Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 24)

0 bình luận ♦ 12.11.2015

(Tiếp theo phần trước)

Trở lại chuyện tranh chấp chủ quyền biển, Miên không đưa ra tuyên nhận nào tại biển Nam Hải/Biển Đông. Nhẹ gánh giang hồ! Quốc gia này chỉ tuyên nhận phần tại vịnh Thái Lan theo vùng đặc quyền kinh tế và nguyên tắc thềm lục địa, cũng như lịch sử của mình tại vịnh. Chuẩn!

Nước nào cũng như Miên thì thật là:

Ngũ châu tứ hải giai huynh đệ

Bốn phương biển đảo đều là của chung”.

Không có của thì góp sức, 70 thủy thủ và 30 lính thủy đánh bộ của xứ chùa Tháp đã gia nhập Liên quân Trung-Miên.

Trong 2 tuần trước đó, có 2 sự kiện thấy chán mớ tình đời.

Tin ABC: Các nhà sư và người biểu tình Miên đốt cờ và tiền Đại Việt trong cuộc biểu tình của hơn 100 người ngay trước Sứ quán Đại Việt tại Nom Penh phản đối chính sách của Đại Việt về đất đai Nam Bộ nơi xuất thân của người Khmer Hrop; Thủ tướng Đại Việt đề nghị chính quyền Miên ngăn chặn biểu tình; Hà Thành yêu cầu Nom Penh xử lý vụ đốt quốc kỳ Đại Việt. (Và cả vụ đốt tiền nữa chứ bộ. Tiền ta dù chưa được như đô Mẽo nhưng đâu là vỏ hến!)

Vẫn tin ABC: Lần đầu tiên trong lịch sử ngoại giao Miên-Việt chính phủ Hoàng gia Miên của Thủ tướng Hon Sen đã tố Đại Việt xâm phạm chủ quyền, vi phạm Hiệp ước 2005 về hoạch định biên giới, bằng việc tự ý tu sửa, làm đường dài thêm 7 km tại tỉnh Mondulk của Miên giáp tỉnh Đắk Nô, Đại Việt. Nhưng phía Đại Việt bảo đó là phần đất Việt chứ. Xung đột trong bóng tối giữa Ủy ban Biên giới Miên-Việt âm ỉ nhiều năm, nay bỗng nhiên xì ra từ phía Miên. Ủng hộ chính phủ, gần 600 nhân sĩ trí thức, sư sãi, các tổ chức nhân quyền đã biểu tình kêu gọi 19 nước từng ký kết Hiệp định hòa bình Miên/ Hiệp định Paris gây sức ép và lôi Đại Việt ra Tòa quốc tế. Nhưng vị Tổng trưởng Vấn đề Biên giới của Miên nói chính phủ xứ chùa Tháp không kiện ra cơ quan quốc tế vì còn đang thảo luận song phương cơ mà.

Buồn quá, lại phải có thơ rằng:

“Tò vò mà nuôi con nhện

Đến khi nó lớn, nó theo Chệt đi cướp Biển Đông

Tò vò không khóc tỉ ti

Tìm mua súng Mẽo. Chệt-Nhện có đi đằng trời…”

**

Giờ sang chuyện phe ta. Như mọi người đều biết, đó là Liên quân Đại Việt & Khối quân sự Đông Thái Bình Dương Mỹ-Nhật-Philippines-Singapore-Indonesia, gọi tắt Liên quân quốc tế BĐ-2014 được ra đời từ kế hoạch tuyệt mật BB-60 do Đô đốc Hiền từng bày đặt, móc nối và nay cầm chịch.

(Tiện nói thêm một chi tiết nội tình: tất nhiên, về chiến lược cả 3 công đoạn bày đặt, móc nối và cầm chịch đều được Bộ Chính trị góp ý, xét duyệt và Tam đầu chế quyết định theo đường lối tập trung dân chủ; về chiến thuật Đô đốc Hiền cùng Tổ công tác BB-60 được tự quyết theo phương cách “tiền trảm hậu tấu”; riêng Đô đốc Hiền được toàn quyền về thủ thuật. Gì cũng vậy, đã nội tình thì nhiều chi tiết lắm, lại là nội tình tình báo quân sự chiến tranh. Nhưng chúng vượt ra ngoài khuôn khổ tiểu thuyết này. Vả, còn khuya mới hết hạn giải mật toàn phần Hồ sơ BB-60. Nhiều chi tiết về chiến lược, chiến thuật, thủ thuật, kỹ thuật, học thuật thậm chí cả võ thuật, khẩu thuật, ma thuật thuộc vào loại “thiên thu định luận”, nghìn năm sau thì sẽ rõ).

Trong đám Liên quân và các nước liên hệ, có không ít cựu kẻ thù của nhau và của Đại Việt. Nhưng thôi đi mà, không có kẻ thù truyền đời, cũng không có đồng minh mãi mãi; chỉ có lợi ích quốc gia là hàng đầu, là vĩnh viễn. Lúc này, chỉ có Biển Đông là hàng đầu (dù chưa là vĩnh viễn với các nước khác; với Đại Việt: vĩnh viễn. Nhắc lại và thêm cái chấm than cho chắc ăn: với Đại Việt, Biển Đông là vĩnh viễn!). Tàu sân bay láng giềng phương Bắc to bằng mấy trăm sân đình, địch nó kéo đến chặn ngang cửa ngõ giang san. Ta nào có tàu bè tương xứng nghênh chiến, ngoài các Lữ đoàn Đặc công người nhái quý báu như con cầu tự chỉ dùng khi hết đường. May, biển nhà mình lại là lối đi chung. Thiên hạ họ kéo đến để giữ của chung, tiện thể ném đá bề hội đồng đối thủ chung cho bõ ghét. Cựu thù chứ bố cựu thù mà lúc này chịu nhào vô Liên quân và chống quân bành trướng, ta ô-kê bằng hết!

**

Philippines? Về chủ quyền, bác í không tuyên nhận gì về Hoàng Sa, và có tuyên nhận các phần đáng kể của Biển Đông là rạn san hô Scarborough cùng 8 đảo (nhóm đảo Tự Do) của Trường Sa; đang chiếm cứ một vài đảo của quần đảo này. (Bác í ngoặm Trường Sa của ta nhiều ra phết đấy. Nhưng thôi, lúc này đều là bạn chống kẻ thù chung.) Song, chắc chưa dám tự tin nên bác Philippine gọi đó là “các đảo thể chế đặc biệt”, khác với phần đảo chính xác của mình trong vòng cung đảo Philippines. Các nước Trung, Đài Loan, Malaysia và Đại Việt phản đối các tuyên nhận của bác í.

Nếu không tính hai bác Thái Lan và Đài Loan (à bác Đài Loan tạm thời ta vẫn gọi là bác, chẳng gì bác í cũng là bạn hẩu của bác Chú Sam) hiện chưa có thống kê, thì của chìm dưới Biển Đông tại nhà bác Philippines đang là ít nhất: Dầu với 0.2 tỷ thùng; Hơi đốt: 4 nghìn tỷ bộ.

Dù là nơi phản kháng cao nhất, biểu hiện qua “hành động anh hùng cách mạng” như là người đầu tiên trong lịch sử nhân loại dám kiện Trung ra Tòa quốc tế, nhưng nhà bác Philippines nghèo mắc eo chưa chịu hiện đại hóa quân đội là bao. Cả hải quân lẫn không quân đều yếu xìu. (Quân đội nhà bác í chỉ lo dẹp Quân phiến loạn cũng đủ hết hơi!) Có lẽ bác í ỷ y được bác Chú Sam làm vệ sĩ? Giữa tháng Bảy mới rồi, ngay sau vụ giàn khoan chú Ba Tàu chọc ngoáy bên Đại Việt ta, bác í mới chịu tăng ngân sách quốc phòng lên thành 2.6 tỷ USD, cao hơn 30% so với năm 2013.

Mất bò (bãi cạn Scarborough) mới lo làm chuồng. Tuần trước, bác Philippines hân hoan thông báo với bàn dân thiên hạ rằng đang đặt mua 2 tàu khu trục nhỏ tàng hình có tên lửa, 2 máy bay trực thăng chống tàu ngầm và 3 pháo hạm tấn công; vị chi ngốn tiền thuế dân tới 872 triệu USD mà riêng 2 “con” khu trục đã 402 triệu! Đài Loan, Hàn Quốc, Tây Ban Nha, Pháp, Ý và Indonesia là các nhà thầu. Mỹ thì sẽ cung cấp hệ thống radar ven biển (chắc sẽ cho nợ không lấy lãi, hoặc cho không đồ cũ còn xài tốt. Chuyện nhỏ! Đồng minh quân sự với nhau.).

À, nhìn danh sách bạn hàng nêu trên, tưởng cũng nên nhắc lại lời khuyên rất bảnh và có phần hơi chảnh của Phó Thủ tướng – Ngoại trưởng Đại Việt Phạm Bình Sinh từng làm dư luận khoái tỉ, khiến chú Ba Tàu tức âm ỉ đến mức Chủ tịch Tập với lời dè bỉu thô bỉ (“ngoại giao chợ Đồng Xuân”) khi dẫn vào văn bản “Lệnh phát động chiến tranh đại dương Nam Hải để dạy cho tiểu bá quyền Đại Việt bài học thứ hai”. Lời khuyên đó là: “Trung chớ lo Việt-Mỹ liên minh, vì Đại Việt không mua vũ khí Mỹ thì cũng mua vũ khí của nước khác cơ mà!”

Quan hệ an ninh, quốc phòng Philippines-Việt đang cực ngon (chín bỏ làm chín rưỡi để còn uýnh Tàu).

Hai bên bảo nhau hồ hởi phấn khởi tích cực thi đua triển khai các thỏa thuận đã ký kết: thỏa thuận hợp tác quốc phòng 2010; thỏa thuận thiết lập đường dây nóng giữa hai Hải quân Việt-Philippines; thỏa thuận tăng cường hợp tác và chia sẻ thông tin giữa Cảnh sát biển Philippines-Việt; còn thỏa thuận gì nữa? Úi chao, nhiều lắm thỏa thuận và thỏa thuận và thỏa thuận… (Nhưng cũng chưa nhiều bằng các thỏa thuận Trung-Việt Việt- Trung, vậy mà vẫn sắp choảng nhau như chơi!)

**

Indonesia! Trong Liên quân, bác Indonesia đậm tình với Đại Việt hơn cả, nhất là thời 1950-1960 với Tổng thống Xu-các-nô – nhà cách mạng xuất chúng và tài hoa; lãnh tụ được dân chúng mến mộ hết lòng; chính khách chủ nghĩa Dân tộc, có quan hệ thân với Đảng Cộng sản Indonesia.

Với độc giả tuổi 5X trở lên cứ phải phiên âm rành rọt ra như thế, chứ theo đúng cách viết quốc tế – Sukarno – là mất toi dấu ấn lịch sử.

Đậm tình đến mức, hồi năm 1958, phu nhân Tổng thống Xu-các-nô một mình đến thăm Đại Việt với tư cách phu nhân Tổng thống Cộng hòa Indonesia. Chả thèm đi chung với Tổng thống Xu-các-nô – người mới 2 tháng trước đó cũng đã thăm chính thức Đại Việt trong cương vị Tổng thống Cộng hòa Indonesia.

Đậm tình nhất là ở đoạn này; tái diễn ngôn nhưng chính xác từ nguồn báo Quân Đội: Khi máy bay của phu nhân Tổng thống Indonesia đáp xuống sân bay Gia Lâm thì mọi người ngạc nhiên nhìn thấy vị Chủ tịch Đại Việt cầm hoa ra đón. Sau khi tặng hoa, bắt tay phu nhân Tổng thống Indonesia, Chủ tịch Đại Việt đến thẳng máy phóng thanh, không đọc diễn văn mà nói những lời ngắn gọn: “Nhân dân ta vừa đón Tổng thống Cộng hòa Indonesia Xu-các-nô – người đã đem đến cho chúng ta tình đoàn kết, hữu nghị và hòa bình; thì hôm nay, nhân dân và phụ nữ Hà Thành lại đón thím Xu-các-nô. [Rất chính xác theo nguyên bản]. Tôi thân ái chào mừng và chúc thím [Cũng rất chính xác theo nguyên bản] trong thời gian thăm Đại Việt, tự nhiên như ở trên đất nước mình. Phụ nữ Hà Thành thanh lịch rất mến khách và cảm tình với phụ nữ Indonesia và phụ nữ thế giới”.

Quên chưa nói: hai ông bà Tổng thống Indonesia, trong gặp gỡ riêng cũng như trước công chúng, đều gọi Chủ tịch Đại Việt là “Anh Cả”.

Ngay từ năm 1963, thím Indonesia đã can đảm cho Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Đại Việt đặt cơ quan tại thủ đô Jakarta; rồi vài tháng sau 30 tháng Tư năm 1975 đã mau mắn công nhận Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Đại Việt. Của đáng tội, hồi năm 1965 sau khi Đảng Cộng sản Indonesia – đảng cộng sản không cầm quyền lớn nhất thế giới – cùng phái tả trong quân đội làm đảo chính bất thành, bị đàn áp tàn khốc và cấm vĩnh viễn hoạt động; rồi Tổng thống Xu-các-nô bị tướng Suharto ép từ chức vào năm 1967, nên giao tình Indonesia-Việt trở nên lạnh lùng sương rơi lá hẹ, ngưng thăm viếng. Mãi đến Hiệp định Paris 1973, thím Indonesia nhào vô Ủy ban quốc tế ở Đại Việt.

Thím Indonesia giới hạn sự tuyên nhận của mình tại Biển Đông đến đúng ranh giới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Khoái nhất là thím í chẳng tuyên nhận cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa. Người trần mắt thịt nhìn bản đồ thì thấy nếu thím đòi véo vài cái đảo trong Trường Sa cũng vẫn thuận mắt. Có thể vì nhà thím Indonesia đã cả đống cả lèng đảo lớn đảo bé rồi.

(Không nói thì thôi đã nói là chính xác và thi vị: có dân số gần 249 triệu người, đứng thứ tư thế giới, sau chú Ba Tàu hơn 1,3 tỷ, bác Ấn Độ hơn 1,2 tỷ và bác Chú Sam gần 314 triệu, thím Indonesia là quốc gia quần đảo lớn nhất thế gian với 13.487 hòn đảo. Rồi sẽ có thi sĩ nào đó viết các câu thơ tán gái Nam Dương, kiểu như:

Đất nước của em

chi chít đảo

Có như sao trên trời quê anh?”)

Ẵm mớ đảo đó không xuể, lại còn tùm lum các vấn nạn; như tách lãnh thổ Đông Timor, sắc tộc, ngôn ngữ, tôn giáo, nghèo khó, ly khai… Vơ thêm làm chi ba cái bãi đá Biển Đông thủy triều lên hóa thành đảo chìm chim chóc cũng không có chỗ đi vệ sinh!

Là nước lớn nhất trong khối ASEAN, lại là sáng lập viên ASEAN và được chú Ba Tàu kiêng nể, những năm gần đây thím Indonesia cứ phải te tái làm trung gian cải thiện quan hệ Việt-Trung. (Thật ra, lùi một chút sẽ thấy mãi đến năm 1990 thím í mới bình thường hoá bang giao với chú Ba Tàu sau 23 năm gián đoạn. Dai dẳng hơn hẳn cái đứt khúc 13 năm Trung-Việt thời 1978-1991, chỉ có điều chưa dí “kẻ thù truyền kiếp” của nhau vào tít tận Hiến pháp. Ôi cái tình nghĩa quốc tế. Chán như con rán ấy!). Rồi tới đầu năm nay, khi đường lưỡi bò liếm vào vùng biển nhà mình ở khu Natuna, thím Indonesia mới để Ngoại trưởng nói to tướng rằng, “Việt-Trung vừa là vấn đề song phương, vừa là vấn đề khu vực. Nhưng Bắc Kinh cứ cố thủ với chủ trương xử lý tranh chấp Biển Đông/Nam Hải theo kiểu tay đôi và gạt thẳng tưng mọi can dự của bên thứ ba.”

Gần đây theo mốt chung trong khối ASEAN “Quân tử phòng thân, tiểu nhân phòng bị gậy”, nhà thím Indonesia cũng tăng chi tiêu quốc phòng ở mức 1,5% GDP là 7,1 tỷ USD.

Hiện thím í đặt 4 “con” trực thăng tấn công Apache AH-64E cùng một số chiến đấu cơ Su-27 và Su-30 trên quần đảo Natuna, bởi vì cái bản đồ đường lưỡi bò cà trớn cũng liếm tới tận khu vực này – nơi có mỏ khí đốt 1.300 tỷ m3 thuộc loại “khủng” vào nhất thế giới.

Chẳng biết đã thực hiện xong chưa chứ theo dự tính trong năm 2014 lực lượng phòng vệ tối thiểu của thím Indonesia phải tìm mua thêm 74 tàu chiến, 10 chiến đấu cơ và 12 tàu ngầm. Thím í mới có trong tay 5 “con” tàu ngầm (3 “con” lớp Chang Bogo và 2 “con” lớp Cakra) nên vỡn chửa yên tâm là phải.

Của chìm dưới đáy Biển Đông tại nhà thím Indonesia cũng khơ khớ: Dầu với 0,3 tỷ thùng; Hơi đốt: 55 nghìn tỷ bộ. Nhà nghèo con đông, từ khi có vụ giàn khoan 981 thím lại lo có ngày bị chú Ba Tàu diễn bài tương tự, nên đã can dự mạnh hơn vào nan đề Biển Đông. Việc thím hoan hỉ gia nhập Liên quân quốc tế BĐ-2014 là minh chứng rõ nhất.

(Tin giải mật cho hay, không kể bác Chú Sam làm chủ sòng, chẳng ai khác chính thím Indonesia đã là ứng viên số 1 trong kế hoạch tuyệt mật BB-60. Khi Đô đốc Hiền của Đại Việt vừa ngỏ nhời, thím Indonesia hăng máu xung phong nhận làm “chân gỗ” rủ gọi các ứng viên khác. Vụ này rất kỳ khu, Điệp viên hoàn hảo Z.21 Phạm Xuân Hiện mà tái sinh chắc sẽ không muốn về thiên đàng nữa, bởi địa đàng đang cần người như ông ở lại tiếp tục hành nghề tình báo tam tứ trùng. Nếu tái sinh Điệp viên hoàn hảo Phạm Xuân Hiện chửa chắc đã hồ hởi phấn khởi với thím Indonesia, khi mà ông biết Tân Tổng thống của nhà thím là Pojoc Widodo vừa có trao đổi ngầm với Tập Chủ tịch nhà chú Ba đại lục: bên anh tung ra sáng kiến của Trung về Con đường tơ lụa trên biển thế kỷ 21, bên ả đề xuất chương trình thiết lập Indonesia thành một cường quốc biển.)

**

Bác Brunei tuy là quốc gia hơi bị thịnh vượng (giàu đứng thứ 5 trong số 182 quốc gia) nhờ mỏ dầu và khí đốt (chiếm 96% GDP thu nhập quốc dân), nhưng quân đội vẫn thuộc loại bé tẻo tèo teo, yếu nhất Đông Nam Á.

(Đại gia mà lại khỏi lo đánh đấm. Sướng nhất bác! Đại Việt chúng tôi tu mấy kiếp nữa cũng không được, mô Phật!)

Quốc phòng của nhà bác Brunei chỉ có nhõn 3 tiểu đoàn bộ binh trên toàn quốc (với dân số 420.717 người; thua đứt một quận của Đại Việt ta, như quận Bình Thạnh 480.000). Nhưng Anh quốc có một căn cứ quân sự tại đây (khiến bố bác nào dám qua mặt). Hải quân nhà bác Brunei chỉ lo bảo vệ bờ biển, vùng đặc quyền kinh tế, đường hàng hải, tìm kiếm cứu hộ cứu nạn – túm lại các việc linh tinh lang tang chứ có phải lo hải chiến hải chéo gì đâu. Mãi mươi năm nay, chắc vì thấy các nhà hàng xóm sắm súng ống tàu xe dữ dằn quá, bác Brunei mới lo hiện đại hóa tàu chiến; tới năm 2011 có thêm 3 tàu tuần tra lớp Darussalam dài 80 m với hệ thống vũ khí hiện đại. Mà cũng chỉ để tuần tra chơi, dọa hải tặc, hù dân lành…

Của chìm tại nhà bác Brunei có giá đáo để, cũng đứng thứ 2-3 trong 8 nước. Dầu: 1.5 tỷ thùng; Hơi đốt: 15 nghìn tỷ bộ.

Thoạt đầu bác Brunei không có bất kỳ tuyên nhận chính thức nào với bất kỳ phần nào của Trường Sa lẫn Hoàng Sa. Nhưng từ 1985 bác í đã tuyên nhận một thềm lục địa kéo dài cho tới đường trung tuyến trùng với Đại Việt, tức là một phần của Trường Sa. (Của đáng tội, bác í chỉ mới là quốc gia độc lập thoát ra từ Anh vào năm 1984 thôi, rồi liền tức thì sà vào lòng khối Thịnh vượng chung làm thành viên thứ 49. Khỏe re con bò kéo xe!)

Và tất nhiên, phải với tầm nhìn thấu đại dương của Điệp viên hoàn hảo Phạm Xuân Hiện thì mới tỏ vẻ ngây ngô cụ mời bác Brunei vào cuộc chơi Hải chiến BĐ-2014. Đô đốc Hiền đã không như vậy!

À, nếu vị “kẻ thù tuyệt vời của Hoa Kỳ” tái sinh và chịu ở lại hạ thế tiếp tục công tác, để bù cho thiệt thòi sau thời 1975 không được thăng vượt cấp lên thẳng cấp cao như thông lệ (chỉ được lên Trung tá sau suốt 20 năm hoạt động ngoại tuyến và độc lập giữ nguyên cấp Thiếu tá; khi mất với hàm Thiếu tướng), chắc là bí số Z.21 của ông sẽ được tăng đấy. Chữ cái Z, chạm trần rồi, chỉ có thể tăng số thôi: ví như Z.31 hay Z.210 chẳng hạn. Cũng oách lên chút đỉnh, dù chưa bằng thăng cấp bậc hay thưởng huân chương.

**

Không tham gia Liên quân quốc tế BĐ-2014; thành viên cứng cựa của ASEAN và vừa mới nhậm chức Chủ tịch ASEAN trong năm 2015 sắp tới; là quốc gia chiếm tỷ lệ cao nhất (và cao tuyệt đối, chiếm non nửa) nguồn dự trữ năng lượng Biển Đông (Dầu: 5.0 tỷ thùng; Hơi đốt: 80 nghìn tỷ bộ); có tuyên nhận lãnh thổ tại 3 đảo của Trường Sa và không tuyên nhận nào với Hoàng Sa; khi xảy ra vụ giàn khoan 981, nước này có thái độ bí ẩn đến nghi ngờ; v.v…

Phác họa chân dung của bác Malaysia như thế đó! Vì sao vậy cà?

Của đáng tội, lâu nay trong vụ tranh chấp biển đảo, cung cách ăn ở của nhà bác Malaysia “ló cứ nàm thao” ấy. Rất nhiều sự kiện, sự cố, sự vụ, sự việc của khu vực mà bác í không bình chân như vại cũng thủ khẩu như bình. Nói theo giọng dân ngu cu đen: “Mặc mẹ cái Biển Đông hay cái Nam Hải của các bố. Chưa dính dáng đến con!” Thật không ra cái giống gì. Hăng hái ư? Không! Thờ ơ à? Cũng không. Chống chú Ba Tàu ư? Tất nhiên không! (Cho kẹo cũng “em chã”!). Chống Đại Việt á? Không nốt. Nói mỹ từ, cách tiếp cận ngoại giao của bác Malaysia khá kín tiếng và mềm mỏng. Nhưng chớ có đùa, lù đù ôm lu mà chạy: mảng quốc phòng bác í không hề lơ là (Xem dưới đây).

Của đáng tội, năm nay nhà bác Malaysia dính 2 đại tang thảm họa máy bay: đầu năm cái MH370 chạy đâu mất tiêu đến giờ cũng chưa về mang theo 239 nhân mạng; giữa năm – sau vụ giàn khoan vài tuần – đến cái MH17 vô tư lạc vào không phận chiến tranh Ukraine bị kẻ ác giương cung bắn sẻ khiến 295 cái chết tức tưởi. Sang chấn tinh thần đó còn đeo đẳng nhà bác Malaysia nhiều năm nữa. Chưa xả xui, có lẽ bác í chưa dám động chân động tay vào đại sự thiên hạ chăng?

Của đáng tội như Thủ tướng nhà bác Malaysia từng nói: “Chúng tôi chào đón sự trở lại của Mỹ ở Châu Á – Thái Bình Dương, nhưng không nên căng cũng không nên mềm mại”. (Nói thế bố bác Mỹ cũng không hiểu ất giáp ra sao.)

Của đáng tội cũng có 2 lý do lý trấu. Về địa lý, nhà bác Malaysia ở quá xa trung tâm xung đột biển đảo. (Thì nhà bác Singapore cũng xa như thế; nhưng thôi chớ nên so bì: mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mỗi quốc gia yêu Biển Đông một cách). Về lịch sử, lại có mối “quan hệ đặc biệt tự nhiên” với chú Ba Tàu. Cho đến giờ – chưa thấy quan tài chưa đổ lệ – bác í vững tin tựa núi Thái rằng, bang giao Malaysia-Trung “hảo lớ” trong dư luận quốc nội lẫn ở các tuyên bố chính thức giữa hai nước tới mức không quốc gia Đông Nam Á nào có nổi. (Này, đây bảo cho mà biết: đã “hảo lớ” bằng Việt-Trung Trung-Việt cái thời không những “Chung một Biển Đông mối tình hữu nghị sớm như rạng đông”, mà còn “Chung một ý, chung một lòng đường ta đi hồng màu cờ thắng lợi” chưa?)

Nhưng mà ừ nhỉ, chú Ba Tàu cũng có không ít “hảo lớ” với bác Malaysia; như đã cư xử “dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi” ở việc khai thác dầu và khí đốt tại Biển Đông (mà tới 40% ngân sách nhà bác Malaysia có được từ đó).

Nhưng mà ừ nhỉ, nhớ linh xưa, hồi 1974 bác Malaysia là quốc gia tiên phong trong ASEAN tái giao thiệp với chú Ba trong thời gian chú í gặp khó. Còn nữa, hồi có vụ Thiên An Môn 1989, chỉ ngay sau 1 tháng bác Malaysia đã có đại biểu đến đó trong khi chẳng ma nào muốn chơi với chú Ba vào lúc ấy. Và còn nữa: bác í cũng xung phong làm “chân gỗ” tháp tùng chú Ba lần đầu thẹn thùng vào chơi sân ASEAN khi mời chú í dự Diễn đàn AMM.

Nay nói đến Hải quân nhà bác Malaysia như một hải quân rất đáng gờm trong vùng Đông Nam Á, dù số lượng tàu chiến không nhiều với 45 tàu các loại. Gần đây chính các nhà phân tích quân sự của bác í cũng nói, dù trong sự lặng lẽ vẫn cần tập trung mạnh hơn nữa năng lực phòng vệ bờ biển đối phó với chú Ba Tàu.

Nên từ năm 2007 bác Malaysia đã thiết lập căn cứ hải quân Sepanggar để bảo vệ chủ quyền của bác í trên Biển Đông;

Nên đa số các chiến hạm (khinh hạm, tàu tấn công tốc độ cao, hộ tống hạm) của bác Malaysia đều hiện đại, tân tiến và tàu nào tàu nấy được sắm tên lửa hành trình;

Nên bác í hiện đang có hạm đội 4 cái tàu ngầm rất bảnh: năm 2002 mua từ Pháp 2 cái lớp Scorpene có trang bị tên lửa chống tàu Exocet, tốn tiền thuế của dân là 1,1 tỷ USD; tới năm 2009 quất thêm 2 cái nữa. (Nhắc lại lần 3 cho sướng: với chiếc tàu ngầm đầu tiên hoạt động vào cuối năm 2013 Đại Việt ta đang có 2 chiếc; sắp thêm 2 chiếc nữa trong 1-2 năm tới; sẽ thêm 2 chiếc nữa nữa trong 2 năm tới nữa. Là lá la…)

Lý giải cho sự phát triển hải quân, một bình luận gia của bác Malaysia nói: “Ngạn ngữ của chúng ta đã dạy, đừng có dại chỉ mang dao vào trận chiến sinh tử; ý là khác gì lấy trứng chọi đá.”

(Thật đúng với thời đại hạt nhân vi tính! Đại Việt ta trong khả năng cho phép rất nên du nhập câu ngạn ngữ Malaysia đó. Tất nhiên vẫn trong tinh thần “Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc.”. Tất nhiên vũ khí của Đại Việt ta bao giờ cũng là “Ai cũng phải ra sức chống xâm lăng – bành trướng cứu nước.”)

Tóm lại, đố quý độc giả biết: Đô đốc Hiền có nhắm rủ bác Malaysia tới xơi tiệc cá Basa Việt nướng lò Barbecue Mỹ (trong Kế hoạch tuyệt mật BB-60) không? Trả lời giùm, quý độc giả nhé. Đây không chơi kiểu “Hỏi tức là trả lời” đâu…

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)