam, nhưng tôi mong Tiến đôi khi nhớ đến tôi, bây giờ, hoặc mai này, khi anh chưa hoặc đang có một người bên cạnh, một người có đủ tình cảm và thời gian hơn tôi để cùng anh xây dựng một hạnh phúc lâu dài hơn. Như tôi nhớ đến anh, một vài điều chỉ riêng chúng tối biết về nhau và chia xẻ với nhau, những món quà đã được thời gian đóng khung và lót kính, có thể lạc mất nhưng không biến mất, chẳng bao giờ được nằm trên mặt tủ hay lò sưởi, nhưng luôn lẩn khuất đâu đó trong trái tim…

Hồ Như

7/2012

bài đã đăng của Hồ Như


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)