Trang chính » Giữa Người Viết & Người Đọc Email bài này

Tại sao nhiều người đọc “LẠC ĐƯỜNG”?

 

 

Mặc dù tác phẩm Lạc Đường có vẻ được Đào Hiếu (ĐH) đầu tư thời gian ít hơn so với một vài tiểu thuyết khác, nhưng nhiều người vẫn cho rằng LĐ có vị trí nổi bật nhất trong các tác phẩm của ĐH.

Vì sao vậy?

Tác giả bài viết này xin nêu ra một vài nguyên nhân sau đây, xin được nghe lời bàn bạc và chỉ giáo từ giới độc giả.

 

1. LĐ đề cập đến những vấn đề cốt tử của cuộc sống xã hội trong thời đại ngày nay

ĐH đã nêu ra và trả lời những câu hỏi về thực trạng cuộc sống xã hội VN và thế giới – sự suy đồi đạo đức, sự xuống cấp của các giá trị tinh thần, sự liên kết của các thế lực chính trị và tài phiệt để cướp bóc dân các nước nhược tiểu, sự phản bội các tôn chỉ của cuộc đấu tranh giành độc lập,… Điều này ai đọc cũng thấy, thiết tưởng không cần bàn nhiều.

 

2. Sự chín muồi của nhận thức xã hội

Mặc dù thời gian viết LĐ chỉ có hơn một năm, nhưng những vấn đề xã hội đề cập trong đó đã nung nấu ĐH nhiều năm, nhất là từ 1975, khi ông bắt đầu thấy thất vọng ghê gớm về cái guồng máy của ‘xã hội mới’ và những con người trong đó – những kẻ có quyền hành nhưng ti tiện và ngu dốt. Chính quá trình nung nấu lâu dài đó đã thôi thúc ĐH viết LĐ, và khi ông đặt bút viết thì hầu hết những câu hỏi đã được trả lời xác đáng (trừ câu hỏi VỀ ĐÂU?). Sự chín muồi trong nhận thức của ĐH cũng là hệ quả của việc ông đã bị ‘bầm dập qua nhiều chế độ’.

 

3. Bản chất con người Đào Hiếu

Nói về con người ĐH, có thể dùng những từ ngữ: bộc trực, sắc sảo, say đắm (đến mức sống chết vì) cái đẹp, đầy tình yêu thương.

Tính bộc trực giúp ĐH dám sống (như GS Hoàng Ngọc Hiến nói) như một nhân vật tiểu thuyết thực sự. Không phải cố tình đóng vai một nhân vật tiểu thuyết, mà tính tiểu thuyết là hoàn toàn tự phát, do khát vọng được sống một cuộc đời đẹp về mặt tâm hồn. Tính cách đó giúp ĐH có những hành động đáng phục, và những hành động đó cũng là những sự kiện mà khi viết lại sẽ lôi cuốn người đọc. Tính bộc trực cũng thể hiện qua hơi văn: ngang tàng, phóng túng và quyết liệt. Những người đồng quan điểm nhưng chưa nói ra được, khi đọc những dòng như vậy thấy ‘đã đời’.

Sự sắc sảo giúp ĐH phát hiện ra bản chất những vấn đề xã hội, nhìn ra tim đen của bọn người đê hèn cấu kết với nhau để hút máu và rút tuỷ của quần chúng nhân dân.

Sự say đắm cái đẹp làm cho ĐH dễ dàng tìm ra những nét đẹp trong cuộc sống xô bồ với đầy những trò nhố nhăng, và làm cho chính ông có một cuộc đời đẹp, dù gian truân và không ít đau thương nhưng thực sự đẹp. Tính cách đó cũng làm cho những trang viết của ĐH mang đậm vẻ đẹp, một vẻ đẹp cuốn hút của lối viết cô đọng: chỉ hơn hai trăm trang mà chứa chất không biết bao nhiêu là sự kiện!

Tình yêu thương là đặc điểm lớn nhất ở con người ĐH. Chính vì thế mà những dòng ông viết về mẹ, về cha, về con gái và về những số phận không may mắn khác làm bất kỳ ai đọc cũng phải xúc động mạnh. (Tôi đã thấy nhiều người rớt nước mắt khi đọc những đoạn đó)

 

4. Yếu tố Thiền

Những tác phẩm trước LĐ cũng đã cho thấy ĐH là tài năng lớn. Nhưng LĐ mặc dù được viết ra trong khoảng thời gian tương đối ngắn mà vẫn có sự hấp dẫn đặc biệt là vì có yếu tố Thiền trong đó. Đó là kết quả của một quá trình hoạt động tinh thần lâu dài và mạnh mẽ, và đến một giai đoạn nào đó thì sự tĩnh lặng sẽ tới cùng với sự thông tuệ. Đó cũng là hệ quả của cả việc đọc kinh sách, luyện Tứ Niệm Xứ, học thiền,… Không thành ‘chính quả’, nhưng cũng khai mở được đường dẫn tới những yếu tố thiêng liêng. Tôi dám nói thế, và bảo đảm rằng nhiều đoạn trong LĐ được ĐH viết ra gần như không phải nghĩ ngợi và sửa đi sửa lại.

Một dấu hiệu của yếu tố Thiền là sự phóng túng đặc biệt trong lời văn. Khóc, cười, chửi bới, lảm nhảm,… cứ như không phải do một ý định nào, mà do một dòng chảy vô hình đến từ một nơi nào đó – đó chính là Thiền. Và vì thế mà mọi thứ đều có duyên, mọi thứ đều có lý.

bài đã đăng của Nguyễn Trần Sâm


4 bình luận »

  • Michael Lang viết:

    Những nhận xét của Nguyễn Trần Sâm tuy ngắn gọn nhưng khá đầy đủ và chính xác. Đào Hiếu vừa có tư cách, bản lĩnh, vừa rất có tài. “Lạc đường” quá hay, chỉ tội buồn. Nhưng Nguyễn Trần Sâm nói đúng: buồn mà không gây cảm giác tuyệt vọng.
    Cảm ơn Đào Hiếu!

  • Trần Nam Chấn viết:

    Trong giai đoạn hiện nay có nhiều sách báo mang tính phản kháng. Tiếc rằng rất nhiều kẻ chống cộng bằng mọi giá. Kể cả bằng những cách bẩn hơn cộng.

    Đào Hiếu không chống cộng, vì Đào Hiếu đứng trên cộng. Đào Hiếu chỉ làm theo sự mách bảo của lương tri một nhà văn. Và ông làm việc đó từ một tầm văn hoá rất cao.

  • Lê Hùng Phương viết:

    Tôi không biết bình văn. Chỉ biết rằng đọc Lạc đường và các tác phẩm khác của Đào Hiếu thấy rất cuốn hút và sáng ra nhiều điều. Mong sao Việt Nam mình có thêm được nhiều nhà văn và trí thức như Đào Hiếu.

  • Chấm Phá viết:

    “Đào Hiếu không chống cộng, vì Đào Hiếu đứng trên cộng.”

    Tẩy chay Cộng không hẳn là “trên” Cộng. Tôi không dám nói Đào Hiếu có “trên” Cộng hay không, nhưng việc chống Cộng thì đã có các ông bà Việt Bolsa đảm trách là quá đủ. Người khác chống thêm nữa cũng bằng thừa. Có những cái mới lạ như Đào Hiếu thì xã hội mới đa dạng hơn một chút chứ phải không ?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)