Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Dép Không Đôi

0 bình luận ♦ 22.09.2015

 

Trong lúc đi lại trên cầu thang bộ, hắn thấy chiếc dép nằm lẻ giữa lòng đường. Một chiếc dép nhỏ đến mức nắm bàn tay là giấu được. Rõ ràng đây là dép của một đứa trẻ, tầm bảy hoặc tám tuổi trở xuống. Hôm nọ, hắn nhặt được một chiếc dép khác, cũng của trẻ em. Một dép có quai dính, mặt dép có vẽ hình mèo Kitty. Cái dép thuộc chân bên trái, dù rất cũ và xỉn màu nhưng vẫn đi được. Cái dép dưới lòng đường mới hơn nhưng đã lem nhem và móp vì bị nhiều bánh xe cán qua. Lúc đi thoải xuống giữa bậc thang, hắn nhận ra đấy là cái dép phải. Xuống hết cầu thang và liều lĩnh đi ra lòng đường, hắn lại biết thêm đấy là dép của một bé trai. Bằng chứng là dép sandal màu nâu đất thông dụng. Tiếng còi xe rú trước và sau. Mấy người lái xe do phanh quá đột ngột, suýt đâm vào nhau đã mắng hắn tới tấp. Cũng vì hắn mà đường giao thông dừng đứng như đèn đỏ. Tiếng mắng to và nặng hơn. Có người giơ quả đấm, định lao vào hắn để được hả hê trút giận. Hắn cúi đầu nhận lỗi rồi chạy biến đi.

Một chân đi dép, chân còn lại không thể đi giày hoặc ủng. Không thể nhớ được đã bao nhiêu lần hắn lượm được dép ngoài đường. Hầu như đều là dép trẻ con, hiếm hoi lắm mới có cái tổ ong, xỏ ngón của người lớn. Chưa lần nào hắn nhìn thấy giày rơi, trừ khi người ta chủ định vứt bằng cách gói vào nylon, bỏ thùng rác. Trẻ em thường hay làm rơi dép hơn là giày. Vì giày thì thường thít chặt vào bàn chân, trừ loại giày to hơn chân sẽ bị tuột dây giày nơi lỏng. Một chiếc dép nhỏ tuột ra, nằm tủi thân bên vệ đường. Thêm một chiếc dép nữa chơi vơi dưới hè phố. Bữa nọ, hắn thấy một chiếc dép nhỏ nằm mắc trên cây. Các nhánh cây đâm vào các rãnh dép, một tán lá lớn phủ trùm khiến dép không thể rơi. Hắn đoán đã có đứa bé tháo dép ném lên để phá tổ chim hoặc để lấy quả cầu lông đá văng, mắc vào cây. Hắn không thấy dấu vết của tổ chim, còn quả cầu lông thì chắc đã rơi xuống. Chiếc dép mắc kẹt trên cành như một thế thân. Nếu vào các công viên, lùng sục từng bãi cỏ sẽ thấy nhiều chiếc dép với kích cỡ không quá khác nhau nhưng chẳng có một đôi hoàn chỉnh. Hắn hỏi từng người trên phố về chủ nhân chiếc dép. Mười người như một, chỉ những cái lắc đầu cùng tiếng Không vọt ra như được lập trình sẵn.

“Dép của trẻ con.” – Người ta nói với hắn.

“Biết thế, nhưng của đứa trẻ nào?” – Hắn hỏi.

“Mi nhặt được dép ở đâu?” – Người ta hắn.

“Ngoài đường.” – Hắn cũng đáp.

“Ra đường mà tìm.” – Người ta cũng đáp.

“Đang ở ngoài đường đó thôi.” – Hắn nói.

“Nhặt ở đâu thì ra đó mà hỏi. Chứ đây không biết.” – Người ta nói.

“Không biết thì nói từ đầu là không biết.” – Hắn bực nói.

“Mi không hỏi thì làm sao ta biết ta không biết.” – Người ta cũng bực.

Đấy là một chiếc dép trong vô vàn chiếc dép hắn nhặt được. Mọi chuyên mục tin tức về tìm trẻ lạc, hắn chú ý đến cặp chân. Dĩ nhiên, chỉ của những đứa bé nhỏ tuổi. Phát thanh viên có miêu tả đôi chân nhưng chủ yếu là sự dài ngắn, có sẹo hay sống có sẹo. Trừ các em bé đi chân đất còn thì em nào cũng đi đủ một đôi dép. Một lần, hắn đọc được tin tìm trẻ lạc dán trên cột điện. Đứa bé lạc nhà trong một bình minh lạnh đầu tháng năm. Lúc đi nó mặc áo quần trắng cùng một chiếc dép đã há mõm. Hắn lục hết số dép mình có nhưng chẳng thấy chiếc dép nào như thế. Cả ngày hôm đấy hắn lượn lờ khắp phố xá, vẫn không thấy chiếc dép há mõm nào của trẻ con. Người ta thắc mắc tại sao hắn hay thu lượm dép vứt đi thế. Một bà đồng nát gạ gẫm hắn nhượng lại chỗ dép cọc cạch với giá thương lượng. Hắn lắc.

“Lắm dép thế sao không đi vào chân.” – Người ta hỏi.

“Dép này bé, đi vừa không?” – Hắn hỏi.

“Dép không để đi thì vứt.” – Người ta nói.

“Dép này không vứt, để đi.” – Hắn nói.

“Đi thử xem.” – Người ta lại nói.

“Đủ đôi sẽ đi.”- Hắn lại nói.

Dép bé trai hay dép bé gái thì vẫn thiếu một bên. Thời đại này đã không còn cảnh trẻ con phải đi đất, trừ những vùng nghèo đói triền miên như Phi Châu. Hễ đi vào bất cứ nhà trẻ hoặc cô nhi trẻ mồ côi, sẽ thấy nhiều đôi dép xếp ngay ngắn ngoài cổng. Hắn có thể tìm chiếc dép khớp với một chiếc bất kì ở nhà rồi trộm lấy. Nhưng nếu thế thì lại có một chiếc dép khác bị lạc đôi. Ý định này ngô nghê như ghép mắt cho người mù bằng cách lấy đi đôi mắt của người mắt sáng. Mấy lần, hắn đã vào cửa hàng giày dép của trẻ con để hỏi về chiếc dép còn lại. Lúc thì hắn mang đại một chiếc, có lúc hắn lại gom hết dép vào trong balô mang đi. Mấy nhân viên có chỉ cho hắn một đôi tương tự. Hắn chối phắt và bảo cần biết chiếc dép còn lại ở đâu. Nhân viên không biết, hắn đành sang hàng khác. Sự phiền toái này đã chọc điên một ông chủ nóng tính và hắn bị đá văng khỏi cửa. Một lần hắn bị người ta cầm gậy đuổi đánh từ đầu phố đến cuối phố. Hắn vô sự nhưng đã đánh rơi một chiếc dép.

Chiếc dép còn lại, dù chân trái hay chân phải hắn vẫn muốn biết. Dép nhựa, cao su, xỏ ngón, tổ ong, dép thêu hoa, dép vẽ hình siêu nhân, gấu, mèo, dép sandal một màu hoặc nhiều màu, rồi thì dép cũ, dép mới cóng, dép rách đế, dép há mõm một đoạn hoặc há mõm hoàn toàn…Đều có đủ trong balô của hắn. Rõ ràng hắn không hề chủ tâm theo nghề ve chai, nhưng hễ thấy dép rơi ngoài đường là hắn nhặt. Hắn không gom bán đồng nát, không cho trẻ con khu phố, hoặc dùng cái dép lạc đôi để ôn lại trò lia vỏ lon như lúc bé. Cái dép còn lại là điều hắn băn khoăn. Đứa trẻ đi dép đã đi đâu khi đánh rơi dép. Đứa trẻ có đi tìm lại dép, hay nó sẽ được người lớn mua cho đôi dép mới.

Hắn nghĩ suốt về cái dép há mõm của đứa bé lạc nhà. Mẩu tin tức đã lâu nên hắn quên đi nhiều chi tiết. Chẳng rõ đứa trẻ đấy là nam hay nữ, cao bao nhiêu, đầu tóc ra sao, cơ thể có khiếm khuyết hoặc đặc điểm nhận dạng nổi bật nào…Sau nhiều năm lịch, đứa bé cũng lớn hơn. Nó có thể ở đâu với một chiếc dép há mõm ở bên chân hoặc trái, hoặc phải. Người lớn không bao giờ đánh rơi dép mà không nhặt, còn linh hồn chết trẻ luôn đi tìm dép và mãi mãi là đứa bé không già, xoay tròn trong bóng tối.

Lần nọ, khi đang đi đường thì một cái dép rơi trúng đầu hắn. Vẫn một cái dép bé tí xíu của trẻ con. Chiếc dép rách mũi, nhìn bửa như tách làm đôi. Dép không có họa tiết gì, kiểu cỡ thì đại trà như dành cho cả bé trai lẫn bé gái. Từ vị trí dép rơi trúng đầu, hắn chỉ ngước thấy nhà cửa. Những ô cửa sổ há rộng như mất cánh nhưng lại hoang vắng như đã bỏ không nhiều năm. Hắn cầm dép, nói to với cửa sổ. Không thấy cái cổ nào ngó xuống, hắn cầm dép hỏi người đi đường. Người ta bảo không biết và mắng hắn dở người.

“Dép của ai thế?” – Hắn hỏi người ta.

“Dép của trẻ con.” – Người ta đáp lời hắn.

“Trẻ con ở đâu.” – Hắn lại hỏi.

“Trẻ con có ở khắp thế giới.” – Người ta đáp.

Hắn không thấy đứa trẻ con nào ngoài đường. Người ta đi lại, bán hàng lề đường, phóng xe vun vút theo hai chiều thuận, nghịch. Hắn cầm theo cái dép nhỏ và hỏi từng người. Cũng cái dép rách mũi, hắn gõ cửa từng nhà để hỏi về chiếc dép.

Không một tờ báo nào nhận lời đăng tìm dép lạc. Một chiếc cũng không mà mười chiếc cũng không. Hắn tự rải tờ rơi tìm dép lạc. Quá nhiều dép rời rạc, muôn dạng hình. Hắn chọn ra một chiếc dép há mõm, cầm trên tay và để đi hỏi khắp nơi. Đây là cái dép cũ, xấu nhất và nằm dưới đáy balô. Đây là cái dép trái, có thể là của bé trai nhưng cũng có thể là của bé gái. Tuần nào hắn cũng đeo ba lô và lang thang khắp xó xỉnh, đường này phố kia, hẻm này đến hẻm nọ, hết về Nam lại ra Bắc, hết về Bắc lại vào Nam. Từ vĩ tuyến 17, hắn lội ngược lội xuôi, xoáy vun vút như cối xay gió chờ đợi người hiệp sỹ.

Dép vẫn rơi từng chiếc ngoài đường. Cho đến nay hắn vẫn không lần ra được chiếc dép còn lại. Trẻ em đã đi một trong số những chiếc dép rơi lác đác khắp thành phố, khắp miền quê và lềnh bềnh trên mặt nước, chẳng biết trôi ra biển lớn hay kẹt lại, hoặc rơi tõm xuống cống rãnh bùn lầy. Trong giấc mơ, hắn chỉ thấy những chiếc dép nhỏ nằm co quắp suốt bốn mùa. Thiên Thần nhỏ đã đi qua nhiều nơi nhưng chẳng để lại dấu chân, chỉ để lại một chiếc dép hệt như sau mười hai giờ Thiên Thần sẽ không còn là Thiên Thần. Nhưng nếu phép màu sẽ hết hiệu nghiệm sau tiếng chuông báo hết ngày, sao dép vẫn còn. Hắn đoán chừng dép tuột khỏi chân sẽ không biến mất. Thế rồi, hắn lại đoán chiếc dép là tin nhắn rằng đã từng có trẻ nhỏ đi qua đây. Hắn hỏi người ta cái dép kia đâu. Người ta lắc, rồi bỏ hắn lại cùng chiếc dép vô chủ. Cái balô lúc nào cũng trĩu nặng sau lưng. Số dép chẳng thành đôi ních nặng như đá tảng. Gượng, ghép hai cái dép cùng loại, thì ra một đôi dép ngược nhau như người và bóng. Gượng thêm, thì ghép thành một đôi dép nhưng lại cọc cạch như thương phế binh đi chân giả. Mỗi ngày hắn chọn ra một cái dép và đi khắp nơi hỏi. Vị trí chiếc dép rơi hắn không khi nào quên và thường trở lại để một người, một dép cô quạnh giữa lòng đường.

“Nói với ta, ai đã đi dép?” – Hắn hỏi người ta.

“Dép nhỏ dành cho người chân nhỏ, dép to dành cho người chân to.” – Người ta nói.

“Ta muốn biết về những chiếc dép lẻ đôi.” – Hắn nói.

“Dép lẻ đôi vì đã mất đôi. Vứt đi, để mỗi chiếc về một nơi.” – Người ta nói.

“Ta sẽ không vứt.” – Hắn cũng nói.

“Mi muốn gì?” – Người ta hỏi.

“Ta tìm…” – Hắn đáp.

“Mi tìm gì?” – Người ta lại hỏi.

“Dép.”- Hắn nói thế.

“Dép trong tay mi đó thôi.” – Người ta nói thế.

“Ừ nhỉ!” – Hắn lẩm bẩm.

“Ừ, về đi.” – Người ta cũng lẩm bẩm.

“Không!” – Hắn nói to.

“Kệ mi!” – Người ta nói to hơn hắn.

“Kệ ta, nhưng đừng kệ nói cho ta biết cái dép còn lại ở đâu và của ai!” – Hắn nói to hơn người ta.

Người ta bỏ đi hết. Hắn cũng đi với cái balô chất đầy dép đơn. Tay hắn lăm lăm một chiếc dép, hễ gặp người là chặn lại hỏi dù đáp án luôn là cái lắc hoặc một quả đấm, một cú đạp, một trận đấm đá tập thể dưới mặt trời.

Hôm nay, hắn nhặt thêm một chiếc dép trẻ con. Dép nằm dưới con sông bốc mùi. Dòng nước đen nhợ cuốn theo nhiều rác thải, xác sinh vật, cuốn luôn cả chiếc dép nhỏ há mõm. Người ta đi còn hắn đứng lại. Hắn trèo xuống cầu, cố vớt chiếc dép đang bập bềnh trên mặt sông. Nước kéo chiếc dép vọt qua mắt hắn. Hắn nhảy xuống dòng nước và đã nắm lấy.

Tại sông V, người ta phát hiện một xác chết đuối tay nắm chặt một chiếc dép trẻ con đã há mõm…Tại V, người ta tìm thấy một xác chết đuối đeo balô, trong ba lô chật ních giày trẻ em nhưng chỉ có một bên chân…Sông V, người ta vớt được một xác chết đuối, nạn nhân chỉ đi một bên dép, chiếc dép đã há mõm…

Đấy là một bình minh lạnh đầu tháng năm.

Viết dâng đêm 16, Dòng Chúa Cứu Thế, Thái Hà.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch