Trang chính » Sáng Tác, Thơ, Tưởng Niệm Phùng Nguyễn Email bài này

Tháng mười một, Phùng Nguyễn

 

PhungNguyen_ThapKyUc_sketch_tq

 

 

 

Tháng mười một,  Phùng Nguyễn

      

Đi vòng qua những con đường bụi nắng,
nhà ga, những đường ray, một chiếc cổng: thì ra cửa vào thành phố,
một thành phố bạn từng hứa, sẽ tới, sẽ
đáp xuống, hay rơi xuống (Chi cũng được, a!),  sóng ào tới – trôi nổi đôi chút,
dập dềnh
rồi trên mặt lộ,  lại chừng nhấc lên, bay bổng . . .
A nó! Thành phố từng hứa, sẽ tới!
Ý thức vương vướng, chiếc xắc tay, cuốn sách đọc dở,
thăng bằng giữa Newton và thuyết ngẫu nhiên.
Chú ý đừng va vào ai lúc này
sẽ lại nghe câu hỏi, Từ đâu tới?
Trả lời: Cao nguyên Tây Tạng, rồi cười, cũng qua.
Nhưng bạn yêu sự thành thực tới chết,
nên cũng là khó. Bạn ngẫm nghĩ, như là trong cái gien
bảo quản qua tháng năm
đã có sự dị ứng
với lừa gạt, dối mị, tùy tiện,
bất cứ từ đâu.
Đông Ki-Hô-Tê!   Bạn từng tự cười.
Nó đó, gien, biết làm sao chừ.
Âm tiếng một chữ vừa rớt ra
cả một vùng bên này con đèo
những vườn cát, những vồng khoai lang, những rặng dương
những mái tôn đánh trả gió muối, hoen rỉ
và Trời! cái nắng không mây nào cản nổi
Dang tay, dang đầu, đi, như tháp Chàm
của Ký ức có độ mòn vẹt
gót dép cao su dưới những ngọn đồi
tiếng gà gáy khan
đầm hồ vắng vẻ.
Vậy mà thành phố, hẹp chật, cũng là nó.
Tán cây trên mái hiên chồm ra, đứa em, một miệng cười,
một lẩn tránh, tuổi thui thủi.
Người nào ngồi bên kia đường
phớ bạc, cũng là chờ bạn
để nói, Mi đó hở con!
Khuôn mặt đá núi, hay vén tóc cháy
bức tường không khí, ngày nhiệt đới
nới dãn thành đời này, kiếp khác, đã nói mà
cả biển cũng khô queo, đòi đưa ra chứng tích.
Trở lại đi, sóng
trên lề đường này, chỗ đứng này
độ lậm chìm mang tên linh hồn
ai đặt để buổi trưa vào đúng chỗ.
Phong cảnh mãi mãi phong cảnh
nhìn từ con mắt của hôm qua
từ phía những âm rầm rì
những xa lộ cao tốc xuyên Mỹ mà bạn đã phóng đi
như thể, nói về xăng,
bạn có cả Trung Đông và Mễ Tây Cơ
từ Giáng Sinh này tới Thanksgiving kia
ngưng lăn, sẽ bay, dù những chuyến trễ.
Lấy đây, gởi đây, một email nữa, báo sẽ . . .
Tới, chắc chắn, hãy chờ nghe. Nghe!
Chữ cuối là chính âm vọng của bạn
trong một phòng đợi:
Chiếc phone, tấm vé, Air muôn hướng
‘Mr.’ – người ta thông báo, cô ấy đang trên đường tới.
Cửa kiếng trong suốt, ngày của cánh đồng bông vải
của những ngồi xuống sau gặt hái.
Màu vàng ấm hai bên lối đi
hai người, bạn sánh bước
nói với nhau điều gì, giữa những cột trụ mùa màng.
Đi tới đêm, đêm đang dâng lên một độ cao, rộng mở;
đêm ngủ trong mắt một thành phố sau những thành phố,
một cuốn sách đặt sang một bên, thư thản biết
một chốc nữa, trong ngời nắng
sự trở về đông đủ, ly tách, bàn ghế, những tiếng nói, những mùa, & tiếng chuông.

 
11, 2015

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch