Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Thú dữ trên con đường 24

 

Cô ngồi trước mặt tôi, bao giờ cũng bắt đầu bằng một lời chào ngắn.

Chào bạn.

Chào.

Đôi khi, sau lời chào, cô im lặng rất lâu. Những ngón tay mảnh dẻ duỗi thẳng ra, bất động và không trọng lượng.

Khuya rồi. Chúng ta đi thôi – Tôi thì thầm.

Dạ.

Tiếng dạ kéo dài bâng khuâng từ đôi môi hồng hào đẹp như tranh vẽ .

Lại có chuyện buồn?

Dạ.

Tiếng dạ kéo dài ưu tư.

Có quá nhiều chuyện buồn. Cô hay khóc. Trước mặt tôi, những giọt nước mắt trong trẻo lặng lẽ rơi. Tôi không hỏi – vì sao – đã là bạn, bạn rất thân, hỏi câu đó là không cần thiết. Tôi chỉ trở mình quay đi.

Không – Cô giữ tôi lại – Chúng ta không thể chạy trốn từ nơi này sang nơi khác. Ở đâu cũng đầy nước mắt.

Vậy thì đi tiếp.

Và đi tiếp.

Cô chia tay người yêu vào một ngày không nước mắt. Trong căn phòng nhỏ không ánh đèn, cô ngồi xuống trước mặt tôi. Đôi môi mím chặt mà vẫn run rẩy.

Chào bạn.

Anh ấy đi rồi – Cô nhìn xuyên qua bóng đêm bằng đôi mắt ráo hoảnh – Anh ấy đã đi rồi. Mãi mãi.

Sao cô không nói với anh ta sự thật?

Một sự thật không phải để chia sẻ cho nhau. Một sự thật chỉ để kéo nhau vào nguy hiểm.

Nguy hiểm cũng có thể chia sẻ.

Không. Nguy hiểm sẽ nhân đôi.

Và dày đặc nguy hiểm – Tôi rùng mình với những linh cảm không lành.

Phải. Nguy hiểm thú dữ.

Nguy hiểm săn đuổi con mồi.

Nguy hiểm săn đuổi tôi và bạn – Cô thì thầm.

Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.

Đi tiếp.

Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.

Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.

Sẽ chẳng còn thứ gì giữ được sự an toàn – Giọng cô vỡ trong tiếng mưa – Chúng đang theo sát dấu chân ngựa.

Chúng tôi đánh xe băng qua đồng cỏ hoang, giữa trùng mưa ào ạt. Bầu trời xám đặc màu nước ốc, đâu đó loé lên những vệt sáng đỏ đe doạ. Cô trùm kín áo nhựa đen, tấm lưng mảnh mai gần như biến mất trong màn đêm. Hai con ngựa gầy còm cũng đen thẫm nước, chỉ có hơi thở của chúng toả ra một vùng sương trắng bất an. Chiếc xe thô nát lắc lư rên xiết trên mặt đất gập gềnh lầy lội. Những con ngựa trung thành biết nơi phải tìm đến, biết con đường đau khổ thầm lặng này không có chỗ dừng lại. Mười cái chân khẳng khiu lọc cọc dò dẫm, kéo bóng đêm vón cục lăn trên con đường mưa hai mươi bốn. Mịt mùng lau rủ nước dài mãi trong bạt ngàn, dài đến tận vùng trăng lấp ló. Ngựa kéo xe đi, trăng đẩy mưa đi, phía sau, phía trước, những khoảnh đất trũng rùng rùng ao hồ. Nỗi sợ hãi trên đầu ngựa từ bao giờ đã đặc quánh lại thành hai tảng bông trắng. Cô cũng sợ, cứ thảng thốt nhìn quanh – bọn thú dữ đã đuổi đến đây, chúng phủ phục lần dấu bên ngoài. Tôi không hỏi – đây là đâu – đã là bạn rất thân, hỏi câu đó là không cần thiết. Hai đứa vội vàng rời khỏi xe, dẫn nhau đi vào vùng lau sậy ướt át, len lỏi giữa những nấm mộ đắp sơ sài không hương khói. Lá tràm kêu xào xạt trong gió, tiếng khóc oan khuất của đêm ướt đẫm mà không tan. Ở cuối hàng keo tai tượng, gò đất mới đắp nổi lên đen đúa giữa triền cỏ. Không bia mộ. Không bình hương. Không nhang khói. Con quạ nào không kiềm nổi thương tâm, bật kêu thảng thốt trong rặng trâm bầu. Quạ. Quạ. Tiếng kêu nghẹn ngào tan hút trong bóng tối, có bàn tay vô hình nào vặn cổ kéo nó đi. Không gian tử khí lại tuột vào im ắng và lạnh tanh. Người tử tù vừa được chôn chiều hôm nay, sau khi nhận bản án tiêm thuốc độc. Chiếc xe thổ mộ cọc cạch lăn bánh, đưa xác người đàn ông qua con đường lầy lội. Tôi và cô không đủ sức nói với nhau một lời nào. Thân thể gầy guộc nằm trong lòng xe vẫn còn hằn dấu tích của nhục hình, của roi đòn, của lửa đốt, của ác khảo. Cho đến phút cuối cùng trong cuộc đời, người bị kết tội vẫn kiên quyết không nhận bản án giết người. Ông có bằng chứng ngoại phạm chắc chắn, trước và sau án mạng mười hai giờ đồng hồ. Kẻ vô danh bị xử tử như một con vật – không phải là vật tế thần mà là vật thế mạng.

