Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 27)

0 bình luận ♦ 17.12.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Khi tiểu thuyết đã xong xuôi, tác giả còn nhận được tin nóng bỏng cả “con chuột”/ mouse: Hải quân Mỹ hồ hởi phấn khởi tuyên bố lần đầu tiên thử nghiệm cực kỳ thành công vũ khí laser. Sự vụ diễn ra tại vịnh Persia. Siêu vũ khí ấy sẽ có thể trong nháy mắt biến thành số zero các mục tiêu trên tàu mặt nước, máy bay không người lái và những mục tiêu di động khác lớ xớ trên đại dương. Lời Đô đốc Martin Klunder: “Thành tựu của chúng tôi sẽ làm ‘đổi mới’ [Cũng như kiểu Đổi mới thời 1986 của toàn bộ đất nước Đại Việt chăng?] ngành công nghiệp quân sự và đặt ra các thách thức khác lạ về chiến lược và chiến thuật của toàn bộ lãnh vực hải quân hiện đại.” Vũ khí hải quân laser Mỹ mà ra đời chắc chắn phải được lập tức mang tới Châu Á – Thái Bình Dương rồi. Chưa biết chừng Đại Việt ta làm khách mở hàng cho hàng hiệu này? Úi, nhưng ắt là đắt lắm. Tiền thuế dân Việt gom sao đủ? Vùng sâu bao nhiêu trẻ em nghèo hằng mong các Chương trình thiện nguyện CCT/“Cơm có thịt”! Vùng xa bao nhiêu học trò khó mãi ngóng những cây cầu mỗi lần chui túi nilông vượt sông tới trường!

Đã bảo rồi. Chuyện về bác Chú Sam kể hoài không thấu… Để kết thúc, bạn đọc cũng nên nhìn lại chút chút so sánh trích ngang về 4 lực lượng hải quân hùng mạnh nhất địa cầu của 4 cường quốc theo thứ tự: Mỹ, Nga, Trung và Anh. (Hải quân Nhật đứng thứ 5, đã nói trên.)

Hải quân Mỹ được thành lập từ các năm 1775-1794 với tiêu chí của vị Tổng thống tiên khởi Hoa Kỳ G. Washington: “Không có lực lượng hải quân hữu hiệu, chúng ta không thể làm gì hữu hiệu.”

Vì thế các hạm đội tàu chiến Mỹ luôn luôn hoạt động ở Thái Bình Dương, Đại Tây Dương, Ấn Độ Dương, Địa Trung Hải, Vịnh Ba Tư, vùng Sừng châu Phi… Như Cảnh sát biển, các tàu Mỹ có thể nhanh lẹ xuất hiện trên mọi vùng biển khắp hành tinh.

Vì thế Hải quân Mỹ là lực lượng hải quân to lớn nhất thế giới, với tổng trọng tải hạm đội tác chiến lớn hơn tổng trọng tải hạm đội tác chiến của 13 lực lượng hải quân lớn kế tiếp trên thế giới gộp lại.

Vì thế Hải quân Mỹ có: quân số 450.000 người; đội ngũ hàng không mẫu hạm lớn nhất thế giới là 12 chiếc; 288 tàu chiến; 9 tàu đổ bộ tấn công; 22 tàu tuần dương; 62 tàu khu trục; 17 tàu hộ vệ; 72 tàu ngầm; 3.700 phi cơ… Lầu Năm Góc dự tính đến năm 2020 sẽ dồn đến Châu Á – Thái Bình Dương hơn 60% lực lượng hải quân và không quân của mình.

Vì thế khẩu hiệu của Bộ Hải quân Hoa Kỳ trong suốt thế kỷ 20 là “Tiến về phía trước, từ biển!” (Chú Ba đại lục đang nhái lại trong thế kỷ 21.)

Hải quân Nga đang đứng thứ 2 thế giới do thừa hưởng phần lớn đội tàu chiến hùng cường của Hải quân Liên Xô sau Chiến tranh Lạnh, với: 1 tàu sân bay, 79 tàu hộ tống loại lớn, 5 tàu tuần dương, 13 tàu khu trục, 52 tàu ngầm…

Bàn về Hải quân của chú Gấu Bắc Cực khác gì khen phò mã tốt áo. Nhất là dân Đại Việt ta đã quá rành quá phục rồi! Thôi tạm cho qua các trang sử oai phong và thắm thiết của “mối tình hữu nghị Việt Xô/ vừa là đồng chí vừa là bố con”, đang lúc Hải chiến Biển Đông cập kề, hãy đi thẳng vào câu hỏi sau của nhà nghiên cứu Ivan Kabardin (tên Ivan thì chắc như đanh đóng cột đó là người Nga): Vị trí của Nga giữa thế trận Châu Á – Thái Bình Dương?

Theo “đồng chí Ivan” này thì, một là, nếu ở thời Chiến tranh lạnh, chưa thèm xài đến át chủ bài vũ khí hạt nhân, Liên Xô luôn dư sức thừa uy tung các chưởng vừa hiểm vừa hung buộc Trung phải sợ vãi linh hồn, thì bây giờ quân lực Nga đã xuống xề đủ mọi điều, ngược lại Quân giải phóng Trung tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc từ khả năng tác chiến cho đến vũ khí, phương tiện.

Theo “đồng chí Ivan” này thì, hai là, trong 25 năm qua, cũng phải mang phận như Đại Việt ta, Nga đã bị biến thành thị trường lớn của Trung, nhất là các sản phẩm tiêu dùng giá bèo quanh quẩn vài đôla. Nguy hiểm hơn cả: cơn sóng người lao động Trung dào dạt chảy sang vùng Viễn Đông – Siberia, tạo bất ổn tại biên giới Nga-Trung. Với sự thâm nhập của hàng trăm triệu dân lao động nhập cư, Nga sẽ dễ bề bị đo ván khi xảy ra chiến tranh biên giới với Trung.

Theo “đồng chí Ivan” này thì, ba là, chẳng gì Nga đang là một quốc gia dân chủ, với ti tỉ khó khăn (chủ nghĩa bài Nga, dân tộc cực đoan, khủng bố quốc tế, lực lượng thứ 5 và nền kinh tế phụ thuộc vào Trung, Mỹ, Liên minh châu Âu). Nga hết còn là đại bản doanh Xã hội chủ nghĩa có thể gồng mình chặn đứng nguy cơ chiến tranh và bảo vệ các người bạn truyền thống, trong đó có Đại Việt ta với nhiều thế hệ từng “ngồi mơ nước Nga”.

Hải quân Anh từng là lực lượng hùng mạnh nhất thế gian, làm chủ phần lớn các đại dương trong suốt nhiều thế kỷ; sang thế kỷ 20 bị Hải quân Mỹ rồi Nga vượt mặt, và mươi năm qua phải chịu chạy xuống xếp hàng thứ 4 sau Hải quân chú Ba Tàu; có quân số 35.000 người, 2 tàu sân bay, 3 tàu đổ bộ cỡ lớn, 19 tàu khu trục và hộ vệ, 11 tàu ngầm, 149 phi cơ…

Hải quân Trung vọt lên hàng thứ 3 thế giới và dẫn đầu châu Á, nhờ trỗi dậy vù vù trong những năm gần đây với:

Phương tiện vũ trang: một tàu sân bay (đích thị là cái tàu Liêu Ninh đang gây chiến nằm chình ình sâu trong thềm lục địa Đại Việt!); 350 tàu chiến mặt nước; 3 tàu vận tải đổ bộ; 25 tàu khu trục; 42 tàu hộ vệ, hơn 60 tàu ngầm (9 tàu ngầm hạt nhân, 2 tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo liên lục địa)… Tức là Trung có hạm đội tàu ngầm đông đúc không nhì cũng ba của thế giới. Ngoài những tàu ngầm chất lượng cao lớp Kilo nhập từ Nga, còn toàn là những tàu ngầm tự đóng và luôn được PR chất lượng hàng đầu thậm chí vượt qua Nga. Không quân của Hải quân Trung khá đông đảo nhờ tiêm kích đánh biển hàng đầu thế giới là Su-30MK2 khoảng 24 chiếc, một số tiêm kích J-11BS tương tự Su-30MK2, chưa kể rất nhiều máy bay thế hệ cũ hơn.

Quân số: gần 300.000 người, với Hải quân hạm tàu 230.000 người; Không quân của hải quân: 25.000; Hải quân đánh bộ: 9.000; Hải quân tuần duyên: 28.000. Tức là chỉ nói về nhân lực, “thịt” Hải quân nhà chú Ba Tàu “đè” 5 lần quân số Hạm đội 7 của bác Chú Sam đang trấn giữ Thái Bình Dương. (Đừng quên: Tổng số quân tại ngũ của Quân đội chú Ba Tàu năm 2014 là 2.285.000 binh sĩ, đứng đầu thế giới, bỡn à!)

Lực lượng tác chiến gồm 3 hạm đội: Hạm đội Bắc Hải, Hạm đội Đông Hải và Hạm đội Nam Hải. Đặt Bộ tư lệnh tại Quảng Đông, Hạm đội Nam Hải có nhiệm vụ kiểm soát vùng Nam Hải (tức là Biển Đông thân thương của Đại Việt ta!). Hạm đội Nam Hải từng là lực lượng trực tiếp giao chiến với Hải quân Đại Việt trong các tranh chấp lãnh hải vào những thập niên 1970-1980. (Viết đến đây tác giả muốn nện cho cái “thằng” Hạm đội Nam Hải một cú quá, mà không có cái gì để nện. Nhìn lại trong tay chỉ có mỗi con chuột/ mouse. Chán hơn con gián!)

Cuối cùng, tức phát điên cả người cũng phải thừa nhận có 2 thứ vũ khí đáng gờm nhất của Hải quân Trung đối với Mỹ và các địch thủ Châu Á – Thái Bình Dương như Nhật, Đại Việt và Đài Loan:

Một, tên lửa Đông Phong DF-21D được mệnh danh Sát thủ tàu sân bay. Đó là tên lửa đạn đạo đất đối hạm tầm trung được chế tạo chuyên trị để đánh hạ các tàu sân bay của Mỹ với tầm bắn 1.500-2.000 km. Tuy không thể vươn tới tận đại bản doanh của lực lượng dự bị chiến lược Mỹ là đảo Guam, nhưng cũng là nỗi đe dọa hãi hùng với các chiến hạm Mỹ hoạt động ở Biển Đông, biển Hoa Đông và tây Thái Bình Dương. Khi được phóng đi, tên lửa Đông Phong sẽ tách khỏi thiết bị trợ đẩy rồi bay với tốc độ cực cao, còn hơn cả Tề Thiên Đại Thánh. Tốc độ và động năng sinh trong quá trình đó có thể gây phá hủy nghiêm trọng khi bổ nhào xuống đầu các tàu sân bay. Với vài quả tên lửa loại này cũng có thể làm tê liệt, thậm chí nhấn chìm toàn bộ một chiếc tàu sân bay khổng lồ. Chưa hết, Đông Phong DF-21D còn là loại tên lửa đầu tiên và duy nhất trên thế giới có thể tấn công tàu sân bay đang di chuyển. Thực là tinh thần Mao made in China “Gió Đông thổi bạt gió Tây”. Khá khen cho nhà ngươi!

Hai, tàu đổ bộ Type 071 như một phương tiện mà chú Ba Tàu có thể dùng để tiến công, xâm chiếm các vùng lãnh thổ mà chú í đòi chủ quyền trên Biển Đông và biển Hoa Đông. Hiện đã có 3 tàu đổ bộ Type 071 và đang sản xuất thêm 3 chiếc nữa. Mỗi tàu có thể chở nhiều nhất 800 “chú Ba Tàu thằng nào cũng như thằng nấy” và 18 xe quân sự. Trong khi làm mọi chuyện phòng chống Tàu xâm lấn, bà con Đại Việt ta vẫn cần ăn chay niệm Phật cầu cho cái đồ Type 071 không bại liệt thì cũng bị Hà Bá kéo cẳng khi mò đến biển đảo của ta.

Cuối cùng nữa, tức phát rồ cả người cũng phải dẫn ra cái tin rất vô cùng cực kỳ đáng ngại này: chú Ba Tàu đang khoe ỏm tỏi thử thành công robot tự hành mang tên Hải Yến chống người nhái đối phương. Chẳng biết có chém gió hay không chứ đa số truyền thông, báo chí chính thống Trung đều tí tởn thông báo người máy Hải Yến có thể tự động tiến công người nhái dưới độ sâu 1.500 m và khả năng di chuyển lên tới 1.000 km liên tục trong cả tháng trời không cần “ăn uống” gì. Nỗi tức càng tăng khi các tin đều giật tít toạc móng heo: “Robot tự hành dưới nước do Trung chế tạo có thể tấn công Đặc công người nhái Đại Việt! Là lá la…”. Tiên sư anh Tào Tháo! Các Lữ đoàn Đặc công nước huyền thoại của Đại Việt sống chết cũng sẽ phải vô hiệu hóa tụi bay, cái đám robot Hải Yến giời đánh thánh vật kia!

Kết thúc phần này và quan trọng bực nhứt không chỉ trong tiểu thuyết này: Các tình huống xung đột vũ trang Mỹ-Trung tại Biển Đông.

Nikki Glaser, một kỳ nữ Huê Kỳ, Cố vấn thâm niên Ủy ban Thái Bình Dương của Hạ viện, năm ngoái đã tung ra cuốn sách dày cộm (ném chuột cách 10 mét chuột chết không kịp thở hắt ra) luận bàn về 4 kịch bản nguy hiểm và khả thi do Trung gây ra đe dọa quyền lợi của Mỹ khiến Mỹ phải tức thì vung tay vảy đạn.

Nguy hiểm nhất: Hải quân Mỹ hoạt động lớ xớ (vô tình một cách hậu ý) hoặc léng phéng (hữu ý một cách vô tâm) thế nào đó trong vùng đặc quyền kinh tế của Trung khiến Trung phải tung chưởng.

Nguy hiểm nhì: Đụng độ thật sự Trung-Philippines mà dễ nhất là trong khu vực mỏ khí thiên nhiên Reed Bank, cách Plawan 80 dặm. Hễ chú Ba Tàu làm cho máu Philippines chảy, đầu Philippines rơi, ắt là chú Sam nhào vô cứu bồ thể theo Hiệp ước bảo vệ lẫn nhau ký năm 1951: “Mỗi bên thừa nhận rằng bất cứ cuộc tiến công vũ trang nào trong vùng Thái Bình Dương vào bất cứ bên nào đều gây nguy hiểm cho an ninh và hòa bình, và cùng tuyên bố rằng Hiệp ước này sẽ hành động đáp ứng theo tình hình nguy biến phù hợp với Hiến pháp của mỗi bên.” Người Philippines hơn nửa thế kỷ nay ăn no ngủ kỹ giữ sức khỏe làm ti tỉ việc trong một đất nước có ti tỉ khó khăn là nhờ thế.

Nguy hiểm ba: Tỉ thí Trung-Việt thật sự về thăm dò dầu, khí đốt hoặc về khỉ tiều cóc khô gì đó, miễn là tỉ thí thật sự và phía Đại Việt có lời mời Mỹ lên võ đài. Về lý, khả năng này ít xảy ra hơn với Trung-Philippines. Còn về tình (không phải tình củm tình ái tình tang gì đâu, mà là tình… tiền, tức là bảo vệ quyền lợi Mỹ) thì kịch bản này rạo rực hơn hẳn.

Nguy hiểm tư: Nếu Trung chủ động tiến công các tàu phục vụ hay giàn khoan của Mỹ đang thăm dò, khoan dầu; đặc biệt là khiến công dân Mỹ phải đi chầu Hà Bá.

**

Kể trên là các nước vùng Đông Nam Á, trong khu vực và trên thế giới liên hệ gần xa vấn nạn Biển Đông cùng Hải chiến BĐ-2014 của Đại Việt ta.

Rồi thì ta cũng phải nói về Đại Việt ta chứ! Mà biết nói gì đây ta? Thật ra tổng thể truyện này đã là về Đại Việt ta rồi. Dù sáng tác pha sự thật – ngôn ngữ chuyên môn gọi là bán hư cấu (docu-fiction, một khái niệm bắt đầu từ điện ảnh) – thì mọi điều ở đây mỗi khi dính dấp tới các quốc gia khác cũng chỉ là duyên cớ, mượn chuyện người nói chuyện mình. Thế thôi.

Vậy để tăng vẻ khách quan, ta nên phác lại đôi nét thống kê quan trọng về Biển Đông như đã từng làm với các nước khác. Nhé?

Vâng thì về hình thức, giống như 2 nước Trung đại lục và Đài Loan (từ đây khỏi chú chú bác bác nữa, sắp tới màn chót của Hải chiến rồi, chú bác cái nỗi gì!) Đại Việt ta cũng tuyên nhận toàn thể 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Có nghĩa chỉ 3 trên 9 quốc gia, lãnh thổ là tuyên nhận toàn thể các hòn đảo tại Biển Đông.

Vâng thì về nội dung, hoàn toàn khác. Vì, như độc giả đã thuộc lòng: “Người phát ngôn Lê Hải Bằng nhấn mạnh: Đại Việt ta có đầy đủ cơ sở pháp lý và bằng chứng lịch sử để khẳng định chủ quyền của mình đối với quần đảo Trường Sa và quần đảo Hoàng Sa. Mọi hành động đơn phương của nước ngoài nhằm làm thay đổi hiện trạng khu vực này đều là xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Đại Việt ta; vi phạm nghiêm trọng Tuyên bố Ứng xử của các bên ở Biển Đông DOC, làm phức tạp thêm tình hình Biển Đông và khu vực”.

Vâng thì về hành chính, hiện thời Đại Việt ta xem quần đảo Trường Sa là một huyện ngoài khơi của tỉnh Khánh Hòa và đang mới chỉ quản lý được một số đảo trong quần đảo này. Và quần đảo Hoàng Sa thì mất mẹ nó, ối xin lỗi, mất xừ nó rồi còn đâu! Nhắc lại lần thứ 1001 không thừa: thiên địa bá tánh đều nhìn thấy quân đội Trung cưỡng chiếm toàn bộ quần đảo ấy hồi năm 1974 và vẫn chiếm giữ trái phép cho đến tận năm, tháng, ngày, giờ, phút, giây này. Cũng vậy, đảo đá Gạc Ma của Trường Sa thì mất cha nó (Cú mất này tức tưởi quá, ngang với mất cha! Khỏi xin lỗi!) từ dạo 1988 và vẫn vậy cho đến tận năm tháng ngày giờ phút giây này.

Vâng thì về lịch sử, có sao nói vậy người ơi. Nhưng bà con đồng bào Đại Việt ta chớ quá u sầu mà biển đảo ta lại dễ bị mất thêm nữa; các đảo đã mất cha mất mẹ như thế là quá thể rồi. Nhớ thời uýnh Pháp, (Bắc) Đại Việt chỉ có vỏn vẹn 12 vị tướng; uýnh Mỹ với khoảng 50 tướng lĩnh; rồi lúc uýnh Tàu (Tàu Đặng) đã gần 60 quân hàm tướng – cả ba lần quân chúng đều phải chạy re khói có ngòi. Nay đã có 489 sĩ quan cấp tướng để chỉ huy một lực lượng quân đội với 412.000 binh sĩ tại ngũ. (Cập nhật nóng và chính xác của Bộ trưởng Quốc phòng vừa được thảo luận tại kỳ họp Quốc hội). Tướng sĩ nhiều đến vậy, không cho phép để mất thêm bất cứ gì gì nữa trong công cuộc dài lâu giữ biển đảo chống Tàu (Tàu Tập là tập 1, rồi các tập 2, 3 hay với bất kể Tập nào về sau.). Nhất trí cao chưa ạ? Nhất trí chỉ đủ để uýnh bại 3 đế quốc to Pháp, Nhật, Mỹ. Phải nhất trí cao, mới địch nổi cái thứ đế quốc to và dai là quân bành trướng phương Bắc, như các cụ nhà ta với Diên Hồng xưa trong chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2.

Vâng thì về năng lượng dự trữ Biển Đông, thành thật khai báo là Đại Việt hơi bị nhiều. Dầu: 3.0 tỷ thùng (trên tổng số 11.2); Hơi đốt: 20 nghìn tỷ bộ (tổng số 190). Đứng hàng thứ 2, ngang ngửa với Trung (nên bị ghen ăn tức ở: nhà ngộ to rộng bằng cả cái lưng áo, nhà nị bé teo như cái dải áo sao lại được Trời cho nhiều của chìm đến thế?)

Vâng thì cũng theo số liệu từ bác Gu Gồ, quy mô Hải quân Đại Việt ta còn khiêm tốn lắm: quân số 45.000 người, 127 tàu chiến, 58 máy bay, 2 tàu ngầm… Nhưng với một số hàng hiệu nổi tiếng thế giới khiến kẻ cướp biển yếu tim sẽ phải run như cày sấy: Pháo hạm AK-176; Tàu tên lửa cao tốc Molniya; Chiến hạm hộ vệ tên lửa Đinh Tiên Hoàng, Lý Thái Tổ (lớp Gepard 3.9 là loại hiện đại nhất của Đại Việt); Tàu ngầm Kilo… Chính xác ra nếu so với số quân của Hải quân chú Ba Tàu thì quân nó “đè” quân ta theo tỉ lệ 1/7. Như trái cam đè trái ớt. Coi chừng: ớt chỉ thiên!

Vâng thì dù sao, Đại Việt ta cũng đang học tập đội bạn là Mỹ (và đội địch là Tàu) trong tiêu chí đã nêu trên: “Không có lực lượng hải quân hữu hiệu, Đại Việt không thể làm gì hữu hiệu trong sự nghiệp phòng chống bành trướng bá quyền phương Bắc!”, với phương châm: “Tiến về phía trước để phòng chống nạn phương Bắc xâm lấn và làm bạn với bốn phương, từ biển!”

Chính thế Đại Việt đã hoàn tất kế hoạch và đang tiếp nhận dần dần các hàng hiệu mua của Nga, như 4 chiến hạm frigates hộ vệ tên lửa Gepard 1166.1 (2 chiếc đã được vào biên chế), 6 tàu ngầm lớp Kilo trị giá 2,1 tỷ đôla (hiện 2 chiếc có thể xung trận ngon lành cành đào từ căn cứ huyền thoại Cam Ranh);

Chính thế Đại Việt đang đặt hàng mua frigates hộ vệ tên lửa Sigma của Hà Lan 2 chiếc và sẽ tự đóng thêm 2 chiếc nữa;

Chính thế Đại Việt đang tăng tốc việc tự đóng các tầu tàu hộ tống và khinh hạm tên lửa 1241 với số lượng khoảng 30 chiếc;

Chính thế Đại Việt đã lập Lực lượng dự bị động viên trong chiến tranh với các tàu Cảnh sát biển và Kiểm ngư được trang bị vũ khí khi cần thiết.

Vâng thì dù sao, nói về chiến dịch chiến thuật, Hải quân Đại Việt lúc này có thể tự hào chút đỉnh là đủ phương tiện, trang thiết bị để bảo vệ các vùng duyên hải. Còn để bảo vệ các đảo xa và gây uy lực đập tan ý đồ chiến lược của đối phương thì phải “thành thật nhận khuyết điểm” là chưa thấm tháp gì so với Trung. Lực lượng hùng hậu và có sức mạnh chủ công của Hải quân Đại Việt là hệ thống tên lửa chống tàu đa chủng loại; oách nhất là tổ hợp tên lửa Bastions. Nhưng chiến tranh hiện đại sẽ dùng rất nhiều vũ khí chính xác như tên lửa hành trình chống tàu, tên lửa đạn đạo có đầu đạn nổ thường, bom điều khiển… Thế mà Hải quân chú Ba Tàu đang có gần 2.000 tên lửa hành trình các loại. Một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ biển đảo Đại Việt là phòng không trên biển, ấy thế mà các phương tiện tấn công đường không của Trung lại tương đối nhiều và đa chủng loại được sản xuất nội địa. Thế mới điên tiết chứ!

Vâng thì dù sao, mươi ngày trước khi xảy ra vụ Hải chiến bất thành, Hải quân Đại Việt ta đã tung ra một trang sử mới: Lần đầu tiên tàu chiến Đại Việt đã vượt qua đường xích đạo, với biên đội tàu HQ-011 Đinh Tiên Hoàng và HQ-012 Lý Thái Tổ!

Ấy là hải trình thăm Indonesia, Brunei và Philippines, như chuyến đi xa nhất mang nhiều ý nghĩa của lực lượng Hải quân Đại Việt: “Hai tàu chiến Đại Việt đang làm sứ giả ngoại giao quân sự và sứ giả hòa bình, hữu nghị, cùng dựng xây vùng biển hòa bình, ổn định và phát triển” – Lời của Chuẩn Đô đốc, Phó Tham mưu trưởng Hải quân Nguyễn Văn Kiêm ghi chớp nhoáng vào sổ truyền thống tàu HQ-011 đúng lúc mũi tàu chiến này vượt qua đường xích đạo, gần đảo Pejantan của Indonesia và kiêu hãnh tiến về Nam bán cầu. – “Một sự kiện lịch sử về tương lai đất nước: Hải quân Đại Việt cùng với cả đất nước đã vươn ra biển lớn”.

Ấy cũng là chuyến đi lịch sử về mặt địa lý, chuyến đi kỷ lục dài nhất của Hải quân Đại Việt (mà chẳng phải lo đánh đấm gì!) với 2 con tàu tân tiến nhất. Chứng tỏ Hải quân ta cũng là hải quân đại dương có thể xẻ đôi địa cầu như ai. Đâu chỉ bo bo phòng thủ duyên hải, giữ vững chủ quyền biển đảo quanh quanh ao nhà Biển Đông như trước. Hai bông hồng đỏ rực – mỗi tàu một bông – cho 2 con tàu Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ!

Ấy còn là chuyến hai chiến hạm hiện đại nhất của Hải quân Đại Việt ghé qua đảo Song Tử Tây thuộc quần đảo Trường Sa đang do Đại Việt kiểm soát, vừa để thăm hỏi quân ta đang làm nhiệm vụ, vừa để chém gió với chú Ba Tàu đang chiếm Gạc Ma và bác Đài Loan đang chiếm đảo Ba Bình.

Vâng thì theo tham luận của Trung tướng Trân Hùng Quốc nhà bác Đài Loan, rằng “Hải quân Đại Việt có thể mạnh thứ 10 thế giới!”? Rồi báo Hoàn Cầu nhà chú Ba Tàu bèn lăng xê ầm lên. Hảo ý thì không rồi; thâm ý tung hứng gì đây?

Cứ theo tướng Trân, Biển Đông quá rộng lớn. Biển Hoa Đông và eo biển Đài Loan cộng lại cũng không bằng. (He he. Của trời cho dân Việt chúng tôi cơ mà. Tướng quân thắc mắc gì nào?). Nên chính chú Ba đại lục lúc này cũng cảm thấy oải, “cái chổi ngắn” không thể quét hết đường lưỡi bò 13 đoạn.

Cũng theo tướng Trân, Đại Việt ta ưa dùng chiến lược phòng thủ, không chủ động tiến công trước khi có xung đột; hợp với “nước nhỏ nhưng có hải quân rất mạnh rất gắt”.

Vậy lại có thơ rằng:

“Mạnh gắt cỡ nào Gu Gồ không biết

Ba Tàu xực phàm sẽ thấu… ớt Biển Đông!”

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch