Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Elegy

 

SydneyHarbour07092015

(Sydney Harbor)

 

 

 

                 In Memoriam Trần Hữu Hạnh
 

(I)

Bầu trời ngày quang kẻ nào đứng đúng hẹn bữa chân trời
cuộc đi vòng xô đẩy sóng tấp dạt
bọt nước dấp trắng tự trồi nổi
Vùng nước hải cảng thẫm đậm đi hết một chu kỳ
mùi bùn nước rong tảo 
những đầu lá non mới, trổ ngược, chạy dọc, bám chặt
lề đường lặng lẽ mọc sớm
trong những vuông cửa: những đường cắt
những trụ tháp sau lưng những vụn vỡ
những vồng rễ nổi to lớn
chôn mình được—
một giọng nói
bay lên trong chiều hôm những chân thang mùa xuân
sóng-gió-muối:  sự keo đọng, những lõi nhựa luyện
những con phà thản nhiên
giọng nói rõ hơn của những ngôi sao
xê dịch thực chậm

 

(II)

Cánh tay từ bên trong ngôi nhà
dọn dẹp trong sự đãng trí những đồ vật thân thích
một tách, một ly, một cao nghều những tạp chí, báo bổ
dọn một chỗ cho một qua đêm
rộng hơn một phòng thu âm của mùa màng
của phong nhiêu hào sảng. Là bạn
nghĩa là biết bỏ qua
đùa nghịch cùng hết thảy
những tin tức biên tập trong ngày
những vui mà chỉ ra những vấp lỗi
của chẳng loại trừ một chính quyền nào
ưu hay tồi, của trật tự rỗng ruột một thế giới

Cánh vai gánh thêm nửa giờ sau nửa đêm
ngồi lại sau đóng-shop, ngồi cùng hình dung, thiết kế, tưởng tượng
bắc cầu qua những dò tìm
trong thực sự cái chưa biết
Khôi hài là: Phản ứng của những gia trưởng thời đại
Cấm hẵng đã. Tính sau.
Đói là một biện pháp
một biện pháp mang tính tất yếu của Bạo lực, Bạo động
duy trì bằng chính nó.
Tuyên truyền có thể làm no
tới kiệt sức, kiệt xuất.
Cứ thế, nhưng mà chúng ta
phải nhảy tàu, đi về nhà
với vợ con và
bữa ăn lạnh.
Những ậm ừ rửa chén bát trong khe khẽ tay
những ca từ khô ran như mùa hạ
đám chim sẻ chờ thêm ba tiếng để được xuống đường nhặt những rơi hạt
một trong số đông có cánh ngắn ấy sẽ thành Icarus
Con người có hiểu hơn về sáp
Bôi phấn có thể là một nghệ thuật, có thể không.

 

(III)

tôi đang đứng dưới vòm cầu thành phố mà con người này ngày 18 đã tới, đứng đúng một chỗ
tự hỏi
khi một người mất đi điều đáng để nhớ nhất về con người ấy cho mi, kẻ chứng sót lại, là gì:
lòng tử tế, sự rộng lòng, những bay nhảy mang hài tính đó,
hay những thành tựu?
Một hoa hạnh nở rụng vào tay từng được một nhà văn ca ngợi
như câu trả lời của Thượng đế
cho một câu hỏi
nước và phong cảnh bát ngát khiến tôi không buồn nhớ là câu gì
chỉ thấy màu trắng của cánh mỏng là nhẹ
sự rụng rơi cũng vậy
khi mình đứng như một đơn vị tuyệt đối rỗng và tách rời
Không ai thở, sống, đeo mang máu huyết cho ai khác
Có ai muốn mất hẳn vào nhẹ?
Trái táo trọng lực, sau hoa
tại sao không là đáng nói?
Sống—ký ức, sự lao tác, sự san sẻ,
những gì để lại ở những con người chung quanh
một thay đổi dù nhỏ
một đỗi đường đi cùng
Tuyệt đối vô ích nghe lại bài phát thanh của chính mình
Có thể nhạc, một khúc làm nhớ tới những tần số
của thanh quản cổ, phổi và không khí thở
Có thể nhiếp ảnh, những ảnh đã treo ngang tầm mắt một con người
từng đã phóng tưởng, mơ mộng
Có thể hồi nhớ, nếu trí nhớ cho phép
quãng từng đi cùng, từng nhận
từ con người này
chắc chắn, vững chãi
tình bạn

 

(IV)

Bầu trời ngày quang
thành phố chật
tuổi bay không lầm
cánh là một

Nước không giữ
hoa đảo hải
hài tính vụng dại

sao lạnh
mắt lạnh
ký ức duy nhất bếp lửa

tất cả tình cờ
trợ tim
trợ tình

melbourne 13-9-2015

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)