Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Lượt đấu ♦ Xác sống ♦ Đất sét từ thinh lặng


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 16.10.2015

 

 

C.k._Williams_LS_002A_large

 

C.K. Williams (1936-2015) là nhà thơ, nhà phê bình và dịch giả Mỹ sinh tại thành phố Newark, bang New Jersey. Ông là tác giả của hơn hai mươi thi tập và đã nhận được hầu hết các giải thưởng thơ ca quan trọng của Hoa Kỳ: Flesh and Blood (1987) được giải National Book Critics Circle Award, Repair (1999) giải Pulitzer, và The Singing (2003) giải National Book Award. Năm 2005, ông được trao Giải Thưởng Thơ Ca Ruth Lilly trị giá $100,000, một trong những giải thưởng văn chương nhiều tiền nhất thế giới. Ông cũng là một dịch giả thành công với Women of Trachis của Sophocles, The Bacchae của Euripides, Canvas của Adam Zagajewski (cùng với Renata Gorczynski và Benjamin Ivry, 1991). Ông xuất bản tập tiểu luận Poetry and Consciousness năm 1999 và tập khảo luận phê bình On Whitman năm 2010.

Williams từng theo học tại trường Đại học Bucknell trong thời gian ngắn và tốt nghiệp từ trường Đại học Pennsylvania. Tại Penn, ông được học với học giả về trào lưu lãng mạn Morse Peckham và giao thiệp với một nhóm kiến trúc sư trẻ học hỏi và làm việc cho kiến trúc sư nổi tiếng Louis Kahn. Trong một tiểu luận, ông nhìn nhận sự tận tâm và lòng kiên nhẫn của Kahn như là một điều thiết yếu trong quan niệm của ông về đời sống của một nghệ sĩ.

Williams sống một thời gian ở Philadelphia, làm một nhà trị liệu tâm lý cho thanh thiếu niên, nhà văn viết thuê và nhà biên tập, rồi đi dạy học tại nhiều trường, trong đó có các trường đại học Beaver, Drexel, Columbia, NYU, Boston, UC Irvine, UC Berkeley, George Mason và Princeton. Ông gặp vợ ông là thợ kim hoàn Pháp Catherine Mauger năm 1973 và từ đó thường sống một thời gian trong năm tại Normandy, Pháp. Ông qua đời vì bệnh ung thư tế bào huyết tương vào ngày 20 tháng 9, 2015 tại Hopewell, bang New Jersey, Hoa Kỳ.

Khoảng cuối thập niên 1970, Williams tạo ra một phong cách riêng với dòng thơ dài bất thường, gần như văn xuôi, nhấn mạnh sự bộc lộ tính cách nhân vật và phát triển kịch tính. Những tác phẩm đầu của ông tập trung vào những đề tài chính trị như cuộc chiến tranh Việt Nam và bất công xã hội. Trong những tác phẩm về sau, ông chuyển từ phong cách ghi chép sang cách tiếp cận hướng nội, viết những bài thơ phơi bày tâm trạng lạc lõng, mắc lừa, và thỉnh thoảng khai sáng, hiện hữu giữa các mặt đời công và tư ở nước Mỹ đô thị hiện đại.  [Dựa trên trữ liệu của Wikipedia và Poetry Foundation]

 

 

 

Lượt đấu

 

ai đó ghi chép bao nhiêu lần
tôi làm tình phải không thượng đế phải không?
và hay ho gì cho tôi biết
nó được ghi xuống nơi tôi không thể thấy
ngay bên dưới tôi cho nên lần sau
một chuyện có vẻ không thật xảy ra trên mặt báo
tôi không hiểu nó nó không cảm được
tôi tôi bắt đầu cho là
quả tim ai nấy có lẽ dù sao
cũng trong trắng bởi vì chuyện đếch gì
họ cũng không giết tôi chỉ giết nhau
họ thật ra không cố làm tôi buồn
chỉ làm ra chuyện khiến những sự việc xảy diễn
chịu đựng mọi thứ tôi bùng nổ
vào giống cái như con sư tử phải không
thượng đế? giữa bầy bồ câu? như thế chỉ cần ở bên tôi
cũng đã là đẹp? tôi chuyển động dưới này thượng đế
như một con đĩ tôi hộc lên tôi lăn lộn
như một con thuyền đồ chơi tỉ số là bao nhiêu
rồi thượng đế? tôi đang thắng phải không?

 

 

 

Xác sống

 

cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
trong những cơn co giật cửa mình thắt ngặt những gì chạm vào ta
những gì đi đến ta đang sống đều muốn ta
bao nhiêu lần kẻ cùng ta hôn hít nhìn nhận SỐNG! SỐNG!
nhưng kẻ kia khi các vị thánh nói
họ nghe thấy tiếng sấm chính là khi nó đóng lại
và lần này khi nó mở ra xác chết ào lên trong nó các sĩ quan
chú mục nhả đạn
lần này không có đủ nỗi đau trong khắp châu á cho nó

tôi muốn người đừng an ủi tôi
gót chân chúng ta giập nát cho đến khi bầy sâu thịt nở ra từ bên trong
hạ bộ chúng ta quay số như bị sai đừng
đặt lưỡi người trong tôi đừng cho tôi bất cứ gì tim
linh hồn tiếng cười bất cứ gì trẻ con bật đèn lên rồi tắt đi
bật lên rồi tắt đi MÁ! đừng cho con ăn! đừng cho con ăn!

 

 

 

Đất sét từ thinh lặng

 

có lẽ chúng tôi sẽ lặng chìm trở lại
vào quên lãng không một gợn sóng
chúng tôi sẽ đi trở lại vào bề mặt
sâu xuống vôi vữa như chẳng có gì xảy ra

đất: tôi sẽ nhớ người
người là mẹ người tạo ra nỗi đau
tôi sẽ nghiến ngực vào người lần cuối
và đặt bàn tay lên người lần nữa để an ủi người

trời: làm sao chúng tôi quên được?
chúng tôi đã từng như người đã từng
chúng tôi không thể chờ được ngủ trở lại
chúng tôi hẳn sẽ làm bất cứ gì để được ngủ

và cây cối linh thiêng vì được tống lên đây
và đá vì vỡ trong bàn tay trần của tôi
bởi vì các người đã biết trước
không có sự phục thù vì đã ở đây

khi chúng tôi là thịt chúng tôi bị ăn
khi chúng tôi là kim loại chúng tôi bị nung chảy
không có cái chết ở bất cứ nơi đâu trừ lúc này
khi chúng tôi là người khi chúng tôi trở thành

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Innings,” “The Undead,” và “Clay out of Silence” trong tập san Poetry, tháng 5 năm 1971 (bản trên mạng của Poetry Foundation)

bài đã đăng của C.K.Williams


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)