Cô ngồi xuống trước mặt tôi. Rụt rè một lời chào ngắn.

Chào.

Chào bạn.

Những ngón tay mảnh dẻ, không trọng lượng buông xuôi.

Bạn. Mình không thể đi tiếp nữa.

Công việc quá nặng nhọc – Tôi lo lắng nghĩ đến những chuyến đi kế tiếp – Cô chỉ ngủ vài tiếng trong đêm.

Không chỉ là nặng nhọc, mà còn là sự sợ hãi.

Sợ? – Tôi hỏi cô, khi nỗi sợ trong lòng mình cứ muốn trào ra.

Sợ đối diện trước cái chết oan khuất. Sợ sự bất lực của chính mình. Sợ sự truy đuổi. Sợ con đường vô định.

Tại sao cô vẫn đi trên con đường đó?

Vì nó. Nỗi oan thú dữ. Nỗi oan huỷ diệt. Nỗi oan vùi dập những linh hồn.

Nỗi oan thú dữ?

Cô gật đầu.

Phải. Nỗi oan thú dữ.

Đừng quên anonymous proxy. Đừng quên xoá dấu vết.

Chúng tôi lên đường lúc đêm gần sáng, mùa đông khô ráo và se lạnh. Trăng hạ huyền còn vương vấn trên cao, thả bóng yên nhiên lên những ngọn tháp Chàm cổ kính. Bánh xe lăn dài trên cát xuyên qua đồng khô tịch mịch. Những bụi xương rồng múa máy yêu ma, khi xa khi gần. Cô cột lại mái tóc thề, trùm kín tấm khăn đen. Gió từ biển đến không mang theo mùi muối, chỉ có mùi cá ươn chết chóc. Những hòn đá bên đường thoát nhiên động đậy. Chúng nhảy lồm cồm ra trước đầu xe, lớn dần, trơn bóng. Mấy cái đầu trọc lóc ngổn ngang trên đường bắt đầu rống lên, oàm oạp, oàm oạp. Những cái miệng thấp ngang mặt đất ngoác ra oàm oạp, oàm oạp. Tiếng rên la vang vọng qua trùng trùng cát gió. Oàm oạp, oàm oạp. Tôi không hỏi – vì sao ễnh ương gọi đàn trên đồng khô – đã cùng đi trên con đường hai mươi bốn, hỏi câu đó là không cần thiết. Hai con ngựa còm cũng đánh hơi được mùi nguy hiểm, chúng gò lưng kéo xe băng tới. Tiếng oàm oạp tiếng xương khô va vào nhau đêm vẫn không mưa. Vài cây lim sét lùn tịt cằn cỗi hiện ra giữa đồng trống, thân mình to lớn dị dạng. Cô rùng mình kéo mạnh dây cương. Chiếc xe xiêu vẹo lao qua những gốc cây đen đúa, giữa tiếng vo ve kinh khủng của hàng triệu triệu đôi cánh xập xoè. Tôi nhìn sang gốc cây bên cạnh, suýt nữa hét lên vì khiếp hãi. Cái xác người ngồi chồm hổm trên đất, sợi dây nhỏ xíu quấn ngang cổ treo lên cành cây. Khuôn mặt người chết hiện ra xanh nhợt sợ hãi sau lớp ruồi nhặng đen. Tôi không hỏi – vì sao người ta có thể ngồi treo cổ chết lên cành cây thấp tè, vì sao bộ mặt kẻ tự vẫn lại mang đầy sợ hãi – đã biết nguy hiểm thú dữ hỏi câu đó là không còn đường về. Mấy cội lim sét có xác người ngồi phình to dị dạng dưới bóng trăng đồng cát. Hoa trên cao vẫn bùng bùng từng mảng vàng quyến dụ. Cô vẫn giật dây cương hối hả thúc ngựa chạy về phía trước – đó chỉ là ảo giác. Đó là những cái bẫy. Tôi giật mình quay đầu nhìn lại phía sau, cánh đồng hoang trải dài chỉ có đá cuội và xương rồng. Phấn hoa vàng lãng đãng mơ mù trong không gian.

Gà gáy tàn canh, chúng tôi đến ranh giới vùng khai thác titan – zirkon. Những hồ sâu những thung lũng xẻ ngang xẻ dọc đồi nương ngập ngụa trong bùn đỏ. Gió mùa đông bắc thổi đất cát bay mịt mù qua những cánh rừng dương khô vàng làng xóm hoang vu. Không gian rợn mùi hoá chất trong bóng đỏ tử thần phóng xạ. Cô kéo tôi xuống ngựa, băng qua những bãi đất trống bị đào quật. Cát bụi dữ dằn ập tới từng đợt rát bỏng, gió trên cao gào thét khô ran. Mùi chết chóc không bị gió cuốn đi, nó lì lợm bám theo chúng tôi. Khuôn mặt cô xám ngắt trong làn bụi đỏ – chúng ở rất gần đây. Ánh đuốc le lói hiện ra trên kè đá, soi lung linh một quầng hồ nước. Hai đứa núp vào đám cây khô dại xen giữa những hòn đá tảng, lần tìm đường đi tới. Dưới kia, một bầy thú đang tụ tập bên bờ hồ. Tôi níu áo cô lại – chúng ta không thể đến gần hơn. Cô im lặng lần mò lách về phía trước. Tôi bám theo, rồi cũng như cô, cả hai đứa cùng chồm ra khỏi khe đá nhìn sững cái xác chết trong tư thế kỳ dị. Nạn nhân vừa được vớt dưới nước lên, thân thể còn ướt đẫm. Trong mắt cô đọng đầy những câu hỏi đau đớn – vì sao máu nạn nhân trào ra mũi, vì sao hộp sọ có vết nứt, vì sao thân thể người chết co quắp trong cơn kinh hãi. Tôi nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô – đã biết là nỗi oan thú dữ, hỏi câu đó là buộc mình phải đi tiếp. Gió chuyển hướng thổi từ đất liền ra biển, mang trở lại tiếng súng bắn trong không trung. Tiếng thú dữ gầm rú hung tợn. Tiếng gậy gộc quật lên da thịt con người. Cô ôm đầu, quỳ xuống đất, vừa khóc vừa nôn oẹ. Họ mổ thi thể nạn nhân trước mặt người thân, ngay trên mặt đất. Biên bản khám nghiệm tử thi: nạn nhân chết vì đuối nước. Con dấu đỏ lòm vết máu oan cắm ngập lên mảnh giấy lấm bùn. Những hòn đá trọc đầu lại lăn lông lốc trên đường oan khiên. Oàm oạp. Oàm oạp. Trời không thể mưa. Máu đồng loại không thể rửa sạch.

Tôi đưa cô về trên chiếc xe thổ mộ cũ kỹ. Mười cái chân ngựa xiêu vẹo gõ lọc cọc. Lọc cọc.

Con đường cát gió man di mờ dần phía sau lưng. Từ trong bóng unix, những con thú dữ mang bộ mặt cracker đang hung hãn bẻ gãy những con đường. Chúng gấp gáp đuổi theo.

Và bẻ gãy.

Tôi tìm cách chận chúng lại.

clip_image002

clip_image004

Hai con ngựa già lồng lên hoảng hốt. Mùi bùn lầy, mùi máu, mùi tử khí cuồn cuộn theo gió muối tràn tới. Chạy. Cô kêu lên, giật mạnh dây cương. Những cái chân khẳng khiu phóng như điên về phía trước.

Chạy.

Rời khỏi unix.

Cô ngồi xuống trước mặt tôi. Câm lặng, đầy sợ hãi.

Tôi lo lắng gọi.

Chào bạn.

Cô im lặng rất lâu.

Chào. Mình không thể đi tiếp.

Có quá nhiều tín hiệu báo động.

Phải. Họ đã tìm ra chúng ta. Soft access bủa vây bên ngoài.

Soft access, cách xâm nhập mềm. Chỉ cần kết nối là bị xâm nhập.

Mình không thể kết nối, không thể vượt qua vòng vây đưa nó về đây.

Nó? Ai nữa?

Thằng bé bị đánh chết ngay trên đường đi học. Mười sáu tuổi. Không đội nón bảo hiểm.

Nỗi oan thú dữ.

Không. Quyền lực thú dữ.

Khu vườn nhỏ của cô nằm trên triền đồi blogspot. Nó xa lạ và tách biệt với bầu không khí hội hè trưởng giả xung quanh. Ở nơi này chỉ có những hàng trắc bá diệp xanh gọn ghẽ, những con đường rải cát trắng phẳng phiu và nắng thu vàng mượt mà. Một khoảng không gian sạch sẽ và quang đãng cho những linh hồn oan khuất. Lớp hàng rào mong manh bao quanh nghĩa trang dân oan chỉ là một đường viền màu hoa tím. Cô không đủ kinh nghiệm và không đủ khả năng để ngăn cản sự tấn công.

Họ đến đây vào giữa ban ngày, không cần bẻ gãy khoá chính. Đám hắc khách càn thẳng qua đường viền hoa tím. Những hàng trắc bá diệp trong chớp nhoáng bị cơn bão netcat cày nát. Những ngôi mộ bị quật tung trả về với bản án bóng đêm. Chương trình hắc cuồn cuộn khởi động.

clip_image006

Cánh cửa sổ số (1) mở ra. Cánh cửa sổ số (2) mở ra.

Cô không hét lên như một đứa con gái trong cơn hoảng hốt. Mười ngón tay không trọng lượng co quắp lại, gõ liên hồi tìm lối thoát. Họ xông đến chỗ cô ngồi, nắm tóc cô lôi ngược ra phía sau. Họ xốc tôi dậy. Cô cố quay lại tìm tôi, cố vùng vẫy, cố thét lên, bất chấp mọi thứ. Bất chấp nguy hiểm thú dữ, nỗi oan thú dữ, quyền lực thú dữ. Cô với những ngón tay không trọng lượng về phía tôi và hét lên.

Chạy.

Chạy đi.

Rời khỏi unix.

Tôi luống cuống dựng lên bức tường chống đỡ cuối cùng.

clip_image008

Con dao hard accsess đâm thẳng vào ngực tôi. Lệnh truy cập trực tiếp mở ra. Đường viền hoa màu tím biến thành tường lửa bốc cháy ngùn ngụt. Tôi lịm đi trong cơn đau bốc lửa. Tiếng kêu chết chóc của cô đột ngột vang lên làm tôi thức tỉnh.

Không.

Bộ mặt cô đầy máu. Mặt đất dưới chân cô cũng vương vãi máu. Tôi rú lên. Tôi vùng lên, lao về phía cô.

Vỡ toang.

Tan nát.

Và tối đen.

clip_image010

Nỗi đau thể xác tưởng như là bất tận. Sau những ca phẫu thuật triền miên, tôi sống lại trong tàn tật, chết đi trong câm lặng. Chút ánh sáng nào thoảng qua cửa sổ mây mù, thứ ánh sáng xám vàng và chập chờn. Nỗi đau trong lòng tôi giờ biến thành thú dữ. Nó lồng lên và bốc cháy liên tục.

Thú dữ.

Thú dữ.

Và thú dữ.

Gào thét trong câm nín.

Một mình.

Chỉ còn có một mình.

Ngày mùa mưa trong mùa mưa dài, hơi nước mịt mùng tràn vào căn phòng mù mù bụi. Mẹ cô hiện ra bên khung cửa âu sầu.

Chúng ta đi thôi – Mẹ thì thầm trong tiếng mưa buồn thê thê.

Mẹ đội mưa đưa tôi đến gặp một người. Con người xa lạ nằm trên giường bệnh, khuôn mặt biến mất sau lớp băng trắng. Đôi môi tái nhợt khô nẻ. Cặp mắt khép kín.

Mẹ nói nhỏ, như thì thầm một mình.

Con. Mẹ đem nó tới cho con.

Mẹ đặt những ngón tay của kẻ vô hồn lên ngực tôi. Những ngón tay xa lạ, nặng nề lớp băng vải và bất động.

Con. Mẹ đem nó tới cho con. Nó cũng chẳng còn lành lặn nữa – Mẹ thì thầm một mình.

Tôi rùng mình. Nỗi đau thú dữ trong lòng lại bùng lên. Những ngón tay xa lạ và lạnh lẽo. Những con thú hung tợn và cuồng nộ xông ra. Tôi gào lên đau đớn. Tôi gào lên, cọc cạch chấp nối. Tôi gào lên, rạn vỡ hàn gắn.

Ch… Ch… Ch…

Im lặng.

Nỗi đau thú dữ.

Im lặng.

Tôi run lên, rệu rạo tan nát.

Ch… chào.

Đôi môi cô mấp máy yếu ớt.

Ch… chào.

Mẹ oà lên khóc. Bàn tay mẹ cuống quýt nâng niu khuôn mặt đầy băng trắng.

Con. Nó bị đánh gần như nát hết. Mẹ đưa nó ra tiệm sửa. Người ta nói, chẳng còn gì. Người ta nói, nó đã hư nát hết rồi.

Những ngón tay cô chậm chạp cử động. Chúng lần mò chạm lên ngực tôi, hơi ấm quen thuộc toả ra sau lần vải thô.

Chào… bạn.

Chào. Chào bạn.

Người ta nói, chẳng còn gì – Mẹ cô lại âu yếm khóc – Để mẹ mua cho con một cái mới.

Cô cố mấp máy môi. Đôi môi đẹp như tranh vẽ.

Vẫn còn đó. Một người bạn.

Cùng đi với nhau trên con đường hai mươi bốn.

Đi tiếp.

Và đi tiếp.

Berlin, tháng 3.2015

bài đã đăng của Lưu Thủy Hương


1 bình luận »

  • Lưu Thuỷ Hương viết:

    Các bạn đồng nghiệp thân mến,
    tôi viết comment này kêu gọi các bạn quan tâm đến vụ án Lê Văn Mạnh. Thông tin về vụ án oan khuất này đang xuất hiện dày đặc và khẩn thiết trên các trang mạng tự do. Là một nhà văn trong thế giới mạng, chắc các bạn có đọc qua, chắc các bạn cũng đau lòng – đau quặn lòng – nhưng không biết phải làm gì.
    Tôi cũng vậy, không biết phải làm gì. Một comment nhỏ cho một mạng người quá lớn. Không thể thay đổi được điều gì, tôi chỉ mong các bạn đọc lời kêu gọi này và nghĩ về một mạng người, về một người Mẹ.
    https://anhbasam.wordpress.com/2015/10/24/5574-toi-ac-duoi-bo-mat-cong-ly/#more-154204

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch