Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Tôn Giáo trong Văn Chương/Nghệ Thuật, Truyện chớp Email bài này

một thể loại khó hiểu

Có thể nói đó là tác phẩm hậu hiện đại bậc nhất bởi hình thức viết của nó. Có đủ mọi thể loại trong nó, từ truyện, thơ đến sấm truyền,  lịch sử, thư từ, rồi ký. Họ đều là độc giả của tác phẩm đó, ngay cả khi họ không đọc nó, bởi vì họ chấp nhận nó. Lẽ đương nhiên là vậy bởi vì họ yêu mến tác giả của cuốn sách. Họ cũng yêu mến nhân  vật chính trong đó. Khó thể nói họ yêu nhân vật hơn hay yêu tác giả hơn. Nói chung nhân vật chính rất giống tác giả. Vì vậy có thể gọi đây là một tự truyện.

Họ thích đọc tự truyện vì đó là cách đến gần sự thật nhất. Khi đọc một tự truyện người ta muốn tin vào những gì có thật. Không ai thích đọc một tự truyện quá nhiều hư cấu. Bởi điều này khiến họ bị hoang mang và lòng tin của họ bị thử thách. Và họ cảm thấy bị xúc phạm. Để khẳng định tính hiện thực của tác phẩm có lúc họ đã định gọi nó là hồi ký. Nhưng nghĩ  lại điều này cũng không ổn. Cuốn sách không nói gì nhiều về cuộc đời nhân vật chinh. Nhân vật chính không nhất quán và không ở ngôi thứ nhất. Khó biết được nhân vật chính làm gì, đi đâu, sống ra sao hay sở thích, khuyết điểm của nhân vật. Mọi sự nhận dạng nhân vật chính đều khó diễn giải. Nhân vật chính mang nhiều tính cách mâu thuẫn, bí hiểm, tự cao, chỉ có thể biết như thế.

Họ tìm được nhiều dòng trong sách nói rằng nhân vật chính không hề thay đổi. Hay không điều gì có thể tác động lên nhân vật chính. Lúc nào nhân vật chính cũng tự tại và bất chấp mọi tác động. Chính vì thế mà người ta kém hứng thú theo dõi cuộc đời  nhân vật chính. Một cuốn sách không gợi lên  tò mò hay thắc mắc gì về số phận của nhân vật là một cuốn sách thất bại.

May mà cuốn sách có họ trong đó. Họ ở ngôi thứ hai. Nhân vật chính thỉnh thoảng có đối thoại với họ, gọi họ là các bạn, mày, anh/chị, các  người, … tùy vào cách dịch ngôi thứ hai trong văn chương của họ.  Như vậy  họ cũng thuộc về cuốn sách, họ cũng là nhân vật, tuy không phải nhân vật chính. Đó là số phận của họ. Có lẽ vì vậy họ càng yêu mến cuốn sách, nhân vật chính, và tác giả hơn. Cuốn sách, nhân vật chính, và tác giả, chỉ  là một, và đó là một liên kết ba ngôi chặt chẽ, bền chắc hơn mọi hợp chất từng được chế tạo.Tương quan này không thể phá vỡ được. Ngay cả khi, để cứu vớt nhân vật chính, họ đã trở thành tác giả.

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


2 bình luận »

  • Nguyễn Đức Tùng viết:

    Một đoản văn hay của Thơ Thơ về tự truyện. Tôi không biết chắc thể loại văn học này mới hay cũ nhưng nhận thấy ngày càng có nhiều người viết và tìm đọc.

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    “Họ thích đọc tự truyện vì đó là cách đến gần sự thật nhất. Khi đọc một tự truyện người ta muốn tin vào những gì có thật. Không ai thích đọc một tự truyện quá nhiều hư cấu. Bởi điều này khiến họ bị hoang mang và lòng tin của họ bị thử thách. Và họ cảm thấy bị xúc phạm…” (ĐTT)

    Và có lẽ cảm thấy bị xúc phạm nhất là khi chính bên trong họ cũng bắt đầu nhen nhúm nỗi nghi ngờ rằng tự truyện, sự thật, của họ có thể chỉ toàn là hư cấu?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch