Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 28)

0 bình luận ♦ 24.12.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Cuối cùng và quan trọng: nói thánh nói tướng gì, lại có thơ rằng kiểu gì, dẫu thực lực cơ bắp hay chém gió, tự sướng thì ta không thể bỏ qua các điểm yếu của mình khiến chú Ba Tàu chọn Đại Việt như một mục tiêu hoàn hảo, ứng viên số 1 giữa các đối tượng của chủ nghĩa dân tộc bá quyền và nền chính trị cường quyền trước là tại châu Á rồi vươn ra toàn cầu.

Đại Việt có ít nhất 6 tử huyệt mà “đồng chíIvan Kabardin đã tổng kết giùm:

Tử huyệt 1: Nếu theo đường lối “3 không”, Đại Việt ta không hề có ràng buộc với bất kỳ quốc gia nào bằng liên minh quân sự. Mặt Đại Việt chẳng có cái mũi nào để chú Ba Tàu phải nể khi thích vuốt. Dù vuốt chơi hay vuốt thật. Vụ giàn khoan 981 là phép thử chính xác. Giả sử chú Ba Tàu mở chiến tranh kiểu uýnh nhanh thắng lẹ thì ảnh hưởng trên trường quốc tế sẽ chỉ ở dư luận suông (trăm voi không được bát nước xáo). Chắc chỉ có các “mũi” Mỹ, Philippines, Nhật là phản đối. Khó hy vọng nước nào trên thế giới dám đưa ra giải pháp quyết liệt và hữu hiệu. Liên Hiệp Quốc thì sẽ cao giọng thật đấy nhưng có thành bát nước xáo nào không, trăm con voi cũng chẳng thể biết!

Tử huyệt 2: So với các nước láng giềng biển, của đáng tội lực lượng Hải quân Đại Việt hình thành và phát triển khí là muộn và chậm. Không có Sự kiện Vịnh Bắc Bộ 1964, chẳng biết khi nào Hải quân Đại Việt ta mới có “trận đầu” để mà “đánh thắng”? Không phải bi quan đâu, nhưng dũng cảm cúi xuống nhìn lại cơ bắp mình thì thấy, cho đến ngày Hải chiến Biển Đông bất thành 15 tháng Tám năm 2014, phương tiện và trang bị của Hải quân Đại Việt ta dù tiến thẳng lên hiện đại nhưng vẫn đang ở thời kỳ đầu của hiện đại hóa. Về tác chiến còn chán hơn: chưa có nhiều các cuộc diễn tập hợp đồng hiện đại trên đại dương, đặc biệt với hải quân nước ngoài. Với các cường quốc hải quân thì kể như không. Kéo nhau ra biển lớn tay bo, không chấp 2 nước hải quân tí hon là Brunei và Miên, giữa các nước đáng mặt cạnh tranh hải dương cùng Trung thì Hải quân Đại Việt có lẽ chỉ khá hơn Philippines, ngang ngửa Malaysia. Nhưng ở thời a còng này, cần qué gì tay bo quân tử. Philippines í ẹ thế thôi nhưng có Mỹ đứng sau, cổ súy về tinh thần cũng như những hù dọa mạnh mẽ khi cần.

Tử huyệt 3: Thiên hạ bá tánh bị lừa mãi mà không thấy chán với 2 mặt trận giả của Trung, mỗi khi họ lớn tiếng tấn công vũ trang tái chiếm Đài Loan và đảo Senkaku/Điếu Ngư. Bố bảo chú Ba Tàu dám nổ súng trước tại 2 địa chỉ đó, nếu như không muốn uýnh nhau thật với chú Sam. Trên trận tuyến đại dương của Trung, tính đến nay chỉ có Biển Đông và Đại Việt là mặt trận thứ thiệt mà thôi. Philippines là ứng viên thứ 2.

Không thống lĩnh được Trường Sa, Trung không thể trở thành siêu cường số 1 thế giới, bởi không thể giám sát được các hải trình thương mại và quân sự toàn cầu và bắt buộc chúng đi vào các hải cảng của đại lục; đó là chưa tính tới tiềm năng kinh tế của quần đảo ấy.

Tử huyệt 4: Trong các quốc gia láng giềng có lịch sử lâu dài chống Trung xâm lăng, Đại Việt lại là nước có lịch sử bị Trung bóp méo thê thảm nhất. Kể ra hết, chắc tức bằng chết! Mới nhất là 2 vụ bị dí vào Hồ sơ trình Liên Hiệp Quốc: Công hàm Phạm Thủ tướng 1958 và bản đồ in sách giáo khoa trung học 1974. Thôi thì những chuyện ba que xỏ lá rồi sẽ bị ánh sáng công lý xuyên thấu. Vật cản vô hình lớn nhất là đa phần dân Trung cóc biết ra môn ra khoai về lịch sử nói chung, nhất là lịch sử cận đại của Trung bị phủ sóng bởi tâm lý nước lớn Đại Hán nhăm nhăm nuốt tươi Đại Việt. Nói mẹ gì đến lịch sử nước bé Đại Việt!

Tử huyệt 5: Từ đầu năm nay, bài học Crimea của “thày Nga” đang bị dư luận nhìn thấy trong chiến lược mới của Trung: đánh úp một cú; chuyện đã rồi, phải quấy tính sau. “Mất gì của bọ!” Bọ có tới hơn 1,3 tỷ dân cơ mà. Nếu như tổn thất cho Hải quân Trung dù rất lớn so với tương quan đối phương và thế giới như hồi xung đột Biên giới 1979, thì Trung Nam Hải cũng sẽ phảy tay; miễn đạt được mục tiêu. Kinh nghiệm Vạn Lý Trường Chinh luôn là ánh sáng cho đường lối quân sự lấy xương thịt đè súng đạn.

Tử huyệt 6: Đại Việt bị giời hành khi cho cùng Trung một đường biên giới đất liền ngót ngàn cây số. Cực kỳ dễ dàng bị áp lực nghiêm trọng từ nhiều phía. Dọc tuyến biên giới này quân lính chú Ba Tàu sẽ có thể nhanh chóng trở nên “đông như quân Nguyên”, lại rành rẽ địa hình. Khi đồng thời bị tấn công xâm lược trên biển và công kích hỏa lực từ biên giới đất liền, nếu không có võ tránh đỡ Đại Việt quả là “tiến hóa lưỡng nan/ đi về lận đận/ ngày xưa lận đận/ không biết về đâu/ ngày nay lận đận/ mây bay khắp xứ/ chân mờ cõi xa/ vàng phai nhè nhẹ/ chiều hôm cửa nhà”, như thiên tài họ Trịnh từng tiên đoán từ nhiều chục năm trước?!

Ấy là chưa kể, hơn chục năm qua doanh nhân và dân chúng Trung gia nhập Đại Việt với số lượng khủng và rất tinh tường tình hình kinh tế, xã hội, chính trị của Đại Việt. Đội quân thứ 5 đó không thể là để ném đá xem tăm, mà là “hậu phương trên tiền phương” cho một chiến dịch đại quy mô độc chiếm toàn thể Biển Đông bằng cuộc chiến tổng lực nhưng chớp nhoáng, biến Đường 9 đoạn trở nên Vạn lý trường thành trên biển. Từ đó rộng cẳng đá tung ảnh hưởng sang biển Hoa Đông và song phi ra khỏi eo biển Malacca. Xong! Chủ tịch Tập khi ấy chỉ còn việc cười mỉm chi và gọi đường dây nóng cho Tổng Obama: “Mission accomplished!”, trong lúc ngoài mặt tiền cung đình Trung Nam Hải đám văn nghệ sĩ hủ nho chính thống (từng bị coi là “cục phân của cách mạng”) mũ cao áo dài công kênh nhau treo hàng câu đối:

Thống nhất sơn hà Tập Chủ tịch

Vạn đại quân sư Mao Lãnh tụ”.

*

Không thể nào nói nhiều về sự bày binh bố trận của Liên quân quốc tế BĐ-2014 cũng như Liên quân Trung-Miên dù ngoài đại dương hay trên duyên hải Biển Đông, biển Hoa Đông và các vùng lân cận, nhất là phần của Đại Việt. Giản đơn vì chúng còn an tọa trong các hồ sơ chưa giải mật. Mật này to và chắc lắm; chưa chắc tác giả sẽ được tiếp cận trong tương lai gần. Không dám đặt lời hẹn nào với độc giả đáng kính.

Cũng có một ít thông tin rò rỉ về phần Mỹ, Singapore, Nhật… Các bác này dân chủ nên cái gì cũng ra vẻ khai ra tóe tòe loe. Làm như không ngán gì bí mật bí mỡ!

Đại để phương tiện chính và công khai của Liên quân quốc tế BĐ-2014 như sau…

Ta (nghĩa là Đại Việt ta và Liên quân quốc tế do Mỹ cầm chịch) nhất định thắng, Tàu nhất định thua! Đó là vì Hạm đội 7 Mỹ đã trích ra đơn vị chiến đấu chủ công của mình là Lực lượng Đặc nhiệm 70 gồm hàng không mẫu hạm USS George Washington-73 và Không đoàn 5 để làm đối thủ chính, răn đe và ngáng đường, không cho tàu sân bay Liêu Ninh tiếp tục tiến vào lãnh hải Đại Việt. (Ôi, hương hồn vị Tổng thống Hoa Kỳ đầu tiên đang dấn thân trợ giúp Đại Việt trong cơn hiểm nghèo. Thank you ông nhiều nhiều…)

Lâu nay USS George Washington-73 nổi danh như một siêu hàng không mẫu hạm dùng năng lượng hạt nhân với 3 số đo: dài 333 m, rộng 78 m, cao 74 m. Đồng bào Đại Việt ta đừng quá lo. Ừ thì USS George Washington-73 dù quá nhỏ khi so sánh với một sân bay thông thường trên mặt đất nhưng cũng dư sức cứu nguy Đại Việt ta trước cái tàu sân bay Liêu Ninh đang có cả đống nhược điểm, khuyết tật…

“Ông Tổng thống Washington” có sức chứa 90 máy bay có cánh cố định và máy bay trực thăng, nhưng trong chiến dịch BĐ-2014 này chỉ đâu như chưa đến 40 chiếc. Cũng làm đối phương sợ vãi tiểu rồi!

Ông Washington ấy có tải trọng chiến đấu là 99.000 tấn; sàn đáp rộng 18.000 m²; tốc độ 56+ km/h; tầm xa: không giới hạn (tức là có thể sống chiến đấu lao động và học tập cả năm cả tháng hết ngày dài lại đến đêm thâu trên con tàu như một thế giới nổi; vũ trang: các tên lửa đều rất siêu, nhìn trên giấy thôi đã muốn xỉu!

Đầy đủ ra “ông” có thể có ẵm 6.250 thuyền viên. Nhưng số quân chính xác tham gia chiến dịch BĐ-2014 vẫn trong hồ sơ chưa giải mật. Bó tay chấm còm! Theo nguồn tương đối thạo tin và khá là có trách nhiệm thì số quân nhân Đại Việt chiếm tới 3/4 tổng số. Cũng phải thôi. Ao biển nhà mình thì mình phải mang xương thịt mình ra chắn giữ chứ. Đúng ra quân số ta phải xấp xỉ 4/4, trừ các vị trí tướng tá chỉ huy cấp cao người to như trâu mộng oai phong Sát Thát đằng đằng kinh nghiệm hải chiến đầy mình mẩy tay chân, hay các suất y tá, phục vụ viên là những nữ thủy quân chân dài tóc vàng sợi nhỏ… Ối, nhưng súng ống tên lửa tên khói tàu bè tàu bò của họ khủng thế, hàng hiệu thế liệu quân Đại Việt ta có biết đường mà bắn mà lái không? Chuyện nhỏ. Khắc dùng khắc biết! Ngày xưa cỡ máy bay MiG-19, tên lửa Sam-2 oách ra phết mà quân ta vẫn dùng nhoay nhoáy, lại còn cải tiến cải tân đến mức đã vít cổ hàng đàn phi cơ B-52 của giặc Mỹ, ối nói nhịu tầm bậy quá, của đối phương là Mỹ.

(Ôn cố chỉ tổ tủi thân. Dạo ấy, đúng lúc miền Bắc nhà ta sém bị máy bay ném bom chiến lược B-52 của đối phương là Mỹ đưa về thời kỳ đồ đá, nhưng bác Cả có chịu cho quân ta dùng tên lửa Sam-3 đếch đâu! Đối phó với loại khổng lồ và khốc liệt như pháo đài bay B-52, bác í đã chuẩn bị sẵn tên lửa Sam-4 và Sam-5 mạnh hơn nhiều để thay thế Sam-2 cổ lỗ. Rồi bác í nại cớ chú Ba Tàu – dạo đó còn là anh Ba – trong mối bất hòa Xô-Trung sẽ sao chép các công nghệ. Với riêng Đại Việt ta, đâu ngán. “Có súng dùng súng, có gươm dùng gươm”, đến khi buộc phải cóc có gươm, cóc có súng thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc… Chơi tới số! Tay không bắt giặc. Chỉ buồn cho phe ta, cho “bác Cả” thôi. Ai lại đi gửi trứng cho ác: để quân Syria xài lần đầu tiên trong Chiến tranh 1973 và 1982, thế quái nào quân địch Israel nó nắm được tẩy và tiêu diệt toàn bộ hệ thống SA-3, SA-6 chỉ trong đúng một ngày. Chán hơn cả con rán. Thôi chả có thì giờ mà chán nữa. Đang còn lo xoắn đít với quân địch là anh Ba ngày xưa đây này.)

Ta (nghĩa là Đại Việt ta và Liên quân quốc tế do Mỹ cầm chịch) nhất định thắng, Tàu nhất định thua! Đó là vì không kể ở các khu vực xa và trong vòng đai hậu vệ, quanh quanh “nồi lẩu” tàu sân bay George Washington là các món quốc tế góp vào, như: hạm đội bảo vệ tàu sân bay gồm 5 tàu khu trục tên lửa và 5 tàu hộ vệ tên lửa của Mỹ, Nhật, Singapore; 2 xe đổ bộ UHAC của Nhật; 4 xe đổ bộ loại nhỏ của Indonesia (Ôi thím Indonesia thật là quý quá!); 6 tàu kỹ thuật dò mìn của Nhật, Singapore; 10 phi cơ chiến đấu F-16 của Mỹ, Nhật; 2 tàu chiến di chuyển nhờ đệm không khí của Philippines (Không nói cũng biết đồ của Mỹ xàng xê qua); 10 tàu chiến bình thường và 6 tàu ngầm các loại đến từ tất cả các nước thành viên, dĩ nhiên có Đại Việt ta chứ bộ.

Về đối phương Liên quân Trung-Miên. Tuyệt không có thông tin thông cống gì lọt ra ngoài. Chú Ba Tàu mà đã thủ khẩu thì hơn cả bình. Leo lên lưới chỉ thấy các số liệu cũ mèm về tàu sân bay Liêu Ninh: đành phải tin bác Gu Gồ thôi, giữa thời buổi loạn thông tin trong thế giới phẳng lì lợm, còn biết tin vào ai nữa hở giời?

Cứ theo bác Gu Gồ thì tàu sân bay Liêu Ninh dài 304 m, rộng 37 m; trọng tải đầy đủ 66.500 tấn; tốc độ 59 km/h; có thể ẵm 26 máy bay và 24 trực thăng. Chiến đấu cơ J-15 được quảng cáo ỏm tỏi như một Cá mập bay, nhưng làm sao dám so găng với các chiến đấu cơ tàng hình FA-18 E/F Super Hornet của Mỹ. Vả, Cá mập bay J-15 cũng vừa mới luyện tập cất hạ cánh từ tàu sân bay Liêu Ninh còn chưa sạch nước cản khiến 2 phi công tử nạn như đã nói. À, điểm độc đáo so với các tàu sân bay kiểu Mỹ là Liêu Ninh dùng hệ thống dốc (bệ phóng trượt tuyết) chứ không là máy phóng.

Cứ theo bác Gu Gồ thì Liêu Ninh chỉ có tầm xa là 45 ngày; tức là nếu có Hải chiến Biển Đông thật sự thì Đại Việt ta chỉ cần chịu khó gồng mình đến ngày thứ 46 là tàu sân bay Liêu Ninh… phải chui vào ống đồng về nước như Thoát Hoan năm xưa!

Cứ theo bác Gu Gồ thì Liêu Ninh có thủy thủ đoàn đầy đủ là 1.960 người. (Chưa rõ trong chuyến đi dạy cho Đại Việt bài học thứ hai trên biển Nam Hải này nó na được bao nhiêu chú Ba Tàu “thằng nào cũng như thằng nấy” cộng thêm 100 chiến hữu Miên?)

Cứ theo bác Gu Gồ thì Liêu Ninh có hệ thống vũ khí đáng chú ý nhất là Type 1030 CIWS và tên lửa FL-3000N. Còn nhiều thứ khác nữa nhưng cũng chả bỏ bèn gì với lượng lực tấn công của tàu sân bay phe ta: USS George Washington-73!

Ta (nghĩa là Đại Việt ta và Liên quân quốc tế do Mỹ cầm chịch) nhất định thắng, Tàu nhất định thua! Đó là vì tàu sân bay Liêu Ninh có cả tá các điểm yếu, thiếu sót…

Cũng theo bác Gu Gồ, chú Liêu Ninh có tầm hoạt động rất ngắn, không thể so với ông Washington với khả năng phóng những chiến đấu cơ không người lái X-47B ở tầm hoạt động lên tới 200 hải lý. Độc giả ạ, X-47B kinh hồn lắm cơ… Vừa có khả năng đánh bom, bắn tên lửa; lại vừa có thể tiếp nhiện liệu trên không, trở thành máy bay cung cấp nhiên liệu này; mà thích nhất là biết cách hạ cánh gọn nhẹ trên các hàng không mẫu hạm. Bởi thế X-47B đang là bóng ma đe dọa chú Liêu Ninh và các chiến đấu cơ Trung.

Cũng theo bác Gu Gồ, chú Liêu Ninh về khả năng trinh sát còn xách dép cho ông Washington. Lúc này đâu như Liêu Ninh chỉ mới dùng trực thăng trinh sát Kamov KA-31 do Nga chế tạo. Kể ra cũng là một thành quả công nghệ với tính năng tiền tiến đấy, nhưng cái gọi là Cá hổ kình KA-31 cho kẹo cũng đâu dám đọ cùng máy bay cảnh báo sớm E-2 Hawkeye của Mỹ về trần bay và phạm vi quan sát.

Cũng theo bác Gu Gồ, điểm yếu nhất của chú Liêu Ninh là lực lượng hộ tống quá mỏng và toàn là những thứ cóc ổi mía ghim, hay nói theo Tam Quốc Chí là đám vệ sĩ váy dài Giản Ung, My Trúc, Tôn Càn… Bì sao với các tàu hộ tống hùng hậu, hiện đại và oai vệ quanh ông Washington nêu trên, như ngũ hổ tướng Thục Hán là Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân, Hoàng Trung, Mã Siêu. Liêu Ninh chỉ có 3 tàu khu trục tên lửa và 3 tàu hộ vệ tên lửa? Lạy Chúa tôi, lực lượng này mần răng đủ mạnh để bảo vệ mẫu hạm của mình khi lâm trận. Thôi, xéo về biển nhà chú cho rồi. Chả bõ phí đạn của Liên quân quốc tế!

Trong tương quan ấy, 2 con ngựa sắt George Washington và Liêu Ninh đang cách nhau 300 hải lý quanh thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế Đại Việt. Đủ xa để chúng không nghe thấy tiếng gầm hí của nhau. Có nghĩa về chiến sự, đủ an toàn cho tàu địch có thể gây chiến và đủ phản công cho tàu ta.

Tưởng cũng nên ghi nhớ giới hạn của các loại vùng biển theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển UNCLOS ký tại Geneva năm 1956. (Bính Thân, cùng tuổi Bọ Lập? Đúng rứa, đúng rứa! Mạng Hỏa cung Khôn, nhiều kẻ quý người yêu, nhưng trôi dạt không phương vô bến bờ, dễ dính vào vòng lao lý. Ua chầu chầu…):

Tính từ bờ đất liền ra 12 hải lý là Vùng chủ quyền (Lãnh hải); ra đến 200 hải lý là Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ); ra ngoài 200 hải lý là Thềm lục địa (tùy nghi, chắc trên dưới trăm hải lý gì đó); ra ngoài nữa là Vùng biển quốc tế thẳng cánh cò bay mỏi cổ đến chết, thế nên có một thi sĩ Việt từng mơ:

“Biển khơi ta rộng mênh mông

Trăng lên, trăng lặn vẫn không ra ngoài”.

Thi sĩ mơ vớ vẩn thế mà đúng. Luật biển dù là của Liên Hiệp Quốc, chứ có là của bố Liên Hiệp Quốc, cũng chẳng làm sao phân liệt hết được triệu ức đảo chi chít trên đại hải thiên địa.

Thế giới có tá lả trường hợp cá biệt mà Đảo Tiên Nữ của Đại Việt ta là một: đó là điểm cực đông của Tổ quốc thân thương, xa nhất tính từ đất liền, khoảng hơn 400 hải lý (hơn 700 km). Tức là ra xa gấp đôi Vùng đặc quyền kinh tế; chắc là bằng Thềm lục địa; thậm chí chạy tọt ra cả Vùng biển quốc tế cũng nên. Là lá la…

Gọi là đảo cho bà con đất liền đỡ sợ thôi, còn xét về mặt địa chất thì Tiên Nữ (tiếng Anh Tennent Reef, theo hải đồ của Anh; hoặc Pigeon Reef – hải đồ của Mỹ; lại có phiên âm tiếng Tàu đủ kiểu nhưng chả thèm viết ra đây cho phí giấy) chỉ là vùng đá rạn san hô vòng thuộc cụm Trường Sa của quần đảo Trường Sa. Tọa độ: vĩ độ 8°51′18″B, kinh độ 114°39′18″Đ.

Nói cho ngay, đảo Tiên Nữ vẫn đang là nơi tranh chấp giữa Đại Việt ta, Đài Loan, Philippines và Trung. Lâu nay Đại Việt ta kiểm soát rạn vòng này như một phần của thị trấn Trường Sa, huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa. (Nghe oách và dòn dã lắm. Nhưng sao không gọi hẳn là tỉnh Trường Sa cho hoành tráng nhỉ? Mất gì của bọ!). Một vùng trời đất, ối làm gì có đất ở đó, nói lại, một vùng trời đá có chiều dài và chiều rộng tối đa là 6,5 km và 2,8 km. Khi thủy triều xuống còn 0,1 m, toàn bộ vành ngoài mép san hô đều nổi lên khỏi mặt biển. Khi thủy triều lên, chẳng còn đá với rạn gì sất. Chỉ còn ngọn hải đăng cùng các chiến sĩ Đại Việt trơ gan cùng tuế nguyệt trong sự rình rập của các chú Ba Tàu.

Đón mặt trời lên trước đất liền gần một tiếng đồng hồ, Tiên Nữ là vị trí tiền tiêu của quần đảo Trường Sa. Nơi đây sẽ phải phát hiện mục tiêu từ xa và cùng với các đảo, đá khác trong quần đảo dựng lên lá chắn bảo vệ sườn phía đông của dải đất hình chữ S tựa trên bờ biển Đông oai phong.

Đèn biển của đảo có tâm sáng ở độ cao 20,5 m, tầm xa ánh sáng ban ngày 14 hải lý, ban đêm 15 hải lý. “Mắt” của “em” Tiên Nữ được Cơ quan Quỹ đạo Quốc tế và Hiệp hội Báo hiệu Hàng hải Quốc tế ghi nhận trên hải đồ quốc tế. La lá là… Bà con ta yên chí lớn nhé!

Nhưng đã một phen hú hồn đấy! Bỡn à! Cuối năm 1987, vấn nạn Trường Sa – Hoàng Sa căng thẳng vô cùng tận, chú Ba Tàu đưa rất nhiều tàu chiến đến rình mò khu vực này. Dù lúc đó đã yếu về lực lại kém về thế, Hải quân Đại Việt cũng kịp “tung chưởng” nhanh chóng tổ chức lực lượng giữ chặt “em” Tiên Nữ (chứ không thì “em nó” đã chung số phận bị cưỡng hiếp, í lộn bị cưỡng chiếm thê thảm như “em” Gạc Ma rồi!). Mặc mẹ cái mùa biển động, các chàng thủy thủ Đại Việt vượt thắng gió lớn sóng to để tới ngày 25 tháng Giêng năm 1988 đã xây cất xong nhà cao chân bền chắc và bày binh bố trận bảo vệ đảo. Rồi tới năm 2000, đèn biển đảo Tiên Nữ được thiết lập như một lời chào đón các tàu bè thương mại quốc tế “Welcome to Đại Việt thân thương!”, và – quan trọng – như một lời cảnh báo tàu chiến Tàu Khựa: Biết điều, đi chỗ khác chơi!

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch