Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 16)

0 bình luận ♦ 17.09.2015

 

(Tiếp theo phần trước)

Hãy nhớ, này các nhà chế tạo vũ khí quân sự Trung!

Tuần trước, con tàu Xiaofei thăm dò Mặt trăng của Trung đã trở về Trái đất bình an. Sự kiện lớn đã đưa Tổ quốc Đại Hán của chúng ta trở thành quốc gia thứ 3 trên thế giới phóng thành công tàu thám hiểm lên mặt trăng. Tính đến nay, chỉ có Mỹ và Liên Xô/ Nga đưa được tàu thăm dò lên mặt trăng và trở về an toàn. Mà Nga Xô thì đã tịt ngòi ‘sứ mệnh anh Cả vũ trụ’ từ những năm 1970. Trung đã, đang và sẽ thượng phong ở vị trí thứ 2. Vả lại, chúng ta không hoài hơi mà đấm bị bông, nghiên cứu vũ trụ chỉ vì vũ trụ. Chúng ta chinh phục vũ trụ là để chinh phục con người – con người bằng xương bằng thịt trên địa cầu này, trên đại dương này. Con Hổ Trung đã, đang và sẽ trỗi dậy trên vũ trụ theo hướng đó. (Mở ngoặc. Trong khi với tay lên vuốt má Hằng Nga, chân người Trung không hề buông lơi mặt đất. Chuyện đã hết còn bí mật, chúng ta có thể công khai tuyên bố tại đây: Trung đã làm xong dự án thiết lập một tuyến đường sắt siêu tốc liên lục địa dài 13.500 km nối liền Trung với Nga, Mỹ và Canada đi qua eo biển Bering. Thế là Bắc Băng Dương cũng sắp trở thành một sân sau của Trung! Đóng ngoặc.)

Qua triệu lý trường chinh dài 840.000 km sau 8 ngày bay, chiến mã Xiaofei đã phi vòng quanh mặt trăng và chụp được nhiều hình ảnh tuyệt vời về bề mặt trái đất cũng như mặt trăng. Các dữ liệu thử nghiệm từ Xiaofei sẽ tạo ra nền tảng vững mạnh để thăm dò và chinh phục mặt trăng trong nay mai. Trong khí thế hào hùng của trận Hải chiến Nam Hải dạy cho tiểu bá cứng cựa Đại Việt và các tiểu bá lau nhau khác một bài học mới, chúng ta có thể bật mí rằng: Tàu Xiaofei dù xuất sắc đến thế cũng chỉ để thử nghiệm một công nghệ vũ trụ mang bản sắc Trung được dùng cho tàu Hằng Nga-8, sẽ phóng lên không gian trong năm 2017. Khi đó thiên hạ bá tánh phải chống mắt lên mà nhìn mỏi cổ trước một tàu vũ trụ không người lái made in China êm ái đậu xuống mặt trăng, trong khúc nhạc Đông Phương Hồng và thu thập mẫu đất đá rồi trở về trái đất trong lòng khu tự trị Nội Mông thân thuộc của Đất Mẹ Trung nguyên.

Hãy nhớ, này các tướng lãnh chiến lược Trung!

Gần đây thôi, mới 200 năm trước, lãnh thổ Trung từng sở hữu một siêu bản đồ (meta-map). Vương triều nhà Thanh, suốt giai đoạn phát triển trong thế kỷ thứ 18 của bản thân mình đã bành trướng đất nước Trung tới lãnh thổ rộng cực đại trong lịch sử 5.000 năm. Như một thiên triều, chúng ta từng cai quản mặt đất bao la dải dài từ Viễn Đông băng ngang nam Siberia đến tận hồ Baikal, rồi quay xuống phía nam chéo qua Kazakhstan, chuyển về phía đông dọc theo đỉnh trời Himalaya. Nào đã hết, và đây mới là phần màu mỡ lúa gạo thực phẩm của Đại Hán: Đại Việt, Lào cùng toàn bộ bán đảo Đông Nam Á cũng như bắc Miến Điện, rồi Hàn Quốc, Nepal đều đã chịu quyền bá chủ của Trung qua triều cống.

Đâu phải vô cớ, ngay từ năm 1949 khi Đảng Cộng sản Trung vừa tay ướt tay ráo nắm quyền trên toàn cõi giang san, Mao Lãnh tụ đã giương hai mắt đau đáu về các cựu lãnh địa từ thời triều Thanh. Siêu bản đồ từng bị rách tung ra tứ phương sẽ là ngọn hải đăng cho các thế hệ nhà lãnh đạo hậu sinh của Trung hôm nay và ngày mai.

Đâu phải vô cớ, ngay từ năm 1996 học giả xuất chúng người Mỹ là Samuel Huntington với cuốn sách lừng danh Cuộc Chiến Giữa Các Nền Văn Minh, khi lý giải trật tự thế giới mới sau thời Chiến tranh lạnh đã như ‘đi guốc trong bụng’ người Trung chúng ta.

Học giả xuất chúng đó đã đưa ra một kịch bản giả tưởng về Đệ tam Thế chiến xảy ra vào năm 2010 với trận khai hỏa là xung đột Trung-Việt tại vùng biển Hoa Nam/ Biển Đông kéo theo sự tham chiến của Mỹ qua đề nghị cầu viện của Đại Việt. (Trận hải chiến cục bộ chúng ta đang xuống tay tuy chậm vài năm, song cũng chứng tỏ sự tiên tri không xoàng của học giả xuất chúng).

Học giả xuất chúng đó đã mở rộng quan niệm của Trung rằng, ‘tương lai nền chính trị Đông Á chính là quá khứ của nó’ (tức là Trung sẽ tái thiết lập vai trò của của mình trong khu vực như quốc gia hạt nhân với nền văn minh Khổng giáo) đến quan niệm rằng, ‘tương lai nền chính trị thế giới chính là quá khứ của nó’ (tức là Trung sẽ quay trở lại vai trò trung tâm văn minh thế giới, như đã từng từ trước thời Phục Hưng và chủ nghĩa tư bản Tây phương).

Học giả xuất chúng đó đã vẽ lại bản đồ thế giới gồm các cực là 8 nền văn minh lớn tạo mâu thuẫn giữa các nền văn minh có thể vẫy gọi xung đột vũ trang trên chiến trường; có nghĩa chiến tranh trong thế kỷ 21 không còn bởi vì mâu thuẫn giữa các thể chế và quốc gia riêng rẽ như thế kỷ 20 nữa. Tám cực đó là: phương Tây, Mỹ La Tinh, Hồi Giáo, châu Phi, Chính thống giáo, Hindu, Nhật và Sinic. Sinic là vùng nào? Là 3 nước: Trung, Triều Tiên, và cái nước mà chúng ta đang tiến hành hải chiến tự vệ: Đại Việt!

Vì thế, trước thềm của thiên niên kỷ thứ 3, đầu năm 2000 chúng ta đã ra Sách trắng mang tên ‘Thống trị châu Á và thế giới: Đại kế hoạch của Trung’, và nay đã sắp qua giai đoạn 1 là thời kỳ 15 năm lần thứ nhất. Về nội dung, đại kế hoạch của Trung gồm 3 giai đoạn. Giai đoạn 1: Bá quyền cơ bản, bằng việc hoàn tất khống chế và làm chủ biển Nam Hải; Giai đoạn 2: Bá quyền khu vực, bằng các việc: thống nhất Đài Loan và các khu tự trị; thu hồi hoặc phục chế tự trị tất cả lãnh địa từng thuộc cai quản của tất cả triều đại Trung trước đây; Giai đoạn 3: Bá chủ toàn cầu, xây dựng trật tự thế giới mới với sự thống lĩnh của Trung như một tân đế quốc trong hoàn cảnh hậu hiện đại, tức là thế giới sẽ bước sang thời kỳ toàn cầu hóa lần thứ tư: Trung hóa!

Đã gần 15 năm rồi, bất cứ người Trung nào dù ở quốc nội hay ra hải ngoại, đều thấm nhuần Sách trắng với các kịch bản về 6 cuộc chiến tranh trong tương lai nhằm thu hồi các vùng đất nói trên.

Đầu năm nay, 53 tướng lãnh cao cấp Quân giải phóng đã công khai và tự nguyện tuyên ngôn trên báo chí những cam kết hậu thuẫn đối với cá nhân Chủ tịch Quân ủy cũng như Ban lãnh đạo Trung ương. Trong lịch sử chính trị và quân đội Trung, lễ tuyên thệ trung thành theo nghi thức này chỉ diễn ra 3 lần trước đó. Theo định hướng từ Chủ tịch Quân ủy thì Đảng và Quân đội đã tái phối trí tầng lớp chỉ huy cao cấp Quân giải phóng, như việc bổ nhiệm trực tiếp và đồng thời các Tư lệnh Hải quân, Không quân, Đệ nhị Pháo binh và 7 quân khu. Động thái chưa từng thấy như vậy trong việc nhà binh của đất nước quả là đã làm sáng sủa lòng trung trinh của Quân đội đối với Chủ tịch Quân ủy.

Hãy nhớ! Như người mẹ con đàn, chúng ta không khi nào hoàn toàn rảnh tay đối phó ngoại bang khi nội tình chưa êm thấm. Không chỉ ở các khu tự trị Tân Cương, Tây Tạng, Nội Mông mà vài năm gần đây, nổi hơn cả là từ tháng Giêng năm ngoái, Hồng Kông – thành phố lãnh hội sự ưu ái bậc nhất đất nước như ‘một quốc gia, hai chế độ’ – cứ nóng lên nóng xuống từ sau khi trở về Đất Mẹ năm 1997.

Chúng ta hãy dừng lại lâu hơn ở vấn đề Hồng Kông. Bởi từ đây có thể dẫn tới một trong những khủng hoảng chính trị ảnh hưởng nhất cho Trung nguyên với một phần tư thế kỷ qua.

Hơn ai hết, chúng ta hiểu tính ngang trái của lớp trẻ dính màu phản kháng ngây thơ bị ngấm khi sống với ngoại bang Anh quốc cả trăm năm không dễ một ngày tan theo mây trời. Để giữ Hồng Kông mãi là con gà mái đẻ ra vàng, cha anh của những người trẻ tuổi đã không hề ủng hộ Chủ nghĩa dân túy. Hồng Kông chỉ làm nguồn tiền tài cho người Trung và tức là cho toàn thiên hạ. Hồng Kông phi chiến địa! Hồng Kông phi chính sự! Hơn ai hết, chúng ta hiểu chủ nghĩa dân túy của các thế hệ cộng sản đầu tiên lãnh đạo chế độ trong thời kỳ trứng nước đã phá hủy nước Trung. Chính Mao Lãnh tụ đã triệt bỏ chủ nghĩa dân túy, qua cuộc Cách mạng văn hóa chĩa vào đám trí thức và công chức, nhờ đó sau hàng chục năm Trung đã dần dà trở thành cường quốc kinh tế sắp đứng đầu toàn cầu như hiện nay. Thế hệ từ 5X đến 7X, sinh thành trong Cách mạng văn hóa, gần gụi Mao Lãnh tụ và Hồng Vệ Binh hiểu rõ điều trên. Bầu cử phổ thông? Đúng, và với cử tri từ đám chính khách dân túy theo sự bình duyệt của chính quyền và Đảng trung ương tại Bắc Kinh. Hồng Kông là con đẻ của Bắc Kinh, nhưng không phải là một ‘Bắc Kinh con’. Giản dị, vì Hồng Kông không phải là một quốc gia độc lập! Bất kỳ vùng đất, khu tự trị, đô thị, hải đảo nào khác có người Trung sinh sống đều mang thân phận đó.

Các em học sinh, các bạn sinh viên đã mơ mộng khi không hiểu Bắc Kinh sẽ không bao giờ nhân nhượng. Mãi cách đây hai hôm, một niên trưởng trong Ban lãnh đạo sinh viên mới nhận ra điều đó trong trả lời phỏng vấn báo Tấm Gương của Đức: ‘Chúng tôi đã quá lý thuyết!’ Muộn còn hơn không. Chúng ta còn thời gian…

Hoan nghênh các bậc phụ huynh Hồng Kông đã không quá khắt khe trước sự tự phát của con em mình trong tuổi dở để chúng có cơ hội tự trưởng thành tại vùng đất Vàng của Đại Hán. Nhưng chúng tôi cũng phiền trách đa số quý vị, có lẽ do bận rộn làm ăn kinh doanh, chưa bày vẽ hết đường cho con em hiểu kỷ cương và tư duy của giới lãnh đạo Trung từ sau ngày thành lập nước, ngày 1 tháng Mười năm 1949. Cũng có nhiều gia đình Hồng Kông đang thành tấm gương tình nghĩa phụ-mẫu-tử Đại Hán. Như gia đình bạn Nancy, người từng viết áp phích lớn mang dòng chữ ‘Cha mẹ tôi khóc cho tôi, còn tôi khóc cho tương lai của mình’. Như gia đình bạn Lau, một học sinh trung học từng thổ lộ với báo Hoàn Cầu: ‘Mẹ tôi khuyên nên thực tế. Đảng Cộng sản Trung sẽ chẳng khi nào lùi bước. Họ cần giữ quyền lực của họ.’ Như gia đình bạn sinh viên Leung, người vừa nhận ra hố ngăn cách thế hệ: ‘Bố tôi không đồng tình, bảo chúng tôi đang phá banh kinh tế Hồng Kông. Lần nào điện thoại cho bố, tôi đều khóc ròng.’

Nếu như thanh thiếu niên Hồng Kông đang muốn có những gì tương tự Phong trào Chiếm phố Wall ở Hồng Kông từng theo đuôi New York hồi 2012, mà trong các tháng qua dự định nống lên thành Hoà Bình Chiếm Trung như hai gã ngông Đới Diệu Đinh, Hoàng Tri Phong xúi dục hồi tháng Ba năm 2013, thì họ sẽ nhận về sự nhầm lẫn.

Nhầm lẫn trong triết lý của phong trào, rằng ‘bất tuân dân sự là hành vi phản kháng sự bất công bằng cách khước từ thực thi luật định hay trật tự xã hội’, rằng ‘những biểu tình viên sẽ không dùng đến bạo lực, mà chủ động chấp nhận những hệ quả pháp lý do sự phản kháng đưa đến’, rằng ‘người yêu hòa bình thực sự không từ chối chống lại cái ác, mà tranh đấu trước cái ác một cách mạnh mẽ bằng hình thức bất bạo động.’ Ba cái rằng đó rằng hay thì thật là hay, nhưng mọi lý thuyết giáo điều duy lý kiểu phương Tây đều mang màu xám, không hợp với bản sắc truyền thống Đại Hán của chúng ta.

Nhầm lẫn về an toàn cá nhân và trách nhiệm pháp lý của họ. Mọi sự bất tuân dân sự ‘hòa bình’ nào khi bất hợp pháp sẽ dễ dàng biến thành bạo động, gây rối loạn nghiêm trọng và phải bị chế ngự để duy trì luật pháp và trật tự. Bản thân ý tưởng mang tính hình thức Chiếm Lĩnh Trung Hoàn sẽ là khái niệm tiềm tàng bạo lực. Đặc khu trưởng Hồng Kông, Giáo sư Lương Trấn Anh đã khẳng quyết vậy trước dư luận và đang làm tất cả để cái gọi là ‘Chiếm Trung’ không được xảy ra.

Cũng thế, tôi đã chỉ đạo cấp lãnh đạo Đảng Cộng sản tại Bắc Kinh ngay khi các bạn trẻ biểu tình ôn hòa và hợp pháp rằng, chúng ta kiên trì bảo vệ nền thịnh vượng dài lâu và ổn cố ở Hồng Kông và Ma Cao. Chúng ta trân quý giới trẻ Hồng Kông như các thỏi vàng non của Tổ quốc. Các biểu tình dân chủ trong hòa bình của các bạn quả là đang phá banh huyền thoại về một thành phố của những người chỉ biết kiếm tiền đếm bạc. Đang tạo một mẫu hình người Hồng Kông quan tâm chính trị. Người Hồng Kông đang muốn thay đổi đời sống tinh thần vượt ra ngoài hình chữ nhật của tờ ngân phiếu. Thế là tốt! Vấn đề là chính trị nào, tinh thần nào? Cho đến nay, các bạn ‘bất tuân dân sự trong hòa bình’ với các cuộc biểu tình hợp pháp dẫu không có người lãnh đạo cụ thể, không tổ chức chính trị ra mặt nhưng với tổ chức cực kỳ cao. Thế là tốt! Đó là các biểu tình viên hành xử lịch thiệp và ôn hòa với ý thức công dân tuyệt vời. Không đập phá, hôi của, bày rác như rất nhiều nơi khác được tiếng là văn minh và tự do như Chicago của Mỹ, London của Anh… Các bạn biểu tình phản đối trong sự kỷ luật và giữ gìn an toàn trật tự, môi trường sạch sẽ, đến mức phương Tây tôn vinh như ‘những người biểu tình lịch sự nhất thế giới.’ Thêm một lần giới trẻ Hồng Kông xóa đi vết nhơ cho thanh niên Trung thường bị cho là ồn ào và không biết cư xử. Thêm một lần người Hồng Kông rửa hận xuất sắc cho hình ảnh ‘người Trung xấu xí’ trong sinh hoạt công cộng ở mức độ xả rác và khả năng nhổ nước bọt. Đúng như tự đánh giá của vị phó giáo sư trong Ban điều hành phong trào: ‘Đây là một ca thú vị cho các nghiên cứu xã hội học, về cơ chế của những cộng đồng tự tổ chức.’ Chúng ta trân quý các bạn trong vòng tròn giới hạn Tôn Hành Giả. Hãy giữ vững khí thế vưa vừa phai phải của một cao trào phản đối, thậm chí phản kháng, một cách duyên dáng như đã từng. Từ nay đến năm bầu cử 2017…

Nhược bằng không, Hồng Kông sẽ chứng kiến cảnh dư luận quần chúng chuyển ý, quay sang phản đối và cô lập học sinh, sinh viên. Rồi có thể một số bạn sẽ bị bắt, và kinh phí của thành phố giành cho biểu tình sẽ tăng. Cứ thế, chiếc dây thòng lọng siết cổ phong trào phản kháng sẽ phải tăng, từng nấc, từng nấc; như có nhà bình luận Mỹ tại Hồng Kông từng cảnh báo: Kịch bản mãng xà. Đúng! Nếu như các bạn chiếm văn phòng chính phủ như đã hăm dọa thì có thể chính quyền thành phố của Giáo sư Lương sẽ cứ mặc cho các bạn chiếm. Chiếm giữ mãi không gây hấn cũng chán, tuổi trẻ mà. Nhưng nếu quá tay cực đoan thì ngay lập tức các bạn mất sự ủng hộ trong dân chúng. Giới phụ huynh Hồng Kông luôn sáng suốt và vững vàng, như các tảng vàng ròng trong kho báu của Tổ quốc. Khi cha mẹ của các bạn trở thành người thất nghiệp do kinh tế Hồng Kông bị các cuộc biểu tình đe dọa, chính các vị đáng kính đó sẽ ‘thương lượng’ cùng các bạn. Đó là cuộc thương lượng vĩ đại của dân tộc Đại Hán từng trải 5.000 năm qua mà các bạn mới chỉ chứng kiến trong thời gian ngắn ngủi như tuổi đời mình. Nhớ: Chính quyền chỉ thương lượng với những hoạt động hợp pháp và vì an toàn của đất nước! Chính quyền Trung và Hồng Kông quá hiểu, nếu dùng bạo lực non tay sẽ khơi phản kháng bùng nổ thêm. Chúng tôi dư kiên nhẫn và thừa sức mạnh khiến sức phản kháng của các bạn tự nhận chìm các bạn.

Nhà nước Trung không bao giờ và không ở đâu nhận thỏa hiệp dưới áp lực.

Chúng tôi biết dùng vũ khí thỏa hiệp nếu các cuộc biểu tình tự chấm dứt. Lương Đặc khu trưởng sẽ từ chức sau công cuộc giữ chân các bạn, và việc bầu cử được tiến hành theo pháp định mà Đặng Tiền bối đã định danh ‘nhất quốc lưỡng chế’. Vẫn như thế, cao trào biểu tình năm 2003 tại Hồng Kông còn lớn hơn thế này nhiều, các bạn còn nhớ hay các bạn đã quên?

Chúng tôi sẽ thực hiện ước nguyện của giới trẻ như Phát ngôn viên phong trào đã nêu trong Lời kêu gọi toàn thế giới ký thỉnh nguyện thư về ‘một cuộc phổ thông đầu phiếu thật sự dưới thể chế cộng sản’. Bởi đó cũng chính là nguyện ước lý tưởng của chế độ. Chúng ta sẽ cùng nhau làm phép lạ mới: Trung sẽ là quốc gia đầu tiên thực hiện phổ thông đầu phiếu hoàn toàn và cải cách chính trị qua sự giám sát của Đảng Cộng sản. Cũng như Trung đã từng làm phép lạ: Đất nước đầu tiên thực thi kinh tế thị trường một cách xuất sắc với sự điều hành của Đảng Cộng sản. Nhưng chúng tôi không làm dân chủ trong sức ép quốc tế, nếu điều đó chưa phù hợp phong cách và lợi ích của người Trung và đất nước Trung. Chúng ta đừng quên một điều: thời Hồng Kông còn là thuộc địa của Anh thì người Anh đã chỉ định chức vụ Toàn quyền, mà có thấy ai phản kháng phản khiếc, phản đối phản điếc gì đâu?

Chúng tôi không cần dùng vũ lực gây tổn thương cho các Tương lai vàng của Tổ quốc. Tất nhiên sẽ không thể xảy ra việc giết người trên hiện trường biểu tình hợp pháp và bất bạo động.

Câu chuyện dài Hồng Kông thuộc về nội bộ của người Trung.

Chúng tôi chống lại bất kỳ sự can thiệp nào của nước ngoài cùng với sự chính trị hóa nó, đúng như tự đánh giá của một bạn thủ lĩnh phong trào ‘không đề nghị các chính phủ nước ngoài ủng hộ, vì đó là một phong trào thuần túy địa phương’.

Chúng tôi đã cảnh tỉnh trên tờ Nhân Dân Nhật Báo hôm kia về việc một số giới chức chính phủ Mỹ, các tổ chức phi chính phủ và truyền thông Hoa Kỳ đang xốn xang xăng xái xúi dục cái gọi là ‘Cuộc cách mạng màu’ tại lãnh thổ bán tự trị yêu dấu của Tổ quốc chúng tôi. Người Mỹ xưa nay vẫn thế thôi: lời nói thì hăng say bênh vực dân chủ, nhân quyền; hành động lại chăm chăm bảo vệ lợi ích của Mỹ, thường xuyên làm suy sụp các chính phủ mà họ thấy không thể quy phục. Chúng tôi tin rằng sẽ không phải nghe thấy điều tiếng gì về việc chính quyền Mỹ trực tiếp và công khai ủng hộ phong trào bất tuân dân sự Hồng Kông vốn đang trong đà lớn mạnh. Chân thành cảm ơn!

Chúng tôi hiểu sâu xa vấn đề của học sinh, sinh viên Hồng Kông là bởi ức chế trong một nền kinh tế phát triển nhưng chênh lệch giàu nghèo lại cao; cao nhất thế giới. Không ở đâu có hai ngọn núi trớ trêu như ở Hồng Kông: núi Sư Tử tượng trưng cho tinh thần của dân cần lao, và núi Thái Bình là nơi an tọa của giới tài phiệt giàu có cùng đám chạy mánh móc nối.

Đúng là ở Hồng Kông sinh viên tốt nghiệp đang đối diện với một thị trường công việc cực kỳ gian khó.

Đúng là ở Hồng Kông triển vọng về việc làm rất mù mịt, tiền thuê nhà và giá bất động sản vượt quá khả năng của đa số bạn trẻ.

Đúng là ở Hồng Kông thế hệ 8X-9X đang trở nên thế hệ đầu tiên có tương lai xấu tệ hơn so với các thế hệ phụ huynh.

Đúng là ở Hồng Kông sự quản lý lao động lỏng lẻo khiến đến tận năm 2010 nơi đây vẫn không có mức lương tối thiểu, và hiện nay 20% dân số Thành phố Vàng sống dưới mức nghèo khổ.

Đúng là đúng là vậy. Và có thể còn là đúng là hơn vậy nữa…

Chúng tôi cũng hiểu các bạn trẻ đang thể hiện mong muốn biểu tình ở vùng Trung tâm Hồng Kông, nhưng không có tham vọng làm suy giảm, chống phá chính quyền trung ương ở Bắc Kinh, không định lật đổ chính quyền, càng không giành quyền lực cho bản thân. Cũng thực dụng như các bậc phụ huynh, các bạn chỉ quan tâm bảo vệ quyền lợi của mình tại chính thành phố quê hương. Cũng lý tưởng như tiền bối của chúng ta, các bạn nêu rõ trong Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự: ‘Mục tiêu cuối cùng của chiến dịch là thiết lập một xã hội biết bình đẳng, tha thứ trong tình yêu và quan tâm nhau.’ Quá chuẩn! Chúng tôi ủng hộ, về mục tiêu; nhưng không về phương pháp.

Chúng tôi cũng hiểu quyết định mới nhất của Đặc khu trưởng Lương Trấn Anh phát biểu trên truyền hình, khẳng định Trung sẽ không thay đổi quy chế bầu cử vào năm 2017, mặc dù bị đe dọa sắp có cuộc biểu tình Chiếm trung tâm với quy mô cực lớn trong nhiều tuần tới để phản đối. Nhớ: Giản dị là vì Hồng Kông không phải là một quốc gia độc lập! Giáo sư Lương cho biết ông không muốn nhìn thấy người dân của mình, lại là các bạn trẻ bị thương vong; tuy nhiên hành vi biểu tình nếu có và vượt tầm kiểm soát, làm tê liệt kinh tế đặc khu thì không loại trừ chính quyền Hồng Kông buộc phải dùng vũ lực để chấm dứt; tức là cảnh sát có thể được huy động với lực lượng tối thiểu. Lương Đặc khu trưởng tự nhận thấy ông sẽ không từ chức theo yêu cầu của giới học sinh, sinh viên; vì việc đó chẳng giải quyết được gì. Tức là, chúng ta hãy hiểu chính quyền Hồng Kông không suy suyển. Nấc thang cuối cùng họ lùi một cách nhân ái là đã trả tự do vô điều kiện cho thủ lĩnh học sinh Hoàng Tri Phong, mà không truy tố pháp luật dù bạn trẻ ấy đã thúc dục các hành vi toan chiếm đóng quảng trường Trung Hoàn.

Chúng tôi cũng hiểu phát biểu mới nhất của Phó Đặc khu trưởng, nữ Luật sư Carrie Lam, rằng: ‘Các sinh viên nói ‘sẽ giải quyết vấn đề Hồng Kông tại Hồng Kông’, nhưng Hồng Kông đâu phải là một quốc gia độc lập; chính phủ trung ương có trách nhiệm.’

Chúng tôi cũng hiểu phát biểu mới nhất của bạn thủ lĩnh sinh viên họ Shum: ‘Lịch sử đã chọn chúng tôi, thế hệ này, nhưng nó cũng chọn các vị – những đại diện chính phủ.’ Đồng ý, chúng ta cùng làm các lịch sử nhân; nhưng các bạn có cam kết thay đổi nó trong ôn hòa hay là chấp nhận làm tội nhân phá hoại trật tự xã hội và kỷ cương luật pháp?

Chúng tôi hiểu thăm dò mới nhất của Viện Đại học Bách Khoa Hồng Kông, có 70% người được hỏi muốn chấm dứt việc đe dọa sẽ chiếm đóng Trung tâm; và cũng có tới trên 40% quy trách nhiệm cho Lương Đặc khu trưởng và chính quyền.

Thật ra, từ đại lục chúng tôi đang phải lựa chọn: hoặc nhân nhượng ít nhiều, hoặc gây tổn thương cho sự thịnh vượng của Hồng Kông, trong đó có lòng tin của lớp trẻ và cho danh tiếng của Trung trên trường quốc tế. Cả hai đều không dễ.

Dù dễ dù khó, từ đại lục chúng tôi tuyên bố: Điều hành bằng luật lệ là cột trụ trọng yếu cho ổn định và thịnh vượng dài lâu ở Hồng Kông. Chính quyền trung ương nhất trí ủng hộ vị Trưởng đặc khu và chính quyền Hồng Kông về việc lãnh đạo, đặc biệt nhằm đảm bảo trật tự và pháp quyền. Đó cũng là tinh thần Nhân trị và Pháp trị trong truyền thống Đại Hán đã ngàn năm và sẽ thiên thu.

Hơn cả giữ Hồng Kông như một hầu bao thịnh vượng và ổn định, chúng ta phải giữ đại lục vững tựa bàn thạch. Chúng tôi vẫn phòng ngừa mọi mầm mống phản kháng theo kiểu Hồng Kông có thể lây lan sang đây. Người đại lục xưa nay có phản kháng theo cách của mình. Chúng tôi cũng sẽ không dùng bạo lực kiểu người Trung tại Hồng Kông. Trong khi mà nhiều nơi khác còn đáng như vậy. Hồng Kông vẫn như cậu con trai đã lớn còn bú sữa mẹ. Gần 80% lượng nước dùng hàng ngày được chảy tới đó từ nguồn Nước Mẹ. Cũng vậy, điện và thực phẩm. Hòn đảo vàng không thể văng ra ngoài vòng tay của chúng ta một lần nữa, sau cái thời đen tối nhất vì hoàn cảnh lịch sử nó phải đem thân làm con nhà người. Chúng ta đang nối tiếp tiên tổ từ thời Tần Thủy Hoàng Đế giữ lãnh thổ này trong vòng đai đế quốc Trung.

Hướng về trận hải chiến đang tới để dạy cho Đại Việt bài học thứ hai, chúng ta tạm gạt ra nan đề Hồng Kông.

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)