Trang chính » Chụp và Chép, Điêu Khắc, Nghệ Thuật, Nhiếp Ảnh, Sáng Tác, Tạo hình Email bài này

Nữu Ước- những điều không thấy

tặng Ngọc, Quỳnh Loan, và Đinh Từ Bích Thúy

 

Trải nghiệm của tôi ở Nữu Ước có lẽ sẽ thể hiện khá nhất qua thể loại Chụp và Chép. Bởi vì có rất nhiều thứ va chạm, ở những vùng mật độ sáng nhá nhem, không hẳn là bóng cũng không hẳn là thực thể, trong thời gian tôi ở đó. Bởi Chụp và Chép là một thể loại khá lang chạ, giữa nhiếp ảnh với văn chương, giữa hư cấu và hiện thực. Và nó kể một câu chuyện với một ngôn ngữ riêng bật ra từ hình ảnh, với những ngẫu nhiên dường như vô nghĩa, đôi khi phi lý.

Nó là gặp gỡ giữa tôi và Nữu Ước.

Nữu Ước không chỉ là một thành phố. Nó là một sinh vật thẩm thấu vào não bộ những người đến viếng nó. Nó bắt con người, trong vô thức, nghĩ về mọi thứ thông qua nó, và để nó đi lại trong cơ thể. Đầu não, nó đóng vai trò đầu não. Nó đã bắt đầu điều khiển cách con người suy tưởng. Nó muốn con người tự sửa lại cách họ nhìn mọi thứ. Hoặc giữa mọi thứ, những nối kết của đời sống, theo một logic nào khác. Nhìn con người trong những không gian khác có thể xảy ra.

Chẳng hạn như hai người này, họ đang đóng vai trò gì ở đây?

IMG_0179  

 

 

 

 

Tôi gặp họ ở tầng hai viện bảo tàng Solomon R. Guggenheim, trưa một ngày thứ bảy nóng bức giữa tháng 8. Bạn đi xem triển lãm mới nhất, và bạn thấy đó: một cặp vợ chồng mới cưới, cô dâu cầm bó hoa còn tươi,  chú rể có một bông hồng gắn trên áo khoác, cả hai đều đi giầy thể thao.

 

 

 

 

 

 

 

Hai người này lôi kéo sự chú ý của tất cả khách thưởng ngoạn. Tôi thấy những ống kính máy ảnh quay về hướng họ.  Nhiều kẻ thầm lén chụp trộm hình của họ giữa những tác phẩm khác.

IMG_0183

 

Tôi cũng kín đáo đi theo họ, cố giữ một khoảng cách hợp lý. Có một lúc họ đứng ở tầng trên cùng của vòng xoáy ốc, nhìn xuống tiền sảnh, và nói gì đó về tác phẩm màu đen trong hình dưới đây. Đó là một loại tác phẩm cho phép nhiều người tha hồ sờ chạm, đi vào, nằm lăn ra giữa nó, cùng một lúc.

clip_image006

 

Họ lại di chuyển và dường như không để ý rằng họ đang bị chụp hình. Tôi cho rằng họ đang chủ động thì đúng hơn. Họ có thể vừa làm thủ tục  kết hôn đơn giản ở Tòa Thị Chính, rồi kêu taxi hay đi bộ tới đây.  Họ không muốn thuê người chụp hình và họ ngầm cho phép khách dự triển lãm chụp họ. Đó là cách thực hiện một bộ ảnh cưới không tốn kém trong kiến trúc xoáy ốc khổng lồ của Frank Lloyd Wright. Một album độc đáo do nhiều người chụp từ nhiều góc độ.

Nhưng làm sao họ thu thập được những hình ảnh ấy?

 

clip_image008

 

 

 

 

Họ dừng lại nói chuyện với một vài người. Những người này trao đổi email với họ. 

 

 

 

 

 

 

IMG_0207

 

 

 

 

Họ đi lướt qua căn phòng đầy sách mà người ta  gọi là “Thư Viện của Ovitz” (1).

 

 

 

 

 

 

Họ lững thững đi vào một gian triển lãm lớn. Cách họ đi như dạo chơi qua các cửa hàng, như đi hóng mát, đi tản bộ. Nói chung là không giống đi xem art. Cách họ lướt qua mọi thứ không mấy chú tâm mà cũng không hẳn hững hờ. Họ có vẻ bình thản, một thái độ hơi bất thường, rất khó đoán, không biết họ thực sự định điều gì.

clip_image014

Có vẻ như điều họ muốn tìm không có ở đây. Và họ cũng biết vậy. Trong khi đó  nghe nói có một kẻ đang lang thang rình rập trong căn phòng này, hắn tìm cách ăn cắp những thứ đang nhấp nháy trên màn ảnh ở góc trái. Nói đúng ra là hắn muốn  thu hết những gì đang chiếu trên đó- một cuốn phim ngắn khá trừu tượng về di sản chúng ta sẽ nhận được vào thời điểm 2045 và 2060 (2). Tôi đã tìm cách chụp hắn nhưng không được. Hắn dường như linh tính bị theo dõi, mỗi bận tôi đưa iPhone lên giả vờ dò những cú gọi thì hắn lại quay phắt đi.

 

Cặp tân hôn đi theo vòng xoáy xuống tầng ba.

IMG_0225

 

 

 

 

 

 

Guggenheim  đến giờ đóng cửa.

 

 

 

 

 

Tôi nối đuôi theo đoàn người đi ra thì nhận được tin nhắn của người bạn, “Nếu có thì giờ, nên ghé vào Metropolitan Museum of Art – gọi tắt là The Met. Có thể ở trong đó nguyên một ngày, và nếu đến đó thì nên lên xem exhibit sân thượng viện bảo tàng, có thể nhìn thấy view rất tuyệt của Central Park, http://www.metmuseum.org/exhibitions/listings/2015/pierre-huyghe. Đó là một nơi trong những nơi mà T. thích nhất ở NY. The Met đang có một exhibit về Trung Hoa từ cái nhìn của Tây Phương, http://www.metmuseum.org/exhibitions/listings/2015/china-through-the-looking-glass.”

Nên lên sân thượng của The Met, ở đó có thể nhìn qua Central Park và biết đâu sẽ thấy skyline? Tôi ôn lại mẩu tin nhắn trong đầu và gõ Personal Hotspot trên iPhone để tìm đường ngắn nhất đi đến đó. Vừa xong thì tôi thấy họ, cặp tân hôn, bước ra đường. Họ đi trước tôi một quãng chừng 15 feet. Còn tôi thì ngạc nhiên khi thấy iPhone của tôi chỉ đường y hệt như  lộ trình của họ, như thể họ đang dẫn đường cho tôi.

Trên sân thượng của The Met, nơi đẹp nhất để ngắm nhìn hoàng hôn Nữu Ước, bạn tôi nói rất đúng. Ánh nắng buổi chiều tà hắt rực lên vòm trời xanh.  Họ đi quanh những tảng gạch vỡ và những vũng nước đọng của Pierre Huyghe. Họ đứng khá lâu quan sát hồ nước, những tảng đá từ thời đồ đá bên Phi châu, những con sâu biển và tôm lưỡng tính thời tiền sử còn sót lại. Chúng vẫn sống và không hề tiến hóa, không thèm biến thái, sau nhiều triệu năm (3).

Mọi người lại đưa máy lên chụp. Tất cả đua nhau chụp bầu trời, chụp những vầng mây, chụp tác phẩm gạch vỡ với cỏ dại giữa sân, chụp đường chân trời nhấp nhô những tòa nhà cao tầng. Những bức hình ấy sẽ có họ trong đó.

 

IMG_0254

 

The Met đóng cửa lúc 9:00 tối thứ Bảy. Tôi, họ, và dòng người kéo nhau về phía Time Square.

 

clip_image010

Đến quảng trường này thì mất dấu họ. Tôi bị một đợt thác người cuốn đi, lúc ngoảnh lại thì họ đã biến mất. Tất cả chỉ diễn ra trong một nháng chớp của một pô ảnh. Những dòng người chảy ra mọi hướng và từ nọi hướng đổ vào. Ở quảng trường thời gian, con người không muốn ngồi, bởi ngồi xuống sẽ làm thời gian đứng lại. 

Nữu Ước ngày đầu tiên của tôi kết thúc lúc 2 giờ sáng.

*

 

Chủ Nhật.
Bảo tàng viện MoMA mở cửa lúc mười giờ sáng. Chín giờ năm mươi phút tôi có mặt ở cổng.

Tôi muốn gặp lại họ và tôi có linh cảm họ sẽ đến MoMa hôm nay. Cả trăm người xếp hàng trong tiền sảnh chờ lấy vé. Tôi mua vé trước bằng iPhone nên sau khi scan ở cổng là được lên thẳng tầng trên.

 

IMG_0882

 

 

 

 

Tôi đứng ở hành lang tầng ba nhìn xuống. Chọn vị trí này, là chỗ khách phải băng qua sau khi mua vé, tôi có nhiều hy vọng nhìn ra họ.

 

 

 

 

 

 

Và họ xuất hiện.

Vẫn y như hôm qua, trong trang phục đám cưới, với bó hoa tươi, và giầy thể thao đi bộ. Tôi nhận ra họ ở khu điêu khắc của Pawet Althamer (4): một nơi khách khứa vui vẻ, say sưa, nghiêng ngả, một thế giới nhiều màu trắng tinh.

      clip_image002

 

Những bức tượng đang lướt tới đầy tự do và cương quyết. Những con người đứng sững lại, bị đông cứng.

IMG_0195

Có một sự thay đổi nào đó đang xảy ra. Tôi thấy họ khác hôm qua. Họ có thể không phải là họ mà tôi tưởng. Tôi bắt đầu nghĩ về một khả năng hiện hữu khác của họ. Họ nằm trong một  xếp đặt nào đó, một thử nghiệm nào đó, hay đơn giản hơn, họ thuộc về một tác phẩm đang triển lãm nơi đây.

 

*

Nữu Ước là một môi trường mà sau khi thoát ra khỏi nó, con người phải sắp đặt lại mọi thứ. Một tuần ở Nữu Ước làm đầu óc tôi lệch lạc như thể Nữu Ước đã bẻ cong phản chiếu giữa tôi và sự vật.

Hoặc biến mọi thứ thành art. 

 

clip_image026   clip_image024

 

  Và những thứ tưởng tượng đã được chụp như sự thật

 clip_image028

 

*

Lại một mẩu tin nhắn nữa của bạn, “Về nhà khỏe không? Đã coi hình, đã biết gì chưa? Trên Facebook có người tag đó!”

 

Ai đó đã chụp rồi tag hình tôi ở Nữu Ước lên Facebook. Mà lạ thay, lại chính những nơi tôi đã đi qua với họ.

Những tấm hình như muốn chứng minh một điều gì đó:

Chẳng hạn như trong vườn điêu khắc ở MoMA, tôi đứng ngay dưới bức tượng của Henry Moore.

IMG_0554

 

Hay đúng mười hai giờ đêm ở Time Square khi tôi mất dấu họ.

clip_image020

 

Hay trên đường  qua các viện bảo tàng

IMG_0739

 

Và một mình ngồi đó.

Met-Rooftop-New-York-Pierre-Huyghe_dezeen_468_2(5)

 

 

 

 

(1) “Thư Viện của Ovitz”- tranh Jonas Wood (sơn dầu và acrylic trên bố)

(2) “Scene for new heritage”- Video 3 phần của David Maljkovic, khảo sát tương quan giữa lịch sử và kiến trúc.

(3) Sắp đặt trên sân thượng The Met của Pierre Huyghe http://www.dezeen.com/2015/05/11/roof-garden-installation-pierre-huyghe-metropolitan-museum-new-york/

(4) Điêu khắc và sắp đặt của Pawet Althamer

(5) nguồn dezeen Magazine http://www.dezeen.com/2015/05/11/roof-garden-installation-pierre-huyghe-metropolitan-museum-new-york/

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


1 bình luận »

  • Nguyễn Nhân Trí viết:

    “Chụp và Chép là một thể loại khá lang chạ, giữa nhiếp ảnh với văn chương, giữa hư cấu và hiện thực. Và nó kể một câu chuyện với một ngôn ngữ riêng bật ra từ hình ảnh, với những ngẫu nhiên dường như vô nghĩa, đôi khi phi lý”

    Chữ “lang chạ” ở đây làm tôi mĩm cười. Cười vì vừa tìm ra một chữ diễn tả cảm nghĩ của tôi hổi lâu lắm rồi khi tôi thỉnh thoảng còn tập tành làm thơ. Thật ra thì tôi có thể mượn nguyên cả đoạn văn trên và thay thế vài chữ để diễn tả cảm nghĩ nầy về thơ (ít nhất là thơ trong trường hợp tôi):

    “Thơ là một thể loại khá lang chạ, giữa tâm thức và văn chương, giữa hư cấu và hiện thực. Và nó kể những câu chuyện với một ngôn ngữ riêng bật ra từ vần điệu, với những ngẫu nhiên dường như vô nghĩa, đôi khi phi lý”

    Xin cám ơn tác giả :)

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch