Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Chim của Đức Giáo Hoàng / The Pope’s Penis


♦ Chuyển ngữ:
13 bình luận ♦ 9.11.2015

 

Sharon Olds hình dung những sinh hoạt sau mặt tiền của tôn giáo và bên dưới áo dòng của Đức Giáo Hoàng: cho dù Đức Giáo Hoàng đã thề chọn đời sống tu hành để phụng vụ Thiên Chúa và Giáo Hội, Ngài vẫn là một con người và do đó vẫn phải ràng buộc với thể xác, tình dục, và giới tính.

“The Pope’s Penis” nằm trong thi tuyển The Gold Cell, xuất bản vào năm 1987, là thời ngự trị của Đức Giáo Hoàng John Paul II.

—ĐTBT

 

PopesBird

 

 

 

Chim của Đức Giáo Hoàng

 

Toòng teng ẩn dật trong áo thụng, lưỡi chuông
tinh tường là tâm điểm của quả chuông
Nó di chuyển khi Ngài di chuyển, cá liêu trai trong
hào quang rong bạc, dương mao
lua xua trong tăm tối và hơi nóng — rồi ban đêm
khi hai mắt Ngài nhắm ngủ, nó đứng thẳng
vinh danh Thiên Chúa trên trời.

 

 

 

The Pope’s Penis

 

It hangs deep in his robes, a delicate
clapper at the center of a bell.
It moves when he moves, a ghostly fish in a
halo of silver seaweed, the hair
swaying in the dark and the heat — and at night
while his eyes sleep, it stands up
in praise of God.

 

 

 

.

bài đã đăng của Sharon Olds


13 bình luận »

  • black raccoon viết:

    … dù Đức Giáo Hoàng đã thề chọn đời sống tu hành để phụng vụ Thiên Chúa và Giáo Hội, Ngài vẫn là một con người và do đó vẫn phải ràng buộc với thể xác, tình dục, và giới tính. (Bài chủ)

    Đúng. Và điều này cũng đúng cho từng con người một. Nếu người cha người mẹ người chồng người vợ có những ràng buộc về mặt xã hội (chứ không phải sinh lý), ít lắm là trước mặt con cái, thì hơn ai hết người như ĐGH có những ràng buộc khắt khe hơn để “xếp hồ sơ” nhiều thứ cá nhân khác chứ. Đâu có gì lạ. Giả dụ ĐGH (hiếp dâm) thì có bị tống giam không ? Tôi e là có. Theo tôi, nói, viết, về một chuyện hiển nhiên mà ai cũng biết thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt. Ai cũng biết vậy rồi. Vấn đề là anh/chị có bị bạo lực “khống chế” hay không, mới quan trọng. Un, là con người, Un chắc cũng vậy thôi, tuy nhiên không dễ để mọi người giỡn mặt cái “của nợ” với y, là cái chắc.

    Ngoài ra, bài thơ chỉ tầm tầm bậc trung. Không có gì hay hơn ca dao VN:

    Con Nhứt Nọc

    Đàn ông có một cái nêm
    Đàn bà nức nhuỵ lại chêm mẽ đèn
    Đàn bà sáng rực ao sen
    Đàn ông giữ của nọc chèn hai bên
    (Ca dao hô Bài Chòi)

    Nếu quý vị từng thấy “cái nêm” và “mẽ đèn” thì cảm nhận được cái hay của bài ca dao trên.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Xin tặng người dịch, đã gợi hứng tôi :)

    Treo sâu trong áo thụng Ngài
    Đòng đưa một trái chuông dài leng beng
    Ngài đi nó cũng tòn ten
    Rong rêu bạc ửng lèng quèn cá ma
    Giữa đêm nguậy ngọ la cà
    Tối hơi nóng hực lông xa lông gần
    Ngài ngủ, nó đứng ngay trân
    Vinh danh Thiên Chúa thẳng chân nó chào

    NNT

  • black raccoon viết:

    Có điều chắc chắn là Sharon Olds viết bài thơ này trong hoàn cảnh … safe. An toàn. Chẳng những an toàn, bà ta còn … thoải mái. An toàn ở chổ là bà không thể bị quyền lực của ĐGH (nếu có) cầm tù, trả thù, đì bà ta được. Thoải mái ở chổ ĐGH cũng không thể “phản biện” gì được cả. Nói theo kiểu người Mỹ là not fair. Do đó, theo tôi, bài thơ này giảm giá trị quá nửa (nếu nó có một giá trị).

    Viết trong điều kiện an toàn là một lý tưởng, nhưng thể “trào phúng” mà an toàn thì tự nó đã giảm giá trị. Trào phúng là đương đầu trực diện với thế lực đương thời. Salman Rushdie hoặc báo Charlie Hebdo đều can đảm và gánh chịu, nhưng họ không bị khuất phục.

    Ngày xưa ở VN, bà Hồ Xuân Hương đã từng đưa ngòi bút trào phúng vào châm chích cay độc những vị đạo cao chức trọng hoặc anh quân tử đương thời. Bà có thể bị mang vạ vì đó là những thế lực với ít nhiều quyền lực thế tục trong tay.

    Đầu sư có phải gì bà cốt
    Bá ngọ con ong bé cái lầm
    (Sư bị ong châm)

    Mát mặt anh hùng khi tắt gió
    Che đầu quân tử lúc sa mưa
    (Vịnh cái quạt)

  • DNL. viết:

    Rất đồng ý với Black Raccoon
    và tôi thêm là bài thơ của NNT.qúa nhảm nhí vì
    sự định kiến về tôn giáo của một người vô thần.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Thưa bạn DNL

    1/ Xin bạn chỉ giùm câu nào, chữ nào, phần nào trong bài thơ cho thấy định kiến về tôn giáo của một người vô thần?

    2/ Và nếu có đi nữa thì định kiến đó là gì?

    3/ Và nếu có đi nữa thì tại sao nó nhảm nhí? (Phải chăng bạn cho rằng những gì không nằm trong khuôn khổ giáo điều của bạn đều là nhảm nhí?)

    Xin cám ơn trước.

    Và cũng xin nhắc là bài thơ đó của Sharon Olds chớ không phải của tôi. Tôi chỉ dịch lại mà thôi :)

  • sử mặc viết:

    Tôi không biết dựa vào đâu mà DNL. cho là NNT. (Nguyễn Nhân Trí?) có định kiến về tôn giáo của một người vô thần ?!
    Theo tôi, bài thơ lục bát của Nguyễn Nhân Trí là 1 bài chuyển thể rất thần tình từ bài thơ dịch của Đinh Từ Bích Thuý .

    Sử Mặc

  • vuong ngọc minh viết:

    Bài thơ, với tôi, thực độc đáo, ở câu cuối, đọc phía sau mặt chữ, quả thực vậy, ngỏng cho thiệt cứng, thiệt nứng, đụ, sinh sản các con cái, đấy, một cách vinh danh chúa trời thiết thực, xác đáng nhất. Về sau, các con cái có trở thành con chúa trời hay không, lại là chuyện khác nữa, đa tạ người dịch, chia sẻ, trân trọng.

  • Trần Doãn Nho viết:

    Ngôn ngữ vốn vô thần.
    Thơ, một cấu trúc ngôn ngữ, thì vô thần.
    Cái hay (và dở) của bài thơ, do đó, cũng vô thần.
    (theo tôi)
    TDN

  • DNL. viết:

    Xin góp ý với ông Nguyễn Nhân Trí:

    1-Khi tôi nói “định kiến về tôn giáo của một người vô thần” là tôi đã dựa vào những gi ông viết trong loạt bài trước đó,chứ đâu phải chỉ vi bài thơ (dịch) này.

    2-Định kiến đó là khái qúat hóa cả Giáo hội Công giáo thế này thế nọ v.v.

    3-Nhảm nhí vì sau khi ông nhân danh người sùng bái khoa học (cực đoan) để phê phán Thiên Chúa Giáo bằng lý trí thì lần này ông lại nhân danh quyền sáng tạo của một nghệ sĩ khi a dua vào dịch (vật) thơ với tinh cảm qúa đà vi ông đã tỏ ra hể hả như thế!

    Giá như tôi làm thơ thi tôi sẽ không bắt chước cô/bà Mỹ gi đó làm thơ về “penis” mà tôi sẽ sáng tác khác hẳn bà, đại loại như “Tôi tưởng tượng giáo hoàng có cái hĩm”!!!

    Trân trọng.

  • black raccoon viết:

    Sharon Olds explained the genesis of her poem as follows: “I didn’t understand, until years later, that this poem was kind of a return gesture. This man, the Pope, seemed to feel that he knew a lot about women and could make decisions for us — various decisions about whether we could be priests or not, and who would decide whether we could have an abortion or not. He had crossed our line so far — this is according to my outsider’s point of view — that hey, what’s a little flirtatious poem that went across his line somewhat?”

    Sharon Olds đã giải thích căn nguyên của bài thơ (The Pope’s Penis) bà làm như sau: “Tôi đã không ý thức, cho đến vài năm sau, rằng bài thơ nầy là một cách trả miếng. Ông, Đức Giáo Hoàng, dường như cảm thấy mình biết nhiều chuyện về phụ nữ và có thể quyết định dùm chúng tôi – Những quyết định đa diện về chuyện liệu chúng tôi có được làm giáo sĩ hay không, liệu chúng tôi có thể phá thai hay không. Như vậy ông đã vi phạm vào lãnh địa của phụ nữ – đây là dựa vào quan điểm của tôi, một người ngoại đạo – hê, một bài thơ trai lơ xâm nhập vào khu vực của ông chút xĩu.”

    http://www.thehypertexts.com/Pope%20Poems%20Poetry%20By%20and%20About.htm

  • DNL. viết:

    Cám ơn ông/bà Black Raccoon đưa lên lời giải thích căn nguyên bài thơ của bà Sharon Olds
    nhưng tôi muốn đặt giả thuyết theo trường phái tâm phân học của Freud.
    Không chừng bà bị ám ảnh về tình dục,bị dồn nén (refoulement) hay như Freud suy diễn là
    bị mặc cảm vì không có dương vật (penis) chăng ?

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    Thưa bạn DNL

    Bạn viết ở trên:

    “…tôi thêm là bài thơ của NNT.qúa nhảm nhí VÌ
    sự định kiến về tôn giáo của một người vô thần.”

    (Tôi viết hoa chữ VÌ để bạn thấy nó rõ hơn.)

    Thế mà sau khi tôi hỏi “định kiến trong bài thơ chỗ nào?” thì bạn lại biện bạch rằng:

    “Khi tôi nói “định kiến về tôn giáo của một người vô thần” là tôi đã dựa vào những gi ông viết trong loạt bài trước đó,CHỨ ĐÂU PHẢI CHỈ VÌ bài thơ (dịch) này.”

    Hai câu trên hoàn toàn đối chọi nhau. Có 2 trường hợp để giải thích điều nầy:

    1/ Trường hợp thứ nhất, tôi nghĩ rằng bạn đuối lý nên đã tìm cách tháo chạy :)

    Tuy vậy, bạn chỉ chạy lòng vòng thôi chớ không đi đâu xa lắm được. Đó là vì câu “chứ đâu phải CHỈ vì bài thơ nầy” của bạn cho thấy rõ ràng là bạn cũng dựa vào bài thơ nầy, giống như dựa vào loạt bài trước đó, mà nói đến “định kiện về tôn giáo của một người vô thần” :)

    2/ Trường hợp thứ hai, cứ cho là bạn thật sự dựa vào những bài trước đó của tôi để kết tội bài thơ dịch nầy là nhảm nhí đi. Nhưng nếu như vậy thì một người vô tôn giáo như tôi, hay bất cứ người vô tôn giáo nào khác, chỉ vì đã từng viết những lời xúc phạm đến tôn giáo của bạn, chỉ cần mở miệng ra nói bất cứ cái gì thì bạn cũng sẽ cho là nhảm nhí sao?

    Nhân tiện, xin bạn chỉ giùm chỗ nào trong bài thơ nầy tôi đã diễn tả được “tình cảm quá đà” đến độ “hể hả”?

    Cũng như tôi cũng không biết tôi “cực đoan” trong việc “sùng bái khoa học” ở bài viết nào, ở chỗ nào. Xin bạn chỉ bảo để tôi thấy mà sửa đổi.

    Sau cùng, tôi xin đính chính một lần nữa là tôi không có “sáng tạo” cái gì ở đây cả. Và nếu có mang tội “a dua” và “bắt chước” thì tôi cũng chỉ a dua và bắt chước cô Đinh Từ Bích Thúy chuyển ngữ bài thơ của “cô/bà Mỹ gì đó” mà thôi :)

  • DNL. viết:

    Xin trả lời ông Trí,

    -Trước khi ông phê phán một người nào đó thì ông phải tìm hiểu rõ tư tưởng,tình cảm
    của họ hay là ông muốn chê bai kẻ đó một cách vô bằng chăng? Nêu ông trả lời rằng
    phải có chứng cớ thì ông tất sẽ thấy sự hợp lý khi phê phán của tôi,chứ không phải tôi
    “đuối lý nên tìm cách tháo chạy” như ông nghĩ đơn giản như thế!

    -Nhảm nhí: tôi nghĩ là con chim của ông hay của tôi làm đề tài thi ca thì cũng là
    nhảm nhí rồi, huống chi con chim của một lãnh tụ tôn giáo. Theo như tôi biết,chỉ sờ mó
    hay hôn hít v.v. con chim trẻ nít cũng có thể bị kết tội ấu dâm rồi, ông ạ!
    -Cực đoan: tôi đoán ông là một nhà khoa học nên đã sùng bái khoa học quá đáng và
    cho là khoa học có thể giải thích rốt ráo mọi chuyện trên đời này thì phải? Đó là
    môt ngộ nhận,bởi vì đối tượng của khoa học là những gì cụ thể,hữu hình…(vật chất)
    chứ thế giới trừu tượng,vô hình hay siêu hình (tâm linh-tinh thần) thì khó,rất khó
    thưa ông.

    Tóm lại,tôi đồng ý với ông là cần phải phê phán,thậm chí đả kích tôn giáo nếu tôn
    giáo đó bị ai đó lợi dụng để thực hiện tham vọng của họ, chẳng hạn như Hồi giáo cực
    đoan khủng bố nhưng điều đó không có nghĩa là phủ nhận hay tiêu diệt mọi tôn giáo
    như những chế độ độc tài độc đảng CS.

    Trân trọng.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch