Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Vẫn Pháo

0 bình luận ♦ 16.09.2015

 

Đêm pháo hoa, tôi cầu nguyện.

Đấy là lúc tôi thành tâm và thật tâm nhất, cho cả người sống lẫn người chết. Tôi không phải người Công Giáo và cũng không quen ai trong Công Giáo. Tôi chưa một lần vào nhà thờ, chỉ thường xuyên qua lại nhà thờ để nghe tiếng chuông đổ. Tôi không hề biết cầu nguyện thế nhưng lại luôn cầu nguyện bằng thứ ngôn ngữ riêng tư, dù không ngược ngạo với Chúa nhưng cũng không phải của Chúa. Khi pháo được châm, bắn tóe lên trời và cứa vùng khí quyển thành những màu lòe loẹt thì tôi chắp tay. Đây là ngọn nến tôi đốt trong lòng bàn tay để dâng cho các linh hồn yểu tử chẳng thành ma cũng không hóa quỷ. Tôi không nghĩ mình đang độ cho ai, tôi chỉ cố gắng sưởi ấm cho thứ đang lạnh cóng. Ngày nọ, tôi vẽ một quả pháo cháy ngòi trên nền giấy trắng được đánh bóng sậm đen bằng bút chì, thế rồi tôi hoảng hốt và giấu tiệt bức hình. Cũng một ngày nọ, tôi viết về cây pháo to như tên lửa thổi ra những con rồng lửa, và tôi cũng hoảng hốt, giấu tiệt vào ngăn kéo. Đi được gần nửa cuộc đời, tôi vẫn côi cút trong những xó xỉnh thâm sâu để chạy trốn cái bẫy thợ săn. Không biết từ bao giờ, tôi đã sợ âm thanh lớn. Chính bởi thế tôi không thể sống trong tập thể. Chỉ việc mười người cùng nói to cũng đã làm tôi giật nảy mình. Những ngày tháng chồng nhau, nối đoạn như con kền kền kiên nhẫn(*). Mỗi lúc ra ngoài, vì công việc tôi thường chọn những chỗ hẹn tù mù, có ngách để chui, để trèo. Tôi hay uống trà, café một mình và thường tìm đến các quán ế ẩm, hoặc những chỗ ngồi chỉ dành cho một người. Tôi là kẻ khá nhanh nhạy để tìm ra những vị trí ít ai qua lại, dù ở trong một khách sạn tiện nghi, sạch sẽ, nườm nượp khách ra vào. Dù ở nhà mình, tôi cũng chẳng mấy khi đốt sáng hết đèn. Đến việc ngủ cũng khum khúp dưới gậm giường, thu lu trong tủ, rương hoặc co tròn trong vỏ chăn. Sắp có tiếng nổ lớn. Như con mèo nhát, tôi sẽ rúc vào một cái ngách đủ sâu, hẹp để trốn tránh tiếng nổ. Mắt tôi không trợn lồi, không xù lông, không dựng đứng đuôi, không cào móng xuống nền đất và lên bờ tường. Chỉ một thế ôm đầu, cuộn tròn giấu mình như loài tê tê. Tôi không giao thiệp nhiều nên chẳng chuốc oán với ai. Dạ dày tôi chỉ có thịt máu của tôi, không hề có thịt của loài động vật nào khác. Món mặn duy nhất của tôi là trứng luộc chấm muối tiêu. Bàn tay tôi chưa bao giờ vấy máu, dù là máu gà ngày giỗ, tết hay máu lợn lễ hội. Sẽ chẳng con vật nào hận tôi đã cứa cổ hoặc quá tham lam ăn đi nhiều đồng loại, đến mức thành ác vong đeo ám tôi ngày cũng như đêm. Những côn trùng như kiến, ruồi, muỗi, gián…Tôi giết nhiều nhưng chẳng phải để ăn, xác chúng tôi vùi nơi gốc cây sau nhà. Tôi đã không bất kính dù là xác của sinh vật bậc thấp, vậy mà cần cổ tôi lúc nào cũng nặng, thấy nghèn nghẹn như bị xiềng gông. Một tiếng nổ do bật nắp bia cũng làm tôi choáng váng đến mức đang đạp xe khựng lại và lạc tay đâm sầm vào cột điện. Con bọ ngựa nào đủ to xác để lùng săn tôi với đôi càng liềm nhiều móc gai? Những cái đạp chân, đấm cửa của hành khất hoặc kẻ say nhầm nhà khiến tôi nín thở như e sợ mình sẽ bị lôi đi xềnh xệch và thủ tiêu bằng cách nhét bao tải, chọi đá đến chết. Cọp beo rình rập tôi từ mọi phía, từng có lúc tôi nghĩ mình thoát nhưng lại ngóng thấy tiếng rìu chặt cây rốp rắc như chẻ thịt róc xương. Nhiều lần, tôi bị đẩy khỏi giấc mơ và băng bó khắp người dù chẳng có một vết thương nào. Freddy? Không có Freddy. Chỉ có sự run rẩy bần bật như cái xác bật dậy khi mèo đen nhảy qua…Vẫn tiếng đấy. Thứ âm thanh phóng ra chẳng kiêng dè và xối xả theo nhịp, theo luồng, nhìn êm nhưng đủ chấn động cả một cõi trời. Cũng trong một thứ tiếng tương tự thế này, tôi mất cha. Ngày đấy tôi còn quá bé và mỗi tối ngủ một nơi. Đấy đều là những xó xỉnh ngoài đường. Có lúc nhà tôi ngủ rúc trong bụi rậm và bị muỗi, kiến đốt sưng vù. Tôi chẳng quên cha đã đào một cái hố, bắt tôi chui xuống. Sau khi chôn, cha tôi phủ biết bao nhiêu đất, cành cây khô lên trên. Mẹ tôi nằm đè trên miệng hố như một cái nắp. Theo đúng giao kèo của mẹ thì Khi nào không thấy nặng trên đầu thì nhẩm đếm từ một đến mười rồi chui lên, chạy thật nhanh. Tôi chưa nhẩm đếm từ một đến mười nhưng đã nghe thấy từ một tiếng đến mười tiếng khác nhau. Những tiếng nổ đanh gần kề bên tai ngay cả khi tôi đang co quắp dưới lòng đất. Tuổi thơ của tôi chắp nối từ những nẻo đường trơ trụi, các mô đất hoang vu nhưng lúc nào cũng ngổn ngang những cơ thể người. Trong một đô thị sầm uất, tôi chỉ nghe thấy tiếng nổ lớn, các đoàn người đông như chẩy hội nhưng chẳng giống chẩy hội. Họ chạy toán loạn, rơi đồ mà chẳng thèm nhặt. Đang có sạt lở hoặc động đất gì gì đấy. Mặt đất rẽ đôi thành miệng cá sấu, ngoác đến đâu ăn người đến đấy. Bầu trời tối sầm như sắp mưa. Có lẽ do sợ tôi bị mưa nên cha mẹ tôi đã bỏ tôi vào thúng, đậy nắp. Nhiều năm sau, tôi lớn lên và tình cờ trở thành nhà văn. Đúng hơn, tôi chỉ viết, vẽ nhưng xứ tôi hễ có đôi ba đầu sách là nghiễm nhiên được phong nhà. Tôi, một nhà văn chẳng quá quèn nhưng cũng không mạt hạng dù cuộc sống đã quá mạt rệp, không đói ăn nhưng ốm yếu, lèo khèo như xác ướp. Một lần, khi tôi cố tưởng tượng một viễn cảnh để đắp vào truyện, kí ức này đã hiện ra: Đứa bé mù tìm mẹ và vấp ngã, tuột mất chiếc dép. Vừa khóc kêu mẹ, đứa bé vừa lần tìm chiếc dép, cái bóng con con lăn dài, lăn dài mãi. Người mẹ duỗi đất cùng mái tóc xòa, một chiếc dép nhỏ lăn lóc. Bạn bè bảo tôi thiển năng và cần tìm lại đường ngay kẻo thành côn trùng sau một sáng tỉnh giấc…Đêm pháo hoa, tôi mất cha. Tình cờ thay, cũng một đêm pháo hoa tôi gặp hắn. Một người bạn còn mẹ nhưng mất cha cũng trong đêm pháo hoa, như tôi. Cha tôi mất nửa thân trái còn cha hắn mất nửa thân phải. Hai ông bố ghép lại sẽ thành một ông bố hoàn chỉnh. Thế là công bằng. Hắn tỏ ra là người mạnh mẽ khi có thể ngồi cạnh loa thùng nghe Disco, Rock, Metal với âm lượng 100%. Khác tôi, hắn ăn mặn và ăn thịt, xơi cả thịt côn trùng, uống máu rắn, tọng vào ruột hàng ti tỉ loại độc vật ngâm rượu. Giống tôi, hắn chưa từng cầm dao, hễ thấy cảnh cắt cổ động vật là hắn nôn mửa và bữa đấy nhất quyết không ăn thịt con vật dù đầu bếp có chế biến ngon lành đến đâu. Một lần, hắn mời tôi đi xem rạp. Tôi bỏ chạy khi máy bay bị bắn rụng đâm sầm xuống hòn đảo thành một tiếng vang chấn động đất trời. Rạp mở âm thanh quá lớn, hoặc màng tai tôi quá mỏng, mẫn cảm với những âm thanh cường độ cao. Những trận pháo kích nã lên con khủng long, khiến con vật đổ nhào xuống màn hình cũng làm tôi thót tim như khối khổng lồ đang nhào xuống mình và nghiền nát con dơi mồ côi không treo ngược thành mắm Cám. Hắn cười ha hả trước các cảnh quay khói lửa, nhiều khi còn phấn kích đến độ nhảy cẫng lên như muốn chui vào màn hình để tham gia trận chiến. Những năm dài chui rúc trong bóng tối, tôi hiểu rằng bóng tối là nhà cô nhi hảo tâm nhất. Nơi đấy, tôi co rút lại thành đứa bé và gặp lại người thân. Tôi có thể nhõng nhẽo, vòi vĩnh, mỗi lúc nghịch dại tôi khóc nhè để được vỗ về. Trong màu hũ nút, người ta có thể trần truồng mà không gượng. Ai cũng có thể nói to, văng mạng, nguyền rủa, cầu nguyện hoặc xưng tội…Trong tối, Tây Thi hay Thị Nở cũng chỉ là đàn bà. Chẳng thiếu người đã nuôi ý tưởng giết người trong bóng tối để rồi tẩy xóa hết khi ra ngoài sáng như một kẻ lương thiện không trong sạch. Tôi chọn cách ngủ, hoặc nằm mà không ngủ, dĩ nhiên ở dưới gầm giường, trong tủ quần áo, nhiều khi là trong hộp các-tông, các hốc lớn sau khi tháo hết ngăn kéo…Sắp rồi, tiếng sẽ rền vang như nã vào đầu. Đã bao lần tôi định trừ khử nỗi e ngại về âm thanh lớn nhưng lần nào cũng thảm bại. Mấy thứ tiếng quá đinh tai trước hết đã làm tôi rùng mình. Những đám người quần tụ và uốn éo trong tiếng nổ với sự khoái chí, hớn hở. Ai cũng hăm hở, ai cũng như thợ săn vác súng giết gấu lấy mật. Tôi khuỵu một đầu gối. Trong một đêm lạnh, và dưới những quả pháo nã thành hoa hòe hoa sói, tôi lạc mất mẹ. Trong ngày hôm đấy, đã rất nhiều người lạc nhau. Tôi không thể nhớ đấy là giáng sinh hay giao thừa. Chỉ là một buổi tối, cái tiếng chết bằm từng nhai sống tuổi thần tiên của tôi được dịp tái sinh trong lốt đầu sừng cánh dơi. Thứ hình thù liêu trai lượn lờ thỏa thích như thách thức cả Michael. Mẹ tôi từng dạy tôi đối phó với sấm, động đất bằng cách chui xuống gầm bàn, gầm giường. Lối ứng phó này cũng hiệu quả với tiếng pháo. Tôi hoàn toàn có thể ngắt cầu dao, chui xuống gầm giường để hô biến khỏi tiếng gõ cửa, tiếng pháo bắn nhiều chùm. Mỗi đêm pháo hoa hắn thường lại nhà tôi chơi. Nếu là tết thì coi như hắn xông nhà. Còn thì hắn chỉ ngồi chơi, ngắm pháo hoa qua làn cửa kính. Dù gì, có hắn trong nhà tôi thấy yên tâm hơn. Một lần hắn bảo với tôi pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ. Không phải chữ của hắn mà của mẹ hắn. Mấy câu ngắn tôi thuộc cả, lâu lâu lôi ra nhẩm. Nhà cửa hắn được trang hoàng rực rỡ như mọi nhà cửa trong phạm vi bắn pháo. Riêng nhà tôi thì trống trải, nhìn tiêu điều và tan tác như cõi lòng người già câm điếc mất lưỡi cụt tứ chi. Để tránh những vị khách không mời, tôi phong kín cửa, đóng cầu dao điện như nhắn rằng chủ nhà đi vắng. Trước đấy, tôi có hẹn hắn qua nhà. Cái gã to xác, đáng tuổi đàn em tôi sẽ châm sáng ngọn nến trong tay tôi. Có hắn trong đêm pháo hoa, cũng như cô bé bán diêm được một bà già đón đi, cùng sưởi ấm trước đống lửa và hát Stille Nacht. Đêm pháo hoa sắp bắt đầu. Tôi đã không chui gầm giường, gầm bàn, ghế, sau cánh tủ hay trong vỏ chăn. Lần này tôi ngồi trong nhà và cầu nguyện. Mọi cuộc điện thoại tôi đều khước bỏ. Ba mươi hồi chuông âm ỉ như tiếng quỷ sứ gọi hồn. Lịch hôm nay chưa xé. Một Chủ Nhật lờ đờ sắp chấm dứt. Không có thập giá, tôi đan chặt tay hơn như để nắm lấy một thập giá tưởng tượng. Pháo bắn rồi. Phát pháo đầu tiên cắt một đường dài lên trời như người ta rạch bụng cá moi cả ruột lẫn trứng. Tiếng nổ của pháo đanh, và vẫn rền ngàn cân dù tôi đang trong nhà. Tiếng tôi cầu nguyện bắt đầu gãy lìa vì pháo hoa nổ quá lớn, sóng trước nuốt sóng sau như con vắt uống no máu nổ tan tành trong vũng máu. Sau nhiều năm tháng là đồng minh của bóng tối, giờ tôi muốn ra ngoài. Sự chui rúc vào các ngách hẹp đã làm tôi lạc mẹ và mất cha. Con cá kiếm rồi cũng bay khỏi mặt nước để thách thức ông già và cả đại dương lòng dũng cảm. Ở mãi một xó, mọi cầu nguyện sẽ tan thành bọt khí. Tiếng săn đằng sau, hay trước mặt. Những khẩu pháo được đặt nơi hồ lớn và được cách ly bởi một lực lượng dân quân, sau các hàng rào kẽm gai, sau các panô xếp dài vòng quanh như chiến hào. Tôi nghe pháo hoa nổ từng trái. Nhiều người thấy hoa, còn tôi chỉ thấy nấm. Đúng thế, nấm nổi từng cây, từng cây mlách cách như súng lên nòng. Đôi bàn tay tôi vẫn đan ngón. Những thân người huých nhau mạnh mẽ còn hơn đô vật. Mọi cái cổ ngẩng lên, cứng đơ. Chỉ tôi ngẩng xuống, lầm lũi như sinh vật lạ bước ra từ hố đen. Người ta hoan hô, cười sằng sặc. Bắn…Bắn…Bắn…Họ nói trong tiếng bùm chéo náo loạn. Cả già lẫn trẻ nhảy cẫng lên, đạp nát từng luống hoa, trèo lên cây, lên cả cột điện, mái nhà, tọa chồm hỗm lên đầu tượng danh nhân, ù mịt. Bầu trời be bét trong lửa màu và khói pháo. Các xó xỉnh, ngách nhỏ, ngách lớn đều in dấu vân tay của tôi. Có thể viết, vẽ gì ngoài con báo hoa mai múa nanh giữa bầy khỉ giấy. Một nghệ sỹ mất Sỹ thì chỉ tấu tuồng chèo, hát cải lương, vẽ cổ động đặt vòng tránh thai, không làm người gỗ thì cũng là linh mục nghiện cầu cơ. Hát trong bóng tối lưỡi sẽ rụt lại và tiêu biến khỏi cuống họng. Cha mẹ tôi gọi ới để mong cái vuốt mắt. Chính thế, tôi ra ngoài và thâm nhập vào đêm pháo hoa. Lời cầu nguyện của tôi sẽ vang đến Chúa hay một nơi nào khác. Pháo bắn nổ toác bầu trời. Người đi đường phấn khích chen nhau từng dấu chân một. Máy móc bấmngười sau kéo người trước rồi lao vào nhau bằng nắm đấm. Tôi cầu nguyện thật to nhưng chẳng đánh động được ai. Tiếng nổ dồn vào hai tai, tôi thấy nhiều linh hồn bị bắt trói và đem chặt đầu bằng dao rựa. Mấy người xem pháo hoa khỏe hơn tôi nhiều quá, chỉ cái xoay mình là tôi ngã lăn lóc. Tôi hô dừng, không ai dừng. Tôi tháo bàn tay cầu nguyện để che mắt từng người. Cánh bồ câu cố vẫy lần cuối không để bay đi. Mỗi cái xòe tay che tầm mắt, tôi nhận được một đấm. Tôi gượng sức để che mắt hết người này đến người kia. Thằng điên…Đập nó…Tẩn nó anh em ơi…Một, hai ba, cùng đạp…Trên không, pháo nổ. Dưới đất, pháo cũng nổ. Pháo hoa, là thuốc súng và tiếng nổ – Tiếng bật tóe trong tôi. Lần túi tìm điện thoại, tôi bấm một số gọi. Tiếng tút tút đợi chờ, tôi bị xô ngã. Điện thoại bay vọt khỏi tay. Tiếng chờ đợi tút tút, ai sẽ nhấc máy? Có người thọc gậy vào miệng tôi. Tiếng Mẹ vang rồi tắt, mãi mãi. Răng tôi rụng loảng xoảng như miểng kính. Xong trận đòn, họ quay lại trận pháo. Đôi bàn tay với ngón lành ngón gãy vung vẩy một lần nữa nhưng chẳng che được gì ngoài tầm mắt chính tôi. Cầu nguyện cho những ai sắp lạc vào xứ quỷ. Lời ai đã vào đầu tôi như sự thẩm thấu lạ kì. Tôi đan đôi bàn tay và đặt lên ngực. Một cái gì đấy được gói trong hai lòng bàn tay tôi. Một sợi lông cánh bồ câu, cái răng rụng, viên đá, một đoạn ngón tay gãy, hoặc…Chẳng gì hết. Ngọn nến dâng đến nước Trời, tôi thắp bằng hơi thở mình. Dòng người chen lấn, chân dẫm lên chân, người húc lên người ồ ạt như sóng biển dâng trào đòi nuốt mặt trăng. Pháo vẫn bắn, lửa cháy khét cả trời đêm.

Đêm pháo hoa, tôi cầu nguyện cho không chỉ những ai sắp lạc vào xứ quỷ.

Đêm pháo hoa, tôi cầu nguyện cho cả những con quỷ từng là người.

(*) Bức ảnh Kền kền đợi chờ của Kevin Carter.

bài đã đăng của Á Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)