Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tôi đi, và một hôm gõ cửa được cổ sơ

 

 

 

              hay đây là những lời kinh nguyện cầu . . .

 
tôi đi
và một hôm gõ cửa được cổ sơ
điều tôi nhìn thấy đầu tiên là một con rắn màu đen đang trườn bò về phía trước
và sau đó là cuộc trùng phùng ngẫu nhĩ đảo điên ở chốn kinh thành đổ nát
tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
con rắn đen hát và trườn bò về phía trước

vì vua mặc áo vá buồn bã nhìn tôi và em
và cỡi con ngựa già trở vào chốn hoàng cung buồn bã

những ngọn gió chướng cuối mùa là đang thổi về chốn kinh thành đổ nát
những ngọn gió khởi lên tự buổi ngay sau buổi có cuộc biến động của đất trời
buổi cổ sơ cuốn bụi mù nghìn năm một thuở

em nói em yêu tôi với tất cả những nỗi niềm
của những chiếc lá đã dành cho cây

những kẻ chợ lắm lời bảo bọn họ đã đi qua những miền thế gian có cây mọc trên rừng có những con sông chảy ngang qua mặt đất
cây trên rừng gãy đổ khi có bão tố
bọn họ nói cuộc đời của bọn họ cũng nhiều phen bão tố khi có ông vua hiếu chiến đi gom hết thảy đám thanh niên đàn ông đem về chốn kinh thành luyện cho cách cỡi ngựa cầm gươm rồi xua bọn họ đi xâm lấn đất đai của kẻ khác

những ngọn gió chướng cuối mùa vẫn thổi về chốn kinh thành đổ nát
những ngọn gió khởi lên tự buổi ngay sau buổi có cuộc biến động của đất trời
buổi cổ sơ cuốn bụi mù nghìn năm một thuở

em nói em yêu tôi với tất cả sức mạnh
của những ngọn thác ái tình của chốn nhân sinh lận đận
tình yêu tặng vật quí hiếm
cổ sơ đã đem ban cho chốn nhân sinh lận đận tự buổi có cuộc biến động của đất trời buổi cổ sơ cuốn bụi mù nghìn năm một thuở

tôi nói sá gì một cuộc nhân sinh lận đận
bởi vì người ta có thể chết cho tình yêu của mình giữa cuộc nhân sinh lận đận

tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
con rắn đen hát và trườn bò về phía trước
thành quách lở lói
rêu phong

em nói dẫu cuộc nhân sinh gập ghềnh trắc trở lận đận chốn vào ra
em vẫn đợi ngày tôi đến dắt em bước vào cõi nghìn năm tung vó ngựa giữa cõi sáng trưng nụ cười của loài chim biết hót về những ngày mùa xuân sáng trưng những màu sắc của hoa

tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
thành quách rêu phong

tôi thấy như có ai cỡi con ngựa già lướt qua những đám mây màu xám đang vần vũ trên bầu trời trên đầu
chắc chẳng phải là vị vua mặc áo vá đang buồn bã giữa chốn hoàng cung buồn bã
bỡi vì cả một lũ người đói khát lời ban khen của vua đang vây kín lấy vua
chẳng còn lối lên trời

những  kẻ chợ lắm lời bảo là bọn họ đã nhìn thấy nơi mặt đất vị vua không ngồi
mà cứ nhảy cỡn trên ngai vàng của mình
vào một hôm chó ngáp nhằm ruồi anh cày ruộng nghèo lang thang nơi bờ ruộng vẫn mơ mộng được làm vua
chỉ là để thử lòng của kẻ mơ mộng
vào một hôm chó ngáp nhằm ruồi
anh cày ruộng nghèo đã được thần ruộng đồng cho ngồi thử ghế vua
những kẻ chợ lắm lời bảo là trong bọn họ có kẻ nhìn thấy vì vua cứ nhảy cỡn trên ngai vàng của mình đã không nhịn được cười cứ cười hoài cười hoài hết ngày này sang ngày khác

những ngọn gió chướng cuối mùa vẫn thổi về chốn kinh thành đổ nát
những ngọn gió khởi lên tự buổi ngay sau buổi có cuộc biến động của đất trời
buổi cổ sơ tung bụi mù nghìn năm một thuở

tôi nói
tình yêu của tôi và em vẫn luôn chất chứa những âm điệu sử thi
lịch sử vẫn cứ như thứ vó ngựa cuốn bụi mù sa trường
con ngựa chiến chạy mãi giữa bụi mù sa trường giữa buổi thời gian vô vọng
tôi nói xưa có người con trai chết trên ngọn dáo của giặc máu chảy thắm nỗi buồn cỏ cây người con gái khóc hóa thành ngọn gió ngàn dặm thổi qua hết thảy những cuộc tình cuốn bụi

tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
con rắn đen hát và trườn bò về phía trước
thành quách lở lói
rêu phong

vị vua mặc áo vá đi ra đi vào chốn hoàng cung buồn bã
hãy cút hết đi thói xu nịnh
tôi nghe có tiếng thét vang lên giữa chốn kinh thành đổ nát
những áng mây chiều buồn bã làm nát nhừ niềm háo hức của lũ chim đa tình đang chờ đêm xuống để đi tìm bạn tình nơi khu rừng cũ phía tây hoàng thành lở lói rêu phong

đám triết gia mặt vuông đi ra đi vào chốn hoàng cung buồn bã
bọn họ đang nóng lòng chờ lời ban khen của vua để làm quà biếu cho nhau trong những buổi thiết triều áo mũ vẫn còn nguyên như thuở mới được vua ban
lũ ruồi nhặng chẳng còn dám lai vãng chốn hoàng cung vẫn luôn đọng lại  những dư vang của những yến tiệc linh đình bởi vì vua mặc áo vá là hay nổi cơn thịnh nộ
hãy cút hết đi thói xu nịnh cút hết đi
giữa cuộc đợi chờ của đám triết gia mặt vuông là thường hay nghe thấy tiếng quát tháo của vị vua mặc áo vá

tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
con rắn đen hát và trườn bò về phía trước
thành quách lở lói
rêu phong

tôi nói chẳng có cuộc kết cuộc nào cả
lịch sử là con đường thẳng tới niềm vô vọng lớn nhất trong những niềm vô vọng
thì tôi và em vẫn yêu nhau giữa vô vọng của cuộc nhân sinh khập khiễng giữa bước thời gian khập khiễng bụi mù cuốn nẻo người đi bằn bặt đợi chờ
cả người đi cả người không đi là đều bằn bặt đợi chờ
ngày xưa . . . ngày xưa . . . có kẻ đợi chờ được nhìn thấy gương mặt thời gian
cuối cùng chỉ nhìn thấy niềm câm lặng của đá

những ngọn gió chướng cuối mùa vẫn thổi về chốn kinh thành đổ nát
những ngọn gió khởi lên tự buổi ngay sau buổi có cuộc biến động của đất trời
buổi cổ sơ cuốn bụi mù nghìn năm một thuở

đám triết gia mặt vuông ngày đêm ca tụng vua ca tụng vương triều
bọn họ vẫn ngày đêm thi nhau soạn thảo
những văn bản tràng giang đại hải về đức độ của vua về những con đường vua đi về những cách ăn cơm hút thuốc những cách nằm ngủ của vua
những văn bản tràng giang đại hải những sắc màu xu nịnh
thì đám triết gia mặt vuông vẫn lớn lên trong thói xu nịnh
vẫn ngày đêm trải nghiệm trong cuộc đời xu nịnh
vẫn từng giây từng phút giành giật lấy vinh hoa bằng cách xu nịnh
hãy cút hết đi thói xu nịnh cút hết đi
là vẫn thường hay nghe thấy tiếng thét của vị vua mặc áo vá từ chốn hoàng cung buồn bã

những kẻ chợ lắm lời bảo là bọn họ đã nhìn thấy nơi mặt đất vị vua hết thời
vị vua mặc áo vá cỡi con ngựa già đi ra đi vào nơi hoàng cung buồn bã thỉnh thoảng lại thét lên hãy cút hết đi thói xu nịnh cút hết đi
lũ ruồi nhặng hoảng hốt bay
thành quách lở lói
rêu phong

tôi hôn em giữa bụi mù lịch sử
em nói nếu như trong tình yêu của tôi và em không còn nghe thấy những âm điệu sử thi
thì đấy là lúc cổ sơ không còn mở bừng con mắt vô ưu
và đấy là lúc cả tôi lẫn em đều tan biến vào cõi vô cùng

đám kỹ nữ ở chốn hoàng cung buồn bã ganh tị với tình yêu của tôi và em
đi nói với vị vua mặc áo vá
rằng
tôi và em yêu nhau bất chấp cả thời gian bất chấp cả vua chúa
rằng
đấy là một cuộc tình kỳ dị biết đâu một ngày nào sẽ làm hoen ố sự thanh lịch của chốn kinh thành
đám kỹ nữ của vị vua mặc áo vá vốn là những cô gái lười nhác việc ruộng đồng cắt hết tóc tai của chốn ruộng đồng quê mùa để đi làm kỹ nữ cho vua
vì ganh tị với tình yêu của tôi và em
đã đi nói xấu tôi và em trước vua

tình tang một cuộc ngày đêm
cổ sơ bừng con mắt vô ưu
hãy cút hết đi đám người lười nhác
ta đã già ta chẳng thể ái ân cùng với lũ các ngươi
hãy cút hết đi
tôi nghe vang lên từ chốn hoàng cung buồn bã tiếng thét của vị vua mặc áo vá

tôi đi
và một hôm gõ cửa được cổ sơ.

 
giã, 2014

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thanh Hiện


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch