Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Sông Hàn / Hàn River

 

 

 

Sông Hàn

 

Đã đứng đó một buổi sáng
Đã đứng vào đúng chỗ đứng ấy
Sông trôi kia, nước trôi kia, một người đội nón trên ghe, người đàn bà quẩy tay chèo
Chị nhìn nước, rong bèo của nước
Tôi nhìn chị, người đưa buổi sáng ra đi
Sẽ nhanh lắm, chớp mắt là một cách nói
Người áo cánh, chiếc thuyền nan, bóng di động duy nhất
Trên toàn bộ một cảnh trí của một ngày lóa lòa ngớp ngợp nắng
Hay tôi là người mù
Hay Heraclitus là bà mụ
Đã đưa tôi ra giữa căn phòng sáng sơ sinh
Hay chị là người mẹ
Hay tôi là con rái cá
Mất cành cây rờ rạc rụng Túy Loan
Nắng dắt tay tôi dưới tán bàng khổng lồ đứng ngó qua Hà Thân
Đã đứng đó giọng người di cư Lệ Thủy
Tôi phát âm cũng buổi sáng nắng từng trụ cột đỡ rầm trần
Một đầu tàu rân đen đủi
Tôi té vỡ trán bên một anh chó vàng
Tay đưa vào miệng vị mặn đó
Nó chưa có tên
Chị chỉ chở khoảng trời xanh nặng
Chiến tranh một chữ tôi không thèm nói, tôi chối từ
Nước! Nước! Lũ trẻ con chạy trong đêm tối
Ôm những chiếc bát đất nứt nẻ, rách miệng
Tay chúng quơ quơ, mắt thì nhắm, chị chỉ dẫn chúng làm sao
Cho được nhẹ và rằng này dịu dàng

 

 

 

Hàn River

 

Stood there one morning, it could have been this spot
the open riverbank looking out to the silvery-shivering-calm water
it’s flowing and fast
water and its debris
in quiet, intense gaze
the ferry woman, a slender boat, a leaf,
light and water, ever-changing patterns of small cries
encroaching estuaries of canes, toads, frogs, water bugs
background of an enraptured city
she and her carrier, navigating the morning onwards, the only moving objects
the sun stood still, it burned in a state of mind-going-wild, or mindless

Stood there one morning, it could have been this spot
I, could have been the blind man roaming the city through its many gates
and Heraclitus, he could have been the midwife
I was born in that one morning
You, ferry woman, you could have been my young mother
her son, a river seal
who’s just lost his sheoak-twig
holding tight my kiddy hands under the giant Arjun tree
a luminous huge woman who spoke the the only tongue I knew then
columns of light, column of sounds, a train station, head of
a standing shaking steam train, shining red and black
I fell in a collision with a yellow dog, a graze in my forehead opened
How I tasted the fluid of accident, a thing yet to be named, nameless
You sister, you carried the sky, over water – it must be heavy
‘War’ is a word I could not form, or did I refuse to utter?
Water! Water! The district children
running around me in that half-lit dark night
holding their cracked earthen bowls
eyes closed, hands moving in pure blankness
You, river sister, river mother, you were there teaching them
how to lighten the steps, to make slight soundless moves

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)