Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 23)

0 bình luận ♦ 5.11.2015

 

 

(Tiếp theo phần trước)

Độc giả ơi, danh sách trên không tính những chiến tranh kết thúc bằng ngừng chiến, cuộc chiến giành độc lập, hay trận chiến trong Đệ nhất và Đệ nhị Thế chiến.

Từng có 2 cuộc chiến gần gụi với chúng ta được kết thúc bằng ngừng bắn: Chiến tranh Trung-Việt 29 ngày, năm 1979, Trung ngừng chiến và xin rút quân; và Chiến tranh Trung-Ấn 32 ngày, năm 1962, Trung tuyên bố ngừng bắn đơn phương và chiến tranh đột ngột kết thúc cũng bất ngờ như khi bắt đầu. À, như một cơ duyên trớ trêu Trung-Ấn-Việt: chính vào lúc Trung khơi mào đánh Đại Việt thì ngoại trưởng Ấn lại đang hiện diện tại Bắc Kinh họp bàn khôi phục quan hệ song phương bị đổ bể suốt từ năm 1962. À nữa: cả hai trận chiến đều được tuyên bố mục đích “dạy cho một bài học” và “phản kích tự vệ”. “Thày” Chu chính là chủ nhân của câu nói “Chiến sự cốt để dạy Ấn Độ một bài học”. Đến “thày” Đặng, bổn cũ soạn lại, khi thăm viếng Xứ Cờ Hoa ghé tai bảo nhỏ Tổng thống Mỹ Bill Carter: “Nị biết không? Ngộ sắp dạy cho Đại Việt một bài học như Ấn Độ năm xưa”.

Vậy có thơ rằng:

Các chú Ba Tàu, thằng nào cũng như thằng nấy

Thằng nào xâm chiếm tống cổ nó đi về Tàu…”

Từ nay, danh sách trên được nâng lên thành “9 trận chiến ngắn nhất thế giới cận và hiện đại”, với trận Hải chiến Biển Đông bất thành là ngắn nhất: thời gian giao chiến là 0 tháng 0 ngày 0 phút. Hai bên vừa kịp bày binh bố trận thì một bên lẳng lặng rút toàn bộ hệ thống tàu sân bay và đội tàu hộ tống về nước. Bất chiến tự nhiên thành. Phải công nhận anh Tào Tháo thâm thật! “Tiên sư anh Tào Tháo!” Thế nhưng, đồng thời phe ta Đại Việt và Liên quân BĐ-2014 cũng bất chiến tự nhiên thành. Hai bên cùng thắng. Lại phải “Tiên sư anh Tào Tháo!” một phát nữa với lời cám ơn. Như đã từng cám ơn cái giàn khoan HD-981.

Nại cớ chi mà Trung rút tàu sân bay Liêu Ninh ra khỏi vùng biển thềm lục địa Đại Việt, triệt hồi Hải chiến Biển Đông/Nam Hải đang xì khói dây cháy chậm? Xem phân hồi sau sẽ rõ. Mà chẳng cần xem cũng đã rõ. Hỏi chuyện lý do lý trấu về sự gây chiến của Trung, thà hỏi cái đầu gối còn hơn. Đầu gối lắc đầu, đành bắc thang lên hỏi ông Trời. Nhưng sức mấy ổng biết quái tử của mình hành xử ra sao. Để biết được giới tướng lĩnh Trung tư duy theo tiêu chí nào, ngang với tát cạn Biển Đông và cả biển Nam Hải. Thua chấm còm!

*

Tấn bi hài kịch Hải chiến Biển Đông chỉ còn vài hải lý nữa là tới màn chót, một màn chót không có gì lâm ly nhưng lại giật cục.

Độc giả ạ, giờ muốn gì thì gì cũng nên cập nhật ít thông tin về các quốc gia lâm chiến hụt của hai phe và một vài quốc gia khác trong khu vực biển nhưng không lâm chiến (biết đâu họ có thể là thành viên trong một hải chiến nào đó trong tương lai).

Nhắc lại nào: trên Biển Đông thân thương của người Việt đáng yêu hiện đang có hai Liên quân Trung-Miên và Liên quân Đại Việt & Khối quân sự Đông Thái Bình Dương Mỹ-Nhật-Philippines-Singapore-Indonesia.

**

Trước khi vào chuyện nhà binh, độc giả làm ơn xẹt nhanh qua lãnh vực văn hóa Đông Nam Á vốn có bản chất đa văn hóa, đa sắc tộc. Bởi xét cho cùng, chiến tranh cũng là một trò “giao lưu văn hóa” – giao lưu bằng máu lửa.

Thật ra thì trên bản đồ chính trị quốc tế, tên tuổi Đông Nam Á chỉ mới nổi lên từ gần 70 năm qua như một khu vực riêng biệt nằm phía đông nam châu Á và có tầm đặc biệt quan trọng về địa-chính trị. Trước Đệ nhị Thế chiến 1945, phần Đông Nam Á trong đất liền hiện nay được gọi là “Indo-China” (Đông Dương), còn phần Đông Nam Á ngoài biển được coi là “thế giới Mã Lai”. Xa xưa người Trung nói vùng này là “Nam Dương”.

“Thật vào” thì về hành chính địa lý, Đông Nam Á gồm 11 quốc gia: Brunei, Campuchia, Đông Timor, Indonesia, Lào, Malaysia, Myanma, Philippines, Singapore, Thái Lan và Đại Việt, với dân số khoảng 600 triệu người; trong đó Philippines và Singapore là 2 nước không có địa giới chung với bất kỳ nước nào; và chỉ riêng quốc gia duy nhất là Lào không có hải giới.

(Thư giãn thơ con cóc:

“Khỏe re như con bò kéo xe

Khỏi bị chú Ba Tàu khiêu khích Biển Đông.”

Thư giãn tiếu lâm thời Bao cấp:

Chính phủ Lào dự định thành lập Bộ Đại dương. Cố vấn Đại Việt cười và can: “Nước Lào các bạn không có biển, chớ nên lập ra một cơ quan phụ trách cái gì mình không hề có.” Chủ nhà nhỏ nhẹ thưa: “Cái này chúng tôi học tập Đại Việt đấy chứ. Bên đó các đồng chí có Bộ Giáo dục mà…”).

Thật ra thì Đông Nam Á như một “bán đảo văn hoá”. “Văn hóa bán đảo” này được hình thành từ 2 quá trình đồng thời: Hán hóa do bành trướng của người Trung theo kiểu “cuốn chiếu” và Ấn hoá theo hình thức đa trung tâm qua nhiều trung gian. Hán hóa là cuộc chinh phục bằng vũ lực ào ạt từ bắc xuống nam. Còn Ấn hoá được thực thi tại các bờ biển Đông Nam Á, từ lục địa đến hải đảo với những thương điếm. Các khu thương mại Ấn kiều đã gây ảnh hưởng văn hóa Ấn vào lục địa Đông Nam Á theo kiểu “vết dầu loang”. Với cuộc toàn cầu hóa lần 2, nhất là khi văn minh thương thuyền pháo hạm và kỹ thuật máy hơi nước tạo ra Cách mạng công nghiệp, thì văn hoá bản địa ở các vùng Đông Nam Á tùy mức khác nhau đều nhận thêm ảnh hưởng từ 2 nền văn hoá lớn và xa, từ phương Tây và Ả Rập.

Thật vào thì qua ngàn năm bị/được Hán hoá và Ấn hoá, vùng Đông Bắc Á vừa bị đồng hoá vừa tự hòa đồng trong bản sắc riêng bởi văn hoá Trung; cũng vậy với vùng Nam Á vừa bị đồng hoá vừa tự hòa đồng trong bản sắc riêng bởi văn hoá Ấn Độ.

Ba nền tảng chung tạo bản sắc Đông Nam Á là văn hoá vật thể thuộc văn minh nông nghiệp; ngôn ngữ tiền Nam đảo; và vị thế phụ nữ được tôn trọng. Riêng điểm thứ 3 Đông Nam Á khác hẳn 2 “thày” Trung (Tam tòng tứ đức; đàn bà ở nhà phải nghe theo cha, lấy chồng phải nghe theo chồng, chồng chết phải theo con trai. Ố là la…) và Ấn (Quốc họa cưỡng hiếp phụ nữ hiện đang lan tràn có “gốc văn hóa” nào đây ta?).

Thật ra thì hiện nay tính thống nhất quốc gia dân tộc là tiêu chuẩn hàng đầu trong các cương lĩnh chính trị-văn hóa của đa số các nước Đông Nam Á.

Tỷ như Indonessia có Cương lĩnh ý thức hệ Pancasila với khẩu hiệu quốc gia “Thống nhất trong đa dạng”, ra đời vào năm giành độc lập 1945; năm 1975 được đưa vào nhà trường; từ sau 1978 tới nay là kim chỉ nam cho toàn xã hội. Pancasila thực chất là một học thuyết đa nguyên tôn giáo, gồm 5 nguyên tắc (“ngũ giới”): 1. Tin một chúa trời (cũng có nghĩa không ưu tiên Hồi giáo); 2. Indonessia thống nhất; 3. Chủ nghĩa nhân văn; 4. Xã hội công bằng; 5. Xã hội dân chủ.

Tỷ như Singapore, một xã hội luôn tiềm tàng mâu thuẫn giữa các nền văn hoá Trung-Melayu-Tây phương, thì có Hệ giá trị quốc gia, cũng gồm 5 điểm: 1. Quốc gia tối cao, xã hội trên hết; 2. Gia đình là gốc, xã hội là căn bản; 3. Quan tâm giúp đỡ, cùng thuyền cứu nhau; 4. Cầu đồng tồn dị, hiệp thương nhận thức chung; 5. Hài hòa chủng tộc, khoan dung tôn giáo. Quan trọng nhất là điểm 5 khiến Singapore khác Đài Loan, Hồng Kông, Nhật, Hàn Quốc là những quốc gia, lãnh thổ từng nhận ảnh hưởng mạnh của văn hóa Hán.

Tỷ như Malayssia, đâu chịu kém cạnh, với Cương lĩnh Rukunegara cũng gồm 5 tín điều (Chắc các nhà lập thuyết của 3 nước này khi nghiên cứu thường hay xòe bàn tay ra đếm?). Triết lý ngũ giới Rukunegara: 1. Tin Thượng đế; 2. Trung thành Quốc vương và Tổ quốc; 3. Tôn trọng hiến pháp; 4. Cai trị bằng pháp luật; 5. Đạo đức tốt.

Tỷ như, có nhẽ ngoài Đại Việt ta ra, những nước Đông Nam Á còn lại đều thiết lập cương lĩnh văn hóa tương tự 3 nước trên. Nếu có khác, với quốc gia nào lấy đạo Phật làm quốc giáo thì dùng ngay triết lý nhà Phật làm cơ sở văn hóa-chính trị. Nam mô a di đà Phật…

Rồi, giờ chuyển qua “văn hóa binh đao”. Trước khi điểm huyệt từng quốc gia, bạn đọc cần nhòm vào hầu bao của khối ASEAN: năm 2013 ngân sách quốc phòng của toàn khối tăng 5% so với năm 2012 và lên đến 35,9 tỷ USD; dự kiến 40 tỷ USD vào năm 2016; tức là tiền thuế của dân đem nướng cho “Đảng Kaki” của khu vực đã tăng hơn 2 lần kể từ năm 1992. Và nên liếc xéo hầu bao quân sự của Trung năm 2014 này: 132 tỷ USD (chiếm 1.4% GDP), gấp 3-4 lần cả phe ASEAN ta cộng lại, chỉ thua Hoa Kỳ (năm 2010: 692 tỷ USD, 4,7% GDP). Đúng là, có thực mới vực được… đạn!

**

Liên quân Trung-Miên. Trong 12 quốc gia, lãnh thổ dùng nước Biển Đông chỉ có Trung và Miên là công khai cặp bồ trong vụ này.

Xung trận, Hải quân Trung khoe “lợn cưới áo mới” bằng Liêu Ninh – con tàu sân bay đầu tiên được ca tụng như bước tiến khổng lồ, xác định sức mạnh trỗi dậy trên biển của người Trung.

Của đáng tội, ngay cả trong vài năm tới Trung chưa đủ thủy thủ và chuyên gia giỏi điều hành tàu sân bay đâu. Vụ quăng tiền ra biển khơi phát triển hạm đội tàu sân bay đang bị chỉ trích là sai lầm của Trung Nam Hải. Một tàu sân bay có trị giá trung bình không dưới 10 tỷ USD với phí tổn vận hành 6 triệu USD hàng ngày. (Lại bấu véo tiền thuế của dân! Trong khi vô khối người Trung còn chưa được “cơm có thịt”.)

Của đáng tội, so với các tàu sân bay Mỹ, tàu Liêu Ninh bé tí và ì ạch hơn nhiều, lại không ẵm theo được nhiều phi cơ chiến đấu. Tháng trước, lần đầu tiên Trung mới chịu xì ra tin truy tặng danh hiệu Anh hùng cho 2 phi công thiệt mạng khi thực tập trên tàu Liêu Ninh, còn cả phi đội sống sót thì được Chủ tịch Tập ban thưởng hậu hĩ. Chắc hẳn muốn PR cho Liêu Ninh nên mới vậy, chứ tiền lệ các tai nạn quân sự tương tự hầu như bị ém lẹm nội bộ.

(Nói cho ngay tai nạn tàu sân bay là “chuyện thường ngày ở huyện”, 2 anh hùng liệt sĩ là “muỗi” nhá. Hải quân Mỹ kinh nghiệm bằng giời thế mà chỉ trong các năm 1949-1988 cũng vì tập tành quanh quẩn các tàu sân bay đã phải lần lượt cử đi thăm Hà Bá những 12.000 phi cơ cùng 8.500 “anh hùng liệt sĩ”.)

Của đáng tội, Liêu Ninh là hàng mông má lại đồ Liên Xô (thời hoàng kim của nồi hầm quạt máy tủ lạnh bàn là dây may so í mà). Từ cái khung tàu sân bay Varyag mà Ukraine không biết liệng đi đâu, Trung khăn gói quả mướp mua về và mất gần chục năm trời tí ta tí toáy cải tạo thành một tàu sân bay trọn vẹn chức năng; và cái chính là để làm bài tập thực hành cho công nghệ tự đóng 2 tàu sân bay hiện trong xưởng. Thế cũng đáng mặt “học trò giỏi”, có điều trò này không ngoan mà thôi!

Của đáng tội, với cuồng vọng mau mau vươn ra biển lớn trong khi tiềm năng còn hạn chế do lệnh cấm vận vũ khí từ phương Tây, Hải quân Trung mua nhiều trang bị cũ về tân trang và hiện đại hóa. Ngoài một số ít những tàu chiến mặt nước có chất lượng tương đối, đại đa số là lạc hậu, cũ kỹ. (Cũng hù dọa được khối nước nhỏ!). Trang thiết bị, năng lực chống ngầm của Hải quân Trung còn ì ạch; không có máy bay tuần tra hàng hải chuyên dụng như P-3 Orion (mà Đại Việt sắp mua của Mỹ), trực thăng chống ngầm vừa ít vừa yếu. Vân vân và vân vân… (Vạch khuyết điểm phe địch quả món là tự sướng!)

Cũng phải thừa nhận đấy là lực lượng hải quân đông đảo nhất châu Á theo phương châm lấy số lượng bù chất lượng. (Sang phần sau sẽ nói các thế mạnh của Hải quân Trung. Khen chê phải phân minh, không xập xí xập ngầu như chú Ba Tàu được.)

Đồng tiền nó liền chiến trận. Xung đột Biển Đông có 1001 lý do lý trấu, trong đó có lý do nếu không là đầu tiên cũng phải thứ nhất, đó là tranh chấp nguồn năng lượng. Theo ước lượng, Trung có 1,3 tỷ thùng trữ lượng dầu thô và chất lỏng (từ nay sẽ gọi tắt Dầu); 15 nghìn tỷ bộ khối trữ lượng hơi đốt thiên nhiên (gọi tắt Hơi đốt). Trong khi đó với 8 nước tranh chấp, hai con số đó có tổng cộng lần lượt là 11,2 và 190. Nghĩa là chú Ba Tàu đang ẵm “của chìm” dưới đáy Biển Đông ở hàng nhất nhì. Thảo nào…

Độc giả Việt yêu nước hãy lạnh lùng mà nhìn Biển Đông nằm trong các vấn đề thường gặp của một siêu cường đang phát triển như Trung, ngay cả khi nước này không có máu Đại Hán.

Tất cả những gì dễ dàng chiếm đoạt, theo kiểu bất chiến tự nhiên thành, siêu cường ấy đã ẵm cả về lòng mình. Thử kiểm kê “ngân hàng” lãnh thổ thu hồi của Trung: Hồng Kông và Ma Cao này; các vùng lãnh thổ Tajikistan, Kyrgyzstan và Kazakhstan nữa; chưa hết: các đảo trên sông Amur và sông Ussuri.

Còn những chỗ xương xẩu không thể cắn ngoạm bằng các biện pháp cưỡng chế hòa bình, chú Ba Tàu thẳng tay dùng vũ trang. Vấn đề là chọn thời cơ thích ứng. Nhắc lại lần thứ 1001 để tránh lặp lại lịch sử và nuôi chí phục thù: 1974 đánh úp quần đảo Hoàng Sa khi chú Sam lờ lớ lơ ngoảnh mặt, còn chính quyền Đại Việt Cộng Hòa thì lực bất tòng tâm; 1988 cưỡng chiếm vài đảo trọng yếu của quần đảo Trường Sa lúc chú Gấu Bắc Cực bên bờ tan vỡ, còn Đại Việt thì kinh tế bên bờ vực, chính trị bị thiên hạ quay lưng lơ lớ lờ. Những vụ như sát nhập Tây Tạng bằng đàn áp tàn khốc và tham gia vào các cuộc chiến tranh lớn bé khác… Ồ là la, không sao kể xiết.

Túm, nếu so sánh về số lượng thì các cuộc chiến mở rộng lãnh thổ và vùng ảnh hưởng do Trung tiến hành chỉ kém “cảnh sát toàn cầu” Hoa Kỳ mà thôi.

**

Thật không hề tương xứng với diện tích lãnh hải tương đối lớn mà Đức Phật ban cho, Miên có lực lượng hải quân ở chủng loại tí hon nhất Đông Nam Á, cùng với Brunei và Lào.

(“Chú Út” coi bộ vậy mà khỏe, hổng có biển hổng có đảo khỏi canh ngày canh đêm suốt ngàn năm này sang ngàn năm khác; nhưng vẫn có lực lượng mang danh Hải quân Nhân dân Lào, cốt để đảm bảo an ninh sông Mekong với quân số thường trực 500 người và 50 tàu, xuồng cao tốc.)

Hải quân Miên thì có cả thảy 3.000 thủy thủ và 2.000 thủy quân lục chiến cùng 228 tàu, xuồng các kiểu, nhưng hầu hết là các xuồng cao tốc để tuần tra sông và biển Hồ. Số tàu chiến có thể tung tăng đại dương thì đếm chưa hết hai bàn tay, lại cũ xì lạc hậu. (Hàng quân sự viện trợ từ “các anh” Liên Xô và Đại Việt mà lị.) Hồi 1985-1987 “anh Hai” cho mượn dài hạn 5 tàu phóng lôi lớp Tuyra và Stenka, rồi năm 1998 “anh Tư” cho thêm 1 tàu phóng lôi lớp Shershen. Khi đem về xài, “chú Năm” một tay tí toáy máy móc một tay lần tràng hạt, gỡ bỏ toàn bộ hệ thống phóng ngư lôi. Ý là tui không ham hải chiến đâu mấy anh à tàu tui chỉ lo tuần tra chống cướp biển buôn lậu ma túy tìm kiếm cứu hộ cứu nạn thôi nam mô a di đà… Đến thời 2005-2007 thì được “anh Ba” phóng hầu bao biếu không hơn 1 tá tàu tuần tra cao tốc. Đó, tất cả những gì – tiếng Mỹ kêu là “That’s it!” – mà Hải quân Hoàng gia Miên đang sở hữu.

Đang viết tới đây thì thấy cư dân mạng nhốn nháo, báo chí tiếng Việt trong, ngoài nước (kể cả BBC mới oách chứ) xôn xao trước một chuyện lạ và mừng về kỹ thuật quân sự giữa tình quân Miên dân Việt. Chưa là về quốc phòng hải quân đâu, nhưng biết đâu đấy sẽ có ngày…

Số là từ năm 2006 một anh nông dân rặt nhà nghèo ở tỉnh Tây Ninh, tên là Trần Quốc Hai, đã nổi đình đám khắp ba miền như là “anh Hai Lúa tự chế máy bay trực thăng” (chưa thể bay). Tâm huyết, sáng kiến, khéo tay, nên dù tài năng không bài bản, không chính thống anh Hai Lúa cũng được giới hữu trách trong, ngoài quân đội Đại Việt vỗ tay đồm độp, còn dư luận và báo chí thì tung lên trời xanh. Anh Hai Lúa được tham dự Hội nghị tôn vinh những Anh hùng lao động thời kỳ Đổi mới toàn quốc, được nhận cái bằng khen, được các giáo sư hàng đầu của lãnh vực Kỹ thuật Hàng không Đại học Bách Khoa Hà Thành trao đổi và xúc tiến cộng tác, được viết thư giới thiệu đến Chủ tịch Nước, được đánh giá của Bộ Quốc phòng… Có điều làm anh Hai Lúa buồn là sáng chế trực thăng (chưa thể bay) của anh không được cấp bằng, với khuyến cáo từ Bộ Quốc phòng, đại ý: “Anh chế tạo giỏi đấy, nhưng thôi đừng chế tạo gì nữa! Trực thăng của anh nếu có nhấc lên khỏi mặt đất sẽ vô cùng nguy hiểm. Nên ngưng ngay việc thử nghiệm máy bay!”

Tin lành đành theo tiếng đồn xa để sang bên láng giềng: Quân đội Miên mời anh Hai Lúa qua như một người chuyển giao công nghệ máy nông nghiệp mà anh là chủ sở hữu của sáng chế. Rồi ngứa tay nóng mắt khi thấy các xe bọc thép Liên Xô chế tạo bị hư hỏng nằm lăn lóc như cóc cụ, anh Hai Lúa bèn ra tay cứu độ. Không chỉ sửa chữa hoàn thiện hàng chục “con” xe bọc thép (mà anh nghe nói “vô khối chuyên viên, kỹ sư Nga, Ukraina và tất nhiên cả Đại Việt từng đã bất lực”), anh Hai Lúa thừa thắng xốc tới chế ra luôn một “con” xe bọc thép loại mới “rất hợp với địa hình chiến trường Đông Dương”.

Thế là anh Hai Lúa Trần Quốc Hai của Đại Việt ta vừa được Quốc vương Sihamo ký lệnh và Thủ tướng Hon Sen đích thân trao tặng Huân chương “Đại tướng quân”.

Lâu rồi, kể từ năm 1948 Hoàng gia Miên thường dùng loại huân chương có cả thảy 5 hạng này (tên tiếng Anh “The Royal Order of Sahametrei”) mang tính chất hữu nghị để tặng cho cá nhân, tổ chức nước ngoài nào cống hiến xuất sắc cho đất nước và con người Miên. Huân chương mà cha con anh Hai Lúa được tặng thưởng là hạng nhì (Grand officier/ Grand officer/ Vorsenea; lâu nay báo chí Việt nhà ta đã dịch phóng thành “Đại tướng quân”. Mất gì của bọ! Đại tướng nhà chú chứ có là Đại tướng nhà bọ đâu?). Trước cha con nhà anh Hai Lúa, người Việt cũng có tá lả “Đại tướng quân” Miên tương tự. Trời ơi Việt-Miên Miên-Việt mà, biết bao nhiêu ràng buộc láng giềng đầy máu và hoa. Thì vừa mới tháng trước ở năm 2014 này có thêm “Đại tướng quân” Vũ Mao, nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Quốc hội Đại Việt, đương kim Tổng thư ký Hội hữu nghị Việt-Miên; “Đại tướng quân” Thượng tọa Thích Đức Thiên, Phó Chủ tịch Hội Phật giáo Đại Việt; cùng 3-4 “Đại tướng quân” nữa cơ…

Thế là anh Hai Lúa Trần Quốc Hai của Đại Việt ta đã được nhà nước Miên biệt đãi cùng gia đình, với mọi sinh hoạt, ăn uống đều có người phục vụ trong tiêu chuẩn cấp tướng.

Thế là anh Hai Lúa Trần Quốc Hai của Đại Việt ta đang được các tướng lĩnh Miên đề nghị xây dựng một nhà máy chế tạo 100 xe bọc thép để thay thế cho loại xe của Liên Xô đã quá đát.

Thế là anh Hai Lúa Trần Quốc Hai của Đại Việt ta sẽ được bảo đảm kinh tế, sở hữu một biệt thự khang trang và bề thế, một xe hơi loại sang cùng với 18 ha vườn xoài, nếu như ảnh nhận lời mời của chính phủ Miên qua đó ở hẳn, chuyên tâm sáng chế. Huân chương “Đại tướng quân” cho phép anh Hai Lúa họ Trần nhập quốc tịch Miên bất cứ lúc nào.

Thế là hai cha con nông dân của Đại Việt ta – Trần Quốc Hai và Trần Quốc Thánh (người phụ tá đắc lực cho cha) đã được nhà nước Miên vinh danh như “nhà sáng chế, như kỹ sư”; và – theo lời kể với ký giả BBC – “không được khuyến khích đam mê của mình ở Đại Việt”.

Thế nhưng anh Hai Lúa Trần Quốc Hai của Đại Việt ta “chưa nghĩ đến việc sang đó. Vì mong muốn lớn nhất là phục vụ dân mình, nước mình.”

Vậy anh Hai Lúa ơi, hãy cứ đam mê với máy trồng mì Miên, với xe bọc thép Miên đi nha. Chúc thành công, và xin hẹn ngày gặp lại Tướng quân Hai Lúa cùng Tướng con Ba Lúa trên Biển Đông, nhưng – xin nhấn mạnh – không là phe địch mà là phe ta.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)