Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

MÁI NHÀ

Chị Hai Quân

Tôi quét rác cho bến xe này từ  mùa thu năm bảy tám, từ ngày anh ấy ra đi.  Anh đi kiếm việc làm, đâu được mười ngày, trở về vội vã, buồn tênh, đưa cho tôi lượng vàng:

“Anh đi làm xa, thỉnh thoảng nhờ người đem tiền về em nuôi con, vàng này anh mượn trước của chủ.”

Anh hôn tôi, nhạt nhòa nước mắt.

Nụ hôn đầu tiên của chồng tôi.

Vợ chồng tôi như hai cành cây trong cơn gió, ngã vào nhau, mắc vào nhau, và cứ thế mà sống,  không biết thế nào là yêu, thế nào là không yêu.   Cả hai đều không có một dĩ vãng nào để ghen tuông nhau, chẳng nóng nảy đủ để gây gỗ nhau, cũng chẳng có những câu chuyện gay cấn để kể cho nhau nghe. Tôi ít nói, chồng tôi lại ít nói hơn, những lúc rảnh rỗi, ngồi bên nhau, yên lặng, nhìn trời đất mông lung, thế thôi. Nói chung, bình lặng như ao nước nhỏ. Có những đêm nằm bên nhau, anh sờ soạng mặt mày, chân tay tôi, rồi hai đứa lăn ra ngủ như trẻ con. Anh không biết hôn, tôi nghĩ thế.  Tôi thì đã thấy người ta hôn nhau trên truyền hình, hồi xưa, lúc mắt tôi còn tỏ, nhưng chẳng để lại trong tôi một ấn tượng nào. Cũng có vài lần anh nổi cơn động cỡn như con chó đực nhà ngoại, tôi cũng để yên cho anh làm chuyện gì đó, nó đau tợn, nhưng phải chiều chứ, chồng mình mà.

Từ ngày anh đưa mẹ con tôi lên bến xe này thì anh đã đổi khác. Anh thường ngồi lặng cả vài giờ không nói năng, buồn vương cả không gian … Mỗi sáng anh đi xe ngựa thồ về Tháp Chàm làm thuê, có khi đem về vài đồng bạc, có khi không ai mướn, lỗ tiền xe.

Còn tôi, vừa xin được chân quét rác cho bến xe, đó là một công việc tuyệt hảo cho tôi, vì mắt tôi không tỏ, quét rác, thì mắt lờ mờ cũng quét được, vả lại hai đứa con ba tuổi, hai tuổi, cho chúng ngồi một gốc cây nào đó, vừa quét rác vừa trông chừng, tiện biết mấy. Tối đến, vợ chồng con cái, quây quần bên hàng hiên của một nhà tốt bụng, gần bến xe, ngủ chung với đám người lỡ đường, thế là ổn. Chỉ khổ những đêm mưa, ba bề trống nên gió buốt cả người, vợ chồng, bế hai đứa con, tựa vào tường, trùm kín bằng tất cả vải sồi có được, cho con khỏi ướt.

Sáng hôm đó, anh đưa lượng vàng cho tôi, rồi đi biệt…

Chỉ thỉnh thoảng nhờ người đưa vàng về, với vài chữ “Anh khỏe mạnh, bận làm việc nên không về thăm mẹ con được.”

Thực ra, từ ngày anh ấy ra đi, mẹ con tôi có được miếng ăn tươm tất hơn, với tôi thế là thỏa mãn. Cũng có lúc tôi hoảng hốt, hay là anh chết rồi, sao không về thăm, nhưng rồi lại có người đem vàng , đem thư đến, thế là tôi yên tâm, miếng vàng lạnh ngắt, nhưng làm lòng tôi ấm lại. Nhưng phải chi, anh ấy về thăm, thì hơn. Đôi lúc tôi cũng se lòng, khi nghĩ đến nụ hôn của anh ấy. Sao lại nhạt nhòa nước mắt…

 

Anh Hai Quân          

Tôi làm thợ nề cho một công ty xây cất. Duyên nấu ăn cho đám thợ.

Mỗi khi khởi sự xây cất một công trình, chúng tôi làm rạp để ở. Rạp là một căn nhà bằng tre lá rất đơn sơ, có hai sạp dài, đủ cho hai mươi thợ ngủ. Duyên ngủ dưới bếp. Duyên mảnh mai yếu đuối, nhan sắc tầm thường. Tôi cũng chẳng khá gì hơn, khẳng khiu đen đủi….

Tôi cùng quê với Duyên, nên hai đứa đôi khi cũng nói chuyện tầm phào. Ba má Duyên trúng đạn pháo kích, chết lúc Duyên còn nhỏ, Duyên bị thương hư mắt, và ở với ngoại. Ngoại thì quá già, mà Duyên thì mắt nhìn không tỏ, nên hai bà cháu sống đời vá víu, bữa đói, bữa no suốt một thời thơ ấu. Có lẽ do đó mà khuôn mặt Duyên luôn luôn buồn, thủ phận, tôi chưa hề thấy Duyên cười. Mỗi đêm đám thợ cười đùa giỡn hớt, Duyên ngồi lục đục trong bếp hay nằm ngủ; họ như một thế giới khác Duyên, và cũng không ai nghĩ đến chuyện chọc ghẹo hay trò chuyện với Duyên, có lẽ vì Duyên tàn tật và không có nhan sắc.

Một hôm tôi buột miệng nói với Duyên:

“Trai lớn phải lấy vợ, gái lớn phải lấy chồng, hay là mình lấy nhau Duyên nhé?”

Duyên ấp úng:

“Tôi không biết, anh hỏi ngoại…”

Tôi nhờ người dạm hỏi, rồi cưới Duyên rất đơn giản.

Ngày cưới, nhà trai có hai mươi đứa thợ nề, áo quần tóc tai lôi thôi, chỉ có tôi sắm một bộ đồ hàng mã, mua ngoài chợ, mới toanh, mang vào, thiệt kỳ cục, chỉ có bộ đồ thợ nề, mang vào là thoải mái. Nhưng cưới vợ, nên phải chịu.  Duyên mang cái áo dài của Ngoại, màu hoa Lý, rộng thùng thình, lên lai vụng về, chỉ có đôi guốc và chiếc kẹp tóc mới toanh đỏm dáng. Làm Duyên xấu hổ, cúi đầu, lí nhí, bên cạnh tôi,  cúi lạy trước cái lư đồng, mấy tép nhang, và hai bó hoa giả, mà thực sự, tôi không biết lạy ai, nhưng phải làm thế, đám cưới mà. Sau đó, mới là một buổi tiệc chân thành, dọn ngay trên sạp để ngủ, đám bạn ăn nhậu, hát hò thiệt tình, không khách sáo, chúng gõ đủa vào chén, gõ muỗng vào chai hát om sòm… “em ơi nếu mộng không thành thì sao….”   “nhưng không chết người trai khói lửa, mà chết người em gái hậu phương tuổi xuân thì…”

Bên nhà gái, chỉ có Ngoại, và Duyên, thì không ngồi vào mâm tiệc cưới, mà ngồi trên hai cái đòn gỗ  dưới bếp,  không biết nói gì với nhau, mà cứ thấy Ngoại Duyên đưa tay chặm nước mắt, chắc là vui mừng, gả được đứa cháu côi cút, không nhan sắc. 

Cưới xong, Duyên xách túm áo quần qua sạp tôi, thế là xong.

Cái sạp mười người, thêm Duyên là mười một. Từ ngày nằm với Duyên, tôi không dám trở mình mạnh, cái sạp sẽ kêu ọp ẹp, và rung lên bần bật… Thế là ngày mai đi làm, cả bọn sẽ chọc ghẹo, thẹn đến ngây người. Cho nên, sau nửa năm nằm bên nhau, Duyên vẫn là trinh nữ.

Cho đến một lần. Ngoại chết, Duyên và tôi về làm đám tang cho ngoại. Ba ngày khách khứa, tất bật. Ngày thứ tư, mọi sự xong xuôi, căn nhà vắng tanh, Duyên ngồi khóc, nằm khóc. Đêm thanh vắng, thương Duyên đau buồn, tôi vỗ về ôm ấp, và cái thằng đàn ông trong tôi thức giấc bất ngờ, không đúng lúc. Nhưng Duyên cũng chiều. Tôi vụng về, Duyên thì cứ khóc… Tôi như con ngựa ngon trớn, chồm lên người Duyên, Duyên chịu đựng, Duyên nhẫn nhục chiều tôi…

Đêm đó, Duyên có thai…

Về đến công ty, tôi lại nằm bên Duyên trên cái sạp có mười một người, và vẫn rung lên bần bật, mỗi khi trở mình. Cho nên đúng một năm sau, ngày giỗ ngoại, tôi mới có dịp gần Duyên lần nữa… Lúc Duyên vào buồng lấy gạo thổi cơm mời khách. Tôi đi theo và đè Duyên xuống đất, như con gà đạp mái. Hấp tấp, chớp nhoáng, cũng xong…

Thế mà Duyên lại mang thai…

Sanh con xong, Duyên nói:

“Mùng chật, con đông anh ngủ chỗ khác nghe!”

Tôi qua mùng bạn bè ngủ, thế là ngủ ngon, tha hồ trở mình thoải mái, mặc dù cái sạp vẫn cứ rung lên bần bật.

Hai năm sau, công ty vỡ nợ, chủ trốn biệt, công nhân giải tán, tôi mất hai tháng lương…

Vợ chồng con cái tôi, dắt díu nhau lên thành phố kiếm việc làm….

May mắn, có cái hiên nhà, gần bến xe, khách lỡ đường trà trộn với kẻ không nhà, nằm la liệt, vợ chồng tôi cũng kiếm được một chỗ nằm.

Ngày ngày tôi đi kiếm việc làm, vác cuốc đi xin cuốc cỏ thuê cho chủ rẫy, khi có khi không… Duyên quét rác bến xe, lấp liếm cũng sống được qua ngày. Nhưng đêm xuống, nằm bên hiên nhà người ta ba bề trống trơn… Tôi mơ ước vô cùng, một mái nhà, rách nát cũng được.

Nghe đồn trên Lâm Đồng, đang cần thợ làm vườn. Người thất nghiệp các nơi đổ xô về. Đàn ông đàn bà, đứng đầy những góc phố, chủ rẫy vườn lái xe ngang, lựa người định giá, tùy theo ốm, mập, khỏe, yếu… chủ chịu mướn thì…được một ngày không thất nghiệp, tối về chui rúc ngủ đâu đó, ngày mai lại ra đứng góc phố. Tôi kiếm được mấy đồng bạc mua vé xe… Lại đi kiếm việc làm…

Ngồi  xe đò, tôi cũng vài lần được ngồi xe đò.

Lần đầu đi với mẹ lên thành phố, người ta tấp nập, quần áo lượt là… Mẹ lên thành phố, để xin đi ở đợ cho người ta, lòng mẹ chắc là tan nát khi nghĩ đến bầy con sẽ vắng mẹ, dắt díu nhau mà sống. Nhưng mà lòng tôi như mở hội, hân hoan, sung sướng…

Rồi cũng vài lần ngồi xe đò đi kiếm việc làm, nhưng chưa bao giờ lòng tan nát như hôm nay… tương lai mờ mịt, lỡ không kiếm được việc làm thì sao… Trên xe, có lắm người cũng có vẻ nghèo khổ như tôi, nhưng cũng có lắm kẻ có cái dáng vẻ thỏa thuê hạnh phúc, ăn xài vung vít… Tôi không ganh tị, không ghen ghét họ nhưng mà lòng ứa lệ xót xa cho Duyên, cho con… Có ai đó nói “Người nghèo, đau khổ vì sự thừa mứa của kẻ khác nhiều hơn là sự nghèo khổ của chính họ….” và cây thánh giá của những người thân yêu, mà mình không thể vác thế, nặng bội phần so với thánh giá của mình…

Cảnh đẹp. Gió vi vút hai bên đường… Ruộng nương, núi đồi, nhà cửa, hoa lá… Nhưng thứ gì cũng vô vị đối với tôi, khi cái dạ dày lép kẹp, và ngày mai không biết ngủ đâu, ăn gì… Và ba mẹ con nó… Ôi trời, cho tôi đổi mạng sống tôi lấy hạnh phúc cho Duyên và hai con…

Có vài sợi tóc nào vờn trên má tôi… Một người con gái…

Xe đò đông khách, không đủ chỗ ngồi, cô đứng trước mặt tôi gần nửa ngày mà tôi không hay biết…. Tỉnh cơn mơ màng, tôi sững nhìn cô, rồi đứng dậy nhường chỗ, mắt cô sáng ngời cười biết ơn, vì cô đã mệt lả… Cô gợi chuyện, tôi trả lời vừa đủ. Khi quá nghèo thì người ta cũng mất cái thú hàn huyên, tôi nghĩ thế… Có một người xuống xe, tôi lại được ngồi bên cạnh cô… Cô lại gơi chuyện, tôi trả lời nhỏ nhẹ… Tôi cũng hỏi han vài câu cho lịch sự, và cô kể chuyện, bao nhiêu là chuyện… Chưa một người giàu có hay một người con gái đẹp nào nói chuyện nhiều với tôi cả…. Cô ta lại cười với tôi nữa. Gió mát rượi, tôi buồn ngủ, nhưng vai nặng trĩu vì Thu, cô con gái lạ, đang ngả đầu trên vai tôi… Cô ngủ ngon như trẻ con, nửa thân hình ấm áp, thơm tho tựa vào lòng tôi tín cẩn. Tôi nghe lạ lẫm, như có lần được tắm trong một cái bồn tắm sang trọng, thơm tho, đẹp đẽ, có nước nóng, có xà phòng thơm, có khăn tắm trắng tinh, trong khách sạn, khi được theo ông chủ lên thành phố.

   Có câu chuyện, cô chủ bé nhỏ xinh đẹp đem thức ăn lên núi cho anh chăn cừu nghèo. Mãi vui,  tối trời nên không về được, cô bé ngồi tựa vào vai anh chăn cừu, cùng ngồi ngắm trăng sao, và nghe anh chăn cừu kể chuyện trăng sao… Chuyện kể rằng, anh lặng người vì cảm xúc, ngồi rất yên để nghe lòng mình xôn xao, và ngồi rất yên, sợ vỡ giấc mơ trăng sao của cô bé…

Không thể nào đâu, hoặc là anh chăn cừu đã đủ ăn ngày hai bữa, nên mới còn đủ chất người, để lắng nghe lòng mình…

   “Cái xắc tay của em.”

   Thu tỉnh ngủ, tái mặt, hớt hải cúi người lục lạo tìm cái xắc tay.

   “Đây này.”

   Tôi đưa cho Thu.

   “Cô ngủ say, đánh rơi dưới đất, tôi giữ cho cô.”

   Thu mừng rỡ ôm choàng lấy tôi, tôi lại nghe lạ lẫm một lần nữa…

   Chập tối, xe hư. Tài xế tuyên bố phải ngủ lại đêm. Mọi người tìm chỗ nằm, ngồi. Thu chủ động, xăm xăm kéo tôi đi.

   “Đi với em.”

   Thu đưa tôi vào một nhà gần đó, thản nhiên nói dối:

   “Cháu đi xe đò, xe hư ngoài lộ, chồng cháu bệnh xin bác cho ở trọ một đêm.”

   Chủ nhà tính từ chối, Thu xòe ra xấp tiền quá dày, cả bà chủ nhà và tôi đều sững sờ. Chủ nhà thu xếp cho tôi và Thu một căn phòng đàng hoàng.

   Vào phòng, Thu đổ từ xắc tay ra giường, mấy chục lượng vàng sáng lóe. Vàng, trời ạ! Chưa bao giờ tôi thấy nhiều vàng như thế!

   “Ba mẹ sai em đi mua ghe để vượt biên cả nhà! Em không dám ngủ ngoài trời, cũng không dám ngủ một mình, sợ bị cướp, anh ngủ với em đêm nay!”

   Thu chủ động mọi sự, từ chuyện đưa tôi vào đây, đến chuyện biến tôi thành một người đàn ông thật sự. Thu vò tôi như vò cục bột trước khi làm bánh. Nghèo, cũng làm được chức phận thằng đàn ông một cách đàng hoàng nếu có một cõi riêng tư… Tôi cũng bắt chước, vò Thu như vò cục bột trước khi làm bánh. Tôi từ tốn lột áo quần Thu ra, từng mảnh, từng mảnh, như lột vỏ một cái bánh ú, cho đến khi chỉ còn một khối trắng trẻo thơm tho…

   Thu không phải là con gái, Thu sành sỏi, điêu luyện… Thu bày vẽ cho tôi đủ chuyện…A! Thu khác xa Duyên vời vợi, Duyên mảnh khảnh như bông hoa, Thu đầy đặn như trái chín. Duyên nhu mì, hiền lành, nhẫn nhục, thánh thiện dưới thân tôi, Thu lồng lộn, vũ bão.

   Sáng sớm hôm sau, xe đã sửa xong. Tôi giục Thu lên xe, Thu ôm riết tôi, thủ thỉ:

   “Dẹp hết, dẹp hết không đi đâu hết, cả nhà đang tổ chức vượt biên, em không muốn đi tí nào, nhưng sợ ở lại một mình nên phải đi, giờ có anh, em ở lại với anh, ba mẹ đi rồi, mình sẽ là chủ tiệm vải Hải Ký, mình sẽ sống sung túc mà!”

   Tai tôi ù đi, tiệm vải Hải Ký lớn nhất thành phố là của ba mẹ Thu, rồi sẽ là của tôi và Thu nếu tôi lấy Thu làm vợ…

   “Anh nhé! Anh nhé! Ở với em!”

   Tôi đã tiến bộ và văn minh bất ngờ. Tôi trả lời Thu, bằng một hành động thiết thực nhất mà Thu vừa dạy tôi…. Lòng rộn ràng khôn tả, không phải vì thân hình trắng trẻo thơm tho của Thu, mà vì viễn ảnh tiếng cười giòn tan của Duyên và hai đứa con bên mâm cơm đầy nhóc thức ăn, dưới một căn nhà ba gian hai chái đẹp đẽ mà Duyên hằng mơ ước.

   Hạnh phúc của Duyên là chồng con được ăn uống no đủ. Mơ ước của Duyên là một mái nhà của riêng mình. Tôi sẽ cho Duyên điều Duyên mơ ước.

Duyên, Duyên, người đàn bà bình dị như hoa đồng cỏ nội của tôi.

Người mà tôi yêu thương suốt đời.

 

Nguyễn Thị Hường

   Con người ta, găp nhau, thương nhau là cái duyên.  Tôi gặp chị Duyên, ngày hai mươi tuổi, ba mươi năm sau,  gặp lại, chị nói:

   “Mỗi ngày, chị vẫn nghĩ tới em, lòng chị vẫn rung lên mỗi khi nghĩ đến em.”

   Đã có quá nhiều đàn ông, nói với tôi đại khái những câu như thế…

Có người nói dối để được một cái gì đó… Có người nói suông miệng như ngân lên một câu ca, khi lòng chợt thoáng rung động trước cảnh đẹp… Có người nói quá chân thành, đến nỗi họ tưởng họ nói thật… Có người, nói thật hết tâm can, lòng họ rung lên khi nói, nhưng gió thoảng, họ quên mất… Có người như bủa lưới, nói bằng kỹ thuật hẳn hoi, mỗi người đàn bà một cách khác nhau, không được cá thu thì được cá chép… Có người yêu thương thật sự, yêu bằng tấm lòng chân thành nhất, họ có thể bán máu đi để mua cho tôi chiếc áo đẹp, nhưng khi quá đói, họ bán họ, và họ bán tôi đi để ăn…

   Với đàn ông, với đàn bà, với con người nói chung…tôi đã trải lòng ra để đón họ, tôi mời họ những ly rượu chắt ra từ lòng yêu thương đơn sơ nhất… nhưng họ đã đập rạt rụa vào lòng.

Phá sản, cạn kiệt, lòng tin yêu, với con người.

Rút về một đơn vị khuất lấp nhất, tìm mọi cách xa lánh con người, nếu có thể.

Nhưng tôi tin chị Duyên, khi chị nói chị nghĩ đến tôi mỗi ngày trong hai mươi năm qua…

Mắt chị quờ quạng, tìm bàn tay tôi, và run rẩy giữ lấy… Chị nói, chị kể huyên thuyên, như mấy mươi năm rồi, chị không nói, như mấy mươi năm rồi, chị không thở…

Chị Duyên, chị Duyên, người đàn bà bạc mệnh trong triệu triệu người đàn bà bạc mệnh trên đất nước …

   Chị vẫn quét rác, trên bến xe… Mặc dù, chị đã có một căn nhà ba gian hai chái như lòng chị mơ ước.

   “Chị cần có bao nhiêu tiền, để yên tâm cho tương lai, em tặng chị, nhưng chị đừng quét rác nữa.”

   Chị đổ ra giường khoe với tôi mấy mươi miếng vàng.

   “Chị không bận tâm về cái ăn, cái ở nữa, nhưng chị phải quét rác bến xe, lỡ anh có về, biết chị ở đâu mà kiếm.”

   Có quá nhiều Hòn Vọng Phu trên đất nước này. Chị Duyên là một…

Đi chơi loanh quanh, ngồi nằm, chị cứ nắm bàn tay tôi, thương yêu, trìu mến.

   Đêm, chị ngủ say, tôi tái tê ngồi nhìn chị, chị ốm o hao gầy, nằm co quắp, cái dáng co ro vò võ, giấc ngủ cô đơn. Tội nghiệp biết mấy, người đàn bà ngủ một mình. Trời sinh người đàn bà, gối tay chồng trong giấc ngủ… Ngày xưa, chiến tranh, hậu chiến tranh, chồng chết trận, đi cải tạo, cật lực nuôi con, đêm ngủ giấc ngủ không bình an… Ngày nay, không chiến tranh, nhưng nghèo đói, hoàn cảnh, lòng dạ con người… để bao nhiêu người đàn bà mất đi cái gối trời tặng để bù đắp cực nhọc của một ngày. Ngủ co ro một mình, và tương lai thì mịt mù…

Chị Duyên, chị Duyên, những chị Duyên…

Tôi gặp chị Duyên ở bến xe Phan Rang, ngày tôi hai mươi tuổi.

  Không thân nhân, đến Tháp Chàm xin dạy học con nít, theo lời rủ rê của một người bạn.  Tôi điếng người, khi đến nhà, cô ta đã bỏ dạy về quê lấy chồng. Thẩn thờ, tôi lê từng bước chân não nề, buồn bã, đến bến xe, để về lại. Về lại đâu, gia đình đã đi kinh tế mới, ở chốn rừng sâu, nước độc.  Dạy học, dạo đó, lương vừa đủ mua mười ký gạo,  nhưng tôi bơ vơ, cần một việc làm, gọi là cố định, dù là lương mười hay năm ký gạo, nhưng được phép, kê những cái ghế lại, ngủ ngay tại lớp, hợp pháp, theo lời cô bạn khoe. Ôi, chữ hợp pháp, quý giá biết mấy, vào thời điểm đó.

Khuôn mặt buồn bã thất vọng chán chường của tôi, động lòng chị Duyên, người quét rác ở bến xe, khi tôi hỏi thăm chị , thuê một phòng trọ, sau khi chỉ đường, tôi cám ơn quay đi, chị nói vọng theo, nếu không có giấy phép đi lại, do công an cấp, họ sẽ không cho cô mướn phòng. Tôi ứa hai giọt lệ, không nói, nhưng mắt tôi sáng ngời lên, khi chị nói, chị sẽ cho tôi ngủ ké.

Chổ ngủ của chị là một hàng hiên vắng, nhà của ai đó. Gia đình chị gọi đó là nhà mình. Tôi, vợ chồng chị đều không biết uống bia, nhưng tôi mua bia, mồi, về nhậu, dưới trăng, dưới hàng hiên vắng.  Ba người nhăn mặt uống bia, và cười toe, vì ai cũng , lần đầu nhậu.  Sau một tràng cười với bia rượu, sự cách biệt, xa lạ, biến mất. Tôi kể lễ những khó khăn của mình bằng giọng hồn nhiên, chồng chị, anh Hai Quân, cũng kể lễ than thở, nỗi nhọc nhằn của anh, chị thì hạnh phúc ra mặt. Chị ghé tai tôi nói nhỏ, “ ảnh ít nói lắm, cả với chị, nhưng hôm nay lạ quá, ảnh tâm sự nhiều điều chị còn lấy làm lạ” 

Bài học lớn nhất cuộc đời, và ảnh hưởng suốt đời tôi, là học từ chị, khi tôi hỏi.

“Nếu anh không kiếm ra đồng nào, thì chị tính sao với đồng lương quét rác, chỉ vừa mua gạo cho hai người ăn, trong khi nhà chị bốn người, rồi tiền đâu, mua viên thuốc, nếu ai đó bệnh”

“Thì có gì mà lo cho mệt khi vấn đề không thể khác đi, mình sẽ xoay xở, trong những thứ mình có, chị sẽ nấu cơm thật nhão, ăn hơi chán, thì sẽ ăn ít lại, thế là đủ. Chị quét rác, rán để ý, lượm thêm ít chai ve, mua tí muối, tí dầu, tí ớt, xào lên nong nóng, ăn ngon phải biết , hoặc chán thì mua hủ cải khô muối mặn chát, ăn với cháo trắng, ngon hơn cao lương mỹ vị đấy, phải không chúng mày”

Chị quay qua đùa với con, hai đứa nhỏ cười toe, đập đầu vào vú mẹ. Anh cũng cười, vòng tay ôm một đứa vào lòng.

Hạnh phúc gia đình là đây.  Chị nói ngày nào cũng êm đềm như thế, phải mà có tí đồ ăn, chắc vui hơn.

Nhưng nửa đêm gần sáng, anh ngồi suy tư, bên thềm nhà, tôi ghé lại, ngồi bên cạnh, và anh nói, nói … anh đổ lòng ra, cho tôi, một người lạ, mà hiểu được nỗi lòng anh.

Sau này, ở với Thu, có lúc đi công tác cho Thu, anh ghé thăm tôi, anh lại nói, nói…

“Anh chỉ có cô để kể lể nỗi niềm… lỡ anh chết, nỗi lòng anh không phải bị chôn vùi, không ai biết “

Tôi vòng tay, ôm cánh tay anh, hai giọt nước mắt anh lặng lẽ rơi xuống.

Chỉ có tôi biết nỗi lòng của anh, sống để dạ, chết mang theo, và chỉ có tôi biết tâm sự, của chị người vọng phu, thời đại.

bài đã đăng của Nguyễn Thị Ngọc Lan


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)