Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

trung-việt việt-trung (phần 15)

0 bình luận ♦ 10.09.2015

 

 

(Tiếp theo phần trước)

4.2

8 giờ sáng ngày 15 tháng Tám.

Hạm đội tàu sân bay Liêu Ninh bắt đầu xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Đại Việt. Lực lượng hộ tống tàu sân bay chiến đấu Liêu Ninh lần này có 3 tàu khu trục tên lửa và 3 tàu hộ vệ tên lửa. Rõ ràng lực lượng này không đủ mạnh để bảo vệ mẫu hạm của mình, nếu đối phương là một cụm tàu sân bay chiến đấu của Mỹ với lực lượng hộ tống hùng mạnh, áp đảo. Vấn đề là Mỹ có chịu “dí” hàng không mẫu hạm từ Hạm đội 7 vào vụ này không? Hỏi chưa chắc đã là trả lời. Nhất là trong chiến tranh…

Tọa độ A kinh độ B vĩ độ C, từ vùng biển tỉnh Khánh Hòa nhìn ra, gần giữa khu vực hai quần đảo nghiêng về phía Trường Sa. (Té ra là nơi thuyền viễn dương Tây Phong của Ðô đốc Thái giám Trịnh Hoa bị đắm vào năm 1434). Hạm đội tàu sân bay Liêu Ninh vào sâu tới 3 hải lý thì dừng tại đó; và từ Văn phòng Quân ủy Trung ương tại Trung Nam Hải phát ra:

“Lệnh phát động chiến tranh đại dương Nam Hải để dạy cho tiểu bá quyền Đại Việt bài học thứ hai

Nhật lệnh của

Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung,

Chủ tịch nước Cộng hòa Dân chủ Trung,

kiêm Chủ tịch Quân ủy Trung ương Quân giải phóng Trung

Cùng toàn thể tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ Quân giải phóng!

Từ bài học thứ nhất dạy cho tiểu bá quyền di man phương Nam mà Đặng Tiền bối xuống tay vào ngày 17 tháng Hai năm 1979, thấm thoát đến nay đã 35 năm 5 tháng 29 ngày. Bao nhiêu nước chảy qua cầu biên giới lãnh thổ Trung-Việt rồi? Người Trung nguyên không cần biết. Chỉ biết, nay tới lúc chúng ta cần nước trên đại dương hướng ra toàn cầu với biển Nam Hải là sinh tử lộ. Nam Hải phải là ‘vùng nội thủy’, là ‘vùng nước lịch sử’ của Trung nguyên! Từ nay…

Không ai khác, sinh thời chính Mao Lãnh tụ đã phải gọi những người cầm đầu láng giềng phương Nam tới mà nói thẳng: ‘Các đồng chí, tôi muốn các đồng chí biết việc này. Tôi sẽ là Chủ tịch của 500 triệu bần nông, và tôi sẽ mang một đạo quân đánh xuống Đông Nam Á.’ Công cuộc hành phương Nam của Người chưa thành hiện thực. Nay chúng ta đang hiện thực hóa. Bằng đường biển. Tứ đó, làm chủ khu vực biển phía đông Ấn Độ Dương và phía tây Thái Bình Dương, để ngăn chặn đường tiếp liệu của Nhật và phòng ngừa Ấn Độ tiến về phía đông.

Hãy nhớ! Giải phóng quân là lực lượng vũ trang chính yếu của Cộng hoà Dân chủ Trung. Đây là quân thường trực lớn nhất thế giới, bao gồm các quân chủng: lục quân, hải quân, không quân, và lực lượng hạt nhân; trong chiến tranh, cảnh sát vũ trang sẽ là nhánh thứ 5 của Quân giải phóng.

Dù biến cố chiến trận biên thùy 1979 đã không thành chủ đề quan trọng cho các cuộc thảo luận công khai và nghiên cứu tại Trung thì dường như một bóng ma ‘kiêng nể đặc biệt Đại Việt’ ở sự thành thạo tác chiến toàn diện của họ đã bao phủ tâm lý một bộ phận không nhỏ các tướng lĩnh, sĩ quan và chiến sĩ Quân giải phóng. Đã tới lúc bóng ma đó sẽ bị tiêu biến. Tại đây. Trên biển Nam Hải này. Đúng là từ lâu Đại Việt đã chứng tỏ có khả năng sử dụng hữu hiệu lực lượng bộ binh, nhưng cho đến nay về không quân và nhất là về hải quân còn bị hạn chế vô cùng, trừ cái khoản tàu ngầm vừa mới tậu được. Mặc dù Quân giải phóng phải nói là yếu kém hơi bị lâu trong binh pháp chống tàu ngầm, song cho đến thời điểm này ‘gót chân Achilles’ của Trung chưa thể bị suy suyển.

Hội nghị Quốc tế về Chính sách hải dương của Trung do Viện Đại học Ma Cao tổ chức trong tháng trước đã nhằm vào câu hỏi ‘Với thực lực quân sự hiện nay, liệu Đại Việt có thể ngăn cản Trung tiến vào biển Nam Hải không?’ Câu trả lời của một số chuyên gia là khả năng duy nhất của Đại Việt chỉ ở mức răn đe, và ngay cả trong vấn đề này vẫn còn nhiều ý kiến nghi ngờ. Cho đến 8 giờ sáng ngày 15 tháng Tám này, họ vẫn chưa sắm nổi một hạm đội 6 chiếc tàu ngầm Kilo mà theo dự tính phải tới năm 2016-2017. Hiện 2 chiếc mang tên Hà Thành và Sài Thành đang ngày đêm tập tành cái trong Nam cái ngoài Bắc; chiếc thứ ba tên là Hải Phòng sẽ được giao trong tháng Mười Hai tới; chiếc thứ tư Đà Nẵng đã được Nga hạ thủy vào tháng Ba mới rồi và còn phải chạy thử chán chê. Hai chiếc cuối cùng mang tên Khánh Hòa – đang được đóng – và Bà Rịa Vũng Tàu (chắc mới còn là đống thép) sẽ hạ thủy vào tháng Chín năm 2015 để được giao vào năm 2016 (mà từ nay đến đó quan hệ Nga-Việt liệu có còn cơm lành canh ngọt?)

Đành rằng tàu ngầm Kilo của Đại Việt cho phép đánh những cú chí mạng bằng ngư lôi hay tên lửa hành trình chống hạm, song một số nhà phân tích quân sự phương Tây vẫn nhìn ra khiếm khuyết trong chiến lược quốc phòng của nước này. Đặc biệt là họ gần như chưa biết vận hành hệ thống vũ khí cực kỳ phức tạp như tàu ngầm Kilo. Nhưng chúng ta đủ tỉnh táo nhìn bằng con mắt của mình khi nghe một số chuyên gia khác lại đánh giá cao hơn chiến lược chống xâm lấn của Đại Việt nhờ lợi thế địa dư, đòi chủ quyền ngay ‘sân nhà’, mà trong tiếng Việt có câu ’Chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng’. Ai cũng biết Đại Việt hiện nắm giữ nhiều đảo nhất tại vùng Nam Sa, nên để đánh chiếm lại vùng này tàu Trung phải qua một hải trình nhiều thử thách.

Vậy:

Chúng ta phải hạ thủ trước khi đội tàu ngầm Nga loại Kilo đáng gờm cho phép Đại Việt năng lực hữu ích chống tiếp cận khu vực khi tàu chiến của ta cần đánh chiếm lại các đảo thuộc quần đảo Tây Sa và Nam Sa (bị gọi trong tiếng Việt là Hoàng Sa và Trường Sa) vẫn đang bị Đại Việt cùng các tiểu bá khác chiếm đóng bất hợp pháp trong vùng biển Nam Hải linh thiêng của Tổ quốc.

Chúng ta phải hạ thủ trong khi Washington còn đang tiến gần đến việc phá bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Đại Việt rất có thể vào cuối năm nay. Theo đó, máy bay do thám hải quân P-3 được xem là một trong những mặt hàng đầu tiên họ bán cho Hà Thành, để tăng khả năng giám sát và phòng vệ bờ biển. Dù Đại Việt đã tiến hành hiện đại hóa quân đội bằng rất nhiều tỷ đôla, nhưng khả năng do thám của nước này vẫn còn í ẹ lắm.

Ngày trước, như Đặng Tiền bối nhiều lần nhắc nhở: ‘Thời chiến tranh Lạnh, chúng ta có thể dung thứ việc Liên Xô giữ 70% ảnh hưởng ở Đại Việt, miễn là 30% còn lại dành cho Trung.’ Nay, nếu không khống chế được 100% (như với Bắc Triều Tiên) thì Trung ít nhất phải thay thế Liên Xô. Cái 30% còn lại chúng ta không quan tâm: cứ cho đó là quả thực chia nhau của Mỹ, Nga (nay đang giảm rồi), ASEAN, Nhật, Pháp, Ấn, Đức, v.v… – tức là của một danh sách dài thoòng ‘làm bạn bốn phương’, ‘đối tác toàn diện’ của Đại Việt.

Hãy nhớ! Khoảng 200 năm trước, khi dân số loài người vừa đạt mức 1 tỷ thì đất nước Trung đã là một đế quốc lục địa thông suốt với 300 triệu dân, sinh sống bằng các điều kiện hoàn toàn tiền kỹ nghệ trong một khuôn khổ chính trị nhất quán và hợp lý về nội bộ mà không một chính thể tương tự nào từng hiện diện trong lịch sử phương Tây. Thế mà Thanh đình, một chính quyền Hán do ngoại tộc Mãn Châu làm chủ, vừa nhát vừa nát đã gây bao thất bại nhục nhã kể từ năm 1840 sau các cuộc chiến tranh Nha phiến, chiến tranh Thanh-Nhật, và đỉnh cao là để Liên quân 8 nước kéo vào cướp bóc Bắc Kinh năm 1900. Nỗi nhục khổng lồ trong lịch sử Đại Hán của cha ông khiến chúng ta phải rửa!

Đặng Tiền bối từng chỉ bảo các thế hệ Chủ tịch Quân ủy Trung ương thừa kế: ‘Có 5 ngày làm việc, hãy dành 4 ngày cho các tướng lĩnh chóp bu’. Tôi dành 4 ngày rưỡi, để sao cho ‘nỗi nhục lịch sử’ phải thuấn nhuần trong toàn quân, từ tướng đến sĩ.

Trong giờ phút chinh phạt cập kề này, tưởng cũng nên nhắc lại, khi chính quyền vô sản Trung vừa phôi thai, Mao Lãnh tụ đã tinh anh đề thuyết ‘Thế giới ba chân vạc’. Theo đó để loài người thế kỷ 20 được hòa bình, thế giới phải chia ba phần quả thực: Liên Xô một, Mỹ một; và Trung cũng phải có một, cho dù Trung ‘vừa là đồng chí vừa là anh em’ song không đồng tình đồng ý với ‘đàn anh’ Liên Xô. Thế kỷ 21 khác hẳn! Hạ tuần tháng Hai năm 2012, ngay chính tại Mỹ – hang của ‘hổ’ mà Mao Lãnh tụ thời ấy giả đò coi như ‘hổ giấy’ – tôi đã tuyên ngôn về một ‘Quan hệ đại cường mới’ để cho Mỹ thấy Trung nhìn thế giới hiện tại ra sao và vị trí của Trung ở đâu. Nói huỵch toẹt, đó là kiểu ăn chia thế giới mới giữa ‘hổ’ Trung và ‘con hổ không giấy’ Mỹ. Bữa đó, trong tiệc rượu bằng hữu kiểu Tàu dưới mái hiên Tòa Bạch Ốc, nhân lúc vị chủ nhà Fraser Obama lả rả toa moa, tôi lấy tay trỏ vào Obama rồi lại trỏ vào mình, nói y chang cái câu xưa Tào Tháo từng làm Lưu Bị đánh rơi xuống đất đôi đũa đang cầm trong tay: ‘Anh hùng trong thiên hạ ngày nay, chỉ có Tổng thống với Tập này thôi!’

Hãy nhớ! Đã đến lúc mãn hạn 4 chữ vàng tinh ròng ‘Thao Quang Dưỡng Hối’ (che giấu ánh sáng của mình chờ thời cơ) mà Đặng Tiền bối từng nín thở thực thi. Chúng ta đã kiên trì Bốn hiện đại trong bóng đen; không phô trương thanh thế, không chém gió diễn đàn, không nổ văng miểng hội thảo; tuyệt đối nhũn nhặn mềm dẻo, nằm gai nếm mật ẩn mình đợi thời cơ; che giấu mưu sự võ hiểm, nuôi đủ nanh vuốt mới hành động. Chúng ta đã vờ ngu giả dại trước thế gian hậu hiện đại, đã nín thở dưới biển Nam Hải 25 năm rồi! Một chiến lược an ninh hải dương hệ thống và dài hạn như thế nhưng lại bị dư luận coi là ‘ngược chiều văn minh, khiến một góc của thế giới rơi vào cảnh bất an’.

Với kẻ láng giềng phương Nam dưới nách, 40 năm qua đã 5 lần chúng ta phải xử lý tranh chấp biên giới và biển đảo. Mà vẫn chưa ra tấm ra miếng!

Giới bình luận thế giới thật là tài khi cho rằng, rất khó đoán được những hành động trong tương lai của chúng ta ở các vùng tranh chấp. Đúng! Chúng ta đã duy trì một mâu thuẫn nhất định ở biển Nam Hải, vừa đủ khiến người Mỹ không thể can thiệp sâu đậm nhưng cũng vẫn đủ để người Trung đạt đích thắng lợi có tính giai đoạn. Tiếng Mỹ gọi là ‘Steps by steps’; tiếng Việt là ‘Kiến tha lâu đầy tổ’; còn tiếng Trung: ‘Ngu Công chuyển núi’. Dư luận bảo đó là một kiểu chiến tranh đặc biệt về không gian và thời gian, về phương thức tác chiến và vũ khí sử dụng. Không! Chúng ta chưa coi đó là chiến tranh. Thích thì gọi là tiền chiến tranh cũng được. Để tới giờ G này! Mỗi khi tình hình leo thang ở đâu đó, báo chí lại tung ra các huyền thoại về sự bất khả chiến bại của Quân giải phóng. Bất chiến tự nhiên thành. Nhưng chưa thành chánh quả. Không đại hải chiến một trận, không xong!

Hãy nhớ! Thế kỷ 21 là Thế kỷ hải dương. Mọi quốc gia sở hữu vùng biển từ nay càng nhăm nhăm giữ chiếm lợi ích và tiềm năng từ biển. Thời cơ để Trung thực hiện giấc mộng ‘Phục hưng kỳ vĩ’. Nếu bỏ lỡ, mộng bá chủ toàn cầu khó có dịp hội tụ nhiều thuận lợi như hiện nay. Xuống Nam Hải để đột phá cửa, người Trung sẽ tung ra thế giới. Tệ hại nhất là Đại Việt từng xâm chiếm Miên, người Việt làm kỳ đà cản mũi người Trung mở rộng biên cương xuống phía nam. Nay muốn thành đại cường quốc, phải phạt quang con kỳ đà bướng bỉnh!

Cuộc chiến chúng ta đang phát động không ra ngoài nhiệm vụ mà Quốc vụ viện tuyên bố từ năm 2011: ‘Lợi ích cốt lõi của Trung bao gồm: chủ quyền quốc gia, an ninh quốc gia, lãnh thổ hoàn chỉnh và quốc gia thống nhất.’ Chỉ vậy thôi. Bốn lợi ích cốt lõi, chẳng nhiều nhặn gì cho cam! Bất kỳ ai làm tổn hại và cản trở một trong 4 lợi ích cốt lõi, đó là kẻ thù của chúng ta, kể cả người trong chúng ta.

Quốc vụ viện Trung coi biển Nam Hải có quyền lợi cốt lõi ngang tầm với Đài Loan, Tây Tạng và Tân Cương. Mà ba cái sau hiện chưa được thiên thời. Biển Nam Hải sẽ phải trở lại mang hình Cán cuốc như đã từng. Cứ mặc người đời gọi nó là Đường lưỡi bò, miễn nơi đó sẽ thành quần thể các căn cứ quân đội mạnh mẽ, nhìn hết tầm tới tất cả các quốc gia trong khu vực, thấy tường minh các tuyến lưu thông hàng hải tỏa ra tứ hải. Ý chí bình thiên hạ của tiên tổ sẽ được thỏa sức tung hoành trong thời hậu hiện đại, mà đích chót là thống trị toàn cầu.

Hãy nhớ! Ba tháng trước, cách khá xa nơi Hạm đội Liêu Ninh của chúng ta đang dừng, một doanh nghiệp Trung ở khu vực phía nam đảo Trung Kiến của Tây Sa (bị Đại Việt gọi là đảo Tri Tôn của Hoàng Sa) có giàn khoan Thạch Du Hải Dương 981 hoạt động dầu khí bình thường trong lãnh hải thuộc chủ quyền của Trung. Nhưng kẻ láng giềng nhỏ bé phương Nam đã liên tục có hành vi quấy nhiễu, khiến phía Trung buộc phải tăng cường lực lượng bảo vệ an ninh tại hiện trường, ngăn chặn sự quấy phá, đồng thời duy trì an toàn sản xuất và tác nghiệp trên biển cũng như đảm bảo an ninh hàng hải quốc tế, trong đó cho cả Đại Việt. Giàn khoan 981 chính là lãnh thổ di động của Tổ quốc và cũng là vũ khí chiến lược về kinh tài của dân tộc; khi đã khai thác xong và cũng để tránh bão lớn chúng ta phải rút giàn khoan về. Âu cũng là ‘binh bất yếm trá’, phép dùng binh đâu quản ngại trá hình.

Về quân sự, họ tạo niềm tin rằng, với lượng quân đội nhỏ hơn so với Trung thì chiến lược quân sự tối ưu cho Đại Việt là tấn công các tài sản nửa cố định của Trung trên biển Nam Hải, như giàn khoan 981; rằng sẽ rất thích hợp dùng tác chiến đặc biệt và chối bỏ trách nhiệm hợp lý. Không gì khác đó chính là các Đội đặc công nước vô cùng tinh nhuệ, mà trong cuộc chiến trước đây người Mỹ hay gọi cho dễ hình dung là ‘người nhái Việt Cộng’.

Đại Việt đã khuyến khích các bài báo ngoài lề nhà nước, các hội thảo quốc tế phi chính phủ để cổ súy những hoạt động đặc biệt và chối bỏ trách nhiệm hợp lý có tiềm năng cao nhất cho các hành vi quân sự chống lại quân đội Trung khi tấn công các tài sản bị coi là ‘xâm phạm lãnh hải’ và tránh được chiến tranh thông thường.

Đại Việt đã a dua với dư luận quốc tế khi cho rằng, những tác chiến đặc biệt đơn phương nhằm vào các tài sản của Trung ở Nam Hải có thể được thực hiện bởi bất kỳ quốc gia riêng nào, như Đại Việt, Philippines, Mỹ, Nhật…

Đại Việt đã thổi phồng huyền thoại dân tộc mình nổi danh về sự kiên gan chống cường quốc và về ‘Binh pháp du kích’ đạt đến chuẩn mực từ xưa đến nay, nhất là trong chiến tranh Mỹ-Việt nửa thế kỷ trước: ‘Bí mật, nhanh chóng, tích cực, nay Đông mai Tây, lai vô ảnh, khứ vô tung.’ Họ, chính thống thì như lời Phó thủ tướng Phạm Bình Sinh hôm mới rồi tại Washington, ‘muốn giữ hòa bình qua sự phát triển quan hệ ngoại giao đa dạng, đa phương trên nguyên tắc giữ độc lập’ và từ hai tháng nay sấp ngửa lá bài đáo tụng đình hòng đưa chúng ta ra Tòa trọng tài quốc tế. Còn phi chính thống, qua các diễn đàn lề trái và lề giữa, lại gieo rắc niềm tin ‘chiến tranh ở Biển Đông dù dưới hình thức nào, sớm muộn chắc chắn phải xảy ra từ phía Trung’. Ai vừa ăn cướp biển đảo vừa la làng? Ai gắp lửa chiến tranh bỏ tay người?

Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào – một đỉnh cao hoang tưởng và ngông cuồng viển vông đã được thể hiện qua sáng tác văn chương theo trường phái viễn mơ, trong đó nhân vật chính đã dùng kế mỹ nhân cài Đặc công trứng Việt vào nam nhân Trung có mặt tại giàn khoan Hải Dương 981 để gây nổ bằng bom Dị bào. Ôi chao! Một sản phẩm tưởng tượng, vô cùng thâm hiểm và ác chiến, nhưng không phải là không có cơ sở cho một thứ vũ khí giết người hàng loạt tương tự. Biết bao thế hệ tiền bối trong 4.000 năm và chính chúng ta trong nửa thế kỷ qua đã có quá nhiều kinh nghiệm xương máu trước các thành quả quân sự của Đại Việt vượt ra khỏi tri thức và tiềm năng con người bình thường. Không chỉ nước Trung, tất cả các cường quốc đều có những bài học từ người Việt trong chiến trận.

Từ thông tin tình báo chúng ta thu được bản nhận xét của một nam văn sĩ Việt, tiểu thuyết gia Nguyễn Thanh Hiên. Đã đành họ viết như là để mèo khen mèo dài đuôi giữa đám sáng tác với nhau, để chim chuột tán tỉnh trong giới văn nghệ sĩ, song văn bản đã tiết lộ nhiều đại sự:

‘Đ.Q. ơi,

Viết hay lắm! Câu đầu tiên anh muốn kêu lên với truyện về Mũi khoan, về Bom trứng. Thật kín. Đọc hết truyện mới thấy thông điệp. Đó là thành công thứ nhất. Thành công thứ hai, phải nói là truyện đã thành thể loại mới. Một thể loại thật khó gọi tên. Thôi, cứ gọi là ‘thể loại Đ.Q.’ (theo cách chơi chữ của em, Đỗ Quyên của anh ạ): một thứ chính luận được văn chương hóa; một cách tuyên truyền khoa học trong văn chương; một kiểu khoa học giả tưởng và thời sự.

À, giả như Đại Việt ta biến chuyện đó thành sự thật thì Einstein tái sinh hay bất cứ một nhà khoa học hiện đại nào cũng đều sửng sốt: Chỉ một cái trứng phụ nữ đã làm nên chuyện. Ôi, nàng Đỗ Quyên bị ức chế sao đó trong lĩnh vực khoa học bỗng chạy sang đất nước thi ca để chế tạo Bom trứng?! Ôi một cái trứng phụ nữ!

Đọc vài hồi đầu bị mê hoặc bởi tài ‘miêu tả việc ái ân’ của tác giả, người đọc mới chưng hửng. Không phải đem khoe chuyện cái dâm dục, mà là khoe một sáng kiến khoa học: Bom trứng. Kể từ đây, nhân loại bắt đầu lo sợ, rất lo sợ, khi giao hợp với phụ nữ: coi chừng Bom trứng đấy! Thật khoái khi đọc truyện.

Tất nhiên, truyện sẽ rất kén người đọc; phải có tay nghề viết lách thì đọc mới thấy dễ đọc, còn không sẽ khó. Bởi: Cách kể chuyện cứ ngoái đi ngoái lại, đang năm 3014 lại nhảy sang 3029, rồi lại ngoái lại 3011; Không phải chương hồi theo thời gian, mà theo sự việc (người đọc hiện nay vẫn quen với chương hồi theo thời gian); Sẽ khó tiếp thu những kiến thức khoa học, nhưng ở đây phải nắm được ‘kiến thức khoa học’ ấy mới thấy được thông điệp của truyện; Thông điệp của truyện lại rất kín.

Xin đề nghị một chút: bớt cái diễn văn của ngài Thứ trưởng Quốc phòng; và đẩy hài hước lên chút nữa.

Quyên, em đã có một cách kể chuyện của riêng mình: vẻ nôm na, chẳng ra vẻ gì là làm văn cả, nhưng gây được ấn tượng ở độc giả. Kể chuyện văn chương mà như đang thông báo một tin tức. Đó đã là một thương hiệu. Đừng sợ ít người đọc. Bởi vương quốc thi ca bao giờ cũng dành cho một thiểu số hạnh phúc.

Rất vui gửi đến em những tình cảm chân thành khi đọc ‘truyện Đ.Q.’.

Nguyễn Thanh Hiên’

Thực ra, truyện về Bom dị bào chỉ là biểu lộ tột độ của nhiều hoạt động văn học khác hòa trong mọi sinh hoạt xã hội, chính trị, kinh tế, văn hóa văn nghệ đang phản ánh trung thực và hùng hồn mưu đồ tiểu bá của Đại Việt trên cõi Đông Nam Á và biển Nam Hải (bị họ gọi là Biển Đông).

‘Cũng bởi điều kiện thời tiết không thuận lợi, cách mạng ở Đức đành phải diễn ra trong âm nhạc’, văn sĩ châm biếm người gốc Do Thái là Tucholsky còn khẳng quyết vậy; huống hồ chúng ta – những người Trung chính gốc.

Tạo tác nền tiểu thuyết kinh điển nhất, sinh động nhất của văn minh nhân loại, người Trung hiểu rất rõ công dụng chiến trường của văn chương tiểu thuyết trong thế kỷ Đại dương. Thế kỷ ‘con hổ Trung’ không chỉ trỗi dậy về sức mạnh kinh tế và tiềm lực quân sự, hải quân mà cả trên vương quốc chữ nghĩa ngàn năm với hai chủ nhân ông của giải thưởng Nobel văn học chỉ trong thập niên đầu tiên của thế kỷ – hai tiên sinh tiểu thuyết gia Cao Hành Kiện và Mạc Ngôn.

Hãy nhớ! Cũng như chúng ta, tuyệt đại đa số trang thiết bị và vũ khí trên biển, như tàu ngầm, khu trục hạm, hộ tống hạm cùng không lực hải quân của Đại Việt đều từ ‘lò’ Nga Xô mà ra; khác và thua chúng ta ở chỗ số lượng chỉ có tới ba bảy hai mươi mốt cái với chất lượng mèng mèng.

Vì thế:

Chúng ta ra tay trước trên đại dương là để lôi át chủ bài của đối phương là các lữ đoàn Đặc công nước lên ra khỏi mặt biển và vô hiệu hóa.

Chúng ta ra tay trên đại dương trước khi Đại Việt được Mỹ bán cho vũ khí sát thương và hiện đại hóa hải quân, trong đó có nhiều vũ khí đặc trị chống đỡ Hải quân Trung.

Chúng ta ra tay trên đại dương trước khi quan hệ Mỹ-Việt được biến hóa thành liên minh đặc biệt mà không ai có thể hình dung nổi.

Chúng ta là người Trung, quyết không để cho ai làm nhục!

Như thế đó, cuộc chiến tranh giới hạn trên biển Nam Hải để chúng ta dạy cho tiểu bá quyền Đại Việt bài học thứ hai có duyên cớ châm ngòi về mặt văn học và các nguyên nhân sâu xa, lâu dài về việc mở rộng đất nước Trung, về sự tăng ảnh hưởng toàn cầu của Đại Hán Tộc chủ nghĩa, về an ninh khu vực toàn cõi châu Á, về quân sự quốc phòng trên biển Thái Bình Dương!

Hãy nhớ, này các nhà chế tạo vũ khí quân sự Trung!

Thời nhà Đường, thế kỷ thứ 7, chỉ ngẫu nhiên mà Đường Thế Dân tiên sinh, một bậc tiền bối kỳ tài đã phát minh ra yên ngựa có chân đứng và làm đảo lộn thiên hạ. Trước phát minh này, kỵ sĩ chỉ ngồi trên ngựa với hai chân buông lỏng, không thể vững vàng và kỵ binh chỉ là phương tiện giao thông vận chuyển. Với phát minh này, người ngựa như dính liền một khối thép và kỵ binh trở thành một khí giới tiến công nhanh mạnh như vũ bão. Đúng thế, chính nhờ hai sợi dây da thô sơ buộc vào yên ngựa mà nhà Đường đã đảo ngược thế cờ: từ sự lâm nguy của Trung nguyên trước đe dọa xâm chiếm của lũ man di du mục Trung Á chuyển sang chinh phục các lãnh thổ lân bang, lập nên đế quốc hùng cường với nền văn minh chói lọi toàn cầu suốt 300 năm. Đến lượt mình, man di du mục Trung Á sau khi thành chư hầu Đại Hán đã thâu tóm kỹ thuật phát minh yên ngựa có chân đứng để chinh phục tiếp các dân tộc láng giềng phía Tây chiếm gần hết phần đất bao quanh Địa Trung Hải, tạo nên làn gió Đông thổi bạt gió Tây đầu tiên trong lịch sử chiến tranh và văn minh loài người. Muôn sự là nhờ cặp chân đứng yên ngựa Đường Thế Dân!

(Còn tiếp)

bài đã đăng của Đỗ Quyên


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)