Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Dơi Cú

0 bình luận ♦ 29.01.2016

 

Đấy là lúc trăng không nhoẻn cười với ai. Lưỡi hái không cắt khía lên trời, cũng không to bè thành nửa quả táo bổ đôi. Một khuôn trăng trương nở, tròn đầy và viên mãn như bọc thai đủ chín tháng mười ngày. Không có một tì vết nào trên mặt ngọc trắng muốt độc tôn bầu trời. Không có tinh tú. Đúng hơn, đêm nay tinh tú đã lười biếng không chịu thắp đèn. Mây đen không phủ được trăng. Tôi chỉ thấy trăng tròn phun lửa trắng. Trăng lăn khắp bầu trời, hoặc chỉ đứng một chỗ và xoay vần lũ kẻ phàm nghĩ rằng sẽ đuổi được trăng. Dơi Cú đến. Tôi biết rằng Dơi Cú đến, chính trăng đã loan báo lúc phồng mang trợn trừng. Dơi Cú bay, tôi không thấy đôi cánh. Tôi nghĩ Dơi Cú đứng trên một cành cây. Cánh Dơi Cú khép lại như nàng sên buồn ngủ thu mình trong vỏ. Dơi Cú nhìn tôi, cặp mắt tinh tường, sắc lẹm như lời sấm truyền tận thế. Tôi đoán chừng Dơi Cú đang đâu đấy ngoài bầu trời. Một cuộc săn đêm chăng? Chẳng thiếu lần tôi nghĩ Dơi Cú đứng ngoài cửa sổ hoặc treo ngược trên mái tháp cao ẩm thấp, phía dưới lũ chuột chui rúc, chạy trốn những cuộc săn. Cái bóng trắng đảo qua đảo lại thật nhanh. Dường như ngoài kia trăng vẫn lừng lững và ngày một vươn cao lên đỉnh trời. Màu trăng đổ ngập, tưới trắng mọi mái nhà và nhuộm người sống trong màu trắng tạng của xương. Đứa trẻ nào chào đời vào ngày này, hoặc sẽ xúi quẩy cả đời hoặc sẽ là sứ giả tai ương. Ai chết vào ngày này, hồn sẽ không lên Trời, cũng chẳng xuống Âm. Dơi Cú nẫng tay trên cả Quỷ Vương lẫn Chúa Trời. Chỉ một cái quét cánh như sao chổi, bộ vuốt cắm vào hồn, kẹp cứng. Khuôn mặt Dơi Cú trắng buốt, sẵn sàng dập tắt mọi khoan nhượng và thong thả rỉa hồn bằng cái mỏ sắc. Bộ lông Dơi Cú cũng trắng. Lông muôn muốt, sắp đều theo khuôn cánh cong nhọn rẽ nhánh của Lucifer. Trong lúc mổ gặm nham nhở hồn ma xấu số, Dơi Cú chợt thè lưỡi, liếm hồn như liếm phần kem phủ trên mặt bánh. Hồn bị chà trắng như đầu tẩy xóa sổ nét chì đen. Đôi cánh của loài chim trở lại với sự xổ tung của lông vũ, còn bộ mặt Dơi Cú thì đột ngột dữ dằn, cái mũi to đoạch lồi lên, bộ hàm nhiều nanh nhọn nhe lởm chởm hình bàn chông. Tôi đã thấy Dơi Cú. Không ánh nhìn nào nắm bắt được con thú bay xảo quyệt này. Dơi Cú từng sải cánh bay lên tháp chuông nhà thờ. Lúc đứng trên thánh giá, khi lại treo ngược trên cành gạo. Chẳng thiếu lần Dơi Cú đứng mài móng, rỉa lông trên tượng đài lãnh tụ. Dơi Cú bay để vương lại màu trắng, hoặc tôi đã ảo tưởng tin rằng dấu trăng đổ dài, quét sáng nửa con đường là Dơi Cú. Trăng tròn, Dơi Cú đến. Dơi Cú không xuất hiện bằng tiếng kêu rạch nát màn đêm. Thực sự thì chẳng có nhiều bóng tối để rạch. Trăng tròn đã như mặt trời thứ hai, một cái kìm khỏe nhổ đi mọi răng, vuốt bóng tối. Ánh trắng ngập ngụa đất trời. Sự đổ mưa ánh sáng. Tôi không tin trên trăng có chị Hằng, chú Cuội ngồi gốc cây đa. Mọi truyền thuyết chỉ là trò đánh tráo. Armstrong đã không tìm thấy dù một mầm cây trên cái tinh cầu hoang tàn, được ngợi ca là ánh trăng lừa dối. Trăng trong mắt tôi nõn nường như làn da Bạch Tuyết và giá lạnh như tròng mắt lòa. Tôi nghĩ mình khỏe. Và khi đó, tôi dạo bộ dưới màn trăng. Trăng đổ thành cái cười nhăn nhở của chú mèo xứ Alice. Chợt, cái miệng trăng nhếch lớn, xoay nghiêng tùy vào thời điểm như con thuyền ra khơi cùng bóng tối. Tôi quan sát trăng từ lúc trăng bé mọn như một mẩu thuốc cháy cho đến khi căng đầy sức mạnh. Trăng tròn không trong rằm. Một thấu kính, hoặc một mặt gương được đánh bóng sáng đến mức xé vụn sáng tối. Từ cái liềm móc nhà nông, trăng gom xương máu đồng bào, rèn thành áo giáp, đúc thành súng ống, đúc thành xe tăng và từ hồ sọ trắng xây lên triều đình và luật pháp. Dơi Cú đến. Đấy không phải sự tương ngẫu, trùng phùng được an bài thành định mệnh. Dơi Cú không giống loài cá mập tìm mồi bằng mùi máu phảng trong nước và khác hẳn đàn ruồi lần dấu bữa ăn bằng mùi hương vẩn không khí, hiến mình cho gió Bắc bạo tàn. Chính lúc trăng lõa lồ, Dơi Cú lượn bay. Sự xuất hiện chớp nhoáng sau một tiếng rú, một cái đảo cánh thần tốc. Mồi là chuột, hoặc những thứ khoái khẩu thuộc loài gặm nhấm. Thời khắc Dơi Cú bay, tôi không thấy trăng. Sau đấy, tôi cũng không tìm ra trăng dù ánh trăng vẫn phủ ngập ba miền, sơn trắng tôi trong màu sáng chói chang. Dơi Cú trắng toát như trăng và đã thay trăng cai trị bầu trời. Tôi nhẩm bụng nghĩ: Trăng đã nứt đôi, vỡ toác và Dơi Cú chào đời, đón thế giới bằng cuộc săn đầu tiên, sự trưởng thành được ghi dấu bằng chiến thắng trên các xác chết…Khi trăng đã quá tròn, sẽ hóa thân…Chà, thật thú nếu nghĩ Dơi Cú đã nuốt trăng, hấp thụ hết nguồn năng lượng từ trăng để phát sáng như một mặt trăng mạnh chưa từng thấy. Trước lúc mặt trời mọc, trăng tan mất. Dơi Cú đã bay vào cõi vô thần, hoặc đã thành tro khi giọt nắng đầu tiên tưới vào. Ngày trăng tròn, Dơi Cú đến. Bộ mặt chuột khiếp đảm với đôi cánh màu tuyết lạnh. Cái mỏ Dơi Cú mổ, ăn các vì sao, liếm đi mọi tinh tú, uống cạn dải ngân hà để vũ trụ trơ trọi chỉ còn mặt trăng sáng rực bá quyền. Lông vũ Dơi Cú rơi vãi sau những cú bay xẻ cắt trời. Lông trắng rơi tả tả như hạt xốp. Số lông vương mái nhà, vướng vào gió và hớp sống gió để nhảy múa một mình, một ít sợi dính trên thân cây thành dấu vuốt trắng, bừa bãi dưới đất như mảnh xương, mảnh vỏ bom, vỏ đạn. Tôi không bắt được màu trắng nào. Chẳng ai bắt được gì, chỉ những cái xòe với vô vọng, chưa kể nhiều cái lưng bò cúi, tay lần mò, cào đất bật móng tay, tóe máu. Nơi lông vũ rơi không có lông vũ. Trên mặt đất là đất, dưới lòng đất vẫn là đất hoặc là xương. Màu xương cũng trắng màu lông Dơi Cú nhưng tuyệt không phải Dơi Cú. Đào đất thấy xương. Xương đắp lên xương, đổ tầng, kéo thành nhiều tầng vỉa như công trình lăng mộ được tổ hợp bằng nhiều tạ xương đè nhau như làm tình. Dơi Cú bay vọt, cắp lấy một miếng mồi. Không còn là chuột, con mồi kềnh càng hơn nhưng vẫn không thoát khỏi gọng kìm liềm thép. Không thấy Dơi Cú, trăng tròn trên đỉnh đầu. Trăng không vàng, trăng trắng màu men sứ. Sắc sáng trắng bóng lóa đến mức tôi thấy chói lòa như nhìn lên mặt trời lúc mười hai giờ. Tôi sẽ mù nếu ngoan cố nhìn lên trăng. Tôi biết rằng trăng đã che giấu Dơi Cú, hoặc Dơi Cú đã tự phù phép nhằm mạo danh trăng. Dơi Cú chỉ nhìn bằng một mắt. Con mắt tròn và trắng như cây đinh bạc cắm trên thánh giá đen. Một con thú bay khuyết tật…Tôi mường tượng thế vì rằng tôi cũng chỉ nhìn muôn vật bằng một mắt. Tôi có đủ cả hai mắt và không nhìn vạn vật với cả hai mắt. Con mắt độc nhất đấy chính tôi khai mở và chiếu thấy Dơi Cú. Đôi cánh xòe ra, vỗ phần phật xõa hết lông. Cơn mưa phùn trắng rơi chốc lát rồi cạn khô. Dơi Cú đứng xoay lưng trên cánh tay vẫy chào của Vị Thần ngũ đoản. Cặp cánh khép ghì rồi xòe rộng. Nắp hộp bật khóa, mở toang hoác nhấn chìm toàn cõi vào Tam Độc. Hộp mở hết đáy và hoàn toàn không được đóng lại. Chẳng có kì tích nào từ đáy hộp, hoặc kì tích đấy đã chết yểu vì Godot. Những gì còn lại sền sệt, quánh đặc một màu, và chỉ một màu-Trắng Tăm Tối-Màu của Bá Vương, của Hiến Pháp, màu của những Thái Thú tranh mặc chiếc hoàng bào vốn đã quá chật xác người. Dơi Cú xoay cổ, vỗ cánh bay dọc trên phần sọ tròn láng, trơn trượt của tượng đài nghìn trượng. Đôi tai Dơi Cú nhọn hoắt, vểnh to, lỗ nhĩ khúc khuỷu, hun hút gió tang. Hai lỗ tai cùng dẫn vào một lối nhưng chia thành hai đường, bên này là mê cung đá, phía kia là rừng muôn lối. Tôi chỉ thấy đến thế. Trăng lại tròn. Dơi Cú đến. Cơn đói quặn bao tử khiến Dơi Cú hung hãn. Vuốt sắc bấu lấy bầy linh trưởng chạy toán loạn ngoài đường, trên sân thượng và chật ních trong các chùa chiền thờ cả Thần, Phật lẫn Ma Quân. Những con vật to lớn khác, thuộc giòng linh trưởng ưu tú cũng thành bữa thịt tươi của Dơi Cú. Mỏ sắc thay dao xẻ thịt, hàm răng nhọn ngoác rộng cắn, nhai những miếng to, Dơi Cú uống máu bằng cái liếm quét dài sáng quắc. Trăng không cười, trăng không méo xệch nữa. Trăng tròn lành lặn. Tôi thấy rằng tròn là thứ hình quái ác và triền miên nhất. Một cái hố trắng phau không bao giờ thấy đáy. Trăng như con mắt trợn trừng lườm nguýt cả thế gian. Ánh trăng lạnh buốt, đông cứng mọi màu sắc và tôi đồ rằng cái vòng tròn kia là lối ra vào của Dơi Cú. Chính thế, tôi nhào đến, che trăng bằng bàn tay mình. Lần trăng tròn sau, tôi xòe tay phủ trăng. Rõ ràng, trăng không lặn đi, cũng không tàn khuyết. Che trăng, trước hết tôi đã tự vứt mình vào cõi người mù. Dơi Cú bay. Dơi Cú đứng trên bia mộ, vươn cổ như con gà trắng nguyền rủa mặt trời. Dơi Cú treo ngược. Dơi Cú cắn cổ chàng trai, thọc lưỡi hút máu đủ ba giọt. Bóng trắng lập lòe trong đêm, đánh thức cơn đói của Dơi Cú. Số màu trắng vương đổ ngoài trời dày lên, kéo tầng như dãy nón mê lủng lẳng trên cành cây, đấy cũng như những khúc xương bị quật khỏi mả và càng giống hơn những tà áo dài, những khăn xếp, khăn xô kéo dài từ Hoàng Thành xuống Viễn Đông và từ Viễn Đông xuống biển lạnh. Thuyền lớn, thuyền nhỏ, trực thăng, máy bay rong ruổi ngoài biển lớn. Những chiếc xa vút, nhạt màu trong vùng trắng xóa xa xăm. Những chiếc gãy vụn trong bão lốc, bị dìm xuống đáy biển lạnh hoặc dạt bờ khi trên thuyền chỉ còn xương là xương. Triệu triệu sinh linh bị tế cho biển và biển chia đều tế phẩm cho các thần dân sống cộng sinh trong bao tử mình, bao gồm cả những vị khách phương xa như quạ và kền kền. Tiếng chuông đổ nhà thờ từng kéo mây phủ trăng. Lúc mây chảy qua, trăng gãy nham nhở. Dơi Cú mất đường về, hoặc đã trúng tên, đành ngậm ngùi chui rúc chờ ngày trăng tròn. Chuông nhà thờ không đổ nữa. Cũng trên cánh tay vị thần xa xôi, tôi thấy Dơi Cú ngủ. Giấc ngủ treo ngược mình. Dơi Cú ẩn thân sau sải cánh khép chặt thành lớp vỏ giáp xe tăng. Hoa đã đóng nhụy và hóa thép, đâm tủa gai nhọn để bí mật mãi là bí mật. Thời điểm này, mọi sự êm đềm. Một giấc mê man, hoặc đấy là cú lừa siêu đẳng của Dơi Cú. Con thú bay ranh mãnh đang giấu mình chờ thời. Cánh tay ông thần xòe vươn như đôi cánh lúc mở ngoác của dơi Cú. Bàn tay muốn nắm gì đấy. Tôi không thấy Dơi Cú dù trên những cánh tay xòe vẫy, nơi đỉnh trán lồi, kéo dài như đường băng nối liền hai vùng biên giới. Tôi đoán chừng Dơi Cú đã bay đi khi trăng héo úa, buộc phải cúi đầu trước kẻ siêu cường. Trận lửa trắng toát dưới màn trăng đã nghiền nát tháp chuông, khuôn viên nhà thờ tối đen lúc mặt trời lên và trắng buốt khi trăng tròn. Bới đất, thấy xương. Bới xương, chỉ thấy xương. Đập tường, thấy xương. Tường sơn trắng, gạch tường cũng trắng, trong gạch có xương, trong xương chỉ có xương. Tôi trắng quá. Đi dưới trăng, tôi trắng. Không đi dưới trăng tôi cũng trắng vì Dơi Cú đã nhìn tôi hoặc do tôi thấy Dơi Cú. Tôi trắng và lạnh hơn xác ướp lưu cữ trong bảo tàng nước đá. Tôi nhổ tóc. Không phải tóc, tôi đang cố nhổ lớp cỏ chết ngoài sân vườn, mong ngóng được thấy màu vàng da của đất. Tóc đứt tận chân. Tóc đứt từng túm rồi nhẵn nhụi. Mái đầu tôi láng, nhẵn mịn như khối sọ. Sọ cũng trắng, màu trắng bạch của trăng và trắng băng huyết của Dơi Cú. Tôi thấy Dơi Cú bằng con mắt đục trong veo của Dơi Cú nhìn tôi và của trăng tròn xối ồng ộc màu Dơi Cú. Cái liếm mép và Dơi Cú nhìn tôi. Cái nhìn chăm chú, cái liếm lưỡi sặc sụa bọt nước tham vọng. Thực đơn lót dạ chọn tôi làm khai vị. Ngày trăng tròn, Dơi Cú sẽ đến. Lần đấy, Dơi Cú sẽ tìm đến tôi hoặc chính tôi tìm đến. Cái mỏ cắm phập, mổ, róc từng miếng. Cái lưỡi trắng, mập mạp, sần sùi nốt hạch, và trườn như con đỉa bấu lên đùi, cắn hớp rượu nóng. Những đầu ngón tay cứng lại, sượng lạnh từng đốt rồi đột ngột mềm mại, phất nhơ như lông cánh. Dơi Cú đứng trên ngực tôi, đổ bóng trắng kín hết tôi. Cái mỏ sắc như lưỡi dao phẫu thuật rạch ngực tôi. Tôi nghe tiếng sục sôi của bao tử đói nội tạng tươi. Đôi tai nhọn dài thêm, rắn thêm, cong cong sáng sắc ánh dao lam. Dơi Cú bổ mỏ xuống. Cuống tim tôi bị cắt lìa trong tiếng kéo cắt giấy ngọt lịm. Trước lúc quả tim nóng bị nhổ lên, trôi thẳng vào bụng Dơi Cú, tôi vươn mình. Đôi tay tôi bóp cổ Dơi Cú, lực tay nghiến theo tiếng răng nghiến két gãy loảng xoảng. Cuống họng tôi tắc ứ, nghẹt cứng. Bộ vuốt Dơi Cú đã vồ xuống hoặc khăn quàng cổ đột ngột thắt nút, co xiết như con nhện lông đè bẹp mồi bằng những cẳng chân dài, lớn nhiều sức mạnh. Cái bóng giãy lên giãy xuống. Lông vũ rơi trắng ngợp trời đất. Cái bóng vật lộn như đôi tình nhân quấn nhau điên cuồng trong đêm hoa trúc. Trăng đang liềm. Cái cười nhếch mép nhọn sắc. Ánh nhìn lim dim, lừ đừ của ông hoàng mất ngủ. Tôi trắng và ngày một trắng, buốt tuyệt âm. Ngày trăng không cười với ai, Dơi Cú

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch