Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 22)

0 bình luận ♦ 29.10.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Thiên hạ yếu bóng vía lại một phen bối rối khi thấy Trung đang biến đảo Chữ Thập thành đảo tiền tiêu ở Trường Sa, không chỉ uy hiếp Đại Việt mà cả Philippines và Malaysia. Trang mạng ChinaIRN và Hoàn Cầu theo đó lớn tiếng hù dọa rằng, đó là sách lược ‘Định hải thần châm ở biển Nam Hải” (tức là biến đảo Chữ Thập thành căn cứ quân sự chiến lược ở Biển Đông), rằng từ đảo Vĩnh Thử không lực Trung chỉ cần 1 tiếng để định đoạt Sài Thành. He he… Trò rung cây dọa khỉ này vốn có từ lâu trên tờ Hoàn Cầu mà “khủng” nhất là kịch bản bằng một nhát cắt Đại Việt làm đôi: từ Nghệ Tỉnh trở ra Bắc là “phương án 1”; từ Nam Trung Bộ ra Bắc là “phương án 2”.

Là một rặng san hô thuộc về Trường Sa của Đại Việt ta, đảo đá Chữ Thập ở tọa độ 9 độ 37 phút độ vĩ Bắc, 112 độ 58 phút độ kinh Đông, cách bờ biển Trung tới 740 hải lý và cách cảng trên đảo Hải Nam của Trung 560 hải lý. Một trong các mối hận thế kỷ của Đại Việt ta là vào tháng Hai năm 1988 đã bị Trung ăn cướp đảo Chữ Thập. Trong 26 năm qua, tính đến tháng Tám này chú Ba Tàu đã có 111 lần thay quân lính trên đó. Khi triều dâng, đảo Chữ Thập chỉ cao hơn mặt nước biển khoảng 0.5 m, phần diện tích lộ ra trên mặt nước biển chỉ còn có 4 mét vuông, tức là rộng hơn một cái chiếu đôi! Ố là la…

Thiên hạ lại một phen ngã ngửa khi thấy đó mới là mối đe dọa lớn nhất trong hệ thống phòng thủ quốc phòng của Đại Việt. Nó sẽ thành tam giác Gạc Ma-Phú Lâm-Chữ Thập với thế trận “đẹp như Kiều ngồi xổm” để triển khai các phi cơ tân tiến như Su-30, J-10, J-11 mà khỏi phải tiếp dầu ở trên không. Nhớ, hòn đảo nhân tạo nhỏ bé với chiều rộng vỏn vẹn có 400 m, chiều dài 5.000 m mang tên Gạc Ma đó chỉ cách Sài Thành 830 km, cách Manila 890 km, cách eo biển Malacca khoảng 1500 km. Chỉ cần với đường băng 2 km trên Gạc Ma là các phi cơ nói trên của Trung có thể tác chiến đến tận Malacca. Nếu thế Trung có thể dong duổi tung hoành tiếp sang Tây bán cầu, như một nhận định từ thế kỷ 16: “Bất kể ai đã là chúa tể của eo biển Malacca, người đó để tay lên cổ họng Venice”.

Thiên hạ lại một phen dự đoán Trung sẽ lập cả Vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông và biến đường lưỡi bò tưởng tượng bố lếu bố láo thành hiện thực sinh động và hùng hồn; theo binh pháp bất chiến tự nhiên thành khỏi ùng oàng bom súng vẫn ẵm gọn Biển Đông vào lòng Đại lục.

Thiên hạ lại một phen báo động rằng, cuối năm 2015 khi hoàn tất bãi đá Gạc Ma thành căn cứ hải quân thì kế hoạch xơi nốt các đảo của Đại Việt xung quanh Gạc Ma là “tất yếu khách quan và biện chứng lịch sử”. Và dễ như ăn cơm sườn: về địa lý, tổng số 21 đảo chìm đảo nổi trong khu vực Trường Sa mà Đại Việt đang quản lý đều nằm phía ngoài Gạc Ma. Quân dân Đại Việt sẽ khó tiếp viện trên không, trên biển nếu lâm chiến.

Thiên hạ lại một phen “Anh Tào Tháo sao mà tài dương đông kích tây Hải Dương 981 to như cái mả bố thằng ăn mày té ra chỉ là tờ giấy quỳ thử phản ứng Đại Việt và quốc tế chứ có là cái đinh gì đâu trong đại cuộc chinh phục Châu Á Thái Bình Dương.” – “Chính thế! Chính thế! Trong khi im ắng cải tạo 2 đảo Gạc Ma và Chữ Thập, Tháo thả rông thỗn thệnh cái giàn khoan để bá tánh ba cõi không nhìn ra họa sau lưng. Anh hùng thiên hạ bây giờ chỉ có Tào Tháo mà thôi, các Sứ quân ơi!” – “Tài thật, tài thật! Tài thế là cùng! Tiên sư anh Tào Tháo!”

*

Vì vậy, nếu thi sĩ người Nga Simonov từ hàng chục năm trước đã có thơ tiên tri “Nỗi khổ đau nào của riêng ai” thì nay ta cũng phải có thơ phản ánh hiện thực:

“Chỉ có Nga mới hiểu

Tàu thâm nho nhường nào…

Chỉ có Tàu mới hiểu

Nga thủy chung ra sao…

Việt còn xơi mới hiểu

Tàu thâm nho nhường nào…

Việt còn khuya mới hiểu

Nga thủy chung ra sao…

Những ngày đêm Giàn khoan

Việt bạc đầu nhức nhối!

Những ngày đêm Giàn khoan

Nga cực kỳ gian dối!

Nay Giàn khoan rút rồi

Việt vẫn còn bối rối!

Nay Giàn khoan rút rồi

Tàu vẫn còn tức tối!”

*

Nói thật, trận hải chiến đang diễn ra không làm ngạc nhiên bá tánh, bất luận Chủ tịch Tập Cần Bính nại cớ “lý do văn học” hay “lý do chống tham nhũng” hoặc lý do lý trấu gì gì đi chăng nữa.

Ngay từ thời Đặng hiện đại hóa Trung bằng mèo đen mèo trắng đã phô ra nguồn bất ổn hiểm nguy nhất tại châu Á là một quốc gia Trung tìm mọi cách tái khẳng định tham vọng bình thiên hạ. Và địa chỉ có xác suất cao nhất của xung đột vũ trang là Biển Đông. Sang thập niên thứ nhì của thế kỷ 21, vùng nước hiếm khi yên tĩnh này cứ sôi sùng sục hết bằng các cuộc thao diễn hải quân cho đến các trận khẩu chiến bốc mùi thuốc súng. Không kể các cư dân mạng, nói nôm là các “còm gia”, luôn luôn trong tinh thần “Cứ phải uýnh nhau một trận xem sao”, rất nhiều bình luận gia, chính trị gia và tất nhiên các tướng lĩnh hải quân đã đau đáu nhìn Biển Đông như một võ đài cho thấy tương lai máu lửa của các quốc gia trong vùng.

“Thấp cơ thua trí đàn bà”… Giọt nước tràn ly đã biến ly trà thành đại dương chính là nữ Ngoại trưởng Mỹ Chelsea Clinton với tuyên bố trong Hội nghị Diễn đàn ASEAN tại thủ đô Hà Thành tháng Bảy năm 2010 về “lợi ích quốc gia” của Mỹ tại biển Nam Hải/ Biển Đông. Cuộc khẩu chiến dữ dội từ vẻ ngoài đến bên trong giữa bà đầm Clinton và chú Ba Tàu Dương Khiết Trị trở thành bước ngoặt bất ngờ và quan trọng của Mỹ trong sách lược đối với Trung và Biển Đông. Sau vài câu nói cứng cựa của bà Clinton, họ Dương tái xầm mặt, đứng bật dậy, bỏ ra khỏi phòng họp. Một giờ sau, vị Ngoại trưởng Trung quay lại và phát biểu liền tù tì trong nửa tiếng với các câu nói và thái độ đi vào lịch sử ngoại giao… Dương Ngoại trưởng trừng mắt nhìn một nhà ngoại giao Singapore và lớn tiếng: “Trung là nước lớn và các quốc gia khác trong vùng đều là nước nhỏ – đó là thực tế.” Chẳng rõ chàng Dương có quay nhìn như thế về phía nàng Clinton hay không khi chỉ trích những bình luận của nàng là “sự tấn công đất nước Trung”. Thế là, kể từ đấy vùng “biển kín” lớn nhất thế giới rộng 3.5 triệu km vuông đã chính thức là nơi mà sự khác biệt Mỹ-Trung báo hiệu một ngày xung đột.

*

Bây giờ thử xét tương quan giữa khối ASEAN và Trung. Hải chiến BĐ-2014 hay không mà không thủng vụ này không xong, độc giả à…

Về quân sự, trên giấy tờ công khai (để ở kho nhà ông Gu Gồ), tổng số lực lượng không và hải quân của ASEAN cũng đáng nể: 780 máy bay chiến đấu có cánh cố định, 512 tàu chiến đấu trên mặt biển và 18 tàu ngầm của các hải quân gộp lại. Dù không đủ để đánh bại quân đội Trung hùng mạnh với 3.000 phi cơ chiến đấu, 85 tàu ngầm và 300 tàu chiến đấu trên mặt biển, nhưng chúng vừa đủ để tạo răn đe và phòng thủ.

Khác khối NATO, trong khối ASEAN không nước nào trong Đông Nam Á bị ràng buộc bởi hiệp định phải trợ giúp nước khác ở trường hợp có tấn công vũ trang.

Khác khối NATO với các thành viên cùng “đôi mắt mang hình viên đạn” khi nhìn về Liên Xô, các nước trong ASEAN còn khuya mới san bằng quan điểm về Trung như một mối đe dọa an ninh. Chí ít 4 nước Miến Điện, Miên, Lào và Thái Lan không phải là một bên trong tranh chấp Biển Đông.

Về bang giao, khác khối NATO, thoạt kỳ thủy các nước Đông Nam Á dùng ASEAN để lập một hàng rào ngoại giao quanh vùng. Đấu lưỡi chơi chơi thôi… Chỉ khi thấy Trung trỗi dậy quá mạnh, chống lại hàng rào hiền lành đó thì ASEAN mới nghĩ đến sự tham dự thường xuyên của ông kễnh từ xa là Mỹ hòng cân bằng với sự chèn ép của Trung về ngoại giao và lấn chiếm biển đảo. Nhưng, “xưa rồi Diễm ơi”, Mỹ ngày nay không phải Mỹ ngày xưa nữa. Sen đầm thời a còng mà lị!

Để đỡ đần các nước châu Á trước sự tái áp đặt quyền bá quyền theo kiểu cổ đại của Trung, Mỹ vẫn phải tuân theo 3 nguyên tắc truyền thống phương Tây: độc lập chính trị, thương mại mở ngỏ và chủ quyền lãnh thổ. Dẫu có các hiệp định quân sự cứng rắn, dẫu các hạm đội Mỹ ra vào thường xuyên, các nước Đông Nam Á vẫn phải có ý thức tự phòng vệ. Phải tự cứu mình trước khi Mỹ cứu! Trong các tháng năm này khối ASEAN đang lo xoắn đít để đến ngày 31 tháng Mười Hai năm 2015 sẽ cải tổ thành một Cộng đồng mới với 3 trụ cột chính: Cộng đồng kinh tế, Cộng đồng an ninh – chính trị và Cộng đồng văn hóa – xã hội. Phải tự cứu mình trước khi Mỹ cứu!

*

Tương quan giữa khu vực Châu Á – Thái Bình Dương và chú Ba Tàu mới đáng đồng tiền bát gạo với sự quan tâm của chú Sam.

Từ các “trâu bò” như Nga, Ấn, Nhật, Úc, qua “chích chòe, sáo sậu” Nam Hàn, Singapore, Indonesia cho đến “ruồi muỗi” như Philippines, Malaysia, Thái Lan, Brunei, Miên… – tất thảy càng lúc càng lo ngại về thế trỗi dậy của “hổ” Trung trong tham vọng mở rộng lãnh thổ vô minh của mình. Dễ hiểu tại sao dăm năm qua có tin đồn thổi về việc Mỹ bí mật thành lập liên minh quân sự Châu Á – Thái Bình Dương mà giới nhiều chuyện tạm gọi là “NATO châu Á”. (Thế nên Liên quân quốc tế BĐ-2014 mà Đại Việt khởi xướng được ra đời trong thời gian rất ngắn là hợp lý thuận tình.)

Của đáng tội, trong khu vực Châu Á – Thái Bình Dương, đa số quốc gia còn nhiều ràng buộc kinh tế với Trung, nên dù ghét Tàu vẫn muốn hưởng lợi từ các thỏa thuận an ninh với Trung theo kiểu song phương, tự phát. Đó là lý do chính để Mỹ khó “mở nhà hàng mới” – một tổ chức an ninh tập thể như NATO. Theo các nguồn tin dè dặt thì liên minh tưởng tượng này hình như đang có các ứng viên là Nhật, Philippines (hai bác này thậm ghét chú Ba Tàu lắm lắm, chỉ còn thiếu choảng nhau một cú cho ra môn ra khoai), Australia và vài quốc gia Đông Nam Á như Singapore, Thái Lan. Bác Malaysia cũng ấm a ấm ức chú Ba Tàu nhưng nhát gan, có thể chỉ thành đối tác chiến lược. Đại Việt có lẽ sẽ là một VIP vô cùng đặc biệt của “NATO châu Á”?

Có 1001 lý do để thế kỷ 21 được mệnh danh Thế kỷ châu Á, cũng là để chú Sam tính chuyện thiệt hơn so găng cùng chú Ba Tàu. Cửa ngõ đất nước đang có giặc tràn vào, chúng ta tạm điểm nhanh 7 lý do thôi nhé, thưa độc giả:

Châu Á – Thái Bình Dương, 5 năm qua, là khu vực duy nhất trên thế giới có nhịp độ đều đặn cải thiện quyền chính trị và quyền tự do dân;

Châu Á – Thái Bình Dương là quê nhà của hơn một nửa nhân loại, và có Ấn Độ là quốc gia dân chủ đông dân nhất thế giới;

Châu Á – Thái Bình Dương có 2 nước với nền kinh tế thứ nhì và thứ ba thế giới (Trung, Nhật);

Châu Á – Thái Bình Dương có 4 trong 10 nền kinh tế lớn nhất thế giới (Trung, Nhật, Ấn, Indonesia);

Châu Á – Thái Bình Dương có Indonesia là quốc gia với người Hồi giáo đông nhất thế giới;

Châu Á – Thái Bình Dương có 7 trong 10 quân đội lớn mạnh nhất thế giới;

Châu Á – Thái Bình Dương, trước giữa thế kỷ này, sẽ cung cấp một nửa sản lượng kinh tế thế giới.

Còn một lý do nữa, muôn đời:

Châu Á – Thái Bình Dương có Biển Đông!

*

Trước khi trở lại với cuộc Hải chiến bất thành Trung-Việt, trong đó có việc Liên quân quốc tế BĐ-2014 đang phải đối diện với cái tàu sân bay Liêu Ninh chết tiệt, có lẽ nhiều độc giả cũng muốn thư giãn (tạm cất vụ Biển Đông vào một góc nào đó của tâm hồn) mà nhớ về Chiến tranh Falkland giữa Anh-Argentina hồi năm 1982. Nếu vậy quý độc giả sẽ là Thượng đế, muốn là được.

Thưa vâng, vì hải chiến Falkland thường được các ông kẹ có biên giới biển dùng để đe dọa nhau và đe dọa lũ nhóc tì mỗi khi có tranh chấp biển đảo. (Như cuối năm ngoái 2013, sau vụ 2 máy bay cảnh báo sớm Y-8 và 2 máy bay ném bom chiến lược H-6 của Trung bay qua vùng biển tranh chấp Nhật-Trung Senkaku/ Điếu Ngư, bá tánh đã hỏi um lên liệu kịch bản Falkland có được Nhật-Trung cho tái diễn.)

Thưa vâng, vì khủng hoảng Falkland gần như là cuộc xung đột vũ trang duy nhất do tranh chấp lãnh thổ từ sau Chiến tranh thế giới II mà hải quân của các nước tham chiến có vai trò quyết định.

Cuộc hải chiến lịch sử ấy xảy trên quần đảo Falkland (người Argentina gọi là Malvinas theo tiếng Tây Ban Nha) ở phía nam Đại Tây Dương, cách bờ biển Argentina 483 km; tức là cách Anh xa ơi là xa nói ra chỉ tổ mỏi miệng. Trước đó, Falkland là lãnh thổ hải ngoại tự trị của Liên hiệp Vương quốc Anh-Bắc Ireland; đồng thời vẫn là lãnh thổ chủ quyền theo tuyên bố của Argentina sau cuộc xâm lược của Anh hồi 1833.

Trong vụ này, Argentina khởi sự tấn công chiếm Falkland, đưa tới cuộc chiến tranh kéo dài 74 ngày từ đầu tháng Tư đến giữa tháng Sáu năm 1982, dù không có tuyên chiến giữa Argentina và Vương quốc Anh.

Kết cục: Argentina đầu hàng, xin rút quân. Quê một cục!

Lực lượng tham chiến: Argentina: 15.000 binh lính, 175 máy bay, 19 trực thăng, 8 chiến hạm, 3 tàu ngầm; Anh: 7.000 binh lính, 52 máy bay, 40 trực thăng, 19 chiến hạm, 3 tàu ngầm.

Tổn thất: Argentina: 649 người chết, 1.068 bị thương, 11.313 tù binh, 1 tuần dương hạm, 1 tàu ngầm, 100 máy bay; Anh: 258 người chết, 775 bị thương, 115 tù binh, 2 tàu khu trục, 2 tàu frigate, 34 máy bay và trực thăng.

Thưa vâng, vì hải chiến Falkland là bài học tốt cho Đại Việt và các nước đang, đã và sẽ bị sinh sự trên Biển Đông bởi Trung.

Số là, xung đột vũ trang Argentina-Anh này là kết thúc sau một cuộc đối đầu ngoại giao không có đoạn kết về chủ quyền quần đảo. Không bên nào chính thức tuyên chiến và đó là cuộc chiến giới hạn trong phạm vi lãnh hải tranh chấp. Trận khởi sự tấn công chiếm đóng của Argentina có mục đích giành lại lãnh thổ của mình, còn các đợt phản công và trận đổ bộ tái chiếm của Anh thì với mục đích giành lại lãnh thổ độc lập của mình.

(Chú ý! Chú ý! Ý nghĩa và mục đích của hải chiến Falkland hoàn toàn khác với Hải chiến Biển Đông bất thành; để hiểu rõ vì sao hoàn toàn khác chỉ cần đọc lướt lướt hai văn bản nêu trên – “Nhật lệnh phát động chiến tranh” của yếu nhân đang cầm chịch Trung Nam Hải trong Mục 4.2, và “Lời kêu gọi gửi đồng bào và chiến sĩ cả nước” của Tam đầu chế Đại Việt nơi Mục 4.3. Nếu đọc lướt lướt rồi đọc kỹ mà cũng không thông thì chỉ cần đọc 2 câu sau: Hoàng Sa, Trường Sa là của Đại Việt! Không oong đơ gì sất!)

Số là trong các màn đầu, quân ta, xin lỗi nhầm – trong vụ này với ta chẳng có ai là ta là địch, tất cả đều là bạn. Nói lại: số là trong các màn đầu quân bạn Argentina xung trận ngang tài với quân bạn Anh, song càng về sau bạn Anh giành ưu thế. Một lý do: thoạt tiên hai bạn Pháp và Tây Ban Nha đã là nhà cung cấp vũ khí quan trọng cho bạn Argentina; nhất là tên lửa Exocet của Pháp làm cho hải quân Anh tối tăm mặt mày. (À, 6 tháng nay, Pháp đang vất chân lên cổ sản xuất thật nhiều tên lửa hành trình chống tàu chiến MM40 Exocet Block-3 bán cho 9 quốc gia đối tác, trong đó tất nhiên có cả Đại Việt của ta! Là lá la…). Thế rồi, Mỹ – lại là Mỹ thôi, còn ai trồng khoai đất này nữa – xía vô gây áp lực sao đó khiến Pháp ứ dám bán Exocet nữa. Đang đánh nhau say sưa mà thiếu vũ khí, bạn Argentina bèn thua bạn Anh thảm hại. Mất toi – và chắc là phải để đời con đời cháu đòi lại – Falkland, dù từ đó đến nay cả hai bạn đều vỡn tuyên bố chủ quyền quần đảo này. (Đọc đến đây bạn Nga nhớ giùm cho: nếu Đại Việt có đánh chiếm lại Hoàng Sa và Gạc Ma, bạn chớ chơi kiểu thò ra thụt vào trong chuyện bán tàu ngầm lớp Kilo nhé. Không phải chuyện tiền nong. Với Đại Việt là danh dự, là Tổ quốc hay là chết. Bỡn à?)

Số là, dạo đó nhà nước độc tài quân sự Argentina bị khủng hoảng kinh tế và cao trào chống đối. Đô đốc Luis Ayan, có chân trong Hội đồng quân sự cầm quyền, trong một phút nóng tay bèn bày mưu đánh lạc hướng nội tình bằng cách mở chiến dịch tái chiếm Falkland. Lúc đó, lực lượng bảo vệ của Anh trên quần đảo rất thưa, đồng thời nơi chính quốc bộ sậu của Thủ tướng gái Carol Thatcher cũng dính nhiều chuyện bét be bê bối. Argentina tưởng bở (theo kiểu “tao ăn phở mày liếm bát/ mày hát cho tao nghe…”) có thể giành ngon ơ chủ quyền tại Falkland/Malvinas lẫn vài cụm đảo khác dù chúng đang trong tay Người đàn bà thép. So sánh với hiện tình của Hải chiến Biển Đông/Nam Hải cũng na ná vậy!

Số là, nhờ truyền thống tình báo vào bậc thượng thặng, hải quân Anh lại có khả năng dùng hệ thống quan trắc dưới mặt nước nhìn xuyên thấu các tàu sân bay, nên với tàu ngầm phối hợp cùng một lữ đoàn Biệt kích Anh (tương tự như Đặc công người nhái Đại Việt, như chắc thua xa!) quân đội Hoàng gia Anh đã bất ngờ cho nổ tung nhiều chiến hạm Argentina và đổ bộ quân chiếm lại quần đảo. Là lá la…

Thưa vâng, vì Hải chiến Falkland đã được theo china.org.cn xếp vào danh sách 10 trận chiến tàu sân bay nổi tiếng nhất của lịch sử chiến tranh thế giới.

Từ trước đến nay, tàu sân bay vẫn được xem như vừa là “căn cứ không quân nổi” vừa là loại tàu chiến hùng mạnh nhất. Hải quân nào làm chủ được chỉ cần một tàu sân bay ở trình độ nhất định là có thể chứng tỏ sức mạnh quân đội của một quốc gia. (Chả thế, với cái Liêu Ninh đang quậy Biển Đông và 2 tàu sân bay khác đang trong mô hình của xưởng chế tạo, chú Ba Tàu đã làm nhặng củ kiệu cả một góc địa cầu.)

Trong 10 trận chiến tàu sân bay lừng danh nhất lịch sử hải quân thế giới, trận đầu tiên là Hải chiến Taranto trong 2 ngày tháng Mười Một năm 1940, giữa hai nước Anh-Italia trên Địa Trung Hải.

Trận thứ 2: Hải chiến Trân Châu Cảng huyền thoại xảy ra vào ngày 7 tháng Mười Hai năm 1941 giữa Nhật-Mỹ. Tại đó Nhật đã vô cùng bất thần đánh đắm 4 tàu chiến Mỹ và 2 tàu khu trục, làm hủy hại rất nhiều tàu chiến và thiệt mạng 2.400 binh lính Mỹ. Tại sao các căn cứ hải quân Mỹ không hề được cảnh báo khiến quân nhân Mỹ không hề sẵn sàng tác chiến cho đến khi bị oanh tạc tả tơi hoa lá? Hơn 70 năm qua, bí hiểm lớn nhất trong lịch sử chiến tranh hiện đại vẫn treo lơ lửng trên nóc trang sử hải quân Hoa Kỳ yênh hùng. Có hàng tá cách giải thích, trong đó sử gia P. Wenger cho rằng lý do bất ngờ là bởi các vị đô đốc Mỹ không hiểu được một trận chiến với sự tham dự của tàu sân bay có thể nhanh tới mức nào. Bầu trời biển cả Trân Châu Cảng bị phủ kín bởi hàng trăm phi cơ xuất phát từ nhiều tàu sân bay khác nhau, rồi chụm lại thành một đàn ong sắt lao xuống các tàu sân bay Mỹ mà khạc bom đạn. Đó là “thi pháp” tấn công chớp nhoáng của không quân và hải quân Nhật mà người Mỹ không tưởng tượng nổi. Cú đòn ngang mặt đó làm thất kinh mọi người dân Mỹ, làm nổ tung toàn bộ nước Mỹ như một cuộc tấn công đầu tiên vào lãnh thổ bất khả xâm phạm Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ (cú thứ hai là Sự kiện 11 tháng Chín năm 2001 – Khủng bố Tháp đôi New York). Đó chính cái hích cuối cùng khiến quân lực Mỹ nhào vô ăn thua đủ và cuối cùng chiến thắng Đệ nhị Thế chiến trên cả hai chiến trường châu Âu và Thái Bình Dương.

Bảy trận tiếp theo đều diễn ra trong các năm 1942-1944 của Đệ nhị Thế chiến mà bên tham chiến hăng máu nhất không ai khác chính là hải quân Nhật chống quân Đồng minh (Mỹ, Anh, Úc).

“Khủng” nhất là Hải chiến vịnh Leyte; thời gian: 3 ngày 23-26 tháng Mười năm 1944 tại phía đông Philippines giữa Mỹ-Anh và Nhật. Với 21 tàu sân bay lâm trận, đây là cuộc chiến tranh hải quân lớn nhất trong Thế chiến II. Quân Đồng minh đã đại thắng, còn Nhật thua te tua với toàn bộ 4 tàu sân bay tham chiến đều phải đi thăm Hà Bá.

Mãi 40 năm sau mới có trận thứ 10 là Hải chiến Falkland nói trên, với sự tham chiến của 2 tàu sân bay Anh và 1 tàu sân bay Argentina: Tàu ngầm hạt nhân Anh đánh chìm tuần dương hạm Argentina; một máy bay Argentina bay sát mặt biển thả 2 tên lửa Exocet cách hạm đội Anh khoảng 32 km, một tên lửa đánh trúng khu trục hạm Anh; Anh đã dùng 2 tàu sân bay để thực hiện các cuộc tấn công đổ bộ thủy quân lục chiến lấy lại đảo đang bị quân đội Argentina xâm chiếm… (Úi cha cha, may mà Hải chiến Biển Đông bất thành chứ không thì tha hồ diễn tả. Hải chiến Falkland chỉ còn là cái đinh!)

Thưa vâng, vì Hải chiến Falkland, theo Pravda, đã được liệt vào danh sách 8 trận chiến ngắn nhất thế giới cận và hiện đại.

Thú vị là cũng như với bảng 10 trận chiến tàu sân bay nổi tiếng nhất, trong bảng phong thần này cuộc chiến Falkland được xếp cuối cùng với 74 ngày giao chiến. Theo thứ tự giảm dần về sự ngắn nhất là:

Chiến tranh Ba Lan-Lithuania: 37 ngày, năm giao chiến: 1920;

Cuộc chiến Balkan II: 32 ngày, 1913, giữa Bulgaria và Hy Lạp, Serbia, Montenegro, Romania, Đế chế Ottoman;

Chiến tranh Grudia-Armenia: 24 ngày, 1918;

Cuộc chiến Serbo-Bulgaria: 14 ngày, 1885;

Cuộc chiến Ấn Độ-Pakistan 13 ngày, 1971;

Chiến tranh 6 ngày: 6 ngày giao chiến, 1967, Israel và Ai Cập, Syria, Jordan, Iraq;

Chiến tranh Anglo-Zanzibar: 45 phút giao tranh, 1896, Anh và Zanzibar. (He he… Chỉ 45 phút giao tranh, thật phí rượu! Âu cũng “thành danh”, chứ không được may mắn như Hải chiến Biển Đông bất thành, không thành chiến, chỉ thành danh.)

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch