Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp, Truyện ngắn Email bài này

THỊ

 

( phần II )

Những người đàn ông thời nay cũng có loại 8 vía, cô nghĩ vậy. Hôm nay chị bạn cùng cơ quan alo hỏi cô về chuyện của nhà chị. Chị ấy hỏi cô về đứa con trai mang chữ "Thị" hơi nhiều, vậy thì khi cúng dâng sao phải làm thế nào đây. Năm nay cái hạn sao La Hầu cần phải được giải trừ. Vậy mà đứa con trai của chị quá hiền lành như con gái. Đúng thật, cô nhìn nó tử tế thật như là con gái. Có người nói với chị ấy: “thằng con chị như con gái, mụ bà bắt lộn í". Chị ấy giận thật, chị ấy trút tất cả những cái bực tức ấy qua điện thoại với cô. Dâng sao giải hạn? cô bật cười, không lẽ cô nói với chị ấy: "vẽ một chữ Thị thật to để mà dâng, xong rồi hỏa táng nó đi”.

Chữ "Thị" nó như một chứng tật sinh ra từ vết sẹo nơi cuống rốn. Những điều tầm phào, những điều vãnh vặt cứ nháo nhào lên trong ngày như một lũ vịt nhao nhao đói ăn. Cô muốn hóa kiếp chúng (tất nhiên chúng ở cả trong mình cô trước tiên), dù việc hóa kiếp có khó khăn như người ta hóa kiếp con vịt và nhổ từng cọng lông măng – những cọng lông măng chưa kịp dài để trơn trượt trong nước mà bơi. Để rồi linh hồn của lũ vịt ấy chắp lên đôi cánh mà bay lên như thiên nga, vùng vẫy đến bầu trời mà chẳng bao giờ chúng bơi được đến đấy.
Suy cho cùng, người đàn ông rụng từ cuống rốn của người đàn bà nên họ cần sự dẫn dắt của những bà mẹ từ thuở nhỏ. Nhưng lớn lên, thì đa số họ rất muốn làm ngược lại với những người phụ nữ bên cạnh mình. Cô nghĩ, hay tại họ nghĩ rằng, người phụ nữ ấy rất nhạy cảm, có thể bỡn cợt về sự nông nổi của của họ. Nhưng đôi khi họ lại tự nguyện như lũ cá ngựa hay loài cánh cụt, sinh con và ấp trứng. Hoặc cứ thử nhìn vào căn bếp có hình ảnh người đàn ông mang cái tạp dề nấu ăn cho người vợ và lũ trẻ, ắt hẳn đó là một gia đình hạnh phúc, bởi lẽ: người phụ nữ có sự biết ơn và chân thành hơn đàn ông. Còn người đàn ông thì hay quên, thậm chí anh ta quên là ai đang đứng trong căn bếp kia nấu những thức ăn hàng ngày cho mình. Có lẽ lúc ấy, người đàn ông này có đôi mắt không giác mạc, không phân biệt được ngày – đêm, đất – trời, tồn tại và sống, hay một điều rõ ràng hơn: đó là chết và sống.

*

Thuở mới năm, sáu tuổi, cô nhớ lắm về một dãy mù u bên bờ mương thật đẹp ở quê nội. Đẹp và buồn hun hút. Nơi ấy bây giờ đã đỡ đi cái gió nắng của miền biển hoang sơ. Có con đường dài rợp bóng dừa. Cha cô hay đặt lên vai, vừa đi vừa hát như thế. Có lần cô ham hái những trái mù u xanh về nhốt trong cái hộp giấy, như cô từng nhốt những ước mơ về một cuộc sống chỉ có trong suy nghĩ của mình, cô đã cố trèo ra những cành xa mà hái, “roẹt, roẹt", cái quần bị bứt một đường chỉ dài, cha đã xin lỗi những người khách để ra nhà sau khâu lại quần cho cô. Cô nghĩ: "những việc ấy chỉ dành ‘Thị’ làm, nhưng cha đã làm được”, cha đã lấy đi bớt chữ Thị trong suy nghĩ của cô từ trong những năm tháng còn nhỏ dại ấy. Cô nghĩ: "ai cũng có thể là Thị". Cha cô dạy học, mẹ cô cũng dạy học, như nhau cả thôi, nhưng có điều là mẹ cô biết dạy nấu ăn, cha thì tuyệt nhiên không, có lẽ cha chỉ biết có mỗi việc của "Thị" là đun nước pha trà. Những ngụm trà chát chát ngọt ngọt kia có lẽ không hợp với "Thị", bởi cô chưa thấy mẹ uống trà vào mỗi buổi sáng như cha bao giờ.

*

Huế bây giờ đã vào mùa Giêng Hai. Chữ Thị đã đi qua thêm một tuổi. Trời se se lành lạnh, đẫm sương mù từ sáng sớm. Cô lại nhớ lắm những cái quạt giấy phe phẩy của ngoại vào mùa hè nóng bức. Sáng nay, chủ nhật, cô ghé đến quán ở Xẹc (Cercle Sportif) uống cafe rất sớm, dìu dịu cái gió lạnh từ sông Hương thổi vào. Một lời bài hát quen: I will survive, thấy mình vẫn chưa thay ổ khoá ngu xuẩn. Cô nghe như có những mũi gai đâm vào người tê tái. Cô hình dung bến Xẹc màu xanh hoang sơ thời cô chưa lọt lòng, rồi bể bơi đông đúc của tuổi thơ, rồi gió bấc, tím tái mưa phùn, cứ kéo dài nỗi buồn lai rai. Người ta nói, mùa Giêng Hai ở Huế “cắn móng tay không ra máu” là vậy. Lạnh thấu xương. Cô lại nhớ đến ngày xưa, các chị các mệ lại vào mùa đi cấy. Những đôi chân trần lại dầm trong những lớp bùn ngoài những ô ruộng xa. Bây giờ, trong mơ ước của cô có hình thù con ngựa gỗ. Con ngựa chỉ được gắn từ ba tấm gỗ mít, nó không có tai và miệng. Tuổi thơ của cô được ngồi lên đó mà phi. Ngựa phi từ từ thật thong thả, rồi phi nước kiệu. Ngựa băng qua những con đường cỏ trên cánh đồng vào buổi sáng mùa giáp Tết, cô nhìn thấy mấy bà, mấy o đang lom khom cấy, những tấm lưng trần, những làn nước dưới lớp bùn lạnh buốt, phía bên kia mạ đang lấm tấm trổ màu xanh non. Mùa ấy, những người đàn ông đã xong mùa cày bừa, họ đang ngồi nhấp từng ngụm trà hay khề khà bên những cái bàn nói chuyện về những lễ hội sắp tới. Những lễ hội mà những người mang chữ "Thị" không bao giờ được đứng ở giữa lễ điện, nó không hề tồn tại trong những giấc mơ hay trong suy nghĩ của những kẻ bị xem là mang thói ngông cuồng của đàn bà. Những người đàn bà tụm lại với nhau, nấu nướng trong cái gian của bếp núc, trong lòng họ thầm nghĩ: "của chồng, công vợ", ừ thì vậy, tổ tiên sẽ phù hộ cho chồng con của họ, thêm cả họ nữa nên rất mừng. Những tiếng cười hể hả, những câu chuyện vụn vặt như những mớ thức ăn thừa khi họ rửa dọn chén bát sau khi tàn tiệc.

Những cái điệp khúc cũ cứ vấn tròn như ngày xưa các cô gái ngày xưa vấn tóc đội khăn mỏ quạ. Cô nhìn ngoài xa ở bên kia bờ sông, trừ những ngày mưa bão, những người đàn bà ở xóm chài đang dầm mình dưới nước để mò ốc, đãi hến rồi mang ra bờ cầu bán. Những chiếc lưng cong, khệ nệ bưng những cái sàng hến sàng ốc nặng trịch đặt lên bờ. Những mẹt ốc bé xíu giăng đầy hai bên thành cầu, vệ đường. Cầu mới nối liền đường Hàn Mặc Tử đi về Vỹ Dạ, cầu An Cựu, cầu Bến Ngự…Những thân phận ốc/người cứ thế được mang ra luộc lên từng ngày, thơm phưng phức. Mùi thơm quyện mùi vị mồ hôi, mùi vị tuổi người nghe nồng mùi gừng chanh sả. Những thứ ấy đã được giã nhuyễn tẩm ướp những mảnh đời mưu sinh cơ cực. Và họ đã đi qua những tháng ngày vô tư, hồn nhiên như nụ cười hồ hởi của họ khi có khách hàng ghé mua. Nắng chiều đã bỏ quên đâu đó những suy nghĩ lãng mạn, chúng đã trở nên xấu xí với khung cảnh nên thơ của dòng sông đang chảy trôi êm đềm.
Và mỗi buổi sáng, cứ thế, chữ "Thị " lại chói mắt khi ánh mặt trời lên, rồi lại quen dần, cứ lom khom lom khom cho hết từng ngày mới. Rồi ngày cũ lại bỏ quên bên vệ đường. Chúng sẽ trôi vào giấc cô miên, trong mùi trầm hương tịch mịch.

n.h.a.t

bài đã đăng của Nguyễn Hoàng Anh Thư


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch