Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

c â u c h u y ệ n k ể v ò m h a n g

 

 

1.a

“…Trên nóc hang, vẫn liên tục vũ khúc kền kền không phân biệt ngày đêm: mổ-xé-nuốt. Chí thú, say sưa. Màu trang trí kinh điển: máu. Bốn góc chia bốn phần lãnh địa: độc quyền sàn nhảy. Chả ai còn lạ lùng khi chúng choàng đủ thứ ruột gan phèo phổi lên đầu: chiến lợi phẩm làm vòng hoa chiến thắng. Chiến thắng khi chúng đã chiếm đoạt được chiếc hang vốn trước đây lung linh màu thạch nhủ. Một hang động linh thiêng từ sơ cổ…

Đến mùa định kì, bọn chúng có nghi thức rất bất thường: mổ-xé-nuốt lẫn nhau không hề thương tiếc. Tiềm-năng-đầu-đàn: rồi sẽ quy về một trong bốn kền kền độc hiểm, quỷ quyệt mưu mô nhất.

Đây là lúc, đỉnh nóc hang thay đổi chủ nhân. Quyền lực tối thượng vào “chân” con nào? chưa dễ gì đoán biết. Và dù con nào, hoạt cảnh vẫn cứ thế…

Cũng là lúc, tự động cuộc tái phân phối bầy đàn phe nhóm ăn theo. Lũ kền kền đàn dưới thập thò nghe ngóng, ra sức chạy nhanh nhất theo cường lực thắng thế. Chúng chuyên phản trắc, lật lọng miễn được duy trì ít nhiều phần ăn, suốt kiếp cứ khệnh khạng vòng ngoài vòm động.

Hiển nhiên, bốn tiềm-năng-đầu-đàn bên trên phải ra sức biểu diễn công lực ngạo thị. Đủ ngón nghề. Mục đích tối hậu tóm lại không ngoài: né tránh, hoặc ra đòn sát thủ.

Các tiềm năng kia vừa thù, vừa là bạn. Quái dị thật. Chúng đồng loại nhưng không hề đồng lòng với nhau. Trừ việc để có chỗ bảo kê cho sự tồn tại ngày càng bị muôn loài tẩy chay, thì chúng luôn tôn thờ đại vương khổng lồ trên núi. Răm rắp vâng theo từng tí một… Đại vương kền kền vĩ đại. Hòn núi ấy quá gần, vẫn trong tầm nghe-nhìn-ngửi lũ chúng.

2.

Bên trong vòm động, lũ lượm rác nhai xương mặc sức thao túng. Là sài lang, chúng thường ngủ. Ngủ ngồi nhiều hơn thức. Mặt chúng luôn cứ vênh lên: “khuyển diện tướng” y chang lúc chầu rìa “bàn tiệc”. Nơi đây rền vang trường-ca-ngáy.

Bên trên nóc vòm, bốn kền kền thượng tầng ra sức nhảy múa, vừa thi đua cầm nhịp: thịt từng mảng, từng mảng liên tục rụng xuống. Lộc thưởng ân ban.

Mưa xương vẫn rất thường. Bọn ngủ gật bên dưới quơ cào mãi không hết. Xương rất dư, kê làm gối vẫn còn vun như củi. Giấc ngủ, chúng mơ màng tru sủa loại âm thanh ằng ặc.

Năm tháng nơi đây rất dài. Quá dài trong cảnh-giới-vô-minh. Tất cả bọn chúng – kền kền và sài lang – rất mực hãnh diện điều nầy. Coi y như thời gian ở cảnh tiên: cứ ngỡ rằng loài người khốn khổ ở ngoài kia, luôn mơ ước hướng về nhưng khó đạt. Với chúng, rõ ràng loài người “tiến bộ” còn quá ít để ưu tiên được nhập tịch như chúng.

3.

Thức giấc, là lúc bọn liếm rác dọn phòng làm việc. Việc thi hành vô cùng đơn giản: toàn bằng miệng. Chúng ngốn sạch, nuốt trổng. Ngoài thịt-xương-da cố hữu. Còn món đặc sản, đa sinh tố. Viên lổm-nhổm-biết-bò. Dòi: thứ vật tổ thời chui-bò-rúc-rỉa. Tất thảy bọn ngủ gật nầy chừng như đều có chứng chỉ dọn vệ sinh, loại hiếm. Chúng mang thiên bẩm phi tang. Phi tang cật lực. Bởi bản thân chúng, nói văn vẻ chính là “siêu sọt rác” Nhưng cũng phải đến lúc bất khả. Không sao “liếm sạch mùi” đã lan xa ngoài vạn dặm. Vòm hang rỗng. Cửa nẻo trống hoát. Quang cảnh tan hoang, xú uế kinh hồn.

“Hôi thối” là gì? Hai loài đặc dị, chuyên quản thủ nơi đây – kền kền và sài lang – làm sao hiểu? Vĩnh viễn “hôi thối” vẫn không lập thành khái niệm…

4.

Ngày kia, kền kền đại vương rời núi, giá lâm. Con vật khổng lồ kia đem ban thưởng xác chồn hôi. Bốn kền kền tiềm-năng-đầu-đàn cúi đầu tung hô, thọ lộc. Đại vương sà xuống vào hang. Cặp mắt ti hí dò tìm hồi lâu. Bỗng đắc ý phát hiện: linh vật. Đại vương thò vuốt sắc, bấu ngay hộp gỗ vẫn treo trên trần nóc kín đáo. Hộp trầm hương nặng chịnh, không nhúc nhích mảy may. Thần lực ngoại hạng, đại vương vẫn cứ toát mồ hôi. Bất lực.

Chỗ cất hộp gỗ vô cùng hóc hẻm. Thân đại vương vốn kồng kềnh, bất tiện. Bốn kền kền mái vòm đón ý, cùng phối hợp hạ thổ linh vật. Bên ngoài cố móc ra, trong tận hết sức đẩy xuống. Hộp rơi, tan vỡ. Tiếng nổ kinh hoàng như sấm động. Linh vật mấy ngàn năm phơi ra, lăn lóc. Lộ bìa cuốn sổ chữ ghi: gia phả.

Nổi giận, đại vương quắc mắt xù lông nhảy vào xé mổ. Bốn kền kền chủ vòm dửng dưng. Kền kền mãi ăn no ngủ cao và thống lĩnh. Bỗng ánh hào quang phát ra, chói mắt. Phút chốc nghe như tiếng quân reo, voi gầm, ngựa hí.. Tiếng phần phật cờ bay trong gió. Tiếng gào la thảm khốc chiến chinh. Tiếng hô hoán dõng dạc và âm hưởng vạn triệu giọng người đáp ứng. Tiếng nước nghẽn chảy ồ ồ lẫn với tiếng cầu phao gãy sập, trôi phăng. Tiếng lửa cháy phừng phừng. Hơi nóng lan ra dữ dội, táp vào mặt đại vương. Kền kền khổng lồ kinh hoàng, nhảy dựng…”.

5.

Người đang đứng kể chuyện, đến đây đưa mắt nhìn quanh… Ngoại trừ số vẫn nghiêm túc theo dõi. Họ cuồn cuộn dâng trào cảm xúc nét mặt, không che dấu. Cách tối thiểu để tiếp cận, sử dụng và giữ gìn chánh đáng sự tự do.

Vẫn không thiếu kẻ quá ồn ào, hỗn tạp. Chuyện cứ đâu đâu, người nầy hoa tay múa chân, vẻ thông thái rất mực. Kẻ kia chực gây gổ hơn là thực tâm nghe chuyện. Người dựa ngồi lim dim như chợp ngủ. Các kẻ tụm năm, tụm ba bàn qua chợ búa, mánh mung. Kẻ rón rén lặng lẽ về nhà từ lâu. Người lại cố ý đứng xa, lẻ loi như tìm nơi hóng gió. Đám ưa văng tục nhất, ngồi nhậu bao giờ. Còn lại, hổn âm với quá nhiều giọng nói. Mạnh ai cứ nói, như một hội chứng loạn-thị-linh-hồn. Phân lập, cát cứ. Tưởng như mọi sự – ngoài cái cao hứng riêng của họ ra – còn rặc chuyện chả ra gì. Người kể chuyện ráng hết sức bình sinh la lớn:

-Có phải mình tôi, người độc quyền kể chuyện không đây? Hẳn là không bao giờ. Chắc chắn. Thưa quý ngài, nhất là về đoạn kết hôm nay… Có số quý ngài tại đây nhưng thực ra, không rõ rồi sẽ về đâu? Đó là quyền riêng tư. Tôi chỉ cần biết đến sự thực nầy: Cùng đã có mặt hôm nay, ở đây. Không cần kể những kẻ giả danh…mờ ám. Tất thảy chúng ta đều hội diện trong ý nghĩa: ít nhất về mỗi phần mình, cùng nói lên – cấp thiết – hướng đến kết thúc công bằng cho chuyện kể. Một chuyện kể đến đây – ai cũng sẵn biết trong lòng – vô cùng đặc biệt. Hoàn toàn chưa kết thúc…

Thưa quý ngài, xin lần nữa chân thành bày tỏ: rằng, thời gian không phải xa xỉ phẩm tiêu dao để làm duyên cho ý nghĩa cao xa nào, hoặc vả chăng nhằm qua ngày đoạn tháng. Trước khi rời diễn đàn về chỗ cố hữu của riêng mình, tôi xin lưu ý nhỏ – rất nhỏ – coi như đã xong đóng góp cá nhân tôi tối thiểu… Phần còn lại, để kính mời đồng cảm… Quan trọng hơn, hy vọng nhất là ý nghĩa ở cuối cùng câu chuyện kể. Chào tương lai. Xin cảm ơn tất cả.

(vườn tượng – 25/01/2016)

Trần Hạ Tháp

bài đã đăng của Trần Hạ Tháp


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch