Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 30)

0 bình luận ♦ 7.01.2016

 

(Tiếp theo phần trước)

Căm phẫn! Từ một ngày qua nhiều quý độc giả đã biết: Cảnh sát trấn áp dữ dội cuộc biểu tình ở khu siêu thị Mongkok; 240 người bị thương; ít nhất 2 người bị cảnh sát đánh dùi cui vào đầu 3 lần, bị chảy máu nghiêm trọng; 10 người đang phải điều trị trong bệnh viện; một số phải được khiêng bằng cáng đến bệnh viện. Sở Cảnh sát khẳng định lực lượng an ninh chỉ “dùng vũ lực tối thiểu” bởi người biểu tình muốn xâm lấn hàng rào cảnh sát. Tuy nhiên các thủ lĩnh biểu tình tuyên bố không hề có bất cứ hành vi nào khiêu khích cảnh sát. Ai dè…

Đáng tiếc! Từ nửa ngày qua nhiều quý độc giả đã biết:

Lần đầu tiên sau 5 ngày biểu tình và trong cả tháng bất tuân dân sự, những người biểu tình đã bị lâm vào tình trạng bạo động khi đột nhập Hội đồng Lập pháp Hồng Kông trong một tòa nhà quan trọng của chính quyền. Sau khi dùng gạch bêtông và các rào chắn kim loại để phá cửa kính, một nhóm người biểu tình đã xông vào bên trong tòa nhà đang được bảo vệ bởi 300 cảnh sát chống bạo động. Tất nhiên – và chắc chỉ chờ vậy! – cảnh sát lập tức dùng dùi cui và xịt hơi cay để ngăn chặn. Đám đông biểu tình lại dùng “vũ khí tối ưu”, bung dù tạo nên bức tường chắn hơi cay. Đồng thời, bên ngoài trung tâm Mongkok khoảng 400 người biểu tình đã lại tụ tập suốt đêm phản đối giới chức trách chuẩn bị dọn dẹp hàng rào, lều trại của phong trào. Tình hình căng thẳng khi cảnh sát dùng hơi cay để trấn áp, rượt đuổi người biểu tình, đánh họ bằng gậy và đã buộc hàng chục người nằm úp xuống đất hoặc úp mặt vào tường. Một số người biểu tình đã bị trói tay bằng dây nhựa và bị dẫn đi. Nhiều người bị thương trên mặt. Chỉ riêng tối qua khoảng 170 người đã bị bắt, có cả một cậu nhóc tì 13 tuổi. (Một Hoàng Tri Phong tương lai?). Nhiều lều y tế tình nguyện được dựng lên để hỗ trợ biểu tình viên bị chấn thương. Các bệnh viện lớn của Hồng Kông đã sẵn sàng tiếp nhận số đông bất thường, dù người bị thương là “ta” hay “địch”. Dám lắm chứ!

Một lãnh tụ biểu tình cho phóng viên AP biết: “Bạo lực bùng phát chỉ là sự cố đáng tiếc, điều chúng tôi không muốn xảy ra; bởi đến nay phong trào phải được diễn ra rất hòa bình.” Đáng tiếc thật đấy, các bạn trẻ ơi! Lớn chuyện rồi sao?

Lớn chuyện, lớn chuyện rồi! Tin giờ chót, nhận được ngay khi chúng tôi kết thúc tiểu thuyết:

Buổi tối hôm trước của ngày mai 21 tháng Tám – ngày dẹp toàn bộ những người đang chiếm trung tâm đòi dân chủ – cảnh sát Hồng Kông đã bắt giữ 2 thủ lĩnh biểu tình, trong đó có chàng Hoàng Tri Phong lừng danh. Hai chàng thủ lĩnh bị buộc tội cản trở người thực thi công vụ và được cho đóng tiền tại ngoại. Cả hai vừa lên tiếng với báo chí cáo buộc cảnh sát dùng vũ lực đả thương họ khi bắt giữ. “Các cảnh sát đã đè mạnh tôi xuống mặt đất để đả thương tôi”. – Hoàng Thủ lĩnh kể – “Tôi bị nhiều vết thương ở mặt, cổ… Cảnh sát cố tình đánh, đá vào hông, bụng tôi 5-6 lần. À, chán nhất là theo điều kiện bảo lãnh tôi bị cấm đến khu Mongkok trong 2 tháng. Luật sư của tôi mô tả vụ bắt giữ tôi là ‘hoàn toàn có ý đồ chính trị’”. Tổ chức Ân xá quốc tế – cũng chỉ chờ vậy! – bèn xối xả cảnh báo cảnh sát không được dùng bạo lực: “Không được đánh các biểu tình viên Hồng Kông, nhất là hai vị thủ lãnh trẻ, dù chỉ bằng cái gai của nhành hoa!” Có nhẽ đâu thế!

AFP xác nhận có nhiều trận ẩu đả giữa cảnh sát và người biểu tình tại 5 điểm biểu tình chính ở quanh quẩn trung tâm Mong Kok. Những người biểu tình đội mũ cứng, đeo kính bảo hộ và khẩu trang chống lại cảnh sát sau những chiến lũy từng được dựng trong 5 ngày qua. Có nhiều đợt hàng trăm cảnh sát chống bạo động dùng dùi cui, hơi cay, các tấm khiên và sức người để phá vỡ hàng ngũ của những người biểu tình. Nào chịu kém cạnh, các biểu tình viên ném trứng thối, chai nước và thanh gỗ về phía cảnh sát. Đã 11 sĩ quan cảnh sát bị thương. Lực lượng cảnh sát Hồng Kông với tổng số 28.000 nhân mạng từng bị quá tải từ các tháng qua và đang oải muốn chết trong 5 ngày đêm nay. Tin giờ chót: 4.000 cảnh sát chống bạo động được điều tới khu lao động Mong Kok, và 3.000 “đồng chí” khác tinh nhuệ hơn thì trấn ải tại khu hành chính Admiralty là đại bản doanh của chính quyền Hồng Kông. Có nhẽ đâu thế!

Còn RFI thì bảo: Tòa nhà chính phủ Hồng Kông Admiralty vừa phải đóng cửa (Là lá la…) và Nghị viện thành phố cũng đang cửa đóng. (La lá là…) Cả nghìn biểu tình viên mặt non choẹt, miệng còn dính hơi sữa, đầu đội mũ bảo hiểm tay cầm dù đang “kéo cưa lừa xẻ” với cảnh sát ngay bên ngoài Văn phòng Đặc khu trưởng Lương Trấn Anh. Dám lắm chứ!

Một điều đáng tiếc “vô cùng Tổ quốc ta ơi”: Ngay trong các phong trào biểu tình cũng đã bị phân ly quan điểm, rạn nứt phương pháp. Phong trào Chiếm trung tâm do các giáo sư lãnh đạo thì khuyên bảo các “chú em” Phong trào học sinh nên thay đổi chiến lược và ngừng phong tỏa đường phố. Ngược lại, Phong trào học sinh của Hoàng Thủ lĩnh lại khẳng quyết vẫn sẽ bám đường phố, tiếp tục tạo sức ép lên chính quyền Hồng Kông và Đại lục. Tin giờ chót, thủ lĩnh biểu tình Lưu Vũ hét lên giữa đám đông khi trả lời phỏng vấn từ đài tiếng Việt tại Pháp RFI: “Trụ sở chính quyền đang bị phong tỏa đến mức tê liệt; tức là chúng tôi sắp đạt mục tiêu rồi. Được ‘voi’, chúng tôi còn đòi ‘Hai Bà Trưng’ nữa cơ: Hồng Kông phải có bầu cử thực sự tự do vào năm 2017!” Dám lắm chứ!

Các bạn trẻ Hồng Kông ơi, làm sao? Làm sao đây?

Tin phút chót, không thể không cập nhật dù chữ “Hết” đã đóng vào trang cuối tiểu thuyết: tin nóng từ nữ ký giả Bùi Mai Hanh vừa gửi trang mạng Việt Văn. Cũng như trước đó có nam ký giả Đinh Quang Anh Thai của nhật báo Dân Việt đến từ California, có lẽ nữ ký giả họ Bùi đến từ Hà Thành là người Việt quý hiếm trực tiếp tham gia Phong Trào Dù và tác nghiệp? Dám lắm chứ!

Đã 5 ngày đêm qua Bùi Nữ ký giả ăn ngủ tại “khách sạn ngàn sao” trong khu Admiralty Hồng Kông giữa hàng nghìn lều vải. Và phát hiện ra rằng mỗi chiếc lều vải cũng biết nín thở chờ đợi như những trái tim của các cô, cậu chủ. Dám lắm chứ!

Đã 5 ngày đêm qua Bùi Nữ ký giả chứng kiến và tham dự lịch sử, mà trong con mắt của một thi sĩ thì thấy quang cảnh giống như cuộc tổng triển lãm nghệ thuật sắp đặt của sinh viên và người dân Hồng Kông – những nghệ sĩ mang chung tên Chân Thiện Mỹ.

Đã 5 ngày đêm qua Bùi Nữ ký giả nhận thấy người Hồng Kông thích sáng tạo một cái gì đó mới: từ “Vũ khí dù” đến dải khăn vàng, từ khẩu hiệu luôn thay đổi đến các hình nộm, từ chiếc quan tài đỏ có hình Đặc khu trưởng họ Lương đến “Bức tường ô nhục” – nơi có 2-3 lớp hàng rào sắt chính quyền tạo ra để ngăn cấm dân chúng. Có nhẽ đâu thế!

Đã 5 ngày đêm qua Bùi Nữ ký giả ghi chụp hàng trăm hình ảnh Hồng Kông sống đẹp sống hùng:

Đây, cặp uyên ương đang ăn tối trước cửa lều, người nam đắm đuối san bớt những sợi mỳ sang bát của người nữ;

Kia, các lớp học trải dài thanh thiên bạch nhật, có sinh viên và còn có cả các cô nhóc cậu nhóc tiểu học đang chụm đầu ôn bài;

Đó, một bé gái 10 tuổi theo cha mẹ trẻ đi “ngủ biểu tình” hớn hở nói: “Cháu hiểu vì sao cháu tới đây, để làm gì và với ai. Nếu như được nói với cô bằng tiếng Quảng Đông thì cháu có thể giải thích chính xác hơn bằng tiếng Anh”;

Dám lắm chứ!

Đó, “They can’t kill us all” (Họ không thể tiêu diệt được tất cả chúng ta) – là khẩu hiệu được giới trẻ Hồng Kông khoái dùng trong các cuộc đấu tranh;

Kia, cạnh công viên một căn nhà chơ vơ trên tường có hình cây dù và chân máy quay phim lồng nhau. Nay nó được mang tên “Dark corner” (Góc tối) để định vị cho người đời biết nơi 7 cảnh sát viên đã xúm lại đánh đập tàn bạo một người biểu tình;

Đây, hình mẫu chiếc xe tăng làm bằng bìa, to và giống như thật. Cảnh giới về sự đàn áp thảm khốc và kinh hoàng trong cuộc biểu tình lịch sử của sinh viên Trung tại Thiên An Môn năm 1989;

Dám lắm chứ!

Đây, một bức tường lớn ngay tại nơi biểu tình trưng bày tranh của một họa sĩ Anh. Khoái tỉ: có chữ “Tự do” bằng tiếng Việt đáng yêu;

Kia, bên trong nhà vệ sinh nữ thơm ngát, sạch sẽ, trên tường chi chít hình vẽ, khẩu hiệu Phong trào Dù. Nổi bật: một bao ni lông to tướng, lịch lãm và trong suốt. Vâng, những băng vệ sinh cho các bạn gái do chính các bà, các mẹ tình nguyện mang đến;

Đó, một cụ già Hồng Kông đã quá rất nhiều cái tuổi mà thi nhân Đỗ Phủ từng “quy định” cứ dúi mấy tờ bạc Hồng Kông vào tay nữ ký giả Hà Thành lúc cô chào tạm biệt chuẩn bị trở về nước sau 5 ngày đêm làm “người Hồng Kông”.

Dám lắm chứ!

Có nhẽ đâu thế! Đã 2 tiếng đồng hồ qua Bùi Nữ ký giả mục sở thị cuộc họp báo của 3 nhà sáng lập Phong trào Chiếm trung tâm với tuyên bố “đầu hàng” chính quyền. Trong khi 2 thủ lãnh Chan và Chu khóc nức nở, Giáo sư thủ lãnh Beni Tai bật khóc tức tưởi rồi đọc “Thư của 3 thành viên Phong Trào Dù gửi người dân Hồng Kông”:

“Thưa quý vị dân chúng Hồng Kông,

Chúng tôi sẽ chịu hậu quả pháp lý và hy vọng các em sinh viên, học sinh sẽ rút lui để tiến lên!

Để chuẩn bị cho việc đầu hàng, chúng tôi da diết, tha thiết, thậm chí lê liết kêu gọi sinh viên, học sinh cần rút lui bảo toàn lực lượng. Trước giờ G mà Tòa án Hồng Kông đã ấn định, cả ba người chúng tôi cùng một số chí hữu sẽ ra đầu thú, ‘nộp mình’ trước Sở Cảnh sát. [Có nhẽ đâu thế!]

Hãy nhớ, có những sự đầu hàng không hèn yếu. Đầu hàng này là để thực hiện đúng cam kết, đúng lời nguyện. Chúng tôi muốn ‘nêu một bài học’ cho bạo lực, cho chính quyền, và cũng cho chính các chí hữu trẻ tuổi về ý thức thượng tôn pháp luật và nguyên tắc biểu tình hòa bình bất bạo động. Chúng tôi muốn bảo trọng cho các bạn trẻ, và cũng là cho chúng tôi. Chúng tôi muốn Hồng Kông tự do dân chủ và phi chiến địa. [Dám lắm chứ!]

Hơn 2 tháng qua, từ khi lời cảnh báo bất tuân dân sự sẽ Chiếm trung tâm do chúng tôi khởi xướng và đã thành hiện thực trong 5 ngày đêm qua, phong trào sinh viên và người dân đã nhận được ủng hộ tinh thần của toàn cầu nhờ sự tranh đấu dũng cảm của mình trong ý thức duy trì tình yêu và hòa bình, an ninh và bất bạo động. [Ai dè…]

Mục đích của Bất tuân dân sự không để phá vỡ pháp luật; những người biểu tình đã can đảm thề nguyện chịu những hậu quả pháp lý. Trong suốt cuộc đời mình chúng tôi đã chấp hành pháp luật, nhưng để thách thức hệ thống bất công chúng tôi sẵn sàng nhận hậu quả xấu nhất. Sự đầu hàng này không phải là bị thất bại. Nó tố cáo hành động vũ lực của một chính phủ phi nhân bản và phi công lý. Dùi cui cảnh sát đang đẻ ra chính quyền này! [Dám lắm chứ!]

Nhiều ngày qua, cảnh sát đã đàn áp dã man người biểu tình tại các địa điểm chiếm đóng. Những bạn trẻ của chúng tôi, tức là con em của quý vị, chỉ còn biết dùng thân thể phi vũ trang của họ để chịu đựng những cú dùi cui từ cảnh sát. Vâng, xương đã gãy, máu đã đổ. Chúng tôi đau đớn vô cùng. Chúng tôi khóc tạ lỗi trước các bậc phụ huynh của những người trẻ can trường. [Có nhẽ đâu thế!]

Vì lợi ích an toàn của người biểu tình, vì ý định khởi thủy của chúng ta là tình yêu và hòa bình, và cũng vì tương lai Hồng Kông, chúng tôi chuẩn bị đầu hàng. Ba chúng tôi xin hứa sẽ đốc thúc các sinh viên, học sinh phải rút lui khỏi khu chiếm đóng để Cắm Rễ Thật Sâu Thật Rộng Vào Cộng Đồng, để biến Phong Trào Dù thành Tinh Thần Dù. [Có nhẽ đâu thế!], [Có nhẽ đâu thế!]

Muốn vậy Phong trào Dù chúng tôi quyết định đổi hướng tranh đấu theo 4 phương cách mới: 1. Thực hiện tranh luận trong các tòa án và các tổ chức chuyên nghiệp về phổ thông đầu phiếu và bất tuân dân sự; 2. Các tình nguyện viên đi đến những cộng đồng để bàn luận về dân chủ và nhân quyền trên sự bình đẳng và tương trợ; 3. Hỗ trợ giáo dục dân chủ; 4. Thiết lập Hiến chương xã hội, dự thảo Điều lệ xã hội. [Dám lắm chứ!]

Trong hơn 2 tháng qua, các sinh viên, học sinh của Liên đoàn Sinh viên Hồng Kông và Scholarism đã tranh đấu không ngưng nghỉ ngày đêm. Chúng tôi biết họ dư lòng can đảm để tiếp tục bước tới. Song chúng tôi muốn họ có thêm sự kiên nhẫn trên đường trường. Chúng tôi tin tưởng họ có thể phục hồi và bồi bổ sức mạnh vì công cuộc dân chủ dài lâu. [Dám lắm chứ!]

Trong hơn 2 tháng qua, chỉ nói về số lượng, Phong trào đã có 800.000 người tham gia Trưng cầu dân ý, đã có 500.000 người đã tham dự Bất tuân dân sự, và cuối cùng đã có tới 150.000 biểu tình viên – những người dũng cảm bất chấp hơi cay và dùi cui vì mục tiêu của Phong trào. Vâng, tức là gần 1/8 dân số Hồng Kông đã thể hiện ý nguyện về các quyền công bằng chính trị, mà trước nhất là phổ thông đầu phiếu. [Ai dè…]

Cuối cùng, người Hồng Kông chúng ta đang trao cho chính phủ Lương Trấn Anh trơ lì và vô cảm một thách đố: Đâu là sự sẵn sàng của chính phủ trước trách nhiệm của mình? [Ai dè…]

Tiếc thương cho Hồng Kông hiện tại, chúng ta sẽ làm gì cho Hồng Kông tương lai?

Hỡi Phật và Chúa, xin người ban phúc lành cho thành phố của chúng tôi!”

[Có nhẽ đâu thế!], [Có nhẽ đâu thế!], [Có nhẽ đâu thế!]

Bái phục Thầy luôn! Một bó hồng vàng dành cho 3 Thầy! Một rừng hồng vàng dành cho người dân Hồng Kông. Dám lắm chứ!

Đã 2 tiếng đồng hồ qua Bùi Nữ ký giả chứng kiến trên đường phố quang cảnh 3 thủ lĩnh học sinh tuyên bố bắt đầu tuyệt thực, cho dù các vị lãnh đạo đầu hàng. Thế gọi là “Trò hơn thầy, Hồng Kông có phúc”, hay “Thầy giỏi không sinh trò hèn”.

Hoàng Tri Phong nói rất vô tư trước đám đông gần trăm người rằng, cậu ta cùng 2 thủ lĩnh khác sẽ nhịn ăn bắt đầu từ giờ phút này cho đến khi Lương Đặc khu trưởng chấp thuận thương thảo với người biểu tình về chương trình cải cách bầu cử: “Đến giờ này chúng ta đành chịu trả giá. Tôi buồn quá, vì cảnh sát đã dùng bạo lực. Chúng tôi buộc lòng phải tuyệt thực khi đang đối diện với một chính phủ đổ vỡ. Chính phủ không thể nào đánh mất một thế hệ thanh niên đâu. Tôi nhịn ăn vì muốn những người đang xoa tay trước cỗ đầy mâm cao phải suy ngẫm. Những gì chúng tôi đang làm là hoàn toàn nghiêm túc, vì chúng tôi không đòi hỏi những gì không thể. Xin mọi người hãy để chúng tôi tuyệt thực…” Dám lắm chứ!

Ba đóa hồng thắm nhất to nhất dành cho Hoàng Thủ lĩnh và 2 thủ lĩnh trẻ khác! Bảo trọng, những bạn trẻ chí lớn và dễ thương!

Đã 2 tiếng đồng hồ qua Bùi Nữ ký giả còn biết Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, lần thứ 2 kêu gọi chính quyền Hồng Kông và phong trào biểu tình cần đàm phán, và cả đôi bên không dùng bạo lực. Ai dè…

Đã 2 tiếng đồng hồ qua Bùi Nữ ký giả nhận thấy Lương Đặc khu trưởng vẫn cực cương cứng: “Tôi kêu gọi các sinh viên, học sinh không nên trở lại khu biểu tình. Chớ lầm rằng các dung thứ của cảnh sát là sự kém cỏi. Cảnh sát sẽ hành động rất quyết liệt cho mà xem. Giờ G sẽ đến, trong ít tiếng nữa: toàn khu trung tâm sẽ phải không còn bất kỳ người biểu tình nào cùng bất kỳ chướng ngại vật nào!”

Có nhẽ đâu thế! Có nhẽ đâu thế! Có nhẽ đâu thế!

Các bạn trẻ Hồng Kông ơi, làm sao? Làm sao đây?

*

Lần đầu tiên trên thế giới. Vậy đó, một cuộc chiến bất thành vì “lý do văn học” đã đi vào lịch sử chiến tranh.

Người dân quanh quanh Biển Đông, dù Trung đại lục hay Ma Cao; Hồng Kông hay Đài Loan; Philippines hay Malaysia; Brunei hay Indonesia; Singapore hay Thái Lan, Miên hay Đại Việt, nhưng trên hết và sau cùng là dân Việt – và tất nhiên cả dân Mỹ rồi Nhật – túm tụm lại nói nhanh cho sớm hết tiểu thuyết: dân tình toàn cầu xin tạ ơn các biểu tình viên của Phong Trào Dù Hồng Kông.

Chúc các bạn, các em, các cháu học sinh, sinh viên Hồng Kông sớm được như ý, mà trước hết cũng như sau cùng là bảo trọng, an toàn tính mạng.

Cuộc biểu tình này đã nối tiếp các cuộc đấu tranh liên tục nhiều năm qua của dân Hồng Kông, và đang diễn ra theo cách quy mô nhất, quyết liệt nhất.

Thắng hoặc bại hoặc hòa, phong trào phản kháng Hồng Kông sẽ là một trong những cuộc khủng hoảng chính trị lớn nhất mà đất nước Trung biết đến từ 25 năm qua, sau sự kiện Thiên An Môn.

Thắng hoặc bại hoặc hòa, cuộc đối đầu này sẽ ảnh hưởng lâu dài không những tới Hồng Kông và Trung lục địa mà còn với khuynh hướng dân chủ toàn cầu.

Dám lắm chứ! Dám lắm chứ! Dám lắm chứ!

Các bạn trẻ Hồng Kông đang muốn chứng tỏ: những người yêu hòa bình chân chính không khước từ chống cái ác, mà tranh đấu với cái ác theo cách mạnh bạo qua phương châm bất bạo động. Đúng quá!

Quá đúng! Bởi đó cũng chính là cách thức người Việt nước Nam chúng tôi dùng để đối phó với những thế lực bành trướng phương Bắc suốt ngàn năm qua, và tới tận hôm nay. Chúng tôi chỉ mạnh bạo vũ trang bạo động, một khi Tổ quốc lâm nguy!

(Còn tiếp phần chót)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)