Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 17)

0 bình luận ♦ 25.09.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Hãy nhớ! Như một siêu cường quốc đang trên con đường trở thành đệ nhất đại cường quốc, chúng ta phải trả bản đồ Trung về lại hình dạng nguyên thủy của nó, tức là phải tái thống nhất toàn thể lục địa Đông Á, trong đó vòng cổ Đông Nam Á là trọng điểm. Các quốc gia láng giềng biển cả và đất liền khác nằm ngoài bán kính Hán hóa cần phải được trung lập hóa để trở thành phi đồng minh của Mỹ. Tức là, đẩy đệ nhất siêu cường Mỹ rời khỏi các căn cứ quân sự ngoài khơi hiện hành tại châu Á. Giang sơn đâu, anh hùng đấy. Châu Á không phải và không thể là lãnh địa và lãnh hải của chú Sam. Thế kỷ 21 còn là thế kỷ ‘người châu Á giải quyết các chuyện ở châu Á’!

Người nước Trung chúng ta chỉ cảm thấy thoải mái khi hành xử theo cung cách riêng. Và cũng tin rằng, một khi ‘ta không động đến mi, mi sẽ không động đến ta’ thì siêu cường kia đủ tài kiểm soát lý trí lành mạnh, tránh hai bên xung đột thật sự và song phương. Với các xung đột chỉ để bảo vệ đồng minh của họ, chúng ta không quan ngại. Chúng ta không cần và cũng không nên ‘đánh tay bo’ với họ. Cả hai quốc gia còn rất nhiều việc phải làm riêng và phải làm chung.

Hãy nhớ! Tuần trước, Quân đội Đại Việt bất ngờ đề nghị và đã cử phái đoàn hơn một tá tướng quân chóp bu do Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương dẫn đầu thăm viếng Trung để cầu hòa, hòng kéo dài thời gian được Mỹ bỏ cấm vận vũ khí.

Tất nhiên quân đội hai nước vẫn đã đạt thỏa thuận ‘nguyên tắc 3 điểm’ phát triển quan hệ quân sự và quốc phòng Trung-Việt. Nhưng không phải ở vị thế như đang có của Đại Việt.

Tất nhiên chúng ta vẫn đã dành mọi khoảng trống để hai bên cùng:

Giữ phương châm 16 chữ vàng ‘Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện’ và tinh thần 4 tốt ‘Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt’;

Giữ tinh thần giao hảo ‘Chung một Thái Bình Dương mối tình hữu nghị sớm như rạng đông”;

Giữ lý tưởng cách mạng ‘Chung một ý, chung một lòng đường ta đi hồng màu cờ thắng lợi’.

Nhưng không phải ở thái độ như đang có của Đại Việt.

Từ đầu năm 2014 đến nay, quan hệ Trung-Việt Việt-Trung sau nhiều lần sinh sự sự sinh đã tiếp tục bị thách đố trầm trọng. Hơn bao giờ hết, tạm kể từ sau Hội nghị Thành Đô, lúc này giới lãnh đạo Đại Việt luôn thể hiện cương nhu bất thường, nhất là ở tư thế quyết không nhượng bộ trong vấn đề biển Nam Hải. Cớ chi họ trổ mòi xấc xược? Chỉ vì từ khi Mỹ thực hiện chiến lược quay trở lại Châu Á – Thái Bình Dương vào tháng Bảy năm 2010. Trong khối ASEAN, hai nước lập tức vuốt mặt Nam Hải không nể mũi Trung là Philippines và Đại Việt.

Đối với Philippines, chúng ta đâu có chấp. Nếu không ỷ thế Mỹ đóng quân ở nước này thì thực lực của họ yếu xìu. Mấy năm qua Philippines càng giãy khỏi Trung, đất nước này bị thiệt hại về kinh tế càng lớn. Chỉ được cái vẻ vang hão qua vụ lôi Trung ra Tòa trọng tài của Liên Hiệp Quốc về chủ quyền biển đảo. Họ đâu hiểu trong ‘dân chơi’ luật pháp quốc tế, luật biển chỉ là ‘luật rừng’, là nơi trú ẩn cho các nước nhỏ và yếu. Với các cường quốc có tham vọng xóa đi nỗi hận lịch sử thì luật quốc tế chỉ thêm bất tiện, phiền toái. Ngay cả khi Tòa trọng tài cho ra phán quyết chống lại Trung thì chúng ta cũng sẽ lờ lớ lơ cái phán quyết đó mà tâm niệm mục tiêu kiểm soát hoàn toàn biển Nam Hải.

Đại Việt khác hẳn Philippines:

Đó là láng giềng gần về địa lý, có thực lực quân sự phải nói là đáng ngại khi đe dọa an ninh của Trung ở trên biển cũng như đất liền;

Đó là quốc gia bành trướng lãnh thổ đến mức chiếm đảo, đá nhiều nhất của Trung ở Nam Hải;

Đó là nước có rất nhiều mỏ dầu ở biển Nam Hải; chỉ trong năm 2010 giá trị kinh tế của chúng đã chiếm gần 1/3 GDP quốc gia này.

Ba lý do trên cũng cho thấy, khi giàn khoan Hải Dương Thạch Du của chúng ta đầu tháng Năm vừa rồi mới chỉ thăm dò dầu mỏ mà Đại Việt đã liều lĩnh nhảy lên đong đỏng bằng mấy cái tàu Cảnh sát biển bé tí hon loi choi đối đầu quấy rối.

Thiên truyện ân oán Trung-Việt Việt-Trung đâu chỉ là ba điều sáu điểm giản đơn. Tuyệt nhiên không chỉ là vấn đề kinh tế hay mâu thuẫn lãnh thổ. Trang sử máu và hoa Việt-Trung Trung-Việt cũng giống cái nồi lẩu Thái thập cẩm, pha trộn nhân tố lịch sử, nhân tố địa lý-chính trị và cả nhân tố nội bộ Đại Việt.

Của đáng tội, về nhân tố lịch sử thì dễ thông hiểu. ‘Mối tình hữu nghị Việt-Hoa’ trong thời kỳ hai vị Chủ tịch tối cao ‘vừa là đồng chí vừa là anh em’. 84 năm trước, ra đời trên đất Trung, ‘như đứa trẻ sinh nằm trên cỏ/ không quê hương, sương gió tơi bời’, những người cộng sản Đại Việt đã lớn khôn dưới sự dìu đỡ của Đảng Cộng sản Trung. 64 năm trước, ngày 18 tháng Giêng năm 1950, Cộng hòa Dân chủ Trung chính là nhà nước đầu tiên trên địa cầu đã thiết lập quan hệ ngoại giao với Đại Việt, đặt cột mốc lịch sử trọng đại trên vạn lý quan hệ Trung-Việt Việt-Trung. Trong cả hai cuộc chiến Pháp-Việt và Mỹ-Việt, chúng ta dù nghèo rớt mồng tơi vẫn lãnh vai trò hậu phương lớn bao la, dốc hết sức viện trợ trị giá lên đến 20 tỷ nhân dân tệ, cùng mấy trăm nghìn quân chi viện. Lúc này, ôn nghèo không để kể khổ hay tâng công. Mà để hiểu quan hệ Trung-Việt Việt-Trung bắt đầu xấu tệ sau khi quan hệ Trung-Xô đoạn tuyệt và quan hệ Trung-Mỹ nở hoa vào cuối những năm 1960 đầu 1970. Tự cắt giao hảo với chúng ta, vào khoảng 1973-1974 dưới hỗ trợ của Liên Xô, Đại Việt vừa toan tính thống nhất đất nước vừa chuẩn bị chiến tranh kiểm soát toàn bộ bán đảo Đông Dương trong khi xâm lược nước khác, hòng làm mũi xung kích của ‘anh Hai Xô’ bao vây chiến lược Trung từ phía nam. Nhưng ‘chí lớn chưa về, bàn tay không’, như bá tánh đều đã thấy!

Của đáng tội, bởi thế và bởi nhiều hơn thế, cực chẳng đã Trung phải phát động cuộc chiến tranh phản kích tự vệ với Đại Việt vào tháng Hai năm 1979, theo lý luận chiến lược Đặng Tiền bối mà cho đến nay chiến lược này vẫn còn nghiệm đúng. Báo họa cho kẻ phản bội, liền sau chuỗi các nước Xã hội chủ nghĩa Đông Âu đổ cái rụp cả đám, Liên Xô tan hàng tả tơi hoa lá vào năm 1991. Như lẽ tất nhiên, chỉ khi đó Đại Việt mới chịu sức ép của Trung và vun đắp lại quan hệ, cũng là quán triệt lý luận Đặng Tiền bối ‘kết thúc quá khứ, mở ra tương lai’.

Của đáng tội, kể từ đó bói cũng không ra đối tác nào của Đại Việt có nhiều cơ chế giao lưu, hợp tác rộng lớn giữa hai Đảng, Chính phủ, Quốc hội và các tổ chức chính trị, xã hội, địa phương như Trung. Khi hai nước bình thường hóa quan hệ năm 1991, thánh cũng chẳng hình dung nổi chỉ 23 năm sau, vào năm 2014 này, tổng kim ngạch thương mại Việt-Trung tăng tới hơn 1.500 lần (đạt hơn 55 tỷ USD so với mức 32 triệu USD năm 1991). Từ con số không rất tròn trĩnh, đầu tư của Trung đã đạt tổng số vốn đăng ký khoảng 8 tỷ USD, nâng Trung lên vị trí thứ 9 trong tổng số 101 quốc gia và vùng lãnh thổ đầu tư vào Đại Việt. Nào đã hết, đang có hơn 13 nghìn sinh viên Đại Việt tung tăng học hành tại Trung và Trung cũng có hàng nghìn sinh viên cần mẫn đang học tập tại Đại Việt. Khúc xương khó nhằn sau đây mới đáng kể: Chưa tới 20 năm sau khi bình thường hóa quan hệ, hai nước đã giải quyết ngon ơ 2 trong 3 nan đề do lịch sử để lại khiến quan hệ Trung-Việt vô cùng phức tạp và quan hệ Việt-Trung cực kỳ rắm rối: đó là hoàn thiện toàn bộ công tác phân giới cắm mốc biên giới trên đất liền và phân định Vịnh Bắc Bộ. Đang ngon lành như thế đấy, mà trời không chịu chiều lòng người. Nhân tố lịch sử khắc nghiệt quá: mối bang giao kỳ khu Trung-Việt Việt-Trung thiếu chữ Tín, vốn là nền tảng văn hóa ứng xử của Đại Hán ta.

Của đáng tội, không hiểu sao Ông Trời lại trao cho cái dẻo đất ẻo lả như tàu lá ấy một vị thế địa lý có tầm chiến lược đến thế! Đại Việt đang lạm dụng cơ hội Mỹ quay trở lại Châu Á – Thái Bình Dương hòng mượn thế lực của Mỹ để cân bằng với Trung chăng? Biển Đông, theo cách gọi của họ, quả là cái yết hầu thương mại giữa Đông Á với phần còn lại của thế giới. Chưa kể vấn đề an ninh và quân sự, riêng về thương mại tàu bè Mỹ và phương Tây muốn xuất khẩu hàng hóa tới Đông Á và nhập khẩu hàng hóa của Đông Á, đều phải đi qua cái gọi là Biển Đông ấy. Tức mình với Ông Trời là ở chỗ đó là biển Nam Hải của Trung. Cái giá cho sự quan trọng địa-chính trị của Đại Việt tăng vọt. Nếu cần thiết Đại Việt có thể sẽ được kết nạp vào đồng minh quân sự để đối đầu với Trung. Chúng ta phải coi chừng, trên vùng biển này Mỹ có thể đánh Trung đến người Việt cuối cùng! Bỡn sao?

Của đáng tội, Đại Việt vụt trở nên cứng cựa với Trung cũng vì nhân tố chính trị nội bộ trong giới lãnh đạo của họ. Bốn cơ cấu Đảng-Nhà nước-Chính phủ-Quân đội của họ có 4 cấp độ phản ứng khác nhau mà phía Đảng và Quân đội không mạnh mẽ như phe Chính phủ, chẳng ào ào như bên Nhà nước. Vùng miền cũng thế, các anh Hai miền Nam có hành động chống Trung dữ dằn hơn những bác Cả ngoài Bắc vốn nặng về tư tưởng bài bản. Nhưng thôi, lại sắp một phen sống mái rồi. Chúng ta mặc kệ chuyện nhà người. Chỉ biết rằng nhân tố nội bộ này ảnh hưởng không nhỏ đến cái đèn cù Việt-Trung Trung-Việt.

Của đáng tội, việc phục hồi quan hệ Trung-Việt từng bị vỡ bể bởi cái giàn khoan nay vừa đã được thực thi khá thuận chèo mát mái với chuyến công du Trung của Đặc sứ Thường trực Ban bí thư Lê Hồng Ảnh. Để rồi hai bên sẵn sàng ngồi xuống đàm phán, tìm cách thức thỏa hiệp tương đối có lợi và cùng thắng trên cả ‘hai biển’ – Nam Hải và Biển Đông – như lời bài hát nhi đồng Việt ‘Bông hoa này là của chung’…

Thế rồi, khi không Mỹ lại xía vô qua lời Ngoại trưởng Kerry tuyên bố úp úp mở mở chuẩn bị dỡ bỏ cấm vận vũ khí vào cuối năm 2014. Thế là Phó thủ tướng Đại Việt Phạm Bình Sinh dùng phong cách ‘ngoại giao chợ Đồng Xuân’ mà rằng ‘Trung chớ lo Việt-Mỹ liên minh, vì Đại Việt không mua vũ khí Mỹ thì cũng mua vũ khí của nước khác cơ mà’. Lộ tẩy, nước này ắt sẽ vũ trang hóa quốc gia xăn tay áo đọ phải quấy với Trung tại Biển Đông của họ đây!

Của đáng tội, chúng ta đã hơn một lần khuyên can Đại Việt không nên làm quá ầm ĩ tranh chấp mảnh vườn cái ao như chuyện nội bộ gia đình, cũng không nên lôi Trung ra tòa quốc tế làm gì, càng không nên công bố tư liệu mà họ tuyên nhận các quần đảo Tây Sa/ Hoàng Sa và Nam Sa/ Trường Sa để bạn bè thế giới hiểu nhầm, và – cuối cùng – rất không nên xích lại gần Mỹ. Chúng ta đã tận tình cử đồng chí Dương Ủy viên Ngoại vụ cất công hành phương Nam hơn hai lần để kêu gọi ‘đứa con hoang đàng trở về’.

Hãy nhớ! Tư duy cổ truyền của người Trung không nằm trong hai chữ quốc gia. Chúng ta chỉ biết một thiên hạ mà xứ sở này luôn là trung tâm. Thiên hạ chủ nghĩa, đó là tài sản của tổ tiên Hán.

Hiểu theo nghĩa bóng, Trung là thế giới, không phải là một nước trong thế giới. Tộc người Hán chúng ta có 5.000 năm oai hùng trên vó ngựa, có cường quốc Trung rộng lớn trong các năm từ 1100 đến 1800 với đội tàu thương mại lớn nhất thế giới. Vào thế kỷ 15, khi các cường quốc châu Âu chế ngự kỹ thuật đại dương thì cuộc xâm chiếm toàn cầu lần đầu tiên bằng pháo thuyền bắt đầu. Không trừ nước nào, tất cả các nước có biên giới biển ngoài phương Tây đều bị họ tấn công mãnh liệt. Giang san Trung của chúng ta khi đó vẫn chưa bị suy suyển đáng kể, trong khi hai láng giềng cứng cỏi là Nga và Nhật thì rúm ró cả lũ. Năm 1400, lần đầu tiên và duy nhất trước thời đương đại, chỉ trong thời gian ngắn Trung đã trở thành cường quốc biển, gửi các đội tàu lớn tới Ấn Độ, Đông Phi. Vào khoảng năm 1600 các tàu Anh quốc chỉ có tải trọng nước rẽ 400 tấn trong khi tàu Trung đã là 3.000 tấn. Ngay tới cuối thế kỷ 18 các thương gia của chúng ta đã làm chủ 130.000 tàu vận tải, gấp nhiều lần so với nước Anh. Lịch sử còn ghi rành rành: Trung giữ vị trí ưu việt này trong nền kinh tế thế giới cho đến đầu thế kỷ 19, tới mức các nhà đóng tàu của Anh và châu Âu phải học theo, vay mượn công nghệ tiên tiến và hấp dẫn của hàng hải Trung. Thế rồi, đáng thương thay! Quốc nhục là ở thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, sự chậm tiến về hàng hải của chúng ta khiến các giống dân ngoại bang kéo tới xâu xé, xâm chiếm trung nguyên bằng đường biển, dễ dàng phá vỡ hàng trăm lần phòng thủ biên giới trên bộ và trên biển của Trung, đẩy đất nước Trung đến đáy vực của thảm họa. Theo mệnh Trời, lẽ ra Trung đã thống lãnh toàn bộ vùng biển Nam Hải, nếu không bị Nhật và các cường quốc phương Tây xâm lược.

Nảy mầm từ đống đổ nát của ngôi nhà dân tộc chủ nghĩa, từ nền kinh tế bị tàn phá bởi cuộc chiến tranh đế quốc, từ sự cướp bóc đầy quốc sỉ bởi bọn tư bản phương Tây và Nhật, cuộc cách mạng vô sản Trung vào giữa thế kỷ 20 đã biến một đất nước Trung đói khát và lạc hậu dần dần lớn mạnh và hùng hậu, mà tới thập niên qua đã ngự trị nền kinh tế thế giới như đệ nhị quốc gia.

Hãy nhớ, các tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ Quân giải phóng!

Không ai khác, cùng toàn thể nhân dân Trung, chính thế hệ tiền bối của chúng ta đã đánh tan tành đội quân xâm lược là quân hoàng gia Nhật, kế đó là quân đội Quốc dân đảng với yểm trợ của Mỹ. Một quốc gia Trung có chủ quyền độc lập đã ra đời. Một nhà nước Trung hiện đại được thành lập. Chính quyền cộng sản đã rửa vết nhục cho dân Trung trên thế giới khi bãi bỏ đặc quyền ngoài lãnh thổ của đế quốc phương Tây; khi triệt tiêu lãnh địa, lãnh hải của đám lãnh chúa và lũ hảo hán bá vương khu vực; khi trục xuất các thứ hạng ông chủ triệu phú buôn thuốc phiện và phụ nữ sang các lục địa Âu-Mỹ…

Mỗi người Trung chúng ta dần dần phục hồi niềm tự hào và phẩm giá Đại Hán của mình. Nay con hổ Trung đã trỗi dậy, sau 150 năm bị lăng nhục.

Hãy nhớ, đầu năm 2011, trang mạng Nhân Dân nhật báo – tiếng nói chính thức và trung thực của mọi người dân Trung – đã thăm dò độc giả rằng, liệu biển Nam Hải có phải là ‘quyền lợi cốt lõi’ của Trung hay không. Kết quả: 97% trong khoảng 4.300 người đồng thanh ‘Có!’’

Hãy nhớ, học thuyết chiến lược của quân đội Trung dựa trên 6 nguyên tắc chiến tranh:

Bất ngờ, là nguyên tắc 1. Chúng ta coi trọng vô ngần yếu tố bất ngờ. Kẻ thù của người Trung phải bị bất ngờ về chính trị và tâm lý, để người Trung giành chiến thắng nhanh gọn trên chiến trường. Chiến thuật bất ngờ tấn công là tiêu chí truyền thống hàng đầu trong lý luận quân sự Tôn Tử: ‘Tiến công vào nơi kẻ thù không phòng ngừa. Tiến công lúc kẻ thù không lường được. Ấy là những yếu tố tiên quyết của chiến công’.

Tập trung toàn lực, là nguyên tắc 2. Các tướng quân Trung đều ưa thích đòn tấn công nhanh mạnh và chớp nhoáng. Kết thúc bất ngờ vừa là nguyên tắc 1 vừa là nguyên tắc 2. Trong cả hai cuộc phản kích tự vệ Trung-Ấn 1962 và Trung-Việt 1979, quân đội Trung đã thu quân khi đối phương được đặt về đúng chỗ của họ với ‘bài học’ vừa thu hoạch.

Tiến công phủ đầu, là nguyên tắc 3. Không quá hiếu chiến, song người Trung chưa bao giờ lăn tăn dùng vũ lực nếu cần san bằng các nhấp nhô trong chính trị và ngoại giao. Chúng ta luôn sẵn sàng chủ động ‘dạy một bài học’ cho đối phương, để đối phương không dám khiêu khích chúng ta trong tương lai gần cũng như xa.

Đợi chờ thời cơ, là nguyên tắc 4. Dân tộc Đại Hán mạnh bởi chữ Nhẫn. Chúng ta biết phải chờ đến thời điểm thích hợp. Cả hai cuộc phản kích tự vệ Trung-Ấn 1962 và Trung-Việt 1979 đều là hai ví dụ đẹp cho nguyên tắc này.

Luận lý kèm theo hành động, là nguyên tắc 5. Chiến tranh bằng súng đạn luôn đi sau khẩu chiến. Chúng ta biết cách nói cho thiên hạ hiểu rằng người Trung khi lâm trận đều có mục đích phòng vệ. Chính Ngũ Giác Đài hồi năm 2010 từng đệ trình lên Quốc hội Hoa Kỳ những lời sau: ‘Trong lịch sử chiến tranh đương đại của Trung, giới lãnh đạo Bắc Kinh đã gọi các cuộc tiến công phủ đầu là các chiến dịch tự vệ chiến lược.’

Sẵn sàng mạo hiểm, là nguyên tắc 6. Không đối mặt, không phiêu lưu – không là chiến lược quân sự Trung. Các chiến dịch quân sự mang tinh thần đó rất rõ ở thời Mao Lãnh tụ, thoạt kỳ thủy là Vạn Lý Trường Chinh, cho đến thời Đặng Tiền bối với xác quyết phản kích phòng vệ Đại Việt 1979 bất chấp khả năng Liên Xô can thiệp. Quả nhiên, ‘ông anh Cả’ đã chỉ múa may từ xa chứ có động chân động tay gì đâu! Quân đội Trung ra quân trong mạo hiểm, nhưng bách chiến phiêu lưu đều được ‘bảo kê’ nhờ tính đích đáng của phương pháp và tính đích thực của kết quả. Quân đội Trung không chỉ phải chiến thắng quân đội đối phương (nhiều khi đó chỉ là cái cớ) mà còn phải chinh phục bản thân, thuyết phục nhân dân của mình và khuất phục kẻ thù quốc nội. Sẵn sàng mạo hiểm, chết sống vạn quân nhẹ như lông hồng. Một lần mạo hiểm, một lần tự tin, một lần thử thách. Bách chiến mạo hiểm, hàng chục triệu chiến sĩ anh hùng ngã xuống để ngày nay, với tiến độ nhanh chóng, chúng ta có một quân lực đủ khả năng đánh trả bằng vũ khí hạt nhân dựa trên tiềm lực quân sự và hậu thuẫn kinh tế chưa từng có trong lịch sử dân tộc Đại Hán.

Hãy nhớ, hai câu:

‘Kích thước dịch chuyển vị thế của Trung trong thế giới đương đại đang to lớn đến nỗi trong 30-40 năm tới thế giới phải tìm kiếm sự cân bằng mới. Không thể giả ngây bảo đây chỉ là một tay chơi lớn nào đó. Đây là tay chơi lớn nhất trong lịch sử con người!’

Ai nói thế? Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu, một người gốc Trung. Nói khi nào? Ngay từ năm 1994.

‘Những kẻ tuyệt hảo trong việc phòng thủ tự chôn mình sâu dưới điểm thấp nhất của Đất. Những kẻ tuyệt hảo trong việc tấn công di chuyển từ bên trên các đỉnh cao nhất của Trời.’

Ai nói vậy? Không ai khác ngoài Tôn Tử của 500 năm trước Công nguyên.

Theo tinh thần đó, chúng ta trương nở thế giới của Trung. Chúng ta sẽ phải đạt được sự mở rộng cương thổ lớn nhất, hơn bất kỳ quốc gia nào kể từ nửa đầu thế kỷ 20 khi Nhật chiếm đóng những vùng đất châu Á bao la.

Các chính trị gia đều cho rằng, người đang nắm giữ 3 vị trí tối cao – Tổng Bí thư Đảng, Chủ tịch Nước, Chủ tịch Quân ủy – của đất nước Trung là người sẵn sàng chấp nhận rủi ro cao hơn, mạnh hơn so với tất cả các vị lãnh đạo Trung trước đây. Chúng ta sẽ chứng tỏ họ không sai.

Cuộc hải chiến hạn chế với Đại Việt lần này sẽ khởi đầu Kỷ nguyên đại dương!

Cho đến nay với tổng số lực lượng vũ trang chính quy là 2 triệu rưỡi quân nhân, kể từ khi thành lập Quân giải phóng Trung đã kinh qua 12 cuộc chiến lớn: Chiến tranh thế giới thứ 2 chống đế quốc Nhật (1931-1945); Quốc Cộng nội chiến chống Quốc Dân Đảng, và thiết lập quyền hành ở Tây Tạng (1945-1950); Chiến tranh chống Mỹ viện Triều – bán đảo Triều Tiên (1950-1953); Khủng hoảng Eo biển Đài Loan (1954-1958); Chiến tranh Trung-Ấn (1962); Đại Cách mạng văn hóa (1966-1976); Giao tranh biên giới Trung-Ấn (1967); Xung đột biên giới Trung-Xô (1969-1978); Hải chiến Tây Sa/ Hoàng Sa (1974); Chiến tranh đánh trả tự vệ biên giới Trung-Việt (1979); Sự kiện Thiên An Môn (1988); Giao tranh biên giới Trung-Việt (1981-1991).

Đây sẽ là cuộc xuất quân lần thứ 13 của Quân giải phóng!

Cho đến nay với một phần tư triệu quân nhân, Hải quân Quân giải phóng Trung đã trải qua 4 trận chiến lớn: Nội chiến Trung; Tây Sa/ Hoàng Sa; Chiến tranh tự vệ biên giới Trung-Việt; Chống hải tặc Somalia.

Đây sẽ là đợt xuất quân lần thứ 5 của Hải quân Quân giải phóng!

Đã hết rồi kỳ hạn của câu thơ Giang Thủy mà Giang Trạch Dâng từng biểu thị với Đại Việt: ‘Độ tận kiếp ba huynh đệ tại/ Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu’ (‘Qua kiếp nạn, anh em còn đó/ Gặp nhau cười, quên hết ơn thù’)!

Đã tới rồi thời cơ lặp lại lời răn của Đặng Tiền bối ngõ hầu dạy cho tiểu bá Đại Việt một bài học mới!

Các tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ,

Hãy biến hóa quân ca Quân giải phóng Trung theo từng con sóng ngọn gió Nam Hải:

Tiến lên! Tiến lên! Tiến lên!

Quân đội giải phóng tiến về đại dương

Bước trên mặt biển của quê hương,

Mang niềm hy vọng Đại Hán

Chúng ta là một sức mạnh không thể đánh bại.

Chúng ta là con em của công nông,

Chúng ta là lực lượng võ trang từ nhân dân,

Dũng cảm kiên trung,

Không khuất phục,

Ngoan cường chiến trận

Cho đến khi chúng ta tiêu diệt tất cả bọn tiểu bá quyền

Ngọn cờ Tập Cần Bính phất tung bay.

Nghe kìa! Gió đang gầm và sóng hô vang,

Tiến tới giải phóng toàn Nam Hải!

Hướng tiền! Hướng tiền! Hướng tiền!

Hãy cho ánh sao xán lạn quân kỳ Bát Nhất đang chiếu rọi khắp Trung sẽ tiếp tục rọi chiếu toàn biển Nam Hải!

Nay khởi động cuộc Hải chiến Nam Hải dạy cho tiểu bá Đại Việt một bài học trên biển!

Quân lệnh như sơn! Nhật lệnh như vũ!

Tập Cần Bính

Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung,

Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Trung,

Chủ tịch Quân ủy Trung ương Quân giải phóng Trung

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch